Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá
Chương 78: PN: Bối cảnh phương Tây kỳ huyễn, Thánh tử mị ma Lan meo (1)
Ánh nắng lộng lẫy xuyên qua lớp kính pha lê, rải một vầng hào quang thánh khiết vào trong Thần điện.
Dưới sự chiếu rọi của thánh quang, tượng thần Quang Minh hiện lên uy nghiêm sừng sững.
Thánh tử trong bộ thánh bào, dẫn theo các thần hầu, đang đứng rũ mắt cầu nguyện trước tượng thần.
Bên dưới vành mũ của bộ thánh bào trắng muốt, người ta chỉ có thể thấy được một phần cằm thon gọn trắng nõn cùng đôi môi căng mọng.
Cánh môi ấy rất đỗi mê người, khi đặt trong khung cảnh thánh khiết này lại tạo nên một sức hấp dẫn khó tả.
Khi buổi cầu nguyện sắp kết thúc, một vị thần hầu cúi đầu bước đến từ bên cạnh, sau khi đứng yên cạnh Thánh tử mới nhẹ giọng nói: "Thánh tử đại nhân, Vương tử điện hạ và Thánh kỵ sĩ đoàn đã chiến thắng trở về sau cuộc thảo phạt Ma tộc... Điện hạ muốn đến tham gia cầu nguyện ạ."
"....."
Thánh tử từ từ mở mắt, hàng mi rũ xuống không vội đáp lời, không rõ trong lòng đang suy tính điều gì.
Hai năm trước, Ma tộc xâm chiếm biên cương vương quốc, Vương tử Long Càn khi ấy mới 18 tuổi đã đích thân dẫn Thánh kỵ sĩ đoàn nghênh chiến.
Giờ đây, hắn đại thắng trở về, bên ngoài Thần điện giăng hoa trưng gấm, tiếng hoan hô vang dậy đất trời, tất cả mọi người đều đang chào đón những người anh hùng trở về.
Trong tình huống này, nếu từ chối yêu cầu cầu nguyện của Vương tử, chắc chắn sẽ khiến dân chúng quay sang chỉ trích, lên án Quang Minh Thần điện.
Sau một hồi im lặng, Lan Thư lên tiếng: "Bảo đối phương tắm gội thay trang phục rồi hẵng đến."
"Vâng." Vị thần hầu đáp lời rồi lại cẩn trọng bổ sung, "Điện hạ còn nói muốn ngài... đợi ngài ấy ở đây."
Dường như nàng vô cùng sợ khi nhắc tới Long Càn trước mặt Lan Thư, vì thế mà câu cuối gần như nhỏ đến mức không nghe thấy.
May là cuối cùng Thánh tử cũng không làm khó nàng, chỉ lạnh nhạt đáp: "Ta biết rồi."
Điện hạ đích thân đến Quang Minh Thần điện, những người không liên quan đương nhiên phải lui ra, chỉ để lại một mình Thánh tử cùng cầu nguyện, giống hệt như... quy trình trước đây.
——Trước đây.
Lan Thư yên lặng, một mình đứng dưới tượng thần, từ tốn nghiền ngẫm hai từ ấy.
Dưới vành mũ trắng tinh, vẻ mặt Thánh tử vẫn thành kính như cũ, không để lộ bất kỳ điều gì khác thường, còn những gợn sóng nơi đáy lòng, có lẽ chỉ mình anh biết rõ.
Lan Thư không cầu nguyện trước tượng thần quá lâu. Rất nhanh, phía sau anh vang lên một loạt tiếng bước chân không nhanh không chậm.
"....."
Mi mắt Lan Thư khẽ run. Vẻ trấn tĩnh anh cố gắng duy trì bấy lâu nay cuối cùng cũng không giữ được, hơi thở ngưng trệ đôi chút khi nghe thấy tiếng bước chân gần như xa lạ ấy.
Hóa ra 3 năm không hề ngắn như anh vẫn tưởng, một ngàn ngày đêm thực ra đã đủ dài để anh không còn nhận ra được cả tiếng bước chân của người đó.
Tiếng bước chân phía sau ngày một gần, như thể đang giẫm lên linh hồn Lan Thư, khiến da đầu anh tê dại.
