Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 44: Khoảng cách gang tấc

Dương Dương tức đến mức chỉ muốn cắn cho Trần Tầm một cái.

Chẳng biết học được từ đâu, cậu nhóc chỉ thẳng mặt Trần Tầm, hét toáng lên: "Anh là đồ trọng sắc khinh bạn!"

"Nhóc con."

Trần Tầm phì cười, xoa đầu cậu bé: "Biết nhiều phết đấy."

Nhưng tay anh vẫn giơ tít con thỏ bông lên cao, khiến Dương Dương nhảy cỡn lên mà không với tới.

Tô Tiện Âm bèn lên tiếng giảng hòa: "Thằng bé thích thì cậu cứ cho nó đi."

Trần Tầm tiện tay nhéo má cô một cái: "Tôi vừa tặng cậu, cậu lại đem đi tặng người khác à?"

Thấy đôi mắt Tô Tiện Âm trợn tròn vì kinh ngạc, Trần Tầm mới cụp mắt, lảng đi chỗ khác. Thoáng qua một tia bối rối trên gương mặt anh.

Anh hạ giọng: "Lấy cho thằng nhóc con khác là được chứ gì."

Nói rồi, anh thả con thỏ vào lòng Tô Tiện Âm, cúi xuống cù léc Dương Dương, vừa hỏi xem cậu nhóc thích món nào vừa ra điều kiện:

"Anh bảo này, ông chủ làm ăn vất vả, tụi mình không lấy con to nhất nữa, đổi con khác đi. Nhìn con Siêu Nhân kia xem, ngầu chưa?"

Lông của chú thỏ bông mềm mịn cọ vào vùng da cổ nhạy cảm của Tô Tiện Âm. Nhìn hai anh em lớn nhỏ trêu đùa nhau vui vẻ, khóe môi cô bất giác cong lên.

Cô thực sự không ngờ, Trần Tầm dỗ trẻ con cũng khéo léo đến vậy.

......

Trên đường về, Dương Dương ngủ gục trên vai Tô Tiện Âm, tay vẫn khư khư ôm chặt con thỏ bông.

Thấy vậy, Tô Tiện Âm bàn với Trần Tầm: "Hay là cho thằng bé đi, có vẻ nó thích con thỏ này lắm."

Trần Tầm liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, nhàn nhạt đáp: "Nó thích thì cậu cho luôn à?"

"Chẳng phải cậu cũng thích sao?"

"Vừa bước vào quầy là đã nhìn chằm chằm con thỏ này rồi."

Hóa ra anh biết.

Anh đều để ý thấy hết.

Tô Tiện Âm vùi mặt vào bộ lông mềm mại của con thỏ, nở một nụ cười rạng rỡ.

......

Trần Tầm đỗ xe dưới sảnh ký túc xá của Tô Tiện Âm.

Lúc này cô mới sực nhớ ra "nhiệm vụ" của mình. Nhoài người lên hàng ghế trước, cô hỏi anh: "Lát nữa cậu về phòng thí nghiệm à?"

Trần Tầm ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Chắc vậy, sao thế?"

"Đợi tôi một lát, tôi đi cùng cậu."

"Được."

Tô Tiện Âm dẫn Lâm Chi Dương lên phòng. Lâm Vĩ Như đã đợi sẵn ở đó.

Thấy hai người tay xách nách mang "chiến lợi phẩm" cùng nụ cười tươi rói trên môi, cô nàng tặc lưỡi: "Chà chà, thu hoạch khá phết nhỉ."

"Vui không?"

Cả hai lại đồng loạt mỉm cười, dõng dạc đồng thanh: "Vui ạ!"

Lâm Vĩ Như: "Chậc chậc chậc."

Tô Tiện Âm leo lên giường cất thú bông, càng nhìn càng ưng ý.

Lâm Vĩ Như bảo: "Thế tớ đưa em tớ về đã nhé, lát tớ qua tìm mọi người sau, nhớ check tin nhắn nhé."

"Ok."

Dự báo thời tiết báo tối nay có thể có tuyết, thế nên Tô Tiện Âm cất áo dạ, thay bằng một chiếc áo phao ấm áp hơn.

Cô quàng khăn cẩn thận, giấu mái tóc vào trong khăn, rồi đeo đôi găng tay len Trần Tầm tặng.

