Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 62: Ngoại truyện 3: Tình ý dạt dào

Trở về Xuyên Bắc chưa được bao lâu, tuần lễ ôn tập và thi cử đã ập đến.

Tô Tiện Âm giờ đây đã quen với việc xuất hiện bên cạnh Trần Tầm với tư cách bạn gái, thậm chí trong tuần lễ ôn tập bận rộn, cô cũng có thể thoải mái ứng phó với những ánh mắt trêu chọc đầy thiện ý của các anh chị trong phòng thí nghiệm của anh.

Mùa hè ở Xuyên Bắc nóng bức ngột ngạt, nhưng điều hòa trong phòng thí nghiệm lúc nào cũng bật hết công suất. Vốn có thói quen ngủ trưa, sau khi ăn xong, Tô Tiện Âm thường gục đầu xuống bàn trong phòng thí nghiệm mà ngủ thiếp đi. Mỗi khi tỉnh giấc, cô luôn thấy trên vai mình có một chiếc chăn mỏng ấm áp – chiếc chăn mà anh đã chuẩn bị sẵn cho cô nhưng cô luôn quên đắp.

Có những lúc thức dậy, cô thấy Trần Tầm đang chăm chú đọc sách. Dù mắt không rời trang sách, nhưng ngay khoảnh khắc cô mở mắt, anh liền đưa tay xoa nhẹ gáy cô, hệt như cái cách anh hay v**t v* Sữa Bò hay bé Cola.

Cứ có anh ở bên cạnh, cô luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.

......

Kỳ nghỉ hè, Trần Tầm phải ở lại trường một tháng để tham gia dự án. Ban đầu, Tô Tiện Âm cũng định tìm việc làm thêm gần trường để ở lại cùng anh.

Thế nhưng, Mạnh Phàm Tuyền và Tô Thành Kiều lại gọi điện thúc giục liên tục, tha thiết mong cô về nhà sớm.

Ngay cả chú út Tô Thành Hà cũng gọi điện bảo hè này sẽ đưa cậu em họ lên nhà cô ở một thời gian. Cậu nhóc còn lanh chanh hét lên qua điện thoại: "Chị Âm Âm, về chơi game với em nhé."

Tiếng Tô Thành Hà mắng mỏ vang lên phía sau: "Game game cái gì, chị mày đâu có rảnh mà chơi với mày..."

Tô Tiện Âm thật sự không thể từ chối.

Cô thấy lý do của mình rất chính đáng, nhưng Trần Tầm lại không nghĩ vậy.

Mặc cho cô dùng hết lời ngon ngọt để dỗ dành, anh chỉ uể oải tựa lưng vào ghế, tay quay bút, cười nhạt mà chẳng buồn lên tiếng.

Giờ đây, nhờ sự nuông chiều của anh, Tô Tiện Âm đã biết cách làm nũng một cách vô cùng thuần thục.

Cô kéo vạt áo anh lắc nhẹ, giọng nói ngọt ngào: "Nếu tiến độ dự án nhanh, không phải nửa tháng là anh có thể về sao, hai tuần nhanh lắm mà~"

Trần Tầm liếc cô, ngừng quay bút, chuyển sang véo nhẹ má cô, bật cười: "Em bây giờ đúng là ngày càng..."

Tô Tiện Âm gạt tay anh ra: "Ngày càng làm sao?"

Ngày càng biết cách nắm thóp anh chứ sao.

Trần Tầm khẽ lắc đầu, cuối cùng đành phải nhượng bộ.

"Em đã nói muốn về đoàn tụ với gia đình rồi, anh còn có ý kiến gì được nữa?"

Những ngày nghỉ hè ở nhà của Tô Tiện Âm quả thực rất thảnh thơi.

Mạnh Phàm Tuyền nghỉ hè cùng học sinh, ngày nào cũng ở nhà nấu món ngon cho cô.

Cô chẳng phải bận tâm việc gì, sống một cuộc sống thần tiên, cơm bưng nước rót, chẳng khác gì Bò Sữa.

Chỉ có điều, thằng nhóc em họ đôi khi hơi ồn ào.

