Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!

Chương 2

[5]

Suốt cả buổi chiều, Liêu Viễn không quay lại lớp học.

Đến lúc tôi tan học buổi chiều, cậu ta vẫn còn đang ở trong văn phòng đối đầu với ba tôi.

Bảy tám vị phụ huynh cứ bám lấy không buông, nói rằng Liêu Viễn đã đánh con nhà người ta bị thương.

Liêu Viễn thì trưng ra vẻ mặt muốn chém muốn giếc tùy ý.

Muốn lấy mạng thì được, chứ bồi thường tiền bạc là chuyện không thể nào, còn xin lỗi thì lại càng đừng có mơ.

Tranh chấp cả buổi chiều mà chẳng có kết quả, có vị phụ huynh bỗng nhiên sực nhớ ra:

「 Nói chuyện bồi thường với con nít thì có tác dụng gì, gọi ba mẹ cậu đến trường đi. 」

Ba tôi lộ vẻ mặt khó xử, trái lại Liêu Viễn vẫn thản nhiên như không.

「 Bán muối hết rồi. 」cậu ta nhếch mép đầy vẻ bất cần,「 Sao nào, định dắt con nhà các người đi tìm họ à? 」

Tôi hơi ngạc nhiên.

Ba tôi bảo Liêu Viễn im miệng, sau đó gọi các phụ huynh học sinh cấp hai ra ngoài để trấn an.

Trong văn phòng chỉ còn lại tôi và Liêu Viễn.

「​ Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy trai đẹp bao giờ à? 」

Liêu Viễn trưng ra bộ dạng bất cần đời, tay chống lên bàn làm việc của bố tôi rồi ngồi phịch xuống.

「 Đổi chỗ khác mà ngồi, cậu ngồi đè lên bài tập của tôi rồi. 」

Vở bài tập Toán của tôi đang mở sẵn, bị cậu ta ngồi đè ngay dưới mông.

​Đó là công sức tôi vất vả lắm mới viết xong buổi chiều nay.

Liêu Viễn vẫn ngồi lì không nhúc nhích, giọng điệu đậm chất trẻ trâu:「 Trình Lạp, tôi không đánh phụ nữ, nhưng cậu cũng đừng có quá đáng. 」

Tôi khẽ cười:「 Cậu có muốn đánh cũng chẳng đánh lại ấy chứ? Chỉ giỏi bắt nạt mấy đứa nhỏ cấp hai thôi. 」

Nắm đấm của cậu ta nện xuống bàn một cái "rầm", khá lớn, làm tôi giật mình.

Lúc người này từ trên bàn bước xuống, cậu ta cố tình vò nát một trang giấy trong vở bài tập của tôi.

Rõ ràng là Liêu Viễn cố ý.

Vốn dĩ tôi không có được bao nhiêu tế bào Toán học, khó khăn lắm mới giải xong đống bài tập đó, vậy mà bị mông của cậu ta vò thành đống giấy lộn.

Lửa giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt, trong khoảnh khắc đó, tôi đã quăng hết những lời chỉ dạy của sư phụ dạy võ từ nhỏ ra sau đầu.

Tôi lao lên túm lấy cổ áo Liêu Viễn, nhấc bổng cậu ta lên rồi ép chặt vào cánh cửa tủ sách.

Sau đó tôi khóa chặt hai tay cậu ta ra sau lưng.

Đầu gối tôi tì mạnh vào chân cậu ta.

Liêu Viễn không sao thoát ra được, trông chẳng khác nào một con gà con bị tóm cổ.

Tôi ghé sát mặt mình vào mặt cậu ta:「 Sao nào? Có biết sợ bạn học nữ chưa? 」

Trong ánh mắt cậu ta thoáng qua sự sợ hãi.

Ba tôi đột ngột đẩy cửa bước vào:「 Lạp Lạp, không được bắt nạt bạn! 」

Tôi chán ghét đẩy Liêu Viễn ra.

Lúc được thả ra, vẻ mặt Liêu Viễn trông không được tự nhiên.

Nhưng miệng cậu ta vẫn còn cứng lắm:「 Chỉ dựa vào loại như con nhỏ đó mà cũng đòi bắt nạt tôi? Nực cười! 」

... ... ...

[6]

​Văn phòng của ba tôi đúng là nơi thị phi, tôi phải đến thư viện để lánh mặt một chút.

Nhưng dạo này chắc là tôi đang gặp vận hạn.

Vừa mới vào thư viện, tôi đã thấy Cố Phong đang vòng tay ôm Liễu Kỳ để giảng bài cho cô ta.

Liễu Kỳ nghiêng mặt nhìn Cố Phong, vẻ mặt đầy sùng bái.