Trong lòng lâng lâng một niềm vui khó tả, cô bước những bước chân sáo nhảy nhót ra khỏi ký túc xá. Thế nhưng, vừa tới sảnh, cô đã phanh gấp, đôi chân cứng đờ không thể bước tiếp.

Như bị ai đó yểm bùa.

Dù đã 2 năm không gặp, Tô Tiện Âm vẫn nhận ra ngay người con gái đang đứng trước mặt Trần Tầm. Cô gái ấy mặc chiếc áo khoác dạ màu nâu cùng tông với anh, đội chiếc mũ nồi đen, nở nụ cười rạng rỡ.

Đó là Tống Viện.

Tống Viện đấm nhẹ một cú vào vai Trần Tầm, trêu chọc: "Bạn cùng phòng cậu bảo cậu ở đây mà tớ chả tin, ai dè ở đây thật."

Trần Tầm mỉm cười nhìn cô ấy.

Rõ ràng chỉ là một nụ cười bình thường đến không thể bình thường hơn, một nụ cười cô đã thấy cả ngàn vạn lần, nhưng sao lồng ngực cô lại nhói đau đến thế.

Có những bóng ma tâm lý chỉ cần xuất hiện là đủ để đập tan mọi nỗ lực của cô, bắt cô hiện nguyên hình.

Cô cắn chặt môi dưới. Trong đầu chỉ toàn là ý nghĩ hai người họ đứng cạnh nhau sao mà xứng đôi vừa lứa đến thế. Cô từ từ lùi lại hai bước, như muốn chui tọt vào cái vỏ ốc an toàn của riêng mình.

Vừa quay người lại, cô nghe tiếng Trần Tầm gọi tên mình từ phía sau.

"Tô Tiện Âm?"

Giọng anh ngày một gần hơn.

"Sao thế? Quên đồ à?"

Tô Tiện Âm cứng đờ người quay lại, ánh mắt dán chặt vào đôi boots của mình, có chút thẫn thờ.

"Ừ, tôi lên lấy ít đồ."

Trần Tầm trêu cô: "Đồ ngốc nghếch."

Rõ ràng anh vẫn gần gũi, tự nhiên với cô như thế, nhưng sao trong lòng cô lại dâng lên một nỗi xót xa khó tả.

"Nhanh lên nhé, tôi đợi ở đây."

"À, quên giới thiệu với cậu."

"Đây là Tống Viện, bạn thanh mai trúc mã, cũng là bạn cùng lớp ở trường Trực thuộc với tôi."

"Còn đây là Tô Tiện Âm, học lớp Thực nghiệm trường Trực thuộc, là bạn mới của tôi ở Xuyên Bắc."

Tống Viện có đôi mắt to tròn, chớp chớp liên tục. Màu son đỏ tươi càng tôn lên thần thái rạng rỡ của cô ấy. Nụ cười cởi mở, phóng khoáng cùng phong thái giao tiếp khéo léo khiến người đối diện dễ dàng cảm thấy gần gũi.

Cô ấy bước tới, nắn nhẹ chiếc găng tay lông của Tô Tiện Âm, trách móc Trần Tầm: "Bạn cậu đáng yêu thế này mà không giới thiệu cho tớ sớm hơn."

Trần Tầm nhún vai: "Cậu có đến đâu mà tôi giới thiệu."

Thực ra, nếu Tô Tiện Âm ngẩng đầu lên nhìn kỹ một chút, cô sẽ thấy Trần Tầm đang đứng nghiêng về phía mình hơn. Và lúc Trần Tầm nhấn mạnh hai chữ "bạn mới" khi giới thiệu cô, Tống Viện đã thoáng nở nụ cười đầy ẩn ý.

Nhưng cô đã đánh mất sự tinh tế và nhạy bén vốn có. Khi nhìn thấy Tống Viện xuất hiện bên cạnh anh, cô như một con hề vụng về bị phong ấn cả ngũ quan.

Cảnh tượng năm lớp 12 lại ùa về, sắc nét và chân thực đến mức tàn nhẫn. Giờ đây, khi Tống Viện bằng xương bằng thịt đang đứng bên Trần Tầm, những hình ảnh ấy lại liên tục lặp đi lặp lại trong tâm trí cô.

Nhận ra sự khác thường của Tô Tiện Âm, Trần Tầm khom người nhìn sắc mặt cô.