Tô Tuấn Vũ, em họ cô, vừa thi xong kỳ thi tiểu học, đầu năm sau sẽ lên cấp hai. Tô Thành Hà đặc biệt nhờ vả cô thỉnh thoảng kèm cặp, rà soát lại kiến thức cho thằng bé, để nó khỏi thi xếp lớp đầu năm bết bát quá.

Nhưng Tô Tuấn Vũ, với bản tính hiếu động, được dịp nghỉ ngơi nên chẳng màng đến việc học hành. Tô Tiện Âm từ chỗ có ý tốt giúp đỡ, nay lại trở thành người lẽo đẽo chạy theo ép cậu nhóc học bài.

Lúc đầu, cô còn kiên nhẫn nhắc nhở Tô Tuấn Vũ tập trung học.

Về sau cô cũng mặc kệ. Thằng bé chịu học thì cô chỉ bảo đôi chút, còn không thì cô thà chui vào phòng bật điều hòa, ăn dưa hấu, đọc sách còn hơn.

Hôm nay, hai chị em đã hẹn chiều sẽ học tiếng Anh, nhưng Tô Tuấn Vũ lại mải chơi game không dứt, cứ nài nỉ "nốt ván này thôi", khiến Tô Tiện Âm phát ngán.

"Vậy chị đi ngủ đây, khi nào xong thì gọi chị."

Tô Tuấn Vũ: "Ok, chị ngủ đi."

Đang lúc Tô Tuấn Vũ say sưa bấm điện thoại thì chuông cửa reo vang. Tưởng là bác gái Mạnh Phàm Tuyền quên chìa khóa, cậu nhóc nói vọng ra: "Bác đợi cháu chút ạ~"

Chừng một phút sau, chuông cửa lại reo.

Trong game, nhân vật của cậu nhóc vừa cạn kiệt thanh máu. Tranh thủ thời gian hồi sinh, cậu cầm điện thoại ra mở cửa, không thèm nhìn người bên ngoài mà định quay đi luôn thì bị túm áo kéo lại.

"Em là Tô Tuấn Vũ?"

Lúc này, Tô Tuấn Vũ mới nhận ra người đứng ngoài cửa không phải bác gái, mà là một anh chàng rất đẹp trai mặc áo sơ mi trắng.

Trong game nhân vật đã hồi sinh, cậu nhóc chẳng có thời gian bận tâm đến anh chàng kia, cúi đầu định tiếp tục chơi thì điện thoại bị giật phắt đi.

Trần Tầm liếc nhìn màn hình, khẽ cười khẩy: "Thành tích bết bát thế này mà cũng muốn leo rank à?"

Tô Tuấn Vũ như con mèo bị dẫm trúng đuôi, định lao vào giật lại điện thoại, nhưng vì thân hình nhỏ bé, chỉ một tay Trần Tầm đã đẩy trán cậu nhóc ra xa.

Tô Tuấn Vũ cảm thấy mình bị sỉ nhục nhân phẩm nặng nề.

"Anh là ai thế hả, trả điện thoại cho tôi!"

Cậu nhóc gần như muốn xông vào cắn Trần Tầm, nhưng rồi lại nhận ra những thao tác điêu luyện của anh trên màn hình điện thoại hình như rất...

Rất đỉnh.

Tô Tuấn Vũ nuốt nước bọt. Mặc dù vẫn còn vẻ cảnh giác trong mắt, nhưng giọng điệu đã dịu đi phần nào: "Anh rốt cuộc là ai, tìm ai vậy?"

Trần Tầm tựa người vào khung cửa, khi chơi game vẫn tỏa ra khí chất điềm đạm của một cao thủ. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ thấp giọng nói: "Muốn thắng thì ngoan ngoãn chờ một lát."

Tô Tuấn Vũ lập tức im bặt, thậm chí còn rất hiểu chuyện mà nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Chẳng mấy chốc, hình như nghe thấy tiếng động, bé Sữa từ đâu chạy ra, quấn quýt quanh chân Trần Tầm, dùng hai chân trước ôm lấy chân anh như muốn làm nũng.

Tô Tuấn Vũ đứng im không dám lên tiếng, lẳng lặng rót một cốc nước rồi mời Trần Tầm vào phòng khách ngồi.

