Sau cánh cửa đóng kín, Trần Tầm ôm eo Tô Tiện Âm xoay một vòng.
Tô Tiện Âm mỉm cười hỏi: "Anh đối xử với Tống Viện có phải hơi hung dữ quá không?"
"Úi chà," Trần Tầm hôn nhẹ lên trán cô, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc, "Hôm nay lại hào phóng thế cơ à?"
Tô Tiện Âm đỏ mặt, lý nhí đáp: "Em keo kiệt bao giờ..."
Đó rõ ràng là hiểu lầm mà.
Trần Tầm cúi xuống hôn cô.
Trong lúc tình cảm dâng trào, những lời nói của anh càng thêm phần mê hoặc. Anh ngậm lấy môi dưới của cô, khẽ cười và thì thầm: "Vậy khi nào em mới hào phóng với anh đây?"
Tai Tô Tiện Âm nóng rực lên.
Nhưng giờ đây cô dường như đã quen với những tình huống thế này, thậm chí còn có tâm trí để phân tâm.
Khi anh lờ mờ kéo áo cô lên, đầu óc cô vẫn lẩn quẩn với câu chuyện Tống Viện kể dang dở lúc nãy. Cô đột nhiên hỏi: "Vậy Tống Viện thật sự yêu Lục Trì từ cái nhìn đầu tiên sao?"
Trần Tầm: "..."
Anh bực mình véo nhẹ cô một cái. Nghe cô suýt xoa, anh mới đắc ý cười, phả hơi nóng vào tai cô: "Tô Tiện Âm."
"Em tập trung chút được không?"
Và rồi, anh cho cô biết thế nào là "bắt buộc phải tập trung".
Mặt cô đỏ bừng bừng vì nóng. Dù điều hòa đã chỉnh ở mức khá thấp, nhưng cơ thể cô như đang bốc hỏa, từ trong ra ngoài vừa nóng ran, vừa ngứa ngáy, vừa tê dại.
Cô quả nhiên đã đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình.
Nhưng dạo này gan cô đúng là ngày càng lớn.
Đến lúc cầu xin anh tha mạng mà vẫn không quên trêu chọc anh, vừa cười khúc khích vừa nói: "Anh làm thế này không
phải là lưỡng bại câu thương sao?"
Cô tinh nghịch nháy mắt, ý nhị ám chỉ: "Anh lại phải đi tắm lần nữa rồi."
"Tắm nước lạnh ấy."
Trần Tầm tức đến mức nghiến răng, một lúc sau mới bật cười. Anh cắn nhẹ lên xương quai xanh của cô để lại một dấu đỏ chót, rồi giả vờ đe dọa: "Vẫn còn kiêu ngạo lắm hả?"
"Để xem sau này em còn cười nổi nữa không."
Nói xong, anh với lấy bộ đồ ngủ trên ghế rồi quay người bước vào phòng tắm.
Tô Tiện Âm ôm chăn, cười ngốc nghếch.
Thực ra cô cũng biết anh đang cố kìm nén điều gì.
Trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Tô Tiện Âm cùng Trần Tầm đi dự một buổi họp mặt.
Lẽ ra đây là buổi tụ tập của lớp Xuất sắc, Tô Tiện Âm vốn không định đi.
Nhưng Trần Tầm cứ nằng nặc nài nỉ: "Mọi người bảo được dẫn theo người nhà mà."
Tô Tiện Âm chẳng biết mình là "người nhà" kiểu gì, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Ban đầu cô nghĩ, dù hai người ít khi đăng ảnh nhau lên mạng xã hội, nhưng chuyện hẹn hò chắc cũng đã lan truyền khắp bạn bè xung quanh rồi.
Vì suy cho cùng, cứ chuyện gì liên quan đến Trần Tầm thì đều là tin tức nóng hổi cả.
Nhưng cô đã quên mất một điều: Trước chuyện này, còn một tin tức khác đã ăn sâu vào tâm trí mọi người.
Tô Tiện Âm và Trần Tầm đến nhà hàng đầu tiên. Vẫn luôn là tâm điểm của sự chú ý, Trần Tầm vừa xuất hiện đã bị bạn bè vây kín.
Anh luôn giữ chặt tay cô bên mình. Đối với hàng tá câu hỏi tò mò về chuyện tình cảm, anh chỉ đáp lấy lệ vài câu. Thấy cô im lặng, anh liền khéo léo chuyển sang chủ đề khác.
Tô Tiện Âm thấy khá thoải mái, dù sao cũng không ai cố tình làm khó cô, chỉ là vài ánh mắt trêu chọc, tò mò nán lại lâu hơn thường lệ. Cô hoàn toàn hiểu được.
Nhưng căn phòng đang náo nhiệt bỗng chốc im bặt như bị bấm nút dừng khi cánh cửa phòng lại mở ra.
Tô Tiện Âm chớp mắt ngoái nhìn, thì ra là Tống Viện trong chiếc váy liền màu hồng nhạt đang khoác tay Lục Trì bước vào.
Cô bỗng chốc hiểu ra nguyên nhân của sự im lặng này.
Vài tiếng xì xào bàn tán nhỏ to bắt đầu vang lên khi mọi người kịp định thần.
"Gay cấn thật, tình mới tình cũ hội ngộ luôn."
"Trời ạ, hai người đó cũng bạo thật đấy, dám đến đây cơ à. Tống Viện cũng có bạn trai mới rồi kìa? Cảnh này hơi bị căng nha."
"Tao nghe nói Tống Viện với Trần Tầm chia tay ầm ĩ lắm mà? Không lẽ tình cũ không rủ cũng tới, Tống Viện cố tình dẫn người mới đến dằn mặt Trần Tầm?"
Đúng là trí tưởng tượng phong phú, mới chạm mặt nhau đã biên kịch ra cả một vở kịch cẩu huyết.
Tô Tiện Âm hiện tại là người danh chính ngôn thuận, nghe thấy những lời đó chỉ thấy buồn cười.
Biểu cảm của Trần Tầm lại khá thú vị. Anh khẽ nghiến răng, nhìn Tống Viện với ánh mắt không mấy thiện cảm: "Rắc rối do cậu gây ra, tự cậu giải quyết đi."
Tống Viện lè lưỡi làm mặt quỷ: "Biết rồi, khỏi cần cậu nhắc."
Thật ra chẳng phải vì Trần Tầm, mà vì hạnh phúc của chính mình, cô nàng cũng phải làm sáng tỏ mọi chuyện.
Bởi vì...
Tống Viện dè dặt liếc sang Lục Trì. Quả nhiên mặt anh chàng đang lạnh tanh, bắt gặp ánh mắt cô nàng thì khẽ cười nhạt một tiếng.
Tống Viện lập tức rùng mình.
Giải thích, cô nàng giải thích ngay đây, được chưa!
Thấy mọi người cũng đã đến khá đông đủ, Tống Viện đứng lên cạnh bàn, vỗ tay vài cái để thu hút sự chú ý.
"Đông đủ rồi nhỉ, hôm nay tớ có một chuyện cần làm rõ với mọi người, những ai chưa đến nhờ mọi người truyền đạt lại giúp tớ nhé."
"Tớ và Trần Tầm chưa từng hẹn hò, tớ với cậu ta chỉ là anh em tốt, hoàn toàn không có tí tình cảm nam nữ nào sất."
"Ngày trước do tớ còn trẻ con, muốn mượn cậu ta để chọc tức bạn trai tớ bây giờ, nó chỉ là tấm bình phong tội nghiệp thôi. Mọi người đừng suy diễn mấy kịch bản tình cũ tình mới máu chó nữa nha."
Lời vừa dứt, sau vài giây im lặng, cả phòng bỗng nổ tung như cái chợ vỡ buổi sáng.
Có người cố hỏi vặn Tống Viện: "Vậy hôm thi đại học xong, lúc quay lại trường cũng là diễn kịch à?"
Tống Viện cười tươi rói: "Diễn xuất của tớ đạt quá phải không?"
"Đồ quỷ, dám đem bọn tớ ra làm trò đùa hả? Phạt! Hôm nay vợ chồng cậu phải uống bét nhè mới được!"
Tống Viện đưa ánh mắt cầu cứu sang Lục Trì. Anh chàng nhìn cô nàng với ánh mắt lạnh lẽo, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên, quay sang đám đông: "Cô ấy tửu lượng kém, để tôi uống thay."
Tống Viện ôm lấy cánh tay Lục Trì nũng nịu cọ cọ. Vài người vội quay mặt đi, vẻ mặt kiểu "không nỡ nhìn".
Lại có người quay sang chất vấn Tô Tiện Âm: "Thế cậu có biết chuyện này không? Trời ơi, tụi tớ cứ tưởng hôm nay được xem kịch hay tình cũ tình mới đụng độ, ai ngờ chỉ có mình tụi tớ tự biên tự diễn."
Tô Tiện Âm mỉm cười nhẹ nhàng: "Tớ biết chứ, Tống Viện đã giải thích cho tớ rồi."
Một cậu bạn có trí tưởng tượng bay xa bỗng hỏi: "Thế hai người ai theo đuổi ai? Tô Tiện Âm, không lẽ cậu thích thầm Trần Tầm từ cấp ba, nhưng vì vướng vụ của Tống Viện nên không dám ngỏ lời, lên đại học mới mạnh dạn tấn công cưa đổ hotboy hả?"
Trần Tầm, nãy giờ vẫn im lặng, liền gạt tay cậu bạn ra, thản nhiên đáp: "Đừng có nói linh tinh."
"Lên đại học, là tớ theo đuổi cô ấy."
Câu nói này lại làm dấy lên những tràng cười rộ đầy ẩn ý.
Tô Tiện Âm vân vê ly nước trên bàn, khẽ mỉm cười.
Kỳ nghỉ hè trôi qua nhanh chóng. Cuối tháng 8, Tô Tiện Âm cùng Trần Tầm quay lại trường.
Môn Thể dục học kỳ 2 năm ngoái bị hoãn lại, học kỳ này hai người học bù. Tô Tiện Âm đăng ký môn cầu lông cho cả hai.
Buổi học đầu tiên, nhớ lại lần bị người nào đó ở lớp bóng rổ làm cho bóng đập trúng mặt, dị ứng tơi bời, Tô Tiện Âm vừa nghe thầy dặn dò các nguyên tắc an toàn vừa tủm tỉm cười.
Trần Tầm liếc cô, cười hỏi: "Cười gì thế?"
Tô Tiện Âm lắc đầu, lẩm bẩm: "Nhanh thật, đã một năm rồi."
"Một năm gì cơ?"
Tô Tiện Âm không trả lời, ngược lại còn kéo sụp vành mũ lưỡi trai của anh xuống che đi nửa khuôn mặt, cười tinh quái như một đứa trẻ vừa làm được trò nghịch ngợm.
......
Tháng 10, sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh trở về Xuyên Bắc, Tô Tiện Âm được nhận vào thực tập tại một tòa soạn báo lâu đời và có tiếng trong thành phố.
Trần Tầm không hiểu nổi tại sao cô lại phải đi thực tập ngay từ học kỳ I năm 3, trong khi cô vốn định học lên Thạc sĩ.
Tô Tiện Âm giải thích: "Mấy thiên tài ẵm giải thưởng như anh thì làm sao hiểu được. Giành được suất tuyển thẳng Thạc sĩ đâu có dễ dàng gì."
Khó khăn lắm cô mới nhờ đàn chị giới thiệu vào thực tập ở một tòa soạn lớn như vậy. Cho dù lịch trình có kín mít, cô cũng không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Tô Tiện Âm cố gắng xếp lịch học dồn hết vào thứ Hai đến thứ Tư, còn thứ Năm, thứ Sáu, thứ Bảy thì dành cả ngày đến tòa soạn.
Nhưng tòa soạn cách trường khá xa.
Học kỳ này Trần Tầm cũng rất bận rộn. Dự án của nhóm nghiên cứu mới cuối cùng cũng có chút khởi sắc. Gần đây, nhóm của anh đang hợp tác với sinh viên ngành Y để gấp rút phát triển sản phẩm, với hy vọng có thể kịp tham gia cuộc thi Thiết kế Phần mềm vào nửa đầu năm sau.
Vì vậy, Tô Tiện Âm không muốn Trần Tầm phải đưa đón mình thường xuyên, đa phần cô đều tự túc đi lại.
Đi tàu điện ngầm cũng không quá phiền phức, đi khoảng mười mấy bến rồi đi bộ thêm mười phút là đến tòa soạn.
Chỉ là những lúc trời mưa thì hơi bất tiện.
Những ngày đầu thực tập, công việc của Tô Tiện Âm chủ yếu là chạy vặt theo các nhà báo. Sáng theo họ họp và ghi chép, khi đi lấy tin thì đi theo quan sát, học hỏi và làm mấy việc lặt vặt như gọi cơm, gọi xe.
Thực ra cô đã được đàn chị dặn dò trước về những khó khăn khi thực tập ở tòa soạn, nên dù có vất vả và đôi lúc nhàm chán, cô vẫn cảm thấy vui vẻ.
Được nửa tháng, do có sự điều chuyển nhân sự, Tô Tiện Âm được phân công đi theo một nhà báo ở ban Xã hội.
Đây gần như là ban bận rộn nhất. Các nhà báo ở ban này làm việc cật lực, một người làm việc bằng hai, và họ cũng thường xuyên bóc lột sức lao động của cô.
Nhưng bù lại, họ bắt đầu để cô thử sức với việc viết những bài báo nhỏ.
Nhà báo hướng dẫn cô, cô Giả Oanh Tư, là một người có nhiều năm kinh nghiệm làm việc ở ban Xã hội. Cô Giả mới hơn 30 tuổi, gia nhập tập đoàn báo chí này ngay sau khi tốt nghiệp đại học, rất dày dạn kinh nghiệm.
Tuy bình thường cô Giả rất nghiêm khắc, quyết đoán, nhưng lại rất tốt với Tô Tiện Âm, luôn sẵn lòng giải đáp mọi thắc mắc của cô. Tô Tiện Âm theo cô ấy học hỏi được rất nhiều điều, vì thế cô càng thêm chăm chỉ.
Chiều nay, hai cô trò vừa đi hiện trường về, về đến tòa soạn thì đã đến giờ tan làm. Cô Giả vội vàng đi đón con gái, giao cho Tô Tiện Âm nhiệm vụ chỉnh lý tài liệu ghi âm.
Trước khi đi, cô ấy còn nói: "Bài này không khó lắm, em cũng đã xem cô làm vài lần rồi, em thử viết nháp xem, ngày mai cô sẽ xem lại cho em."
Thế là Tô Tiện Âm vô cùng hào hứng ở lại tòa soạn làm thêm giờ.
Khi Trần Tầm nghe tin, anh khẽ cười nhạt: "Em bị ngốc à, anh chưa thấy ai bị bóc lột mà còn vui vẻ thế này đấy."
Tô Tiện Âm nghiêng đầu kẹp điện thoại giữa vai và tai, tay đánh máy lạch cạch liên hồi.
"Anh không hiểu đâu, đây là niềm vui của sự tiến bộ. Em không nói chuyện với anh nữa đâu, e. phải tranh thủ viết cho xong."
"Ê hình như tối nay..."
Trời sắp mưa đấy, anh có cần đến đón em không?
"Tút tút tút"
Trần Tầm: "..."
......
Tô Tiện Âm trau chuốt lại bài báo xong, bước ra khỏi tòa soạn thì đã gần 9 giờ tối. Ra khỏi thang máy, cô mới thấy bên ngoài mưa như trút nước. Cô rụt rè bước ra cửa nhìn trời, nhận ra việc che ô đi bộ đến ga tàu điện ngầm là bất khả thi, đành lùi lại.
Cô nhớ tối thứ Sáu là lịch họp nhóm hàng tuần của Trần Tầm, nên không muốn làm phiền anh mà quyết định gọi xe trên điện thoại.
Ngày mưa gọi xe rất khó, Tô Tiện Âm đợi một lúc lâu. Tiếng chuông thang máy "ting" một cái, một cô gái thực tập cùng đợt với cô bước ra.
Nhìn thấy Tô Tiện Âm, cô gái nhăn nhó than vãn: "Cậu cũng không có ai đến đón à?"
"Phát bực mình, tớ đã báo trước với bạn trai là tối nay trời mưa, bảo anh ấy đến đón, thế mà anh ấy bảo đang xem đá bóng với bạn, bắt tớ tự bắt xe về."
Tô Tiện Âm lịch sự mỉm cười, đáp lời cho qua chuyện.
"Tớ gọi được xe rồi, nhớ không nhầm thì chúng ta tiện đường đấy, đi chung nhé."
"Cảm ơn cậu nhé, Tô Tiện Âm."
Hai người đứng đợi thêm một lúc, chiếc xe khó khăn lắm mới gọi được cũng sắp đến nơi. Đột nhiên, ánh đèn pha chói lóa quét qua hai người, một chiếc xe đen bóng phanh xịch lại ngay trước cửa tòa nhà.
Mắt Tô Tiện Âm sáng lên. Khoảnh khắc cửa xe mở ra, Trần Tầm vừa bước chân xuống, Tô Tiện Âm đã lao về phía anh như một phản xạ tự nhiên: "Sao anh lại đến đây?"
Trần Tầm cầm chiếc ô đen bung ra che cho cô, đợi cô ngồi gọn vào ghế phụ rồi mới thong thả đáp: "Thì đi đón bạn gái chứ sao."
Tô Tiện Âm lúc này mới sực nhớ ra cô bạn đồng nghiệp còn đang đứng trong sảnh, vội hạ kính xe gọi với ra: "Cậu đi chung không? Bọn tớ đưa cậu về."
Cô gái kia cười gượng, rất biết ý từ chối: "Thôi không cần đâu, tớ đi xe tớ gọi vậy, không hủy chuyến lại bị trừ tiền."
Tô Tiện Âm cũng không ép, dặn dò vài câu rồi Trần Tầm nổ máy rời đi.
Anh một tay vần vô lăng, tay kia xoa xoa cằm, bỗng bật cười khe khẽ: "Em cũng nhiệt tình gớm, đâu có tiện đường đâu."
Tô Tiện Âm khó hiểu nhìn anh: "Sao lại không tiện?"
Về trường Xuyên Bắc thì rõ ràng là tiện đường mà. Nhưng cô đâu ngờ điểm đến đầu tiên của họ lại không phải là trường đại học Xuyên Bắc.
Chạy được một lúc, Trần Tầm cho xe vào bãi đỗ lộ thiên của một khu chung cư. Tô Tiện Âm ngơ ngác hỏi: "Chúng ta đi gặp ai à?"
Trần Tầm ra vẻ bí ẩn: "Lên rồi sẽ biết."
Hai người đi thẳng lên tầng năm. Trần Tầm không gõ cửa mà rút chìa khóa mở luôn. Tô Tiện Âm còn chưa kịp ngạc nhiên thì anh đã bật đèn phòng khách. Đập vào mắt cô là chiếc vali của anh nằm lăn lóc giữa phòng.
Tô Tiện Âm: "Đây là...?"
"Dự án dạo này anh đang làm vừa được một công ty dược phẩm rót vốn. Họ rất coi trọng dự án này nên đã chuẩn bị sẵn một phòng làm việc cho nhóm trong tòa nhà công ty. Tối nay anh có cuộc họp ở gần đây."
Tô Tiện Âm biết Trần Tầm hễ bận việc là hay thức khuya, nên cô nhanh chóng hiểu ra vấn đề: "Nên anh thuê chỗ này à? Để những lúc làm việc muộn thì ngủ lại đây?"
Trần Tầm gật đầu.
Tô Tiện Âm đi xem một vòng quanh nhà, gật gù khen ngợi: "Cũng được đấy. Anh hay thức khuya, ở gần chỗ làm một chút thì tốt hơn, tranh thủ chợp mắt được lúc nào hay lúc ấy."
Trần Tầm day day trán, hỏi: "Em không để ý thấy ở đây có hai phòng ngủ à?"
Tô Tiện Âm đang ngồi trên giường ở phòng ngủ chính, ngó nghiêng ngắm nghía. Nghe anh nói vậy, cô quay lại nhìn anh.
Trần Tầm khoanh tay tựa vào khung cửa, nở nụ cười lười nhác: "Em có muốn cân nhắc chuyện..."
"... chuyển đến đây sống chung không?"