Giọng anh trở nên dịu dàng hơn: "Cậu sao thế? Đi chơi mệt rồi à?"

"Không có." Tô Tiện Âm cố nặn ra một nụ cười mà cô cho là bình thường nhất trước khi nước mắt chực trào. Cô vẫy tay chào hai người rồi quay lưng chạy vụt đi. "Tôi ra ngay đây."

Tô Tiện Âm hệt như một chú thỏ hoảng sợ.

Đợi cô đi khuất, Tống Viện vỗ vai Trần Tầm cái đét, bắt đầu chọc ngoáy.

"Chính là cô gái này đấy à?"

Trần Tầm lách vai né, làm Tống Viện suýt mất đà ngã nhào.

"Ừ, là cô ấy."

Tống Viện lầm bầm chửi đổng, định dạy cho anh một bài học.

Trần Tầm lại chặn họng: "Đều lớn cả rồi, chú ý lời ăn tiếng nói giùm tôi được không? Giữ khoảng cách an toàn với tôi, ok? Hay là muốn tôi mách Lục Trì?"

Vừa nghe đến cái tên Lục Trì, Tống Viện như quả bóng xì hơi, xỉu lơ như mớ rau cải héo. Cô ấy sụt sịt mũi, lí nhí: "Cậu thử xem."

Trần Tầm thừa biết tòng tòng mọi chuyện, khoanh tay trước ngực, nhìn cô ấy với vẻ mặt như đã thấu hồng trần: "Lại còn bảo đến chúc mừng sinh nhật tôi, tưởng tôi bị mù à?"

"Trang điểm lồng lộn thế này, lại đúng ngày Lễ Giáng sinh. Thế nào, bị Lục Trì leo cây nên chạy đến đây hả? Lấy cớ đi sinh nhật tôi để đăng ảnh sống ảo cho thiên hạ thấy mình đang vui vẻ lắm chứ gì?"

Tống Viện tức đến run rẩy cả mặt. Cô ấy cố nuốt cục tức, nghe anh nói hết rồi mới hét toán lên: "Trần Tầm! Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu!"

Trần Tầm cười khẩy như một kẻ ngốc không biết điều.

......

Tô Tiện Âm chẳng hề quên đồ. Cô thẫn thờ ngồi trước bàn học, những móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay đến rướm máu.

Tống Viện đến để tổ chức sinh nhật cho anh sao?

Anh vẫn còn thích cô ấy à? Hay là cô ấy vẫn còn thích anh?

Có phải cô ấy hồi tâm chuyển ý, không nỡ chia tay nên mới tìm anh không?

Vô vàn câu hỏi bủa vây trong đầu, nhưng cô chẳng có lấy một câu trả lời, cũng chẳng có can đảm để hỏi.

Những thắc mắc ấy cứ xoay vần trong tâm trí, tự cô hành hạ chính mình.

Điện thoại reo, là Trần Tầm gọi.

"Vẫn chưa tìm thấy à? Nếu không quan trọng thì để khi khác lấy cũng được."

Tô Tiện Âm đáp bằng giọng vô hồn: "Tự dưng tôi thấy hơi mệt, hay là thôi vậy, tôi không đến phòng thí nghiệm nữa..."

"Không được!" Giọng Trần Tầm ngang bướng như một đứa trẻ, "Đã hứa rồi thì không được nuốt lời. Xuống đây nhanh lên, tôi đợi cậu ở cổng."

Bước chân Tô Tiện Âm như lơ lửng trên mây.

Ra đến nơi, cô thấy Tống Viện đã ngồi ở ghế sau xe, còn Trần Tầm thì ngồi ở ghế lái.

Chần chừ một giây, Tô Tiện Âm cũng mở cửa ghế sau bước vào.

Trần Tầm tay nắm vô lăng, ngoái đầu lại hỏi: "Sao cậu không ngồi ghế trước?"

Tống Viện thân thiết khoác tay Tô Tiện Âm, cười đắc ý với anh: "Người đẹp tất nhiên phải ngồi với người đẹp rồi, tài xế cứ tập trung lái xe đi, ok?"

Trần Tầm lườm cô ấy một cái sắc lẹm.

Một lần nữa, Tô Tiện Âm lại cảm thấy sự dè dặt, khép kín của mình hoàn toàn mờ nhạt trước sự hoạt bát, năng động của Tống Viện.