Một lát sau, dòng chữ "Chiến thắng" hiện lên trên màn hình điện thoại.

Mắt Tô Tuấn Vũ sáng rực lên, chưa kịp thốt ra tiếng "Woa".

Trần Tầm ném điện thoại trả lại cho cậu nhóc, rồi cúi xuống bế Bò Sữa lên, cưng nựng v**t v* bộ lông sau gáy, vừa trêu: "Béo ra rồi đấy."

Tô Tuấn Vũ nhất thời không biết phải nói gì.

Cái anh này cứ tự nhiên như ở nhà mình vậy, khiến Tô Tuấn Vũ bắt đầu tự hỏi không biết anh ta vào nhầm nhà, hay là chính mình đã xuyên không nữa.

"Anh..." Cậu nhóc ngập ngừng cất tiếng.

Trần Tầm lúc này mới liếc nhìn cậu, đi thẳng vào vấn đề: "Chị em đâu? Đang ngủ trưa à?"

"Hóa ra anh tìm chị Âm Âm." Tô Tuấn Vũ vỗ đùi đánh đét, gãi đầu, "Vâng, chị ấy đang ngủ."

"Ừ, để anh xem thử."

Nói xong, Trần Tầm đứng dậy, sải những bước dài tiến thẳng đến phòng Tô Tiện Âm một cách vô cùng tự nhiên.

Để lại Tô Tuấn Vũ ngơ ngác chớp mắt. Phải đến khi nghe tiếng cửa phòng mở ra, cậu nhóc mới sực nhớ đến trách nhiệm của mình.

Cậu nhóc lao tới, hô hoán: "Này, anh là ai thế hả, chị tôi đang ngủ, sao anh dám vào..."

Phòng ngủ.

Tô Tuấn Vũ cảm thấy hôm nay mình bị dọa cho hết hồn hết vía hơi nhiều rồi.

Cậu chứng kiến cảnh Tô Tiện Âm đang ngái ngủ, bỗng vòng tay qua cổ người anh trai lạ mặt kia, lẩm bẩm: "Trần Tầm? Là anh à?"

"Lại nằm mơ rồi."

Mắt Tô Tiện Âm vẫn nhắm nghiền, nhưng đôi môi cô đã khẽ chạm lên má Trần Tầm.

Cô bất ngờ kêu lên: "Là anh thật sao?"

Tô Tuấn Vũ: "..."

Thực ra Trần Tầm đã sớm nhận ra cậu nhóc tì đứng ở cửa, anh khẽ mỉm cười, vuốt tóc Tô Tiện Âm, giọng trầm ấm: "Là anh đây, anh về sớm hơn dự định."

Tô Tiện Âm cuối cùng cũng tỉnh hẳn, cô ngồi dậy và ôm chầm lấy anh.

Trần Tầm thì thầm vào tai cô: "Dù anh cũng nhớ em lắm, nhưng mà em trai em đang đứng nhìn kìa."

Tô Tiện Âm: "..."

Ngay lập tức, cô đẩy Trần Tầm ra như một chiếc lò xo bật tung, khiến anh bật cười thích thú.

Trần Tầm: "Anh đợi em bên ngoài nhé."

Anh bước ra, còn không quên đóng cửa phòng lại cho cô. Anh xoa đầu Tô Tuấn Vũ đang đứng hình như pho tượng, lúc này mới nhớ ra việc giới thiệu bản thân.

"Anh tên Trần Tầm, bạn trai của chị Âm Âm nhà em, nhớ chưa?"

Tô Tuấn Vũ gật đầu cái rụp: "Nhớ rồi ạ."

Làm sao mà quên được chứ?

Cách làm quen với Trần Tầm này quả là "khó phai".

Việc Trần Tầm về lại Nam Thành sớm hơn dự định là sự thật. Dù dự án của anh vẫn còn chút công đoạn cuối, nhưng anh đã xin phép giáo sư hướng dẫn, cam đoan sẽ hoàn thành phần việc của mình ở nhà mà không làm chậm trễ tiến độ chung. Giáo sư vốn luôn tin tưởng vào khả năng của Trần Tầm nên đã đồng ý.