Gò má Cố Phong thoáng ửng hồng.

Thấy tôi đi tới, cậu ta hơi hoảng hốt rụt cánh tay đang quàng quanh người bạn gái lại.

Tôi xua xua tay, ý bảo không sao, cứ tự nhiên.

Nhưng Liễu Kỳ lại tỏ ra rất bất mãn:「 Trình Lạp, cậu có thôi đi không, lại đến đây làm tai mắt cho ba cậu đấy à? 」

Tôi phớt lờ cô ta, đi thẳng đến chiếc bàn ở trong cùng ngồi xuống, chép lại đống bài tập Toán của mình.

Nhưng cô ta hình như cứ muốn gây sự với tôi cho bằng được.

Nhân lúc Cố Phong đi vệ sinh, Liễu Kỳ ngồi xuống đối diện tôi, giở giọng mỉa mai châm chọc:

「​ Đừng tưởng tôi không biết chính cậu là người mách lẻo. 」

「​ Cậu có thích Cố Phong cũng vô ích thôi, anh ấy hoàn toàn chẳng thèm để mắt đến loại người như cậu đâu. 」

Tôi ngẩng đầu lên từ biển đề bài mênh mông, trưng ra bộ mặt khó hiểu kiểu "ông lão xem điện thoại trên tàu điện ngầm".

「 ​Bà chị ơi, không phải ai cũng thích bạn trai của chị đâu nhé? 」

「​ Hai người đúng là trời sinh một cặp, mau mau gắn bó chặt chẽ vào nhau đi! 」

Nhưng Liễu Kỳ liếc xéo tôi một cái:

「 Hừ, cậu đúng là miệng một đường lòng một nẻo. 」

「​ Hôm qua tôi còn thấy cậu cầm tờ đề của anh ấy, nâng niu không nỡ rời tay, mắt sắp dán luôn vào đó rồi kìa. 」

Được thôi, tôi xin thề độc với ông trời, tôi thực sự chẳng có ý đồ xấu gì với Cố Phong cả.

Hôm qua vừa thi tháng xong, giáo viên Toán bảo tôi phát đề xuống cho cả lớp.

Tôi cầm tờ đề đạt điểm tối đa của Cố Phong, nhìn thêm vài lần để xem tư duy giải câu tự luận cuối cùng.

​Thế mà gọi là "nâng niu không nỡ rời tay" à???

Lúc này Cố Phong vừa hay đi vệ sinh về.

Có vẻ cậu ta đã nghe thấy lời Liễu Kỳ nói, liếc nhìn tôi với ánh mắt khó đoán. Hình như còn có chút đắc ý?

​Tôi yếu ớt chỉ tay về phía chiếc bàn cũ của hai người họ: 「 Hai người có thể quay về chỗ cũ được không, tôi còn chưa viết xong bài tập. 」

Nhưng chẳng hiểu kiểu gì, Cố Phong lại vòng ra sau lưng tôi rồi đứng sững ở đó, Liễu Kỳ khẽ kéo tay áo thế nào cậu ta cũng không chịu đi.

「​ Hừ, năm câu tự luận lớn mà sai tận ba câu, thế này mà cũng dám lấy ra chép. 」

Cái gì mà chép?! Rõ ràng là chép lại!!

Chép lại đống bài tập Toán mà tôi vừa mới vất vả làm xong thì không may bị cái mông của Liêu Viễn hủy hoại.

Nhưng Cố Phong đúng là đã chọc trúng chỗ đau của tôi.

Mấy câu này, lúc làm tôi cũng chẳng thấy chắc chắn chút nào.

Cậu ta thong dong lên tiếng:「 Trình Lạp, cậu xin lỗi bạn gái tôi một tiếng đi, tôi sẽ cho cậu chép bài tập của tôi. 」

Đúng là tôi cũng hơi muốn xem cách giải của Cố Phong thật, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng của mình chứ.

「 Không phiền cậu nhọc lòng, mời đi cho, không tiễn. 」

Ngay sau đó, tôi nghe thấy Liễu Kỳ khinh miệt nói:「 Suốt ngày giả vờ đứng đắn đọc sách, hóa ra học hành vẫn kém cỏi như vậy à? 」

Ờ, cảm ơn nhé, tôi cảm thấy bị tổn thương sâu sắc rồi đấy.

... ... ...

[7]

Sáu giờ rưỡi, thư viện đóng cửa.

Lúc đi bộ ra phía cổng trường, đầu óc tôi cứ mê muội quay cuồng, trong đầu vẫn còn luẩn quẩn ba câu tự luận Toán ban nãy.

Giá mà tôi có năng khiếu học Toán giống như tập võ thì tốt biết mấy.

