Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc
Chương 1: Tình Địch
"Anh Sở, chặn được người chưa?"
"Người đâu rồi? Nói một tiếng đi chứ!"
"Đệt, Sở Tử Ngọc mày không phải bị tình địch đánh gục rồi đấy chứ!"
Sở Tử Ngọc vừa xuống xe buýt, đang ngồi xổm bên đường khó chịu nôn khan, thì nhóm chat ba người nhảy tin nhắn điên cuồng.
Cậu thật sự rất khó chịu, liếc qua tin nhắn một cái rồi nhét điện thoại lại vào balo, cúi xuống miệng cống tiếp tục nôn khan.
Mái tóc cam khác lạ của Sở Tử Ngọc dưới nắng sáng lấp lánh, trông như một tên du côn khó dây vào, nhưng lại môi đỏ răng trắng, hiền lành vô hại. Trên lưng đeo chiếc balo cùng màu với tóc cam ngắn, lại giống hệt một học sinh ngoan, khiến không ít người dừng lại nhìn cậu.
"Cháu sao vậy?"
Sở Tử Ngọc ngẩng đầu, là một dì hơn 40 tuổi. Cậu lập tức cong mắt cười đáp: "Cảm ơn chị quan tâm, em không sao, chỉ hơi say xe thôi ạ."
Ánh nắng chiếu lên hàng mi dày dài của cậu, màu nhạt, đôi mắt to tròn, con ngươi cũng là màu hổ phách nhạt sáng, như búp bê. Dì kia vội lấy trong túi ra quả quýt to và đẹp nhất, bóc xong mới đưa cho Sở Tử Ngọc: "Ôi chao, cái miệng ngọt thật, tuổi dì còn hơn mẹ cháu mấy tuổi đấy! Nào, ăn vài múi quýt là đỡ thôi."
Sở Tử Ngọc ăn mấy múi, cảm giác khó chịu vơi đi không ít. Đôi mắt cậu sáng lấp lánh, cảm ơn: "Cảm ơn chị ạ!"
Dì lại hỏi han thêm vài câu rồi cười híp mắt rời đi.
Sở Tử Ngọc trả lời tin của Tạ Quân Kiệt:
"Đồ ngu, ông đây đã đến chiến trường rồi, chỉ chờ mục tiêu xuất hiện!"
Tạ Quân Kiệt trả lời ngay: "Tình địch của mày tên gì? Tao có bạn ở trường Trung học số Hai, để tao dò la trước cho! Nhỡ đối phương là trai thể thao lực lưỡng, anh Kiệt đây lập tức qua giúp mày giữ mặt mũi!"
Nhóm ba người, tài khoản còn lại từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.
Sở Tử Ngọc cười lạnh: "Không cần! Loại mặt trắng đó, một tay ông đây cũng bóp nát được!"
Nói xong, Sở Tử Ngọc lập tức cất điện thoại.
Cậu tuyệt đối sẽ không nói cho Tạ Quân Kiệt biết tên mặt trắng kia là Thẩm Hoài Dư. Với cái thói của Tạ Quân Kiệt, trăm phần trăm sẽ cười nhạo cậu đến khi trái đất nổ tung.
Sở Tử Ngọc càng nghĩ càng bực. Sáng nay bảy giờ, cậu bị đá lần thứ 32! Lý do chia tay vẫn là —
"Xin lỗi, đều là lỗi của tớ, tớ đã thích một bạn nam khác rồi."
Còn tuyệt đối không chịu nói tên người kia.
Hôm nay là ngày đầu tiên đi học lại sau kỳ nghỉ Quốc Khánh. Kỳ nghỉ vừa rồi cậu đi Nhật chơi, còn đặc biệt mang về cho bạn gái cũ một hộp băng game mới nhất trong nước chưa phát hành. Đồ còn chưa kịp đưa, đối phương đã đề nghị chia tay với cậu rồi.
Nếu là nguyên nhân khác, hoặc thậm chí không có nguyên nhân, Sở Tử Ngọc cũng cho qua. Cớ sao lại là đổi lòng thích người khác! Nếu để người ngoài biết cậu bị một tên mặt trắng đào góc tường, sau này cậu còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở trường Trung học số Một!
Hiện giờ chỉ có nhóm ba người biết cậu bị đá, những người khác đều không hay. Sở Tử Ngọc lấy cớ tìm người, vận dụng quan hệ của mình, trong vòng một giờ đã lần lượt lấy được tin về tên mặt trắng.
Tên mặt trắng là hoa khôi của trường Trung học số Hai, họ Thẩm tên Hoài Dư, còn có một tấm ảnh chụp lén sườn mặt lấy từ bài hot trên diễn đàn trường Trung học số Hai.
