Yến Chiêu - Mộc Mộc Mộc Mộc

Chương 1

Sau

Tiểu thúc tử mất trí nhớ rồi.

 

Vừa mở mắt liền túm lấy ta, giọng điệu dính dấp nũng nịu: "Phu nhân, lần sau ta sẽ nhẹ nhàng hơn, đừng giận nữa được không?"

 

Phu quân kh.i.ế.p sợ, phu quân phẫn nộ, nhưng phu quân lại chọn tha thứ.

 

Còn bảo ta đừng nói sự thật mà k*ch th*ch đệ ấy.

 

"Đệ ấy thích trưởng tỷ của nàng bao năm nay, yêu mà không được, vốn dĩ đã rất đáng thương rồi, nàng hãy thấu hiểu cho đệ ấy chút đi."

 

Ngay cả mẹ chồng vốn luôn chê bai ta không sinh được con cũng phụ họa: "Ngươi ăn không ngồi rồi ở phủ họ Tạ, nay thay phu quân chăm sóc tiểu thúc tử, đương nhiên phải tận tâm, việc gì cũng phải thuận theo thằng bé."

 

Ta ghi nhớ thật kỹ tám chữ cuối cùng kia.

 

Tiểu thúc tử chê cháo nóng, ta thổi cho đệ ấy.

 

Tiểu thúc tử chê miệng đắng, ta hôn đệ ấy.

 

Khi tiểu thúc tử nói giường không đủ ấm, ta vén chăn nằm vào, lấy tay xoa bụng cho đệ ấy.

 

"Giờ thì sao?"

 

Nam nhân thẹn thùng khẽ ừ một tiếng.

 

"Hơi nóng rồi..."

 

01.

 

Tiểu thúc tử vốn thông minh như yêu nghiệt, chinh chiến trở về liền mất trí nhớ.

 

Đây là chuyện trọng đại của phủ họ Tạ, ra lệnh cho hạ nhân không được tiết lộ ra ngoài.

 

Vốn dĩ ta không tin, cho đến ngày đó, Tạ Kinh Kiêu trước mặt mọi người, vừa mở mắt đã túm lấy ta, giọng điệu dính dấp: "Phu nhân, lần sau ta sẽ nhẹ nhàng hơn, đừng giận nữa được không?"

 

Nói mê sảng thì chớ, đệ ấy còn dụi đầu vào người ta, cọ qua cọ lại.

 

Ai nấy đều sửng sốt.

 

Mẹ chồng ngất xỉu ngay tại chỗ, ta cũng muốn ngất theo.

 

Phu quân Tạ Lâm Vân chỉ vào ta, nghiến răng nghiến lợi thốt ra mấy chữ "nàng, nàng, nàng".

 

Ta cố nén sự hoảng loạn: "Phu quân, nghe th.i.ế.p giải thích đã!"

 

Tạ Lâm Vân đập vỡ chén trà để trút giận.

 

Đột nhiên, một thanh trường kiếm lướt qua bên má hắn, "keng" một tiếng cắm phập vào cây cột phía sau.

 

Tạ Kinh Kiêu lạnh lùng nhướn mày: "Động tĩnh nhỏ chút, huynh dọa nàng ấy sợ rồi."

 

...... Thật là tuấn tú.

 

Phu quân kinh hồn bạt vía, nuốt khan một ngụm nước miếng.

 

"Ta là huynh trưởng của đệ đấy!"

 

Tạ Kinh Kiêu ôm lấy ta vào lòng, thản nhiên nói: "Thì đã sao?"

 

Đệ ấy vừa khiêu khích huynh trưởng, lại vừa nhẹ nhàng vỗ về lưng ta an ủi.

 

Ta nhất thời ngẩn ngơ đến mức quên cả đẩy đệ ấy ra.

 

Tạ Kinh Kiêu chưa từng đối đãi với ta tốt như thế bao giờ.

 

Xem ra, đệ ấy quả thật là mất trí nhớ rồi.

 

02.

 

Gả vào phủ họ Tạ một năm, số lần ta gặp Tạ Kinh Kiêu chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

Khi đó thành thân chưa đầy một tháng, tổ mẫu qua đời, theo tục lệ kinh thành, vãn bối cần phải ở lại chùa ăn chay niệm Phật ba tháng.

 

Trong thời gian đó, Tạ Lâm Vân luôn lấy cớ bận việc công nên chưa từng lên núi thăm ta, chỉ viết vài lá thư, giống như muốn đuổi khéo ta, rồi sai đứa đệ đệ vừa từ kinh thành trở về lên đó đi dạo vài vòng cho có lệ.

 

Hôm đó còn xảy ra một màn hiểu lầm nhỏ.