Trước cổng trường chen chúc những học sinh vừa tan học thêm, tiếng tiểu thương rao hàng không dứt, những chiếc xe tư nhân vây kín cả lối ra vào.

Trong lúc đang định tìm một chiếc xe đạp công cộng để quét mã, thì bỗng tôi nghe thấy từ trong đám đông vang lên một tiếng hét thất thanh:

「​ Giếc người rồi! 」

Âm cuối run rẩy, sự sợ hãi bao trùm khắp nơi.

Đám đông ngay lập tức tản ra bốn phía.

Một nữ sinh mặc đồng phục đang ôm bụng, ngã gục trên vũng máu.

Bên cạnh đó, một người đàn ông trung niên cao lớn đang vung con dao nhọn, tiện tay túm lấy một bạn học chạy chậm nhất định đâm tới.

Bạn học đó kinh hãi né tránh, bộ đồng phục rộng thùng thình bị đâm rách toạc.

Xung quanh có quá nhiều học sinh, kẻ thủ ác giống như con sói lạc vào bầy cừu, việc tìm kiếm con mồi trở nên quá dễ dàng.

Gã đàn ông xoay người, lại áp sát một nam một nữ đang bị kẹt giữa những chiếc xe tư nhân.

Hắn đâm dao về phía nam sinh, nữ sinh bên cạnh vừa la hét vừa chạy mất dạng.

Nhát dao này nhắm thẳng vào ngực cậu ta.

Sắp không kịp nữa rồi.

Tôi tung người nhảy lên, từ phía sườn tung một cú đá vào cằm gã đàn ông.

Mũi dao vạch ngang một đường trên ngực nam sinh, máu tuôn ra, cậu ta ngã rạp xuống đất.

Tôi nhìn rõ rồi, là Cố Phong.

Trong lúc hỗn loạn, lực phát ra của tôi không đủ mạnh, vị trí cũng không đủ chuẩn nên không thể khiến cằm tên hung thủ trật khớp.

Hắn chỉ loạng choạng hai bước rồi đứng vững trở lại, con dao dính máu vẫn bị nắm chặt trong tay.

Nhưng lúc tiếp đất, tôi bị vấp vào gờ đá vỉa hè nên ngã ngửa ra, tay chỉ kịp bảo vệ lấy sau gáy.

Gã đàn ông nở nụ cười hiểm độc, mũi dao lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo đầy áp lực.

「 ​Hóa ra vẫn có đứa không sợ chet cơ đấy. 」

「 ​Trùng hợp thật, tao cũng chẳng sợ chet đâu. 」

Gã đàn ông cúi người xuống.

Tôi giả vờ khóc lóc rồi né người ra sau để hắn lơ là cảnh giác.

Sau đó, thấy đối phương bắt đầu nảy sinh hứng thú vờn con mồi, tôi liền bật dậy thực hiện một cú "lộn ngược cá chép", dồn hết sức bình sinh đá mạnh vào hạ bộ của gã.

Gã gào lên một tiếng đau đớn rồi ôm lấy chỗ hiểm.

Con dao rơi xuống, nhưng tôi đã không kịp né tránh hoàn toàn.

Lưỡi dao sắc lẹm vạch một đường dài và sâu trên đùi tôi.

Phụ huynh xung quanh lập tức xông tới, ấn gã đàn ông nằm rạp xuống đất.

Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ, thấp thoáng nghe thấy tiếng mọi người hét lên:

「​ Mau báo cảnh sát đi! 」

「​ Gọi cứu thương nhanh lên! 」

... ... ...

[8]

Trong lúc mơ màng, có người đã hỗ trợ tôi nằm phẳng xuống đất.

Rất nhiều người đang vây quanh.

Có người đang cúi xuống khẽ vỗ vào vai tôi.

Giọng nói vội vàng, nghe quen thuộc một cách lạ lùng:

「 Đừng có ngủ thiếp đi, tôi cầu xin cậu đấy! 」

Người đó lột phăng chiếc áo đồng phục trên người mình ra, rồi dùng nó buộc thật chặt vào phần đùi bị thương của tôi.

「 Trình Lạp, cậu ráng chống chọi một chút đi, sau này chuyện gì tôi cũng nhường cậu hết. 」

Giọng cậu ta hổn hển, cứ liên tục cúi người vỗ nhẹ vào vai tôi, muốn tôi phải gồng mình giữ vững tinh thần.

Nhưng tôi buồn ngủ quá, thực sự rất buồn ngủ.

Giây cuối cùng trước khi lịm đi.

Thứ mà tôi nhìn thấy, vậy mà lại là những khối cơ bắp săn chắc ở phần thân trên của chàng thiếu niên ấy.

... ... ...