Tan học, cổng trường Trung học số Hai mở ra, học sinh ùa ra như trút bánh trôi, Sở Tử Ngọc lập tức mở ảnh trên diễn đàn, bắt đầu tìm người.
Ảnh mờ nhòe, là chụp lén trong giờ tự học. Từ bóng nghiêng trong bộ đồng phục mờ mịt, chỉ lờ mờ thấy tên mặt trắng kia dáng cao, lại còn có chút nhan sắc.
Tình địch gặp nhau, chỉ một tấm ảnh nghiêng mờ cũng đủ đỏ mắt. Sở Tử Ngọc lia mắt quét đám nam sinh cao ráo trong dòng người. Dám đào góc tường của cậu, hôm nay nếu không đánh Thẩm Hoài Dư nằm bẹp, cậu sẽ đổi theo họ mẹ!
Điện thoại của Sở Tiêu Âm liền gọi tới.
Sở Tiêu Âm là mẹ của Sở Tử Ngọc, cũng họ Sở. Sở Tử Ngọc lập tức ngoan ngoãn bắt máy: "Mẫu hậu có gì phân phó ạ?"
Dạo gần đây mẹ cậu rất thích phim cổ trang, kéo cậu xem liền mấy bộ.
Sở Tiêu Âm bị cậu chọc cười tít mắt: "Bớt ba hoa đi, tài xế sao không đón được con, lại chạy đi đâu chơi à? Sắp ăn cơm rồi."
Sở Tử Ngọc đã nghĩ sẵn lý do: "A Lẫm giúp con học bù, con qua nhà cậu ấy ăn cơm luôn."
A Lẫm là chủ tài khoản chưa từng xuất hiện trong nhóm ba người – Lục Lẫm, cũng như Tạ Quân Kiệt, đều là bạn nối khố của Sở Tử Ngọc.
Sở Tiêu Âm nghe đến Lục Lẫm thì tin ngay, hài lòng dặn dò: "A Lẫm thông minh lại chín chắn, giúp con học thì con phải học cho tử tế, đừng phí thời gian của người ta! Cuối tuần mời A Lẫm về nhà chơi, mẹ nấu bữa lớn cho các con!"
Sở Tử Ngọc miệng đầy lời đồng ý, cúp máy rồi tiếp tục ngồi rình. Từng nhóm học sinh đi qua, cho đến khi mặt trời lặn, bảo vệ đóng cổng trường, vẫn không thấy bóng dáng giống tên mặt trắng trong ảnh.
"Trốn học rồi à?" Sở Tử Ngọc rất hiểu rõ, quyết định ngày mai lại đến chặn người. Chủ yếu là tám giờ tối cậu đã hẹn bạn trong game huyết chiến.
Hôm nay Sở Tử Ngọc lần đầu đi xe buýt, quả thực không phải trải nghiệm dễ chịu gì. Cậu đi ra ven đường gọi một chiếc taxi, vừa cất điện thoại định mở cửa xe, bỗng ma xui quỷ khiến lại quay đầu nhìn cổng trường Trung học số Hai một cái.
Quả nhiên lại có một nhóm người đi ra.
Ánh chiều tà chiếu nghiêng lên sườn mặt của một nam sinh nổi bật giữa đám đông, giống hệt trên màn hình điện thoại.
Tên mặt trắng!
Sở Tử Ngọc xoay người đuổi theo. Tài xế thò đầu ra gọi mà cậu không đáp, chửi vài câu rồi lái xe đi mất.
Nhóm người kia đi về hướng khác, rất nhanh rẽ vào một con hẻm.
Sở Tử Ngọc hăng hái lên, bầu không khí này cậu quá quen! Hẹn đánh nhau!
Xem ra tên mặt trắng kia cũng là loại lêu lổng!
Sở Tử Ngọc lén lút theo sau.
Hai bên con hẻm có cây cao che kín, lại kéo dài hun hút như một đường hầm, che khuất ánh chiều tà, cũng ngăn luôn cảnh xe cộ tấp nập ngoài đường.
Sở Tử Ngọc rất có kinh nghiệm, con hẻm này chắc chắn là "thánh địa" hẹn đánh nhau của trường Trung học số Hai.
Cậu đã có quyết định, trước hết đứng xem náo nhiệt.
Bất luận tên mặt trắng thắng hay thua, nếu cậu chen ngang giữa chừng thì cũng là thắng không vẻ vang.
Đi sắp hết đường, cuối cùng ở chỗ rẽ cũng vang lên tiếng nói.