Dù lần đầu gặp mặt có chút hiểu lầm, Tô Tuấn Vũ lại rất hợp tính với Trần Tầm.

Đáng ngạc nhiên là cậu nhóc lại rất nghe lời anh.

Thấy vậy, Tô Tiện Âm nhàn nhã đùn đẩy luôn nhiệm vụ kèm cặp cậu em cho Trần Tầm. Anh cũng chẳng nề hà, viện cớ dạy học cho Tô Tuấn Vũ để thường xuyên qua lại nhà cô, rồi ngang nhiên "tình chàng ý thiếp" với cô.

Câu "tình chàng ý thiếp" này là nguyên văn lời của Tô Tuấn Vũ, nghe cứ như cậu nhóc đang bị ức h**p vậy.

Trần Tầm chỉ cười, đẩy nhẹ đầu cậu nhóc: "Trẻ con đừng có nói linh tinh, học mấy từ này ở đâu ra đấy?"

Tô Tuấn Vũ vừa hì hục giải phương trình vừa ấm ức nói lại: "Thế thì 'tình ý dạt dào' được chưa."

Trần Tầm bật cười, xoa đầu thằng bé nhưng không nói gì thêm.

Thoáng chốc đã bước sang tháng Tám. Dạo này Trần Tầm ít ghé qua hơn, khiến Tô Tuấn Vũ ngạc nhiên hỏi: "Sao dạo này anh Trần Tầm không đến thế chị?"

Tô Tiện Âm dùng cuốn vở gõ nhẹ lên đầu cậu nhóc: "Chị kèm em không được à?"

Tô Tuấn Vũ chống chế: "Em đâu có ý đó. Ý em là, sao hai người không quấn quýt lấy nhau nữa, cãi nhau rồi à?"

"Cái thằng này, suốt ngày học mấy cái từ vựng ở đâu đâu thế..." Tô Tiện Âm dở khóc dở cười, "Anh ấy phải trông cháu gái, bận lắm, em lo làm bài của mình đi!"

Tô Tuấn Vũ thắc mắc: "Vậy sao chị không sang tìm anh ấy? Người ta đang yêu lúc nào chả phải dính lấy nhau?"

Tô Tiện Âm: "..."

"Im miệng."

Thực ra, cơ hội cũng có đấy.

Bố, mẹ và chú út rủ nhau đi du lịch tỉnh bên. Đây là chuyến đi theo tour do cơ quan bố tổ chức, lịch trình đậm chất "các cụ", nên cả Tô Tiện Âm và Tô Tuấn Vũ đều từ chối đi cùng, chọn ở nhà cho khỏe.

Thế nhưng giữa cái nóng như đổ lửa của Nam Thành đầu tháng Tám, nhà cô bỗng nhiên cúp điện.

Gọi hỏi ban quản lý thì được biết do đường dây bị cũ, đang phải sửa chữa khẩn cấp.

Hai chị em ngồi chờ một lúc, mồ hôi nhễ nhại như tắm. Vừa lúc Trần Tầm gọi điện đến, Tô Tiện Âm buột miệng kể lể.

Trần Tầm liền bảo: "Hai chị em thu xếp đồ đạc rồi qua nhà anh đi, anh qua đón."

Tô Tiện Âm chần chừ giây lát, nhưng rồi cũng gục ngã trước cái nóng bức, đành gật đầu đồng ý.

Thật tình cờ, nhà Trần Tầm lúc này cũng không có người lớn.

"Bố mẹ anh đi tránh nóng trên núi rồi, anh cũng báo cho họ biết rồi, nhà còn nhiều phòng trống, em cứ tự nhiên."

......

Lúc Tô Tiện Âm tắm xong đi ra, bắt gặp Lật Lật và Trần Tầm đang cãi nhau rầm rì trong phòng khách. Cô lại gần hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Lật Lật phồng má hờn dỗi như quả bong bóng, chạy tới ôm chầm lấy chân Tô Tiện Âm.

Cô bé ngước khuôn mặt phụng phịu lên mách: "Mợ út! Cậu út không cho Lật Lật ăn kem."

"Phụt..." Tô Tuấn Vũ đang uống nước ở phòng khách suýt sặc vì tiếng "mợ út" này.