 

Từ nhỏ ta và trưởng tỷ diện mạo tương tự, nhìn từ xa cứ như là một người.

 

Tạ Kinh Kiêu chưa từng gặp ta.

 

Đệ ấy nhận nhầm trưởng tỷ là ta, cúi người hành lễ: "Tẩu tẩu."

 

Trưởng tỷ che miệng cười khúc khích.

 

Ta bất lực lên tiếng: "Ta mới là tẩu tẩu của đệ."

 

"Vừa rồi đệ nhìn ta mấy lần, ta còn tưởng đệ đã phân biệt được rồi chứ."

 

Đệ ấy sững sờ rất lâu, vành tai bị ta nói cho đỏ ửng lên, nụ cười vốn dĩ mong manh trên môi cũng biến mất sạch sẽ.

 

Sau đó đệ ấy cũng tới vài lần, nhưng thái độ lạnh nhạt, nói chuyện gì cũng đứng từ xa, chưa từng gọi ta là tẩu tẩu bao giờ, mỗi lần đều vội vàng tới rồi vội vàng đi.

 

Cứ như là cố tình tránh mặt ta.

 

Có một lần ta nhịn không được bèn túm lấy tay áo đệ ấy.

 

"Tiểu thúc, đệ có biết dạo này Lâm Vân đang bận việc gì không? Hắn đã lâu không viết thư cho ta rồi."

 

Tạ Kinh Kiêu rũ mắt nhìn bàn tay ta, nhưng cũng không vội rút tay áo về.

 

Đệ ấy hỏi một câu chẳng liên quan gì cả.

 

"Tại sao nàng lại gả cho huynh trưởng ta?"

 

Ta ngẩn người: "Tất nhiên là tuân theo mệnh lệnh của cha mẹ."

 

Đệ ấy khẽ cười, ánh mắt mang theo vài phần sắc bén, dường như muốn nhìn thấu tâm can ta.

 

"Nhưng ta biết rõ, người đính hôn với huynh trưởng ta ngay từ đầu rõ ràng là một vị tiểu thư khác nhà họ Nhạn, sao lại đổi thành nàng được chứ?"

 

Tim ta thắt lại một nhịp, không dám ngẩng đầu, vội vàng buông tay ra rồi giả vờ như không có chuyện gì, định rời đi.

 

Thiếu niên Tạ Kinh Kiêu chống tay lên tường, chặn đường đi của ta, ta đi đường khác, cũng bị đệ ấy dùng cùng một chiêu mà ngăn cản.

 

Tư thế này......

 

Thật may là không có người thứ ba ở đây.

 

Tạ Kinh Kiêu hơi cúi đầu, hơi thở phả lên trán ta.

Trong giọng nói mang theo ý cười, tiếng gọi "tiểu tẩu tẩu" đầy ý trêu chọc.

 

"Nàng thật sự yêu huynh trưởng ta, nên mới tính kế gả cho huynh ấy sao?"

 

Ta cắn môi không nói lời nào.

 

Hắn dùng đầu ngón tay khẽ lướt qua d ái tai ta.

 

Ngứa vô cùng.

 

Đâu có ai trêu chọc tẩu tẩu như thế này!

 

Ta tức giận đến đỏ mắt, liền giáng cho hắn một cái tát.

 

Tạ Kinh Kiêu xoa xoa mặt, ánh mắt u ám, phật ý bỏ đi.

 

Ba tháng sau, lúc ta xuống núi thì vừa vặn đúng dịp sinh thần của hắn, phủ họ Tạ tổ chức rất linh đình, khách khứa đều là những thiếu niên lang bằng tuổi hắn.

 

Tạ Lâm Vân nhận chỉ đi tuần tra Giang Nam, chỉ đành để ta là chủ mẫu ra mặt thay.

 

Nhưng thái độ của Tạ Kinh Kiêu lại rất kỳ lạ.

 

Hắn cướp lấy ly rượu trong tay ta, lạnh mặt với đám người kia.

 

"Nàng ấy không giỏi uống rượu, các ngươi đừng có hồ đồ."

 

Còn bảo hạ nhân đặt một bức bình phong ở giữa.

 

Ánh mắt hắn nhạt như nước: "Đã gả cho huynh trưởng ta, thì nên giữ khoảng cách với nam tử bên ngoài."

 

Ta bị một vãn bối dạy dỗ đến đỏ mặt tía tai, không thốt ra được nửa câu phản bác.

 

Sau khi khách khứa rời đi, hắn uống say, đuổi hết hạ nhân ra ngoài, không cho phép ai chạm vào người mình.

 

Ta vốn không muốn quản, nhưng trời lạnh thế này, cứ mặc kệ thì ốm đau sẽ rất khổ sở.

 

Thế là ta khoác cho hắn chiếc áo hồ cừu.