Trước khi đến đây, Vương tử điện hạ rõ ràng đã thành kính tắm gội thay đồ, những vết máu đáng sợ trên người đều đã được dòng nước gột sạch.
Thế nhưng khi hắn chậm rãi tiến lại gần, mùi máu tanh nồng nặc không thể rũ bỏ vẫn ập tới, bao bọc lấy cơ thể Lan Thư từ phía sau và k*ch th*ch từng dây thần kinh của anh.
"..."
Lan Thư cúi đầu, vẻ mặt lãnh đạm, không quay lại cũng không nói gì, mặc cho người nọ đứng yên bên cạnh mình.
Thân hình cao lớn cường tráng che khuất vầng thánh quang trên đỉnh đầu, chắn trước tượng thần Quang Minh, giấu trọn Thánh tử đại nhân trong bóng của chính mình.
Vị Vương tử anh tuấn dị thường cúi đầu, ánh mắt tối sầm lại đánh giá người từng nuôi dưỡng mình.
Hồi lâu sau, hắn cười nói bên tai anh: "Ngày tốt lành, Thánh tử đại nhân."
.....Cái tên nhóc này sao lại cao lớn đến thế.
Lòng Lan Thư thoáng thắt lại nhưng vẻ mặt vẫn nhàn nhạt: "Chúc mừng chiến thắng trở về, Vương tử điện hạ."
Sự lạnh nhạt của anh dường như đã nằm trong dự liệu của Long Càn. Vị Vương tử tôn quý nghe vậy cũng không tức giận, ngược lại còn cười: "Đến nhìn ta một cái cũng không muốn, đây là thái độ chúc mừng của Thánh tử đại nhân sao?"
Lan Thư rũ mi mắt, nói: "Khi cầu nguyện mà ánh mắt xao lãng là bất kính với thần Quang Minh."
"Trên đời này vốn dĩ không có thần Quang Minh nào cả, lấy đâu ra tôn kính? Hơn nữa——" Long Càn nói ngay trước mặt tượng thần, giọng điệu đột ngột trở nên đầy ẩn ý, "Chẳng lẽ Thánh tử đại nhân thật sự thành kính với thần Quang Minh lắm sao?"
Lan Thư lập tức im lặng, nhắm mắt lại không đáp lời hắn nữa.
Anh cúi đầu, vẻ mặt dưới vành mũ lạnh lùng đến cùng cực, nhưng điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến gương mặt đẹp tột cùng.
Ánh nắng dần thay đổi góc chiếu theo thời gian, xuyên qua lớp kính pha lê, một lần nữa hội tụ thành vầng thánh quang rực rỡ, càng làm nổi bật vẻ thánh khiết và tao nhã của người nọ.
Thánh khiết.....
Nghĩ đến từ này, Long Càn không hiểu sao lại thầm nghiến răng, không nén được nỗi uất nghẹn trong lòng mà cười lạnh: "——ba năm không gặp, Thánh tử ca ca lại dùng thái độ này với ta sao?"
Tim Lan Thư đột nhiên hẫng một nhịp. Anh bỗng mở mắt, ngước lên đối diện với ánh mắt sâu thẳm khó dò của người đàn ông.
Người này rõ ràng đã không còn gọi mình là "ca ca" từ 3 năm trước, bây giờ lại làm vậy là có ý gì?
Tất cả thần hầu trong Quang Minh Thần điện đều biết, vị Vương tử duy nhất của vương quốc vào năm 12 tuổi, do Quốc vương và Vương hậu không hòa thuận nên đã được gửi đến Quang Minh Thần điện, do chính Thánh tử đại nhân đích thân dạy dỗ và nuôi dưỡng.
Và thời gian ấy kéo dài suốt 5 năm.
Trong 5 năm ấy, hai người cùng ăn cùng ở, tiểu Vương tử gần như trở thành cái đuôi của Thánh tử, ngày ngày quấn quýt sau lưng anh, tình cảm ngưỡng mộ thể hiện rõ ra ngoài.
Trong việc học, dù Thánh tử vô cùng nghiêm khắc với hắn, nhưng may là điện hạ có thiên phú hơn người lại cực kỳ chăm chỉ nên trong suốt 5 năm cũng không bị khiển trách nặng nề bao nhiêu.