Tống Viện luôn biết cách khuấy động không khí, khéo léo gợi chuyện để Tô Tiện Âm không cảm thấy bị ra rìa mà vẫn giữ được sự tự nhiên, không hề gượng ép. Năng lực giao tiếp này của cô ấy như thể bẩm sinh đã có.

Gạt đi mọi thứ, thực lòng cô cũng rất quý mến một cô gái như Tống Viện.

Trong xe bật điều hòa ấm áp. Có lẽ vì tâm trạng bất an, Tô Tiện Âm nhanh chóng vã mồ hôi. Cô cởi găng tay cất vào túi xách, vô tình làm hộp quà rơi ra.

Tống Viện nhặt lên đưa cho cô, bỗng reo lên ngạc nhiên: "Á! Đừng bảo đây là quà cậu chuẩn bị cho Trần Tầm nhé?"

Trần Tầm lập tức quay đầu lại nhìn Tô Tiện Âm, ý cười dần lan tỏa nơi khóe mắt.

"Không phải lúc nãy cậu khăng khăng không phải là đi ăn mừng sinh nhật tôi sao?"

Thế mà vẫn nhớ sinh nhật anh đấy thôi.

Tô Tiện Âm bỗng dưng cảm thấy như bị dồn

vào chân tường, cô đặt hộp quà lên bệ tỳ tay giữa hai ghế.

Cô hờ hững nói: "Diêu Đạt đã báo trước rồi, tôi muốn giả vờ không biết cũng khó."

Vừa lúc xe dừng trước tòa nhà phòng thí nghiệm.

Trần Tầm chưa vội tháo đai an toàn, anh cầm lấy hộp quà, nhìn thẳng vào mắt Tô Tiện Âm, khẽ hỏi: "Tôi mở ra xem được không?"

"Tất nhiên rồi, quà của cậu mà."

Cô cố gắng nặn ra một nụ cười chân thành nhất có thể. Dù thế nào đi chăng nữa, cô vẫn mong anh luôn hạnh phúc, không chỉ riêng ngày hôm nay.

"Trần Tầm," Cô mỉm cười, đôi mắt long lanh như ngấn lệ, "Sinh nhật vui vẻ."

Trần Tầm mở hộp quà, ngạc nhiên nhướng mày: "Kẹp cà vạt à?"

"Đẹp lắm, mấy hôm nữa tôi sẽ dùng đến nó."

Tống Viện trầm trồ: "Wow, kiểu dáng này độc đáo phết, cậu tinh mắt đấy."

Nghe Tống Viện nói, Trần Tầm như sực nhớ ra điều gì, chớp mắt hỏi: "Cậu còn nhớ năm lớp 12 cậu cũng tặng tôi một cái kẹp cà vạt không?"

Tống Viện đứng hình như bị sét đánh: "Tớ tặng cậu bao giờ... Tớ có tặng đâu! Cậu bị mất trí nhớ à."

Trần Tầm vẫn lẩm bẩm nhớ lại: "Nhưng bạn cùng bàn tôi bảo sáng hôm đó chỉ có cậu đến chỗ tôi thôi. Cái kẹp cà vạt trong ngăn bàn không phải của cậu tặng sao? Tôi còn dùng nó trong đêm văn nghệ chào năm mới mà."

"Thôi đi ông tướng, tớ mà muốn tặng quà thì việc gì phải lén lút. Có tặng thì tớ sẽ đưa tận tay, rồi dõng dạc bắt cậu phải đền lại một món quà đắt tiền hơn, xịn sò hơn."

"Chết dở rồi, chắc là cô nào thầm thương trộm nhớ cậu tặng đấy. Người ta thấy cậu dùng đồ người ta tặng, khéo lại tưởng cậu cũng có ý với người ta cũng nên."

......

Tô Tiện Âm không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô đẩy cửa xe, lao vụt ra ngoài.

Nước mắt lã chã rơi trên gò má.

Hóa ra anh đeo chiếc kẹp cà vạt ấy vì nghĩ đó là quà của Tống Viện.

Hóa ra sự "tâm linh tương thông" mà cô tự huyễn hoặc bấy lâu nay chỉ là một trò cười.

Cô chưa bao giờ giống như Tống Viện, có thể đàng hoàng đứng ngay bên cạnh anh, gần trong gang tấc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn