Liễu Hàm Phù sau khi về tới tiểu viện thì vẫn luôn ở trong phòng. Lục Văn Trung nghĩ nàng gặp lại cố nhân nên tâm tình buồn bã, vì vậy liền để nàng tự mình nghỉ ngơi một lát.
Liễu Hàm Phù nửa nằm trên giường, mãi suy nghĩ về những lời Ngọc Mai nói. Nếu tin Thái tử trọng thương là thật, nếu Thái tử không qua khỏi mà mất đi, thiên hạ e rằng sẽ đại loạn.
Lại nói, Liễu Hàm Phù cũng đã chú ý tới thời tiết năm nay, đến giờ vẫn chưa đổ một hạt mưa nào. Nếu không có mưa nữa, vậy sẽ ảnh hưởng đến vụ xuân, khi đó sẽ đối mặt với cảnh mất mùa, vô số người c.h.ế.t đói.
Nàng phải sớm có tính toán. Nàng sờ sờ sinh linh nhỏ bé trong bụng, nàng nghĩ, nhà họ Lục vốn đã đông người, giờ lại thêm một Liễu Văn Văn biết ăn nữa, lương thực dự trữ của nhà họ Lục e là không đủ. Nàng phải chuẩn bị sẵn lương thực khi mọi người còn chưa kịp phản ứng.
Nàng kiểm kê lại tài sản, tiền bán nhân sâm cộng với số tiền nàng để lộ ra ngoài, tổng cộng còn ba trăm lượng bạc. Tiền mặt trong không gian của nàng tạm thời nàng không muốn dùng. Nàng lấy ra một trăm lượng mà lão thái thái cho nàng khi nàng ra khỏi phủ lần trước, cộng với năm mươi lượng ngân phiếu Ngọc Mai cho nàng, và sau đó là năm mươi lượng ngân phiếu Nhị tiểu thư cho nàng.
Tổng cộng cũng có hai trăm lượng ngân phiếu, nàng định đem đi đổi thành bạc trắng, dù sao nếu thiên hạ đại loạn, ngân phiếu cũng chẳng có tác dụng gì.
Nàng lại từ trong không gian lấy ra một ít trang sức, lấy ra những thỏi bạc và hạt kim qua mà chủ nhân trong phủ ban thưởng trước đây. Liễu Hàm Phù nghĩ nghĩ, lại chọn ra hai chiếc vòng vàng, năm chiếc vòng bạc, năm cây trâm bạc, năm cặp trâm cài hoa ngọc trai, một cặp nhẫn đá quý đỏ rực, và bốn chiếc nhẫn mắt mèo với các màu sắc khác nhau. Những thứ này đều chưa từng đeo, vẫn còn mới tinh.
Liễu Hàm Phù nghĩ mình cũng không thể đeo nhiều đồ như vậy, chi bằng đem đi đổi lấy ít tiền mua đồ tích trữ.
Liễu Hàm Phù nghĩ mình cần lập một danh sách, viết những thứ cần mua xuống, sau đó mấy ngày này mua xong, vừa lúc có thể cho người khác đưa đến tiểu viện này. Đợi khi mua đủ tất cả mọi thứ, liền bán tiểu viện rồi trở về Thanh Sơn thôn.
Chỉ là Liễu Hàm Phù nghĩ, mua nhiều đồ như vậy, làm sao mà mang về đây? Đặc biệt là lương thực, quá lộ liễu. Nàng thì có không gian, nhưng phải nói với Lục Văn Trung và họ thế nào đây?
Liễu Hàm Phù nghĩ, nếu không nói, căn bản không có cách nào mang về nhiều đồ như vậy. Mà bọn họ không còn nhiều thời gian nữa, nếu muốn dùng xe ngựa kéo, không biết phải kéo đến bao giờ.
Hơn nữa, sau này nếu thiên hạ đại loạn, gia đình bọn họ khó tránh khỏi phải chạy nạn, mang theo nhiều lương thực như vậy chạy nạn, chỉ sợ vừa ra khỏi cửa đã bị cướp sạch.
