Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 75: Váy cưới

Ngay khi bài viết này được đăng, toàn bộ Diễn đàn Tinh không tức khắc bùng nổ, trở nên náo nhiệt vô cùng.

Phải biết rằng khu vực công khai (xác thực danh tính) và khu vực ẩn danh của diễn đàn là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.

Khu vực công khai yêu cầu phải liên kết với thẻ ID mới có thể đăng bài, thông thường chỉ các ngôi sao nổi tiếng và phương tiện truyền thông chính thống mới đăng bài ở đây.

Vì việc trả lời bài đăng công khai cũng yêu cầu xác thực danh tính nên phong cách phản hồi của khu vực công khai hoàn toàn khác so với khu vực ẩn danh.

Phần lớn các bình luận bên dưới bài đăng đều vô cùng nghiêm túc, cơ bản chỉ là những lời xã giao như "Rất mong chờ", "Tuyệt vời" và tương tự.

Ngay cả khi một ngôi sao có danh tiếng nửa tốt nửa xấu đăng bài trong khu vực công khai, họ cũng không hút nhiều đánh giá tiêu cực——bởi vì không có anti-fan nào muốn dùng danh tính thật của mình để bình luận tiêu cực; dù có khó chịu đến mấy, họ cũng chỉ biết ngậm bồ hòn đi qua khu vực ẩn danh bên cạnh để bàn tán.

Tuy nhiên, tình thế giờ đã khác.

Bài đăng của Long Càn quá mức gây chấn động, nhiều người xem tiêu đề còn định vào gửi lời chúc mừng, nhưng khi thực sự nhấp vào và nhìn thấy ba chữ ở bình luận đầu tiên, tất cả đều sững sờ.

Cú sốc đó thậm chí khiến một số người quên cả việc mình đang dùng danh tính thật, thi nhau bình luận bên dưới:

"??? Không phải, ủa?"

"Tuii nhìn comment đầu, nhìn người đăng bài, nhìn tiêu đề, rồi lại nhìn comment đầu..."

"Giám đốc Long, đây là khu công khai chứ không phải khu không người!!"

"Văn võ đầy mình ấp úng thế này còn ra thể thống gì nữa."

"Mọi người không nói gì đúng không, vậy thôi tui cũng không nói."

"Long Lan trăm năm hạnh phúc, còn lại thì tui chỉ có thể nói là gặp nhau ở khu ẩn danh thôi."

Tương tác của toàn bộ bài đăng được coi là khá ổn, phá mốc vạn lượt trong vòng 5 phút, tương đương với một số ngôi sao top được công ty làm truyền thông, nhưng vẫn kém hơn Minh Tuyết Thời.

Thế nhưng, số lượt thích dưới bài đăng công khai lại đạt đến mức độ kinh hoàng.

Nhiều cư dân mạng không muốn lên tiếng ở khu công khai, bèn dùng lượt thích như phiếu bầu, đẩy tất cả những bình luận có vẻ độc lạ xen lẫn giữa một loạt "Trăm năm hạnh phúc," "Long Lan 99" lên hàng đầu, đủ để thể hiện cú sốc âm thầm nhưng siêu lớn trong lòng hầu hết cư dân mạng.

Tuy nhiên, so với khu ẩn danh bên cạnh, bình luận ở khu công khai quả thực đã là dè dặt lắm rồi.

Khu ẩn danh trực tiếp xuất hiện vài bài đăng vì chuyện này, khung cảnh trở nên vô cùng náo nhiệt:

"A a a a ba tiếng gâu gâu gâu kia rốt cuộc có ý gì!?"

"Vậy là, ở riêng tư... Lan meo sẽ vừa bị bạch bạch bạch mãnh liệt trên giường vừa gọi cún con sao?"

"Thật, thật đấy các anh em."

"【Giỏi quá, vừa vào đã to thế này, đúng là cún con ngoan của anh...】 Có phải là kiểu kêu cún con thế này không?"

"Srds, sắp đám cưới rồi, có ai còn nhớ đến anh chồng quá cố của chúng ta không..."

"Dù rất xin lỗi anh chồng quá cố... nhưng em muốn xem Lan meo bụng bầu to tướng đi thăm mộ anh ấy quá, Amen."

"? Vãi, khu ẩn danh không phải là nơi vô pháp vô thiên đâu, chú ý lời ăn tiếng nói chút đi."

"Trong ngày cưới, liệu Long Càn có dâng trà cho bài vị của anh chồng quá cố không (cười)."

Người đầu tiên nhắc đến "anh chồng quá cố" của Lan Thư hiển nhiên là một thần nhân, sau đó, dù có người ra mặt ngăn cản, cho rằng giễu cợt người đã khuất là không nên, nhưng không khí của toàn bộ khu ẩn danh vẫn không thể tránh khỏi việc bị lái theo hướng đó.

