Xuyên Về Sinh Tồn Giữa Loạn Thế Ta Làm Phúc Thê Nhà Nông

Chương 158

Ba năm sau, trong thung lũng yên tĩnh, một căn nhà gỗ nhỏ đứng sừng sững giữa sơn cốc. Căn nhà gỗ được bao quanh bằng hàng rào tre, bên trong trồng đầy các loài hoa.

Phía sau và hai bên trái phải căn nhà gỗ đều là ruộng rau, trồng đủ loại rau xanh. Lúc này đang là mùa hạ, đối diện căn nhà gỗ là một con sông nhỏ, nước trong veo nhìn thấy tận đáy. Trên sông có một cây cầu gỗ bắc qua, đi qua cầu gỗ là một cánh đồng lúa xanh mướt rộng lớn.

Xung quanh thung lũng trồng đầy cây ăn quả, cùng với đủ loại hoa tươi sặc sỡ, hệt như chốn bồng lai tiên cảnh.

Trong thung lũng, một cô bé búi tóc hai chỏm đang chạy tung tăng trên con đường nhỏ. Cô bé mặc váy hồng, trên búi tóc cài một đôi hoa lụa màu hồng. Làn da trắng nõn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to đen láy, hàng mi dài, hệt như búp bê trong tranh Tết, vô cùng đáng yêu.

Gà Mái Leo Núi

Phía sau cô bé là một cậu bé, mặc y phục màu xanh nhạt, tóc búi gọn gàng. Cậu bé cũng có khuôn mặt bầu bĩnh, nhưng giữa hàng mày lại thêm chút anh khí. Cậu bé lảo đảo chạy theo cô bé trên con đường nhỏ trong thung lũng.

Cô bé chạy đến trước nhà gỗ, chưa kịp th* d*c đã gọi người phụ nữ đang tỉa hoa trong sân: "A nương, a nương, tiểu di hái được thật nhiều đào vàng và nho, bảo con lấy giỏ tre đi đựng đó!"

Liễu Hàm Phù nghe thấy tiếng nói ngọt ngào, ngẩng đầu lên khỏi bụi hoa, hỏi: "Điềm Điềm, sao con chạy đến mức mồ hôi nhễ nhại thế này? Tiểu di đang hái trái cây ở đâu vậy?"

Điềm Điềm thở hổn hển, đáp: "Tiểu di ở phía ao cá đó, tiểu di hái được thật nhiều đào vàng và nho, con về lấy giỏ để đựng ạ."

Cậu bé khó khăn lắm mới đuổi kịp cũng vội vàng nói: "Cả con nữa, con cũng lấy."

Hai đứa trẻ này chính là một trai một gái của Liễu Hàm Phù. Điềm Điềm sắp bốn tuổi, nói năng đã rất rõ ràng, đặc biệt thích những nhiệm vụ chạy vặt, mỗi ngày đều theo Liễu Văn Văn đi khắp nơi hái quả bắt cá.

Còn cậu bé là đứa con thứ hai của Liễu Hàm Phù, đại danh là Lục Thần Khê, tiểu danh là An An. Hiện giờ An An đã hai tuổi rưỡi, từ khi biết đi, điều cậu bé thích nhất chính là chạy theo Điềm Điềm.

Bạch thị nghe tiếng liền từ trong nhà bước ra, nhìn thấy hai chị em mồ hôi nhễ nhại bên ngoài, bà bất lực mỉm cười nói: "Hai tiểu quỷ nghịch ngợm này lại đi đâu quậy phá vậy, sao mồ hôi nhễ nhại, thành mèo con hết rồi."

Điềm Điềm lập tức nịnh nọt nói: "A nãi, con không nghịch ngợm đâu, con đang giúp tiểu di hái trái cây đó, về cho a tổ, a gia, a nãi và a nương ăn!"

An An lập tức nói: "Con cũng không, con giúp tỷ tỷ và tiểu di."

Bạch thị liền cười nói: "Được rồi được rồi, biết hai đứa là ngoan nhất rồi."

Rồi bà lại quay sang nói với Liễu Hàm Phù: "Hai đứa trẻ nhà chúng ta, cái miệng như bôi mật ấy, nói chuyện khéo léo lắm, làm cho a tổ và a gia bị chúng dỗ xoay mòng mòng."