Ngược lại, trong sinh hoạt thường ngày, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra sự cưng chiều của Thánh tử dành cho tiểu Vương tử.
Tính cách Lan Thư tuy lãnh đạm, nhưng đối với thiếu niên do chính tay mình nuôi lớn, anh lại dung túng đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Từ 12 đến 17 tuổi, cậu thiếu niên lúc mới đến Thần điện chỉ cao tới ngực anh, trong vòng 5 năm đã trưởng thành thành một thanh niên còn cao hơn anh một cái đầu, vậy mà Lan Thư vẫn chiều theo ý đối phương, cho phép ngủ chung giường, thậm chí còn quen nếp cũ như khi đối phương còn nhỏ, thích ôm người vào lòng dỗ ngủ.
Thế nhưng, vào một buổi tối 3 năm trước, không ai biết rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết sáng hôm sau, mối quan hệ của hai người đột ngột thay đổi. Long Càn bất ngờ bị Lan Thư mời ra khỏi Quang Minh Thần điện và không được phép ở lại nữa.
Thánh tử đại nhân xưa nay vốn cương trực công chính, vì vậy, tất cả mọi người trong Thần điện, thậm chí cả Quốc vương và Vương hậu đều nghĩ Long Càn đã làm điều gì đó ngỗ nghịch với thần Quang Minh, nhưng vì nể nang thân phận Vương tử nên không ai dám công khai chỉ trích hắn.
Thế nhưng, chỉ có mình Long Càn biết, vào buổi sáng năm 17 tuổi ấy, hắn đã tủi thân, hoang mang và tuyệt vọng đến nhường nào.
Hắn chỉ ngủ một giấc trong vòng tay Lan Thư như mọi khi, thậm chí còn có một giấc mơ đẹp, trong mơ hắn được ăn một loại trái cây ngọt thơm chưa từng nếm qua trong đời.
Rồi sáng hôm sau, Lan Thư lạnh lùng nói với hắn rằng hắn đã lớn, đã đến lúc phải độc lập, sau đó đuổi hắn ra khỏi Quang Minh Thần điện.
Là Lan Thư đã tự tay nuôi nấng hắn, và cũng chính là Lan Thư đã không một lý do mà tự tay vứt bỏ hắn.
Suốt một tháng sau đó, mặc cho Long Càn đứng ngoài Thần điện cầu xin người kia hồi đáp thế nào, cánh cửa ấy cũng chưa từng mở ra vì hắn.
Và giờ đây, cậu thiếu niên thấp thỏm lo âu ngày nào đã thành một người đàn ông thực thụ. Hắn không còn là cậu nhóc chạy theo sau mông Lan Thư, tủi thân và sợ hãi hỏi tại sao anh lại không cần mình nữa.
Thứ hắn muốn, hắn sẽ tự mình đoạt lấy.
Đối mặt với sự chất vấn của hắn, Lan Thư vẫn trước sau như một, không nói một lời.
Long Càn thấy vậy cũng không để tâm. Hắn nhanh chóng thu lại chút cảm xúc mất kiểm soát, cúi đầu nở một nụ cười rạng rỡ với Lan Thư: "Tối nay trong hoàng cung sẽ tổ chức tiệc mừng, hy vọng Thánh tử đại nhân có thể đến tham dự."
Ma tộc hoành hành khiến sinh linh đồ thán, sau trận chiến này, biên cương đã ổn định, tự nhiên nên luận công ban thưởng.
Là Thánh tử của Quang Minh Thần điện, lập trường vốn đối địch với Ma tộc, nếu không tham dự hoạt động kiểu này, chắc chắn sẽ khiến dân chúng bất mãn với Thần điện.
Lan Thư mím môi, khẽ đáp: "...Biết rồi."
Cuối cùng, Long Càn, người trước nay không tin vào cái gọi là thần Quang Minh lại thật sự nghiêm túc hoàn thành buổi cầu nguyện rồi mới rời đi. Bên trong Thần điện rộng lớn chỉ còn lại mình Lan Thư tiếp tục đứng dưới tượng thần.
Thế nhưng, lúc này Lan Thư lại chẳng còn tâm trạng để tiếp tục cầu nguyện.
Hay nói đúng hơn, từ khoảnh khắc cái tên Long Càn trỗi dậy trong lòng, anh đã hoàn toàn mất tâm trạng cầu nguyện.
Giữa những người trưởng thành không cần quá nhiều những lời chất vấn điên cuồng, chia tay hoà bình mới là tín điều duy nhất của họ.
Và Long Càn rõ ràng đã là một người trưởng thành đủ tư cách rồi, hắn không còn cố chấp như trước đây nữa.
Long Càn của tuổi 18, dù chỉ là tình cờ gặp mặt ở vũ hội cung đình cũng sẽ túm lấy Lan Thư tra hỏi tại sao lại vứt bỏ mình. Nhưng Long Càn của tuổi 20 đã có thể bình tĩnh tự nhiên, ung dung thành thạo.
Thế nhưng, khi Long Càn không còn chất vấn nữa, trong đầu Lan Thư lại không khỏi hiện lên quá khứ của ba năm trước.
——"Ta rốt cuộc đã làm sai ở đâu mà ca ca vứt bỏ ta như vậy?!"
Dưới cơn mưa tầm tã, lời chất vấn đẫm nước mắt của thiếu niên vẫn văng vẳng bên tai.
Dù chỉ là nuôi một chú cún nhỏ, 5 năm trời cũng phải có tình cảm, không ai có thể nhẫn tâm vứt bỏ nó mà không một lời giải thích.
Vậy tại sao Lan Thư lại có thể vô tình đến mức đó, vô duyên vô cớ vứt bỏ tiểu Vương tử do chính tay mình nuôi lớn?
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Lan Thư có một bí mật——vị Thánh tử chí cao vô thượng của Quang Minh Điện, bản thể lại là một mị ma cấp S đã trưởng thành.
Thân phận như vậy khiến anh theo bản năng phải giữ khoảng cách với người khác, tránh những phiền phức không cần thiết.
Thế nhưng, trong lòng Lan Thư khi xưa, tiểu Vương tử do chính tay anh nuôi lớn tất nhiên khác biệt với những người khác, là một sự tồn tại đặc biệt. Vì vậy, anh hoàn toàn không có ý định đưa Long Càn vào "thực đơn" của mình, ngược lại còn hết mực yêu thương cậu.
Có lẽ vì từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương của cha mẹ, Long Càn lúc mới đến Quang Minh Thần điện còn có phần cảnh giác, nhưng chưa đầy một tháng sau, hắn đã hoàn toàn buông bỏ phòng bị mà quấn lấy Lan Thư.
Hắn không chỉ thích đi theo sau lưng Lan Thư gọi "Thánh tử ca ca" mà còn thích vùi mình vào lồng ngực vừa thơm vừa mềm của anh.
Dáng vẻ đó không giống một tiểu Vương tử tôn quý trong vương cung, mà giống một chú cún con từ nhỏ đã không có mẹ, ngay cả giai đoạn phát triển bản năng cũng chưa trải qua đã được một con mèo lớn nhặt về nhà, thế là ngày ngày lẽo đẽo theo sau mèo lớn gọi mẹ.
Lan Thư cứ như vậy ôm tiểu Vương tử chỉ cao tới ngực mình, ngày ngày cùng ăn cùng ngủ, nuôi hắn từ 12 tuổi đến 17 tuổi.
Thực ra năm 16 tuổi, Long Càn đã cao bằng Lan Thư, đến năm 17 thì chiều cao đã hoàn toàn vượt qua anh, khi nằm trên giường không còn cách nào cậy mình nhỏ tuổi để vùi mặt vào ngực Lan Thư được nữa.
Thế là Long Càn chỉ có thể "bất đắc dĩ" đổi tư thế, thành hắn ôm Lan Thư vào lòng.
Lan Thư là một mị ma, chưa từng nuôi dạy trẻ con, vì vậy, anh hoàn toàn không cảm thấy việc ôm một "cậu bé" cao hơn mình cả cái đầu ngủ có gì không đúng.