 

Tạ Kinh Kiêu đột nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm vào ta.

 

Tay ta bị hắn nắm chặt lấy.

 

Ta nhìn quanh bốn phía, hạ giọng bảo y mau buông ra.

 

Thiếu niên chưa hành lễ đội mũ đã lộ ra phong thái ngút ngàn, do uống nhiều rượu nên giọng điệu có chút mềm mỏng.

 

Hắn lại quên mất bài học lần trước, cứ chạm vào môi ta.

 

"Nàng rốt cuộc là Yến Vân? Hay là Yến Chiêu?"

 

Trong lòng ta kinh hãi.

 

Ta cười đầy gượng gạo: "Tiểu thúc lại nói mê sảng rồi, ta dĩ nhiên là Yến Vân, nhị tiểu thư của Yến gia."

 

Hắn khẽ cười khẩy.

 

Đột nhiên hắn nói về chuyện sắp cầm quân ra trận, thần sắc lộ vẻ buồn bã.

 

"Nhanh nhất là một năm, chậm nhất là ba đến năm năm, cũng có thể là không quay về được nữa."

 

Hắn lại nhìn ta: "Đây có lẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, nàng thật sự không chịu nói lời thật lòng sao?"

 

Ta đưa tay chỉnh lại chiếc áo hồ cừu đang khoác dở trên người hắn.

 

Cười đầy xa cách.

 

"Dọc đường bảo trọng."

 

Tạ Kinh Kiêu nghe xong liền cười lạnh: "Đây chính là quà sinh thần nàng tặng ta sao?"

 

03.

 

Tạ Kinh Kiêu không chịu để ta rời đi.

 

Cứ mở miệng là phu nhân, ngậm miệng cũng phu nhân.

 

Khiến ta đau cả đầu.

 

Nha hoàn bên cạnh bà bà mang đến một chén canh an thần, bảo ta bón cho hắn uống.

 

"Ta bón?"

 

Nha hoàn cúi đầu, truyền lời: "Lão phu nhân đã nói, nhị công tử hiện giờ đang bệnh, ngươi đừng so đo với người bệnh, hắn muốn gì thì ngươi cứ đáp ứng là được."

 

Ta tức đến bật cười, lại hỏi về Tạ Lâm Vân.

 

Nàng ta đáp: "Đại công tử đang bận đánh cờ cùng Giang cô nương."

 

Ta càng tức đến cười ngất.

 

Giang cô nương là biểu muội xa của hắn ta, mượn danh nghĩa đến thăm rồi ở lại không đi, hai người quen nhau vài ngày đã bắt đầu liếc mắt đưa tình.

 

Mỗi lần lấy cớ ra ngoài chơi, lúc về còn cố tình đi tách nhau ra, giấu giếm rất kỹ.

 

Nếu không phải ta có tai mắt ở đó, thật sự đã suýt bị lừa rồi.

 

Sau khi ta bón thuốc an thần, Tạ Kinh Kiêu cuối cùng cũng chịu buông tay chìm vào giấc ngủ.

 

Khi đi đến chính sảnh, bà bà và Tạ Lâm Vân không biết đã bàn bạc gì, biểu cảm đều như thể đã sắp xếp đâu vào đấy.

 

"Yến Vân, ta và nương đã bàn xong rồi, vì Kinh Kiêu hiện đang hiểu lầm nàng là phu nhân của nó, nên nàng đừng nói sự thật mà kích động nó."

 

Ta đen mặt, ngồi sang một bên: "Ý chàng là sao?"

 

Hắn ta ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt đầy lo lắng cho đệ đệ.

 

"Nàng cũng thấy rồi đấy, Kinh Kiêu chỉ nhận nàng, uống thuốc cũng phải có nàng dỗ mới chịu, ăn cơm ngủ nghỉ đều cần nàng, nếu chúng ta dám lại gần, thanh kiếm của hắn sẽ không biết điều đâu."

 

"Ta biết chuyện này rất khó chấp nhận với nàng, nhưng ta và nương cũng không còn cách nào khác. Kinh Kiêu là thống soái một quân, xảy ra chuyện lớn thế này, nếu biên cương xảy ra biến cố mà không có nó, hậu quả sẽ khôn lường."

 

Mở miệng đã chụp cái mũ lớn như vậy, thật khó cho hắn ta rồi.

 

Ta đảo mắt khinh bỉ.

 

Chắc là sợ ta làm phiền cuộc hẹn giữa hắn ta và Giang biểu muội, nên mới cố tình điều ta đi chỗ khác chứ gì.

 

Tạ Lâm Vân đúng là một quân tử giả tạo.

 

Nhất định bà đây phải đợi cơ hội hoà ly với thèn choá này!!!!!

Sau