Xuyên Về Sinh Tồn Giữa Loạn Thế Ta Làm Phúc Thê Nhà Nông

Chương 149

Lục Văn Trung rời đi vào ngày thứ ba. Trong ba ngày này, chàng và Lục Dũng cùng nhau chỉnh sửa lại con đường nhỏ dẫn vào rừng núi, còn sai Liễu Văn Văn nâng một tảng đá lớn chặn kín lối vào. Khi bọn họ ra ngoài thì dời đi, không ra ngoài thì cứ chặn, như vậy cũng an toàn hơn rất nhiều.

Ba ngày sau, Lục Văn Trung quỳ trên đất, khấu đầu một cái trước Lục lão gia tử, Lục Dũng và Bạch thị. Sau đó chàng đứng dậy ôm Điềm Điềm vào lòng, Điềm Điềm dường như cảm nhận được điều gì đó, cứ liên tục gọi "Cha... cha...".

Lục Văn Trung ôm Điềm Điềm nói: "Điềm Điềm, cha phải đi rồi. Con ở nhà ngoan ngoãn nghe lời nương nhé, đợi cha về sẽ mua cho con thật nhiều đồ ăn ngon, mua cho con bộ quần áo đẹp nhất."

Điềm Điềm không hiểu, chỉ im lặng gục trên vai Lục Văn Trung. Liễu Hàm Phù cố gắng nén nước mắt, mỉm cười nói: "Tướng công, bất kể chàng làm gì, đừng quên chúng ta vẫn ở đây chờ chàng. Chúng ta sẽ mãi mãi chờ chàng về nhà."

Lục Văn Trung trịnh trọng gật đầu, một tay ôm Điềm Điềm, một tay ôm lấy Liễu Hàm Phù nói: "Phù nhi, đợi ta."

Liễu Hàm Phù gật đầu, cố nén không để bản thân rơi lệ, ôm Điềm Điềm một lát rồi nàng đỡ lấy con. Lục Văn Trung đeo chiếc túi hành trang mới mà Liễu Hàm Phù làm cho hắn lên lưng, bên trong có lương khô, y phục và bạc nàng đã chuẩn bị sẵn.

Liễu Hàm Phù nói: "Tướng công, trời đã không còn sớm, đi thôi."

Lục Văn Trung gật đầu, cuối cùng nhìn thêm người nhà một lần, rồi xoay người men theo con đường nhỏ cheo leo mà xuống núi.

Cho đến khi bóng lưng Lục Văn Trung hoàn toàn khuất dạng, Điềm Điềm mới nhận ra hắn đã đi, con bé lập tức khóc t.h.ả.m thiết. Liễu Hàm Phù và Bạch thị cũng khóc không thành tiếng, họ lại một lần nữa tiễn biệt người thân, những ngày tháng tiếp theo là vô số ngày chờ đợi đoàn viên.

Sau khi Lục Văn Trung đi, Liễu Hàm Phù lại trở về cuộc sống như trước, mỗi ngày cùng Lục Dũng và Liễu Văn Văn đi khai hoang, mệt thì nghỉ ngơi, hoặc lên núi hái lượm sơn hóa.

Liễu Hàm Phù dùng hồng hái được làm rất nhiều hồng khô, lại hái rất nhiều nho rừng, nàng định ủ rượu nho và làm thêm nho khô.

Gà Mái Leo Núi

Nàng lại cùng Liễu Văn Văn hái rất nhiều lê gai, ủ rất nhiều rượu lê gai.

Liễu Hàm Phù còn lợi dụng không gian tùy thân chứa rất nhiều cây ăn quả, nàng định trồng đủ loại cây ăn quả xung quanh thung lũng.

Dù mỗi ngày đều đặc biệt mệt mỏi, nhưng lại vô cùng sung túc. Lục Dũng ngoài việc khai hoang, cũng thỉnh thoảng vào núi săn bắt hoặc nhặt củi.

Chẳng mấy chốc đã vào đông, họ phải chuẩn bị thêm nhiều thứ. Liễu Hàm Phù nghĩ, củi không những mau cháy hết mà còn nhiều khói, nàng muốn đốt một ít than củi để dự trữ, như vậy mùa đông trong nhà có mấy chậu than sẽ ấm áp hơn.

Nói là làm, may mà kiếp trước Liễu Hàm Phù vì hiếu kỳ nên đã học cách đốt than củi. Nàng nghĩ, Lê Sơn có nhiều gỗ như vậy, đốt cũng tiện.

Thế là Liễu Hàm Phù và Liễu Văn Văn đi vào rừng tìm về rất nhiều gỗ, cưa gỗ thành từng khúc, rồi lại bảo Lục Dũng đào một lò. Sau vài lần thử nghiệm và cải tiến, than củi cuối cùng đã được đốt thành công.

Họ lại tiếp tục tìm rất nhiều gỗ, đốt rất nhiều than củi, đủ dùng cho cả mùa đông.

Bạch thị ngoài việc trông Điềm Điềm, thì lại bảo Liễu Hàm Phù lấy y phục mùa đông của mọi người ra. Sau khi giặt sạch y phục, lúc rảnh rỗi nàng lại may vá, chuẩn bị sẵn sàng y phục mùa đông cho tất cả mọi người, như vậy khi trời lạnh ai nấy đều có thể mặc áo ấm.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, rau củ đã trồng đều đã lớn. Có lẽ do đất đai màu mỡ mà các loại rau đều phát triển rất tốt. Liễu Hàm Phù nhìn những loại rau mình trồng lần đầu tiên mà xanh tốt như vậy, trong lòng vô cùng vui vẻ. Chẳng bao lâu nữa, họ sẽ có rau tươi để ăn.