Yến Chiêu - Mộc Mộc Mộc Mộc
Chương 7
15
Tư thông cùng biểu muội chưa đính ước chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đánh đập chính thê lại là chuyện lớn.
Chuyện trước là thiếu tư cách, chuyện sau là phạm vào quốc pháp.
Thế này thì phải chịu trượng hình hai mươi gậy, phạt bổng lộc nửa năm, lại còn bị tông tộc quản thúc ba tháng, nương tử có thể tự mình lựa chọn ở hay đi.
Tạ Lâm Vân bị làm loạn đến mức không còn cách nào khác, đành đề nghị hòa ly.
Phụ thân và mẫu thân ta có chút do dự, liền hỏi ý kiến ta.
Ta cười lạnh: "Hòa ly cái nỗi gì!"
"Ngươi lấy tư cách gì mà đòi hòa ly!"
Ta ném ra tờ hưu phu đã viết sẵn: "Ngươi chỉ xứng với thứ này!"
Mặt Tạ Lâm Vân đen như bao than.
"Yến Vân, nàng để mặt mũi Tạ gia ta đi đâu hả!"
Ta mỉm cười, hất cằm: "Hay là ngươi xem thử trước đi đã?"
Hắn nén giận mở ra, chỉ mới liếc mắt một cái, tay liền siết chặt, tức giận đến mức đầu như muốn bốc khói.
Hắn nghiến răng: "Được!"
Thủ tục được tiến hành rất nhanh c.h.óng.
Của hồi môn của ta được chất đầy mấy xe ngựa.
Bà bà sau khi tỉnh lại nghe tin này, lại ngất lịm đi lần nữa.
Ta vui vẻ bước lên xe ngựa về nhà, nhưng mặt lập tức sầm xuống.
"Sao ngươi lại ở đây?"
Tạ Kinh Kiêu ăn mặc rất chỉnh tề, đứng đắn vô cùng.
"Đi đến nhà nàng cầu thân chứ sao."
Ta thật muốn đá hắn xuống xe.
Vừa mới thoát khỏi hố lửa này, hắn lại muốn kéo ta nhảy vào hố lửa khác.
Đừng hòng mơ tưởng!
Tạ Kinh Kiêu buồn bã một lát, cũng chỉ một lát thôi, rồi lại mặt dày bám lấy.
"Ta không quan tâm."
"Nếu nàng không muốn tái giá, ta sẽ cứ theo nàng mãi, cũng không ép nàng, không danh không phận cũng được. Còn nếu nàng muốn tái giá, vậy thì ta phải xếp hàng đầu tiên, kẻ khác đừng hòng mơ tới!"
Hắn thật biết tính toán.
Ta vươn tay ra ngoài xe ngựa: "Thải Nhi, thuốc của nhị công tử đã sắc xong chưa?"
"Xong rồi tiểu thư."
Một bát lớn.
Tạ Kinh Kiêu nhăn mặt, lùi lại phía sau: "Ta có bệnh đâu, sao lại phải uống thuốc?"
Ta cười hì hì đáp: "Không, hắn chính là có bệnh, nên phải uống thuốc!"
Cho chừa cái thói lừa ta!
Hắn biết không tránh được, đành cam chịu uống sạch.
Đắng đến mức muốn khóc, hắn dựa vào người ta, nhìn ta bằng ánh mắt tội nghiệp, rồi gọi nhũ danh của ta làm nũng: "A Kiều, đắng quá~"
Ta liếc nhìn một cái.
Sao hắn lại đẹp đến thế chứ?
Ta cũng đang độ xuân thì, sao có thể kìm lòng cho được.
Tay đưa vào cổ áo hắn, rồi ta hôn xuống.
Xe ngựa rộng rãi, đệm ghế mềm mại, hắn bị ta đè xuống, tay ôm chặt lấy ta để khỏi rơi xuống dưới.
Một hồi lâu sau, cả lưỡi cũng tê dại.
"Còn đắng không?"
Y phục nam tử bị vò nát không ra hình thù, hắn l**m môi, đôi mắt sáng rực.
"Đắng."
"Thêm lần nữa được không?"
16.
"Vậy nên vì muốn tác thành cho tỷ tỷ và tỷ phu, nên nàng mới chọn cách thay gả?"
Khát quá, ta rót chén trà thứ hai uống.
Tạ Kinh Kiêu vô cùng không vui.
"Khi đó ta từng thấy dáng vẻ nàng cưỡi ngựa, lòng đã hữu tình, nên nhờ người thăm dò, nghe nói nàng là nhị tiểu thư Tạ gia, đã có hôn ước. Tuy ta đau lòng nhưng không nghĩ nhiều, kết quả đến khi nàng kết hôn cùng huynh trưởng ta, ta mới biết nàng thế mà lại là tẩu tẩu. Lúc đó ta cảm thấy rất lạ, sai người tra cứu hồi lâu mới biết nàng là tỷ tỷ, nàng ấy là muội muội, hai người các nàng đổi chỗ cho nhau, người nên kết hôn với huynh trưởng ta phải là muội muội của nàng mới đúng. Ta cứ ngỡ là nàng thích huynh trưởng ta nên mới đổi hôn mà gả tới."
Ta thì chẳng có cảm giác gì.
"Tạ Lâm Vân từng chạm mặt muội muội ta vài lần trong thi hội, tuy muội muội đeo mạng che mặt nên hắn không nhận ra ngay, nhưng sau đó hắn biết là người của Yến gia, liền sai người đến nhà cầu hôn, còn mời cả phu nhân Hầu phủ, khó bề từ chối. Phụ thân ta coi trọng lợi lộc hơn tình cảm, mẫu thân lại nhát gan sợ phiền, mối hôn sự này tính ra cũng là nhà ta trèo cao, nên họ không có lý do để từ chối. Chỉ là muội muội ta sớm đã có người trong mộng, suốt ngày khóc lóc, từ chối kết hôn còn đòi tự sát. Muội ấy là muội muội của ta, ta không thể mặc kệ, trong lòng ta cũng chẳng có ai vướng bận, liền nghĩ bụng hay là thay muội ấy gả tới, nhỡ đâu Tạ Lâm Vân là người đáng tin cậy thì ta cũng không thiệt thòi. Dù sao sớm muộn gì cũng bị kiểu người như phụ thân gả đi, mấy kẻ ông ta chọn... chậc chậc, chẳng thà gả vào Tạ gia còn hơn."
Chỉ là ta không ngờ, Tạ Lâm Vân lại chẳng hề đáng tin.
May mắn thay, ta đã kịp thời thoát thân.
Sau khi hưu phu, ở kinh thành cũng chẳng ai dám cưới ta, ngay cả khi phụ thân muốn, thì cũng phải có người chịu nói đã.
Vậy nên ta tự do rồi!
Ta muốn bước ra khỏi kinh thành, đi đến những nơi xa xôi hơn, để mở mang tầm mắt.
Tạ Kinh Kiêu mỉm cười nhìn ta nói hết những lời hùng tâm tráng chí.
"Ta đi cùng nàng."
Ta quay đầu nhìn hắn: "Ngươi không làm tướng quân nữa à?"
Hắn đứng dậy đi tới, phủi chiếc lá rụng trên vai ta, rồi nhìn về phía xa xăm mà ta đang ngắm.
"Hiện giờ chiến sự đã ổn định, thiên hạ thái bình rồi."
"Hôm diện thánh hồi kinh, ta đã tâu với Hoàng thượng xin từ quan. Tuy ngài không cho phép, giữ lại quan vị cho ta, lại còn ban cho một tòa trạch viện ở Giang Nam, bảo khi nào rảnh rỗi thì cứ đến đó ở."
"Nhưng ta đã âm thầm quyết tâm, nàng ở đâu, ta sẽ ở đó."
"Tiền đồ tuy quan trọng, nhưng không quan trọng bằng nàng."
"Yến Chiêu."
HẾT