Liễu Hàm Phù cũng có chút bất lực, bản thân nàng và Lục Văn Trung đều không phải là người khéo ăn khéo nói, vậy mà hai đứa trẻ này lại rất giỏi ăn nói, lại biết dỗ người, thường xuyên làm cho Lục lão gia tử, Lục Dũng và Bạch thị cười ha hả.


Liễu Hàm Phù đặt dụng cụ trong tay xuống nói: "Vào trong rửa mặt trước đi, đều thành mèo con hết rồi. Cái giỏ đó lớn quá, các con không xách nổi đâu, a nương lát nữa sẽ mang đi."

Điềm Điềm gật đầu, dắt tay An An đi vào sân. Bạch thị đi lấy một chậu nước đặt trong sân, giúp Điềm Điềm và An An rửa mặt.

Liễu Hàm Phù tìm chiếc giỏ, đang chuẩn bị đi ra, thì Điềm Điềm đang rửa mặt bỗng hét lớn: "A nương, a nương, con cũng muốn đi!"

An An bên cạnh lập tức nói: "Cả con nữa, cả con nữa, con cũng đi."

Bạch thị vừa rửa vừa nói: "Ôi chao, hai đứa con không thấy mệt sao, mặt trời lớn thế này, chạy tới chạy lui sẽ bị đen hết đó."

Điềm Điềm nói: "Con không sợ đen, con vẫn muốn đi."

Liễu Hàm Phù nghĩ, dù sao cũng không xa lắm, liền nói: "Không sao đâu, nương, cứ để chúng đi đi, nếu không lát nữa hai đứa lại ở nhà quậy phá."

Điềm Điềm lập tức phản bác: "A nương, con không nghịch ngợm, con rất ngoan mà."

An An cũng theo sau nói: "An An cũng ngoan." Bạch thị và Liễu Hàm Phù đều bật cười, Bạch thị vừa cười vừa nói: "Được rồi, được rồi, Điềm Điềm và An An đều là những đứa trẻ ngoan nhất. Chúng ta rửa mặt sạch sẽ rồi hãy đi."

Lúc này, Lục lão gia tử vừa đi xem ruộng về. Ba năm trôi qua, tóc Lục lão gia tử lại bạc thêm nhiều, lưng cũng còng hơn, hành động ngày càng bất tiện. Liễu Hàm Phù và mấy người đã không cho ông xuống đồng làm việc nữa, nhưng ông không chịu ngồi yên, luôn thích ra ngoài đi dạo, xem ruộng đồng.

Thấy Lục lão gia tử về, Điềm Điềm và An An lập tức chạy tới, mỗi đứa kéo một tay Lục lão gia tử, mềm mại ngọt ngào gọi: "A tổ, người về rồi ạ."

Lục lão gia tử vui vẻ dắt Điềm Điềm và An An, hỏi: "Điềm Điềm và An An nhà chúng ta muốn đi đâu vậy!"

Điềm Điềm đáp: "Đi hái quả cho a tổ ăn ạ", An An cũng đáp: "Hái quả quả, cho tổ tổ ăn."

Lục lão gia tử vui vẻ khen ngợi: "Ngoan thật." Liễu Hàm Phù kê một chiếc ghế cho Lục lão gia tử, để ông ngồi trong sân nghỉ ngơi, lại pha trà, bưng tới cho Lục lão gia tử.

Sau đó, nàng khoác chiếc giỏ, dẫn Điềm Điềm và An An đi tìm Liễu Văn Văn. Điềm Điềm và An An nắm tay nhau đi phía trước, Liễu Hàm Phù đi theo sau.

Liễu Hàm Phù nhìn cánh đồng lúa xanh mướt đối diện, nhìn những bông hoa rực rỡ xung quanh, thầm nghĩ, ba năm đã trôi qua, con cái đều lớn đến thế này rồi, nhưng Lục Văn Trung và mấy người vẫn chưa trở về.

Sơn cốc bây giờ đã được Liễu Hàm Phù cùng vài người chỉnh trang ổn thỏa. Đất đai trong sơn cốc màu mỡ, sản lượng lương thực đặc biệt cao. Hiện giờ bọn họ đã nuôi gà, nuôi thỏ, nuôi heo, nuôi cá, cuộc sống trôi qua rất tốt. Liễu Hàm Phù nhìn đôi con nhỏ trước mắt, nghĩ thầm, không biết khi nào cả nhà bọn họ mới có thể đoàn tụ.