Sau bữa tối, Liễu Hàm Phù gọi Lục Văn Trung, Lục Văn Kiệt và cả Liễu Văn Văn lại một chỗ. Nghĩ tới nghĩ lui, nàng vẫn quyết định thẳng thắn, nói cho bọn họ biết chuyện về không gian của mình.
Liễu Hàm Phù đã nghĩ kỹ rồi, nếu nàng không nói, rất nhiều thứ sẽ không thể mang về. Nàng đã muốn trước loạn thế đảm bảo an toàn cho người nhà, vậy thì nên nói cho họ biết.
Hơn nữa nàng qua khoảng thời gian chung sống này, vẫn rất tin tưởng cách đối nhân xử thế của nhà họ Lục. Nàng dự định trước hết nói với ba người Lục Văn Trung, chuẩn bị sẵn sàng đồ đạc, rồi sau đó về nhà lại nói với những người khác trong gia đình họ Lục.
Liễu Hàm Phù nhìn ba người trước mắt nói: “Tiếp theo, chuyện ta sắp nói rất quan trọng, các ngươi nhất định phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, hơn nữa chuyện này cực kỳ trọng yếu, ngàn vạn lần không được nói ra ngoài. Một khi nói ra, e rằng ta sẽ mất mạng.”
Lục Văn Trung lần đầu tiên nghe Liễu Hàm Phù nói lời nghiêm trọng như vậy, liền căng thẳng hỏi: “Phù nhi... nàng có thể không nói, nàng làm gì ta cũng ủng hộ.”
Liễu Hàm Phù cười an ủi nói: “Không, ta tin các ngươi, nên ta phải nói. Chuyện này có thể khiến người ta khó tin, nhưng ta nhất định phải nói ra, vì nó liên quan đến vận mệnh của cả gia đình chúng ta.”
Ba người gật đầu, Liễu Hàm Phù tiếp tục nói: “Chuyện thứ nhất, ta nghe tin nói Thái tử bị ám sát, hiện tại sống c.h.ế.t chưa rõ. Trong kinh thành rất nhiều gia đình quyền quý đã chạy trốn rồi. Mà đến giờ, trời cũng chưa đổ một hạt mưa nào, ta lo rằng không chỉ có thiên tai, mà còn có nhân họa. Cho nên chúng ta nhất định phải chuẩn bị một lượng lớn vật tư khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng.”
Lục Văn Trung gật đầu, chàng chưa bao giờ nghi ngờ phán đoán của Liễu Hàm Phù. Chuyện lần trước đã chứng minh thê tử của chàng là người rất có tầm nhìn xa. Chàng hỏi: “Phù nhi, mua lương thực vật tư không phải vấn đề lớn, nhưng chúng ta phải vận chuyển về thế nào đây, cũng không thể quá lộ liễu được.”
Liễu Hàm Phù nói: “Đây chính là chuyện thứ hai ta muốn nói với các ngươi. Thực ra ta có một chiếc bách bảo đại gia truyền, không nhìn thấy được nhưng có thể chứa rất nhiều đồ. Vật này chỉ một mình ta có thể dùng, nhưng nó quá hấp dẫn người khác, cho nên các ngươi một khi nói ra, chỉ sợ sẽ rước họa sát thân.”
Nói xong, Liễu Hàm Phù phất tay một cái, trên bàn liền không không xuất hiện một cái hộp, rồi lại phất tay một cái, cái hộp lại biến mất.
Gà Mái Leo Núi
Ba người Lục Văn Trung mất rất lâu mới tiêu hóa hết, sau sự kinh ngạc là nỗi sợ hãi. Nếu bảo vật này của Liễu Hàm Phù bị phát hiện, vậy không biết sẽ chiêu dụ bao nhiêu tai họa.
Lục Văn Trung hạ quyết tâm, nhất định phải dặn dò người nhà, ngàn vạn lần không được nói lỡ lời, nhất định phải giữ kín bí mật này.