Tô Tiện Âm nhớ lại một vài chuyện cũ, mỉm cười dịu dàng xoa đầu Lật Lật: "Vậy à, để mợ hỏi xem sao nhé."

Trần Tầm lười nhác giơ hai tay đầu hàng, thanh minh: "Hôm nay con bé ăn hai que kem rồi, ăn nữa lại đau bụng, đến lúc đó dì anh lại hỏi tội anh mất."

Lý do hoàn toàn chính đáng, Tô Tiện Âm vừa định cúi xuống khuyên nhủ Lật Lật.

Cô bé đã sà vào lòng cô, nũng nịu mách lẻo: "Cậu út còn mắng con nữa! Không ăn thì không ăn, sao lại mắng Lật Lật chứ!"

"Được rồi, được rồi, để mợ đánh đòn cậu út xả giận cho Lật Lật nhé?"

Tô Tiện Âm bế Lật Lật lên, nửa đùa nửa thật đấm vào ngực Trần Tầm hai cái.

Trần Tầm ngoan ngoãn chịu đòn, rồi nói: "Thôi nào, cô nương, đi ngủ thôi, đừng làm phiền mợ út nghỉ ngơi nữa."

Chứng kiến cái màn "gia đình hạnh phúc ba người" sến súa đến rùng mình này, Tô Tuấn Vũ lẳng lặng đặt cốc nước xuống. Cậu nhóc nhận ra mình thực sự không nên xuất hiện ở đây.

Cậu nhóc lí nhí: "Em cũng đi ngủ đây."

Rồi chuồn thẳng về phòng.

Tô Tiện Âm cũng uể oải bước về phòng, chính xác hơn là phòng của Trần Tầm.

Cô vừa đi vừa ngáp, chẳng hề hay biết có một cái "đuôi nhỏ" đang lẽo đẽo theo sau.

Cô ngoảnh lại, hỏi: "Sao thế Lật Lật?"

Lật Lật dường như đang toan tính điều gì, nhanh chóng nở một nụ cười ranh mãnh, níu lấy vạt áo Tô Tiện Âm nũng nịu: "Tối nay Lật Lật ngủ với mợ út được không ạ?"

"Được chứ." Tô Tiện Âm rất thích cô bé lém lỉnh, đáng yêu này nên đồng ý ngay.

Nhưng giọng Trần Tầm lại vang lên từ xa: "Diệp Lật Lật, cháu có chịu đi ngủ không thì bảo?"

Lật Lật bĩu môi, bất chợt kiễng chân thì thầm vào tai Tô Tiện Âm điều gì đó.

Không thấy tiếng trả lời, Trần Tầm bước tới, thấy Lật Lật đang bám chặt lấy Tô Tiện Âm.

Anh xách cổ áo cô bé lên, bảo: "Về phòng cháu ngủ đi."

Lật Lật chống nạnh, dõng dạc tuyên bố: "Tối nay Lật Lật sẽ ngủ ở đây!"

"Ngủ ở đây á?" Trần Tầm nheo mắt, khựng lại một giây, suy tính một lúc rồi gật đầu, xoa đầu Lật Lật ý bảo cô bé vào trong.

"Được thôi, vậy vào đi."

Nhưng Lật Lật đứng im, dang hai tay chắn ngang cửa, nói: "Cậu không được vào."

Trần Tầm bật cười vì tức giận, lấy lưỡi đẩy nhẹ má trong: "Còn bé mà đã ngang ngược thế hả?"

"Đây là phòng của cậu, sao cậu lại không được vào? Thế cậu ngủ ở đâu?"

Lật Lật ngoái đầu nhìn Tô Tiện Âm, và cô lập tức bắt được tín hiệu.

"Lật Lật bảo tối nay chỉ muốn ngủ với em thôi, nên..."

"Anh tìm phòng khác ngủ tạm đêm nay nhé, nhà còn thiếu gì phòng trống đâu?"

Tô Tiện Âm mỉm cười với anh, thản nhiên khép cửa lại, "rầm" một tiếng, cánh cửa đóng sầm ngay trước mặt anh.

Trần Tầm: "...?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn