Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 70: Ngoại truyện 11: Cuộc sống thường nhật sau kết hôn

Trước

Chỉ vì hôm đầy năm, cậu con trai Trần Tinh Trạch của Tô Tiện Âm và Trần Tầm bốc trúng một thỏi màu sáp mà Trần Tầm đã bắt đầu lo lắng cho tiền đồ của con trai mình.

Chưa kể, lúc Tinh Trạch đi mẫu giáo, những thể hiện về mặt học tập của cậu nhóc quả thật kém xa bố mẹ một đoạn dài.

Trần Tầm cảm thấy nỗi lo của mình hoàn toàn có cơ sở.

Anh từng than vãn: "IQ của hai đứa mình gộp lại sao lại đẻ ra cái thằng nhóc ngốc nghếch này nhỉ?"

Tô Tiện Âm chỉ biết xoa đầu con trai cười xòa: "Con còn nhỏ mà, chắc lên tiểu học sẽ khá hơn."

Nhưng đến lúc lên tiểu học, tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Năm Tinh Trạch bảy tuổi, cả nhà tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ.

Lúc Tống Viện và Lục Trì dẫn con gái Huyên Huyên đến dự tiệc, đập vào mắt họ không phải là khung cảnh gia đình đầm ấm, vui vẻ.

Trong phòng làm việc, Trần Tầm chống tay lên cằm ngồi cạnh Tinh Trạch, giọng điệu uể oải, chỉ tay vào tờ bài tập, cố nén giận hỏi nhỏ: "Con nghĩ kỹ lại xem, Monday nghĩa là gì?"

Bé Tinh Trạch trông như sắp khóc đến nơi, lẩm nhẩm tính toán gì đó trên những ngón tay. Lát sau, cậu nhóc ngập ngừng nhưng rồi lại quả quyết đáp: "Monday... là buổi sáng ạ, Good Monday là chào buổi sáng."

Trần Tầm: "..."

Anh nhíu mày khó chịu, day day trán, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ, "ôn tồn" gợi ý cho con trai: "Monday, là Monday, Monday là thứ mấy?"

Tinh Trạch sụt sịt mũi, nước mắt lưng tròng, miệng lúng búng mãi mới thốt ra được một câu: "Monday, Monday... hôm nay là thứ bảy ạ?"

Trần Tầm: "..."

Thấy gân xanh trên trán Trần Tầm giật giật, Tống Viện không đành lòng đứng nhìn bèn vỗ vai con gái Huyên Huyên: "Ngoan, gọi chú Trần ra đây, con vào dạy em Tinh Trạch học đi."

Cô bé Huyên Huyên mười tuổi vâng lời bằng giọng trẻ con lanh lảnh: "Dạ~"

Lúc bị đẩy ra ngoài, Trần Tầm vẫn còn hậm hực, hai tay đút túi quần, nhìn Tinh Trạch với vẻ muốn nói lại thôi. Bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Tô Tiện Âm, anh đành nuốt cục tức vào trong, nhưng vẻ mặt thiếu kiên nhẫn thì không giấu đi đâu được.

Tống Viện cười phá lên: "Ha ha, buồn cười chết mất, cuối cùng thì cậu ta cũng có ngày này. Lúc nào cũng mở miệng kêu dị ứng với người ngu, thế mà giờ lại mất kiên nhẫn với chính con trai mình."

"Tớ thì lại rất mong chờ xem nếu họ có con gái, anh ấy sẽ phản ứng thế nào?"

Lam Thấm chưa bước tới nơi đã oang oang lên tiếng.

"Đúng rồi, đúng rồi, tốt nhất là con bé giống Tô Tô đến tám phần, để xem cậu ta đối phó ra sao."

Tô Tiện Âm mím môi lắc đầu, cô cảm thấy có mỗi cậu quý tử Tinh Trạch này thôi là không khí gia đình đã đủ căng thẳng rồi.

Hai vợ chồng cô kết hôn khá sớm nhưng lại sinh con muộn. Một phần vì cả hai đều học lên tiến sĩ, thống nhất không để chuyện bầu bí làm ảnh hưởng đến việc học của Tô Tiện Âm. Phần khác là do trước khi lấy Trần Tầm, Tô Tiện Âm luôn có chút ám ảnh về việc sinh con.

Được làm vợ anh quả là một điều hạnh phúc, việc cùng anh vun vén gia đình cũng là một viễn cảnh tươi đẹp trong tâm trí cô. Nhưng đến khi thực sự phải chuẩn bị mang thai, cô lại lo lắng tột độ, nhiều lần muốn bỏ cuộc giữa chừng.

Đối với cô, sinh con là việc khó khăn nhất trên đời, và trong tưởng tượng của cô, nó còn đau đớn hơn bất kỳ nỗi đau nào.