Suy cho cùng, trong nhận thức cứng nhắc của Lan Thư, Long Càn trong mắt anh vẫn chỉ là một "đứa trẻ" vị thành niên.
Thế nhưng, vào một đêm mưa rả rích, Lan Thư dựa vào lòng Long Càn ngủ, trong lúc nửa mê nửa tỉnh, anh đột nhiên cảm thấy một cơn co thắt trong dạ dày.
Đói quá... Sao lại đói đến thế...
Lan Thư tỉnh giấc vì cơn đói không báo trước, thậm chí cả cái đuôi cũng không giấu được mà lộ ra ngoài.
Đó là một cái đuôi màu đen, với phần chóp tựa như hình trái tim.
Chóp đuôi của mị ma là n** m*n c*m thứ hai trên toàn cơ thể, nhưng đồng thời, nơi trái tim đó cũng sẽ tiết ra dịch thể quyến rũ, chỉ cần nếm một ngụm là có thể khiến người ta vạn kiếp bất phục.
Và lúc ấy, Lan Thư thậm chí đã bị cơn đói hành hạ đến mất hết lý trí, mơ màng đưa chóp đuôi đến bên miệng Long Càn, dưới sự thôi thúc của bản năng, định dùng chính tiểu Vương tử mình nuôi lớn để khai trai.
Đói quá... Đứa trẻ mình tự tay nuôi lớn... Ăn một miếng chắc không sao đâu nhỉ?
Lan Thư mơ màng mở mắt, theo bản năng kẹp chặt hai chân nhẹ nhàng cọ xát.
Cho đến khi chóp đuôi bị Long Càn đang say ngủ cắn một ngụm, Lan Thư mới như bị sét đánh, lập tức bừng tỉnh khỏi trạng thái nửa mê nửa tỉnh đó.
Thánh tử đại nhân sợ đến nỗi tim gan muốn rớt ra ngoài, vội vàng rút đuôi về giấu đi, cả đêm thấp thỏm không sao ngủ được.
Sao anh có thể... sao anh có thể nảy sinh ý định ăn thịt đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn...
Thế là, sáng hôm sau, Lan Thư trực tiếp đuổi vị Vương tử điện hạ hoàn toàn không biết gì ra khỏi Quang Minh Thần điện, đồng thời cưỡng chế ra lệnh hắn không được bước vào Thần điện dù chỉ nửa bước.
Thực ra mị ma vốn không có quan niệm đạo đức, nhưng Lan Thư lại là một dị loại. Anh không thể chấp nhận việc ra tay với tiểu Vương tử do chính mình nuôi lớn.
Dĩ nhiên, việc đuổi Long Càn đi còn có một nguyên nhân quan trọng hơn——trước khi khai trai, mị ma chỉ cảm thấy đói khát vĩnh viễn chứ không thực sự chết vì đói. Thế nhưng, một khi đã khai trai, chúng sẽ cần được t*nh d*ch tưới tắm mọi lúc mọi nơi, nếu không sẽ chết đói theo đúng nghĩa đen.
Lan Thư không muốn trở thành nô lệ của bản năng, càng không muốn vì để không bị đói chết mà ép khô Long Càn.
Vì thế, anh chỉ có thể tự tay đẩy chú cún mình nuôi lớn ra xa.
Chỉ tiếc rằng, 3 năm xa cách dường như vẫn không thể giải quyết được bất kỳ vấn đề nào từ gốc rễ.
Chỉ trong cuộc tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, Lan Thư im lặng nhận ra rằng, chỉ cần ở cùng một phòng với Long Càn, anh sẽ cảm nhận được cơn đói quen thuộc ấy, thậm chí cơ thể cũng sẽ không kiểm soát được...
Người thừa kế trẻ tuổi của vương quốc có lẽ sẽ không bao giờ nghĩ tới, trong lúc hắn chinh chiến khắp nơi, ra sức tiêu diệt ma vật ở biên cương, thì một ma vật thánh khiết, mạnh mẽ và xinh đẹp... lại đang ở ngay trung tâm của vương quốc này.
"..."
Lan Thư từ từ nhắm mắt dưới tượng thần Quang Minh, mặc cho cơn đói cồn cào lan ra trong dạ dày, chờ đợi sự ẩm ướt trào dâng tràn ra nơi bắp đùi dần dần khô đi.
Đêm đó, một bữa tiệc mừng vô cùng long trọng và hoành tráng được tổ chức trong hoàng cung.
Vô số quý tộc khoác lên mình những bộ lễ phục hoa lệ, châu quang bảo khí lấp lánh dưới ánh đèn, trò chuyện cùng nhau.
Lan Thư thay một bộ thánh bào trắng tinh với hoa văn mạ vàng, đứng ở một góc không người, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn bữa tiệc linh đình trước mắt, dường như lạc lõng với cả thế giới.
Là công thần số một trong đại thắng lần này, Long Càn bị vây quanh bởi đám người đến nịnh nọt.
Thế nhưng, khi thoáng thấy Lan Thư ở phía xa, hắn rõ ràng đã khựng lại, rồi sau đấy cười nói gì đó với mọi người, đoạn nâng ly rượu, lách qua đám đông đi về phía Lan Thư.
Mọi người thấy vậy không khỏi ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã thu lại ánh mắt như không có gì xảy ra, tiếp tục hòa mình vào bữa tiệc.
Vị vương tử anh tuấn như trong truyện cổ tích bước về phía Lan Thư dưới ánh đèn rực rỡ.
Chỉ tiếc rằng, anh không phải công chúa, cũng chẳng phải tinh linh, mà là một... mị ma đại diện cho dâm mỹ và sắc dục.
Lan Thư rũ mi mắt, mặc cho người nọ đứng yên trước mặt mình vẫn không có ý định chủ động mở lời.
Giữa hai người như có một tấm chắn vô hình, xung quanh không một bóng người.
Long Càn ân cần đưa chiếc ly trong tay đến trước mặt Lan Thư——đó là một ly đồ uống màu đỏ tươi.
Lan Thư tưởng đó là rượu vang đỏ nên nhàn nhạt từ chối: "Ta không uống rượu."
"Biết là anh không uống rượu." Long Càn có thể nói là đã cười rất dịu dàng, "Là nước ép lựu."
Thái độ của hắn tự nhiên đến mức cứ như thể ba năm gập ghềnh vừa qua chưa từng tồn tại.
Tư thái nội liễm, chín chắn và thành thạo như vậy, không phải là dáng vẻ của Long Càn trong ký ức của Lan Thư.
.....Hắn thật sự đã trưởng thành rồi.
Dưới ánh mắt của đám đông, Lan Thư mím môi, đè nén nỗi buồn nơi đáy lòng, cuối cùng cũng nhận lấy ly nước ép.
Thực ra đối với Lan Thư, nước ép hay nước lọc cũng chẳng khác gì nhau, vị giác chỉ phát huy tác dụng sau lần khai trai đầu tiên.
Bởi vậy, chỉ cần không phải là những thực phẩm có tính k*ch th*ch như cồn và ớt cay thì vị của mọi thứ Lan Thư ăn vào miệng đều như nhau.
Long Càn nở nụ cười dịu dàng và đúng mực, nhìn ly nước ép lựu đỏ tươi trong tay Lan Thư, hồi lâu sau mới nói: "Trong số chiến lợi phẩm mang về từ đại thắng lần này, có một thứ ta cố ý mang về tặng cho Thánh tử đại nhân, không biết bây giờ Thánh tử đại nhân có rảnh để ghé qua xem không?"
Lan Thư rũ mắt uống một ngụm nước ép, anh không có hứng thú với việc xử quyết ma vật. Anh không cho rằng mình cùng loại với những ma vật đó, nhưng cũng không có cảm xúc diệt ma cuồng nhiệt như những tín đồ của thần Quang Minh.
Thế nên Lan Thư nhàn nhạt đáp: "Không hứng thú."
"Vậy sao." Long Càn nghe vậy cười một tiếng, một nụ cười đầy ẩn ý, "Ta đảm bảo Thánh tử đại nhân nhất định sẽ vô cùng hứng thú với con ma vật đó... Anh chắc là không định đi xem thử chứ?"
Hắn không nhanh không chậm nhấn mạnh hai từ "vô cùng", Lan Thư nghe vậy, tim đột nhiên đập thịch một tiếng, cảm giác tim đập nhanh rất khác thường dâng lên mà không rõ lý do.