"Thẩm Hoài Dư, tôi nhìn trúng cậu rồi, cho một câu rõ ràng đi, rốt cuộc có quen hay không." Một giọng khàn khàn.
Không phân biệt được nam hay nữ, nhưng Sở Tử Ngọc thấy rất khó nghe, như con vịt bị bóp cổ đang nói chuyện.
Cậu dừng lại ở góc rẽ, lén thò đầu ra nhìn.
Buổi chiều đầu tháng 10, ánh tà dương như sắp tắt mà chưa tắt, sắc cam ấm xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, loang lổ rơi xuống người cao nhất - Thẩm Hoài Dư.
Ngược sáng, không nhìn rõ mặt đối phương.
Nhưng Sở Tử Ngọc lại nhìn rõ cảnh trong hẻm.
Không biết giọng vịt bị bóp cổ vừa rồi là ai, nhưng bên trong...
Toàn là con trai!
"Đệt!" Sở Tử Ngọc buột miệng.
Cái tên Thẩm Hoài Dư này là yêu nghiệt tuyệt thế gì vậy, trai gái đều mê!
Cũng vì tiếng kêu đó, tất cả người trong hẻm đều quay đầu nhìn sang.
Sở Tử Ngọc liền đâm vào một đôi mắt đen lạnh đến không có chút nhiệt độ.
Ngay sau đó, cậu nghe một giọng nói, dùng thơ trong phim cổ trang mẹ cậu xem hôm qua mà tả thì là "hạt lớn hạt nhỏ rơi trên mâm ngọc"—
Nghe hay đến chết đi được.
"Không quen."
Thẩm Hoài Dư vừa lên tiếng, sự chú ý của đám người bị Sở Tử Ngọc kéo đi lại quay về phía y.
Một nam sinh thấp hơn Thẩm Hoài Dư nửa cái đầu tức giận trừng y, rồi quát Sở Tử Ngọc: "Mẹ nó, mày là ai? Không có việc thì mau cút!"
Sở Tử Ngọc lập tức nhận ra, giọng vịt bị bóp cổ chính là tên này, mà mặt mũi với giọng nói cũng coi như hợp nhau.
Cậu gãi cằm. Tính cậu nóng, người bảo cậu cút thì thường là người đó phải cút trước. Nhưng hôm nay tình huống đặc biệt, anh cậu từng nói, làm người không được chịu thiệt. Nếu cậu dạy dỗ tên vịt này, chẳng phải là cứu tên mặt trắng Thẩm Hoài Dư sao?
Cậu không làm chuyện tốt như vậy đâu.
Sở Tử Ngọc lại liếc Thẩm Hoài Dư một cái. Da y trắng thật, trắng như lớp phấn nền mẹ cậu bôi, không phải trắng vừa mà là trắng toát, bảo sao hút cả nữ lẫn nam.
Trong thời mà đa số người né đồng tính như né rắn rết, Sở Tử Ngọc sớm đã miễn nhiễm. Nhà cậu mở công ty giải trí, dưới trướng có vô số minh tinh nghệ sĩ, trong giới giải trí tỷ lệ đồng tính rất cao. Mấy anh chị minh tinh hay mang đồ ăn ngon cho cậu đều là người đồng tính.
Sở Tử Ngọc thu lại ánh mắt, cười sảng khoái vẫy tay: "Tôi là người qua đường! Nhưng chửi người mà lôi mẹ vào là kém văn hóa đấy nhé, lần sau đừng như vậy nữa!"
Tên vịt vừa há miệng, Sở Tử Ngọc đã xoay người đi mất.
Đi qua góc rẽ, cậu nghe rõ tiếng chửi.
Chậc, đánh nhau rồi.
Sở Tử Ngọc có kinh nghiệm phong phú. Hồi cấp hai có một đại tỷ thích cậu, cậu thấy da cô ta hơi đen nên nghiêm túc từ chối, kết quả bị đàn em của đại tỷ vây đánh.
Cậu một chọi ba, mặt mày bầm tím suốt nửa tháng.
Nếu là loại yếu ớt như Thẩm Hoài Dư, một tên mặt trắng như thế, ít nhất cũng phải...
Sở Tử Ngọc nghĩ mấy giây, tên vịt dẫn theo năm người.
Sáu đánh một, ít nhất cũng bầm dập mấy tháng.
Ra khỏi hẻm, Sở Tử Ngọc đi dọc vỉa hè một lúc, càng đi càng chậm lại.
Cậu đưa tay vò mạnh mặt mình.
Tỏ tình không được thì đánh người, lại còn hội đồng một người, quá kém cỏi rồi! Còn cậu đứng ngoài lạnh nhạt nhìn, cũng chẳng ra gì.....
Hay là quay lại giúp một tay?
Nghĩ là làm, Sở Tử Ngọc lập tức quay người chạy vào hẻm. Nhưng trong hẻm lại yên tĩnh lạ thường, chỉ vang tiếng bước chân của cậu.
Thẩm Hoài Dư bị đánh ngất rồi?
Sở Tử Ngọc tăng tốc. Sắp tới góc rẽ thì có người đi ra.
Mặt trời lặn rất nhanh, gần như đã khuất hẳn. Ánh sáng lúc này tối đi nhiều, sắc cam pha đen, không còn sáng rõ nhưng cũng chưa hoàn toàn tối. Gương mặt Thẩm Hoài Dư chìm trong bóng râm, lạnh lẽo, hờ hững, xa cách ngàn dặm.
Sở Tử Ngọc dừng lại, một tay chống đầu gối thở hổn hển, đôi đồng tử sẫm lại theo ánh sáng xung quanh dõi theo y.
Thẩm Hoài Dư không nhìn Sở Tử Ngọc, tay trái xách balo, lướt qua bên cạnh cậu mà đi.
Sở Tử Ngọc thấy đầu ong ong, đưa tay xoa mạnh ngực. Hôm nay vốn là cậu đến tìm Thẩm Hoài Dư để đánh nhau, giờ y chỉ bị trầy chút da, cậu theo sau tìm y solo cũng là hợp tình hợp lý chứ?
Sở Tử Ngọc "hợp tình hợp lý" mà theo sau Thẩm Hoài Dư.
Cậu đi cách Thẩm Hoài Dư chừng mười bước. Rõ ràng đối phương không quen biết cậu, vậy mà cậu lại chột dạ như kẻ làm điều mờ ám, giơ chiếc balo nhẹ hẫng che nửa mặt, thỉnh thoảng còn né cột điện, thùng rác.
Không biết Thẩm Hoài Dư ở gần đây, hay là không muốn đi xe, y cứ men theo đường mà đi, từ lúc tàn nắng chiều cho tới khi đèn phố lên, cuối cùng bước vào một tiệm thuốc.
Chẳng bao lâu sau, y xách balo cùng một túi đồ đi ra, lại đi thêm một đoạn rồi rẽ vào một công viên nhỏ. Sở Tử Ngọc lén theo sau. Thẩm Hoài Dư ngồi xuống một chiếc ghế dài, cậu cũng dừng lại, nấp sau bụi hoa nhìn trộm.
Lúc này khoảng cách giữa cậu và Thẩm Hoài Dư chưa tới hai mét.
Bên cạnh ghế có một cột đèn đường, ánh cam không quá sáng. Thẩm Hoài Dư cởi áo khoác đồng phục, bên trong là áo thun đen ngắn tay, cánh tay vẫn trắng đến phản sáng.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Hoài Dư dùng tay trái lấy nước oxy già và băng gạc từ túi ra đặt lên ghế, rồi vẫn bằng tay trái vặn nắp, hơi nghiêng người, ép vai phải xuống, cầm chai nghiêng đổ lên.
Lúc này Sở Tử Ngọc mới thấy cánh tay phải của Thẩm Hoài Dư máu thịt bầy nhầy. Mi mắt cậu giật mạnh một cái, chỉ nhìn thôi mà đã thấy đau theo, vậy mà Thẩm Hoài Dư lại không hề biểu cảm. Nước oxy già chảy dọc theo tay y nhỏ xuống. Thẩm Hoài Dư đặt chai rỗng xuống, cầm băng gạc quấn quanh chỗ bị thương. Quấn mấy vòng là hết, tay phải không cử động được, y cúi đầu dùng răng phối hợp với tay trái buộc nút băng lại.
Xử lý xong vết thương, Thẩm Hoài Dư mặc lại áo khoác đồng phục, thu dọn đống bừa bộn ném vào thùng rác, rồi lại tiếp tục đi.
Sở Tử Ngọc ôm chặt balo, nhón chân đi theo.
Qua vài con phố, xung quanh càng lúc càng nhộn nhịp. Sau đó Thẩm Hoài Dư bước vào một cửa hàng tiện lợi, mãi không thấy ra. Sở Tử Ngọc không dám tùy tiện vào, đứng ngoài vươn cổ nhìn vào. Khoảng ba phút sau, Thẩm Hoài Dư đi ra.
Thẩm Hoài Dư đã thay quần áo, trông như đồng phục làm việc.
Sở Tử Ngọc lùi lại, ngẩng đầu nhìn tên cửa hàng.
Cậu có chút ấn tượng, hình như đây là một chuỗi cửa hàng tiện lợi, trước cổng trường Trung học số Một cũng có một cái. Vậy chắc không phải cửa hàng nhà Thẩm Hoài Dư, thế thì y là—
Đi làm thêm?
Từ này đối với Sở Tử Ngọc cực kỳ xa lạ. Cậu bắt đầu lẩm bẩm suy nghĩ. Theo tin tức cậu thu thập được, Thẩm Hoài Dư và cậu cùng khối, đều là học sinh lớp 10, học sinh trung học phổ thông sao lại đi làm thêm?
Sở Tử Ngọc không chắc, lại nhìn vào cửa hàng. Thẩm Hoài Dư quả thật đã đứng vào quầy thu ngân.
Thật sự là đi làm thêm...
Sở Tử Ngọc hơi há miệng, đứng ngoài cửa hàng tiện lợi, cứ thế quan sát tình hình bên trong.
Lượng khách khá đông, Thẩm Hoài Dư ở quầy thu ngân luôn tay bận rộn. Theo quan sát của Sở Tử Ngọc, khách phần lớn là nữ trẻ tuổi.
"...Mua đồ hay là ngắm người đây." Sở Tử Ngọc lẩm bẩm, nhìn thêm một tốp người nữa bước vào cửa hàng.
Từ lúc vào cửa hàng, Thẩm Hoài Dư chưa hề ngơi tay. Ánh mắt Sở Tử Ngọc liếc sang tay phải của y. Dù mặc đồng phục đen tuyền, vẫn có thể thấy gần chỗ vai nhô lên một vòng.
Là băng gạc.
Y rất cần tiền sao?
Sở Tử Ngọc suy nghĩ. Nhà cậu có tiền, rất có tiền. Từ nhỏ đến lớn, thứ cậu không thiếu nhất chính là tiền. Nhưng cậu cũng biết trên đời có rất nhiều người thiếu tiền.
Chưa nói đâu xa, trong lớp cậu cũng có mấy bạn gia cảnh khó khăn.
Nhưng Thẩm Hoài Dư thì không giống. Gương mặt y trông giống Lục Lẫm, vừa nhìn đã thấy đắt giá, không giống người thiếu tiền.
Đúng lúc này, điện thoại Sở Tử Ngọc đổ chuông inh ỏi. Trên phố đi bộ người qua lại tấp nập, cậu đứng hay nằm ở đó cũng chẳng ai để ý, nhưng trong lòng có quỷ, cậu liếc về phía Thẩm Hoài Dư, người từ đầu đến cuối chưa từng nhìn cậu lấy một lần, rồi nắm chặt điện thoại, chạy một mạch ra xa cả trăm mét mới nghe máy.
Người gọi đến là Sở Tiêu Âm.
"Cục cưng, còn chưa học xong à?" Sở Tiêu Âm nói, "Đừng học nữa, đừng học không có điểm dừng, cứ từ từ thôi. Nói với A Lẫm một tiếng, nghỉ sớm đi, mẹ cho tài xế đến đón con."
Sở Tử Ngọc nhìn đồng hồ, làm nũng: "Mẹ ơi, mới chín giờ rưỡi thôi mà, con học thêm chút nữa..."
Khi làm nũng, giọng cậu mềm mại ngoan ngoãn, đáng yêu vô cùng. Sở Tiêu Âm lập tức tràn đầy tình mẹ: "Ngoan nào cục cưng, mai học tiếp. Mẹ đi ngủ đây, trước khi ngủ mà không thấy con mẹ không yên tâm."
Sở Tử Ngọc nhìn về phía cửa hàng tiện lợi ở xa. Trong ánh đèn neon rực rỡ, tấm biển trắng xanh đơn giản "Cửa hàng tiện lợi 24 giờ" nổi bật một mình.
Cậu thu lại ánh mắt, vừa nói chuyện điện thoại vừa đi về phía con đường có thể bắt taxi: "Vậy con về đây mẹ! Không cần chú An tới đón đâu ạ, con tự bắt xe về, vâng vâng, con biết rồi! Với lại A Lẫm còn ở cùng con mà, đúng đúng, cậu ấy sẽ tiễn con lên xe. Dạ, con tự bắt xe! Ăn ạ! Con sắp đói chết rồi, con muốn ăn mì hoành thánh..."
Lần sau lại đến đánh Thẩm Hoài Dư vậy!
Hôm nay Thẩm Hoài Dư bị thương rồi, tạm tha cho y. Nhưng mối thù đào góc tường không thể đội trời chung, đợi Thẩm Hoài Dư lành vết thương, cậu nhất định tìm y phân cao thấp!