Trần Tầm chưa bao giờ thúc ép cô. Thậm chí anh còn an ủi rằng nếu cô chưa sẵn sàng thì cứ từ từ, không có con cũng chẳng sao.

Lúc đó, anh hôn lên vành tai cô, giọng trầm ấm đầy mê hoặc: "Anh còn thấy khoảng thời gian thế giới hai người chưa đủ đâu."

Vậy nên, Tinh Trạch ra đời sau khi hai người kết hôn một thời gian khá dài.

Quá trình sinh Tinh Trạch diễn ra khá suôn sẻ. Mặc dù đau đớn là điều không tránh khỏi, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng Tô Tiện Âm đã được Trần Tầm xua tan dần dần.

Từ lúc mang thai đến khi sinh, anh luôn mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối. Anh không để cô phải động tay vào việc gì, luôn quan tâm chăm sóc sức khỏe thể chất và tinh thần của cô, thậm chí có phần hơi quá căng thẳng.

Cậu bé Tinh Trạch cũng rất ngoan ngoãn, không hành mẹ quá nhiều trong suốt thai kỳ.

Thực ra Tinh Trạch rất hiểu chuyện. Mặc dù như Trần Tầm nói, cậu bé không có khiếu học hành cho lắm, nhưng tính tình lại rất đáng yêu, ngoan ngoãn và nghe lời. Đôi lúc những hành động ngây ngô của cậu nhóc lại khiến người lớn không khỏi bật cười.

Thế nhưng thái độ của Trần Tầm đối với con trai lại hoàn toàn trái ngược với Tô Tiện Âm.

Họ đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, nhưng dường như Trần Tầm vẫn giữ nguyên suy nghĩ "thế giới hai người chưa đủ" như anh từng nói. Trong suốt năm đầu tiên Tinh Trạch ra đời, lúc nào cũng cần mẹ kề bên chăm sóc, anh đã không dưới một lần bóng gió, thậm chí là thẳng thừng bày tỏ sự ghen tị vì con trai chiếm hết sự chú ý của cô.

Dùng từ "chiếm" có vẻ hơi quá.

Khi đó, Tô Tiện Âm đã chỉnh đốn anh: "Anh có từng nghĩ, em yêu Tinh Trạch đến vậy là bởi vì..."

"Anh là bố của thằng bé không?"

Và cũng như mọi khi, dù Trần Tầm có ý kiến ý cò thế nào, anh vẫn luôn rất dễ dỗ dành.

...

Bên này mọi người đang rôm rả trò chuyện, thế mà nhân vật chính Trần Tầm mãi vẫn chưa thấy đâu. Tô Tiện Âm thấy anh đi vòng vèo mãi mới tiến lại gần bèn hỏi: "Anh đi đâu thế?"

Trần Tầm: "Bực mình quá, anh đi uống cốc nước."

Cả nhóm cười ồ lên.

Người đến muộn nhất là Thẩm Tử Dật. Anh ấy đến một mình, bị cả nhóm chặn lại ngoài cửa.

Diêu Đạt khoác tay Lam Thấm, Lam Thấm chỉ tay vào anh ấy rồi hỏi: "Sao lại đến một mình thế này? Đi một mình là không cho vào đâu nhé."

Thẩm Tử Dật nhún vai, vẻ mặt bất lực: "Biết sao được, lại đang dỗi, không chịu đến."

"Chậc chậc chậc, ngần này tuổi rồi mà còn không biết dỗ vợ?"

Thẩm Tử Dật chỉ cười khàn, không muốn giải thích rằng cô gái nhỏ nhà mình không phải thuộc dạng dễ dỗ.

Có lẽ vì những chuyện trong quá khứ, cô ấy rất phụ thuộc vào anh ấy, nhưng dường như lại không tin tưởng vào bản thân, lúc nào cũng lo lắng, bất an khiến anh ấy không khỏi đau lòng.

...

Bữa trưa ồn ào kết thúc, bát đũa còn chưa dọn xong, Trần Tầm lại lôi cổ Tinh Trạch vào làm bài tập.

Tống Viện không nhịn được, chỉ tay vào anh mắng: "Cậu cũng vừa phải thôi, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật Tinh Trạch nhà chúng ta, không cho thằng bé chơi một ngày được à?"

Nghe thấy thế, Tinh Trạch rơm rớm nước mắt, bĩu môi nhìn Tống Viện, ánh mắt như muốn nói "Chỉ có dì Tống là tốt nhất hu hu hu", trông còn đáng thương hơn cả khóc thật.

Tô Tiện Âm cũng hết cách, nhỏ giọng khuyên can: "Bài tập thì có vội gì đâu, để mai làm cũng được mà."

Nhưng Trần Tầm vẫn kiên quyết xách con trai đi.

Tinh Trạch tuy đỏ hoe mắt nhưng cũng rất ngoan ngoãn và bướng bỉnh, không khóc lóc ầm ĩ, tiếp tục đấu trí đấu dũng với bố trong đống bài tập tiếng Anh.

Lam Thấm thở dài: "Tội nghiệp Tinh Trạch quá, cậu không xót con à?"

Tô Tiện Âm dang hai tay bất lực: "Tớ cũng muốn cứu nó ra khỏi nước lửa lắm, nhưng hai bố con có vẻ đang phân cao thấp với nhau. Dạo này Trần Tầm ngày nào cũng kèm Tinh Trạch học, Tinh Trạch bảo tớ không được xen vào, đây là chuyện của đàn ông."

Lam Thấm ngạc nhiên: "Phân cao thấp?"

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc mọi người đã hiểu lý do thực sự khiến hai bố con "phân cao thấp".

Một lúc sau, Tinh Trạch vứt bút, tung tờ bài tập lên không trung, cười toe toét chạy đến ôm chầm lấy Tô Tiện Âm, giọng lanh lảnh: "Mẹ ơi~ con làm đúng hết rồi~ tối nay con được ngủ với mẹ rồi!"

Tô Tiện Âm bế con trai lên, cọ cọ vào đôi má mềm mại của cậu bé, nhẹ nhàng khen: "Tinh Trạch giỏi quá!"

Lam Thấm lộ rõ vẻ bối rối: "Nhưng tại sao làm đúng hết thì mới được ngủ với mẹ?"

Tô Tiện Âm cũng mù tịt.

Tinh Trạch giải thích: "Bố bảo, con phải làm đúng hết bài tập thì mới được ngủ chung với mẹ."

Tô Tiện Âm: "..."

Lam Thấm: "..."

Đáng tiếc là niềm vui của Tinh Trạch chưa kịp kéo dài thì giọng nói lạnh lẽo của Trần Tầm đã vang lên từ phía sau.

"Con vui cái gì?"

Tinh Trạch sụt sịt mũi, từ từ quay lại.

Trần Tầm cầm cuốn vở bài tập Toán của con trai, nói: "Bố nói là phải làm đúng HẾT, con còn chưa đụng đến môn Toán cơ mà."

Tinh Trạch ngơ ngác chớp chớp mắt, dường như chưa kịp tiêu hóa câu nói của bố. Đến khi hiểu ra, cậu nhóc không thể kìm nén được nữa, òa khóc nức nở, vừa khóc vừa mếu máo: "Hu hu hu bố ăn h**p con hu hu hu, bố không cho con ngủ với mẹ hu hu hu, con không làm bài nữa đâu, không làm bài nữa hu hu hu."

Một đám người lớn cuống cuồng dỗ dành cậu bé sinh nhật.

Tô Tiện Âm lườm kẻ đầu sỏ Trần Tầm. Thấy anh vẫn giữ vẻ mặt nhởn nhơ, cô nổi điên quát lớn: "Trần Tầm!"

Trần Tầm uể oải đáp lời, bước lại gần v**t v* gáy cô, nói: "Phu nhân có gì sai bảo?"

"Anh xem anh làm trò gì kìa, làm con khóc òa lên thế kia."

Trần Tầm nhún vai: "Anh đang khích lệ con học tập đàng hoàng mà."

Nghe thấy giọng bố, Tinh Trạch đang úp mặt vào vai mẹ bỗng nín bặt, nhìn chằm chằm Trần Tầm, nghẹn ngào hỏi: "Vậy tại sao bố được ngủ với mẹ? Bố có phải làm bài tập đâu."

Trần Tầm cười khẩy: "Hồi đi học bố thi lúc nào cũng đứng nhất, sao lại không được ngủ với mẹ?"

Tinh Trạch: "..."

Chịu đả kích nặng nề, Tinh Trạch "oa" lên khóc càng to hơn.

...

Đứng xem kịch hay từ xa, Tống Viện liên tục lắc đầu: "Chậc, cái tính nết, ngần này tuổi đầu rồi còn ghen tị với con trai, anh đừng có học thói xấu của cậu ta nhé."

Lục Trì gật đầu, mỉm cười nhẹ: "Anh sẽ không thế."

"Thật không?"

"Ừ, vì anh biết..."

Anh ấy nhìn cô nàng, bỏ lửng nửa câu nói.

Tống Viện tò mò: "Biết gì cơ?"

"Không có gì."

Lục Trì ôm cô nàng chặt hơn, lắc đầu.

Bởi vì anh ấy biết, trong trái tim cô nàng, anh ấy luôn là số một.

Và cái người đang "ghen tị" với con trai mình kia, thật ra cũng thừa biết điều đó.

Anh biết anh luôn là vị trí độc tôn trong trái tim Tô Tiện Âm từ thuở thiếu thời.

Nhưng anh vẫn cứ tham lam như thế.

- HOÀN TOÀN VĂN -

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn