Xuyên Về Làm Tiểu Kiều Nương Trùng Hỉ, Mang Không Gian Làm Giàu

Chương 21

 


Mộ Vãn Thư nghe vậy, nhìn cái bụng con thỏ to tròn, trong mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối.

“Dịch Minh, Dịch Hải à, con thỏ này có con rồi, chúng ta không thể ăn thịt nó được, nhưng chúng ta có thể nuôi nó, đợi nó sinh thỏ con.” Nhìn có vẻ như sắp sinh thỏ con rồi.

Mấy con thỏ mẹ này cũng thật giỏi, m.a.n.g t.h.a.i mà còn nhảy cao như vậy.

“Có con rồi ạ? Vậy thôi được rồi.” Tiểu Dịch Hải nghe vậy có chút tiếc nuối.

“Chúng ta có thể v**t v* bụng nó không ạ?” Nghe nói có thỏ con, mắt Dịch Minh càng sáng hơn, mắt tròn xoe nhìn bụng con thỏ hỏi.

“Đương nhiên có thể rồi.” Mộ Vãn Thư nói rồi đặt con thỏ xuống một chút, để chúng có thể chạm vào bụng con thỏ.

Hai tiểu đoàn tử bước tới, mỗi đứa đưa một bàn tay nhỏ xíu cẩn thận v**t v* bụng con thỏ.

Vuốt một cái, Tiểu Dịch Hải kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Thật sự có thỏ con ạ, chúng đang động đậy kìa.”

“Có mấy con thỏ con lận.” Tiểu Dịch Minh cũng gật gật đầu.

“Các con đang làm gì vậy, mấy cái gì, mấy con gì?” Chu mẫu lúc này xách rau về, phía sau còn có cha con Chu Dịch Xuyên vừa làm xong việc trở về.

Nghe lời nói của một lớn hai nhỏ, liền lên tiếng hỏi.

“A nương, vừa nãy chúng ta đang cho gà gà ăn, sau đó Đại tẩu bắt được một con thỏ thỏ lớn.” Tiểu Dịch Minh quay đầu nói.

“Bụng thỏ thỏ lớn có mấy con thỏ con.” Tiểu Dịch Hải bổ sung.

Mộ Vãn Thư còn chưa kịp mở miệng, hai tiểu đoàn tử đã giải thích rõ ràng.

“Thỏ?” Chu Dịch Xuyên nghe vậy liền đi qua nhìn một cái.

“Nương tử, nàng thật lợi hại.” Nhìn thấy con thỏ Mộ Vãn Thư ôm trong lòng, chàng cười nhìn nàng khen ngợi.

Mộ Vãn Thư mặt nhỏ phút chốc không tự nhiên nữa, ho khan hai tiếng khẽ nói một câu không có gì, liền vội quay đầu nhìn Chu mẫu.

“Nương, con thỏ này cảm giác sắp sinh con rồi, chúng ta có nên nuôi nó không ạ?”

Thỏ mang thai, khoảng một tháng là có thể sinh con, con này chắc vài ngày nữa là sinh rồi.

“A nương, chúng ta nuôi thỏ thỏ đi, Dịch Hải sẽ đi tìm thức ăn cho thỏ thỏ.”

“Ưm, Dịch Minh sẽ làm ổ cho thỏ thỏ.”

Hai tiểu đoàn tử nghe vậy, mỗi đứa ôm một chân của Chu mẫu.

Nhìn ánh mắt có chút mong đợi của nương tử mình, Chu Dịch Xuyên cũng nhìn về phía Chu mẫu.

Chu phụ nhìn cảnh này cười lắc đầu, đi cất gọn dụng cụ.

“A nương.....”

“A nương, a nương.” Hai tiểu gia hỏa thấy Chu mẫu không nói gì, liền tiếp tục gọi, bàn tay nhỏ xíu túm lấy a nương mình mà lắc lắc.

Chu mẫu: ...Đứa nào đứa nấy, ta còn chưa nói không nuôi, sao đứa nào cũng cứ nhìn chằm chằm mong đợi thế kia.

“Được được được, nuôi nuôi nuôi.”

“Nhanh buông tay ra, nương đang cầm rau đây.” Củ cải vừa nhổ dưới đất lên, còn dính bùn đất, lát nữa lại làm bẩn hai đứa này mất.

Nghe Chu mẫu nói vậy, bốn tiểu bối đều cười, hai tiểu đoàn tử cũng buông tay Chu mẫu ra.

Chu Dịch Xuyên dẫn họ cùng làm ổ cho thỏ, nuôi thỏ.

“Ôi, đúng là một đám trẻ con ngốc nghếch.” Chu mẫu nhìn họ cười lắc đầu, lẩm bẩm với Chu phụ.

“Làm gì có, con cái chúng ta sinh ra đứa nào đứa nấy đều tốt cả, đứa nào cũng hiểu chuyện ngoan ngoãn, lớn lên đều khéo léo.”

“Vị tức phụ này, nàng cũng chọn lựa tốt, thật có phúc khí.” Chu phụ ở bên cạnh thổi phồng.

Khiến Chu mẫu nguýt hắn một cái đầy trách móc.