Giữa bầu không khí náo nhiệt, Lan Thư tựa vào lòng Long Càn xem trò vui, chợt nhớ ra rằng khoảng thời gian này họ bận rộn xử lý việc căn cứ, sau đó lại vướng vào kỳ ph*t t*nh, hình như chưa kịp giải thích rõ ràng chuyện này với cư dân mạng.

.....Đúng là đã khiến cún con của anh phải chịu ấm ức rồi.

Nghĩ đến đây, Lan Thư vô thức ngước mắt lên, quả nhiên nhìn thấy Long Càn vứt quang não sang một bên, mượn cớ ôm lấy eo anh, cúi đầu rúc vào lòng anh, lầm bầm đầy uất ức: ".....Em không phải là người thứ ba!"

Lan Thư cười, một tay ôm lấy cổ hắn, vỗ về như dỗ dành một nhóc con, kéo hắn sát vào ngực mình: "Được rồi được rồi, em không phải người thứ ba, em là nguyên phối chính thức."

Long Càn nhận lấy ly nước mật ong từ tay phải của anh, đút cho anh một ngụm rồi tủi thân nói: "Em đã làm theo lời anh nói, đóng vai cún con trước mặt tất cả cư dân mạng trong vũ trụ rồi——trong ngày cưới, anh có thể cho em chính danh không?"

Lan Thư nuốt ngụm nước mật ong, cố ý cười hỏi: "Em muốn chính danh gì?"

Long Càn đường hoàng tuyên bố: "Em muốn làm chồng quá cố."

Lan Thư hoàn toàn không muốn nghe từ chồng quá cố liên hệ với Long Càn, nghe vậy chậc một tiếng, đưa tay vỗ nhưng không quá mạnh vào tấm lưng cường tráng của Alpha: "Chồng quá cố gì mà chồng quá cố, có biết nói chuyện không hả, phải gọi là nguyên phối chính thức."

Long Càn bị đánh nhưng không giận, ngược lại còn áp má phải vào tay Lan Thư: "Vậy trong đám cưới, em muốn làm nguyên phối chính thức của anh, làm mọi người bất ngờ một phen."

Lan Thư xoa xoa má hắn: "Em định làm thế nào?"

Long Càn lập tức nhân cơ hội này được đà lấn tới, ôm lấy eo Lan Thư, ghé sát vào tai anh thì thầm bày tỏ những ý tưởng kỳ lạ của mình.

Nói xong, hắn sợ Lan Thư không cho hắn làm loạn trong đám cưới, bèn nhẹ nhàng gâu hai tiếng, cố ý hạ giọng: "Em đã làm cún con của anh rồi... xin anh đó, vợ yêu."

Lan Thư bị hắn dỗ dành đến mức không thể nén cười, chỉ có thể vừa cười vừa liên tục nói: "Được được được... nghe theo em hết, nghe theo em hết được chưa?"

Ánh mắt Long Càn chợt sáng lên vài phần, ngửa đầu uống cạn ngụm nước mật ong cuối cùng, giữ gáy Lan Thư rồi cúi xuống đút cho anh.

Trong lúc cọ xát, Alpha cực kỳ trơ trẽn thì thầm: "Vậy bây giờ chúng ta luyện tập trước một chút nhé."

"Ưm..." Lan Thư vừa cười nửa thật nửa giả vừa vặn eo: "Luyện tập cá... cái tên tiểu lưu manh nhà em đừng có mà mượn cớ——!"

Sự phản kháng của Lan Thư rốt cuộc không có tác dụng, dù sao hình phạt 10 cái tát lại nhẹ tênh như vậy, Long Càn thấy thế đương nhiên là được chiều nên càng lúc càng không kiêng nể gì.

Alpha với sở thích quái đản này lấy danh nghĩa luyện tập, cứ khăng khăng đòi một mình đóng hai vai, ép Lan Thư phải trả lời xem rốt cuộc thích chồng quá cố hay thích tình nhân.

Lan Thư bị hắn hành hạ đến mức kêu khổ không ngừng, biết rằng dù anh chọn bên nào thì cũng sẽ bị "bên kia" làm cho chết tươi, chỉ đành mềm giọng dỗ dành, nói là thích cả hai.

Nhưng điều khiến anh hoàn toàn không ngờ tới là nói thích riêng một người đã không được, nói thích cả hai lại càng không được.

Lúc bị người ta siết eo buộc phải bò rạp trên cơ bụng đối phương, Omega đáng thương đã thân tàn ma dại đến mức không thể thẳng lưng nổi.

"Không phải anh thích cả hai sao?" Sói con xấu xa cố ý dùng chóp mũi cao thẳng của mình cọ xát vào lớp thịt mềm mại ở đùi trong Omega cười nói: "Vậy không thể phân biệt đối xử được."

"....."