Hồi lâu sau, Lan Thư nuốt nốt ngụm nước ép lựu cuối cùng, đặt ly xuống lạnh lùng nói: "Dẫn đường đi."
Long Càn nghe vậy nở một nụ cười rạng rỡ, nghiêng người làm động tác "mời", sau đó dẫn Lan Thư ra khỏi sảnh tiệc, đi vòng vèo đến trước một căn phòng nào đó trên tầng ba của hoàng cung.
Vào khoảnh khắc đứng yên trước cánh cửa ấy, cảm giác tim đập nhanh của Lan Thư đã đạt đến đỉnh điểm.
Nhưng không đợi anh lùi bước, giây tiếp theo, Long Càn đã thẳng tay đẩy cửa ra, kéo anh vào trong.
Cánh cửa từ từ đóng lại sau lưng, nhưng Lan Thư không còn tâm trí để ý đến những chi tiết đó nữa, bởi vì anh nhìn thấy trong phòng có một chiếc lồng sắt màu bạc, bên trong nhốt một thiếu niên yếu ớt.
Đó là một thiếu niên xinh đẹp với làn da vô cùng trắng, cậu ta suy yếu ngồi trong lồng, nghe thấy tiếng mở cửa thì nhẹ nhàng mở mắt.
Ngay sau khi nhìn thấy Long Càn, cậu ta đột nhiên run lên, chợt nhớ lại dáng vẻ của người đàn ông này vừa cười vừa chém giết trong biển máu, lập tức sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng co rúm vào góc sâu của chiếc lồng, dùng đuôi che trước người.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy cái đuôi đó, Lan Thư đột nhiên cứng đờ tại chỗ.
——Đó là một cái đuôi vô cùng quen mắt, ở chóp đuôi là một trái tim màu hồng nhạt, trông vừa non nớt lại đáng yêu.
Tim Lan Thư bất chợt thắt lại, cơ thể dưới lớp thánh bào run lên. Phải mất khoảng nửa phút, anh mới có thể ra vẻ như không có chuyện gì mà mở miệng: "...Mị ma?"
Nghe thấy anh gọi ra thân phận của mình một cách chính xác như vậy, thiếu niên lập tức co rúm lại dữ dội hơn.
Phải biết rằng mị ma là loài nguy cấp nhất trong tất cả các tộc Ma, ngay cả Đại chủ giáo của Quang Minh Thần điện đến cũng chưa chắc đã nhận ra được cậu ta.
——Vị đại mỹ nhân trông có vẻ là người của Thần điện này rốt cuộc có địa vị gì?!
"Không hổ là Thánh tử đại nhân." Long Càn nghe vậy cười một tiếng, "Con mị ma này định bắt giết Brian, bị cậu ta phát hiện sau đó trói lại đưa đến chỗ ta."
Brian, Kỵ sĩ trưởng của Kỵ sĩ đoàn Quang Minh. Mị ma con mới ra đời này cũng thật biết chọn, vừa ra tay đã chọn ngay một mục tiêu lớn.
Nhưng Lan Thư không có tâm trí để mà cảm thông ở đây, bởi vì——
"Theo như điển tịch ghi lại, màu sắc của đuôi đại diện cho cấp bậc của mị ma." Giọng điệu của Long Càn bình tĩnh như đang nói về thời tiết hôm nay, "Màu càng đậm thì ma lực và h*m m**n tương ứng càng cao."
Long Càn nói rồi từ từ quay đầu, không chớp mắt nhìn về phía Lan Thư.
"..."
"Thánh tử đại nhân có biết tại sao ta lại tha cho nó không?"
Lan Thư siết chặt lòng bàn tay dưới tay áo: "...Tại sao?"
"Bởi vì cái đuôi màu hồng, đại diện cho việc nó chưa từng làm hại ai." Long Càn nhìn thẳng vào anh, đột nhiên nở một nụ cười sâu không thấy đáy, "Đương nhiên, còn bởi vì——ta chợt nhớ ra, hình như ta đã từng nhìn thấy một cái đuôi tương tự ở đâu đó."
——Cái tên khốn này tối hôm ấy căn bản không hề ngủ!
Tim Lan Thư lập tức vọt lên tận cổ họng, cơ thể dưới lớp thánh bào run rẩy khe khẽ, không hiểu sao lại nóng lên.
Thôi xong.....
Dưới sự căng thẳng và k*ch th*ch tột độ, mị ma không thể giấu được đuôi của mình.
Giống như tiểu mị ma chưa thành niên trong lồng lúc này, vì sợ hãi, cậu ta chỉ có thể để lộ đuôi ra ngoài, dùng nó làm "vũ khí" duy nhất che trước mặt.
Theo lý mà nói, với tuổi tác và thực lực của Lan Thư, không nên vì chút k*ch th*ch nhỏ này mà bị ép lộ đuôi, nhưng hôm nay anh không biết bị làm sao, cái đuôi lại bị dọa cho lòi ra.
May mà ý chí của Lan Thư mạnh mẽ đến cực điểm, cái đuôi dưới lớp thánh bào đã sợ đến mức cong lại mà trên mặt vẫn có thể giữ được vẻ lãnh đạm: "...Vậy thì sao, mục đích của cậu khi nói với ta những điều này là gì?"
Long Càn không trả lời câu hỏi của anh, chỉ giơ tay vung lên, một tấm vải dệt đầy pháp văn lại một lần nữa phủ lên chiếc lồng bạc, ngăn mọi khả năng nhìn trộm từ bên trong.
Làm xong tất cả, Long Càn mới quay đầu lại nhìn sâu vào Lan Thư, cảm xúc trong đáy mắt nồng đậm đến cùng cực, toàn là sự vặn vẹo và ghen tuông sâu không thấy đáy: "Ta nhớ mang máng, cái đuôi ta nhìn thấy năm đó... hình như là màu đen."
Mà màu đen lại đại diện cho ma lực hùng hậu, đồng thời cũng có nghĩa là cấp bậc trưởng thành cao nhất.
——"Vương tử điện hạ, mị ma có thực lực như ta, dù có ăn cả trăm kỵ sĩ trưởng thành, đuôi cũng không thể biến thành màu đen được đâu... Cầu xin ngài tha cho ta một mạng."
Lời nói của thiếu niên mị ma lại một lần nữa vang lên bên tai Long Càn, trong phút chốc, sự ghen tuông như dòng nước độc nhấn chìm cả trái tim hắn.
Vậy thì... một mị ma rốt cuộc phải nếm qua bao nhiêu "con mồi" thì đuôi mới có thể biến thành màu đen?
.....Năm trăm? Hay là hơn một nghìn?
Long Càn không muốn nghĩ, cũng không dám nghĩ.
Chỉ cần nghĩ một chút thôi, cảm xúc bạo ngược trong cơ thể sẽ như thủy triều nhấn chìm hắn.
Hắn đè nén cơn bạo ngược đó, cúi đầu nhìn không chớp mắt vào mỹ nhân chưa thấy quan tài chưa đổ lệ bên cạnh, gần như phải nghiến răng mới thốt ra được một câu: "À đúng rồi, vì đã tha mạng cho nó, đổi lại, nó còn nói cho ta biết một bí mật về mị ma——"
"Sau khi uống máu người, dù là mị ma cao cấp đến đâu cũng sẽ không giấu được đuôi của mình."
Nói đến đây, Long Càn nở một nụ cười xán lạn, như thể biến trở lại thành thiếu niên mà Lan Thư quen thuộc, nhưng đôi mắt lại sâu không thấy đáy: "Ly nước ép lựu vừa nãy, ta có cho một ít máu của mình vào, ca ca không nếm ra sao?"
"..."
Dưới lớp thánh bào, một cái đuôi có chóp hình trái tim đen bóng lấp lánh đang cuộn tròn bên đùi phải đầy đặn của Lan Thư.
Vì quá căng thẳng, cái đuôi đó đã siết chặt vào phần thịt đùi trắng nõn no đủ đến mức hơi hằn ra ngoài, còn trái tim màu đen ở chóp đuôi thì bị chủ nhân của nó kẹp chặt giữa hai đùi, không ngừng run rẩy trong vệt nước lấp loá.