Lan Thư run rẩy mi cúi đầu, một lúc sau vén sợi tóc mai bên thái dương, mềm oặt cả người rồi há miệng ra.

Thế nhưng chưa đợi anh cúi xuống, người bên dưới đã không thể chờ đợi mà——

"Ứm...!"

Lan Thư bất ngờ bị ức h**p đến mức bật khóc.

"Thế nào, anh thích bên trên hơn, hay là thích...?"

Trong cơn mơ hồ, Lan Thư bị hắn chèn ép đến mức nảy sinh ảo giác khó nói thành lời, dường như mình thật sự có hai người chồng đang cùng nhau x** n*n, ép buộc anh phải đưa ra một câu trả lời.

Mỹ nhân đáng thương giờ đã bị nước mắt làm cho mờ mịt, hoàn toàn không phân biệt được ai với ai, chỉ có thể nghẹn ngào lắc đầu đầy tội nghiệp.

Vẻ né tránh không thể trả lời đó, tự nhiên bị người ta chộp lấy cơ hội, mượn cớ gây sự mà trêu chọc một phen.

Lan Thư buộc phải trải qua cảm giác k*ch th*ch khi cả trên lẫn dưới đều được phục vụ chu đáo, đến khi mọi thứ kết thúc, anh đã khóc gần cạn nước mắt.

Long Càn ôm anh vào phòng tắm, ánh mắt tối sầm lại, giúp anh vệ sinh, sự chiếm hữu được thỏa mãn trong lòng hắn gần như muốn tràn ra ngoài.

Nhưng ngay sau đó, chuyện hắn cố ý giả vờ bị phân liệt tinh thần để bắt nạt vợ đã gặp phải quả báo.

Ngày cuối cùng của kỳ ph*t t*nh, ký ức của Lan Thư đã dung hợp đến một mức nhất định, từ đó xuất hiện tình trạng ngẫu nhiên chuyển đổi giữa các giai đoạn ký ức mà không cần ngủ, tương tự như Long Càn trước đây.

Mà Long Càn hoàn toàn không hay biết gì về điều này.

Vì thế, giây trước hắn còn đang ôm mỹ nhân, rúc vào lòng đối phương nhỏ giọng gọi vợ ơi vợ à, giây sau đã bị người ta đỏ mặt nắm tai lôi dậy, mắng hắn là cún nhỏ thô bỉ chưa dứt sữa, bảo hắn mau cút xuống giường.

Long Càn sửng sốt, nhận ra chuyện gì đang xảy ra liền vội vàng giả vờ đau đớn, hít một hơi khí lạnh rồi ngồi thẳng dậy.

Lan Thư trừng mắt nhìn hắn với vẻ mặt không vui, thấy hắn sinh long hoạt hôt không chút dấu vết bị đánh, ngược lại còn trông vô cùng sung sướng, chợt nhận ra có lẽ ngay cả một cái tát mình cũng không nỡ cho hắn, nhất thời tức đến suýt tắt thở.

——Sao mình lại vô dụng đến mức này chứ?!

Anh đã bị ép phải dang... chịu đựng 10 cái vỗ đau điếng, không chỉ sưng tấy đáng thương, mà nước còn chảy dọc theo đôi chân run rẩy, lênh láng cả sàn nhà.

Bị bắt nạt đến mức này, vừa mở mắt ra lại phát hiện bản thân không hề tính toán hiềm khích cũ mà đang ôm ấp tên khốn này cho bú, sao Lan Thư có thể không tức giận.

.....Cái tên xấu xa này khỏe đến mức đấm chết được cả một con bò, rốt cuộc cần bú sữa ở đâu chứ?!

Lan Thư nhất thời tràn ngập sự phẫn nộ, giận mình không nên thân, thậm chí cầm giấy bút cúi đầu viết ghi chú tự mắng chính mình ngay trước mặt Long Càn.

Long Càn thấy vậy, cảm thấy anh thật đáng yêu, không nhịn được ôm eo anh đòi hôn, suýt chút nữa lại bị ăn thêm một cái tát nữa.

Khi luồng gió mang theo hương thơm của lòng bàn tay lướt qua mặt, Long Càn không hề né tránh, tim ngược lại có chút đập mạnh nhìn Lan Thư đang sống động đến khó tin trước mắt, không khỏi nghĩ trong lòng——nếu người yêu của hắn được lớn lên trong hạnh phúc thì có lẽ anh của tuổi 19 vốn dĩ sẽ là vẻ kiêu ngạo không coi ai ra gì này.

Cuối cùng, cái tát đó dừng lại cách mặt hắn chỉ một phân, Long Càn khẽ giật mình, ngước mắt bắt gặp ánh mắt né tránh của Lan Thư.

Giây tiếp theo, Omega lạnh lùng thu tay lại, vò tờ giấy thành một cục rồi ném vào thùng rác.

——Anh và bản thân vô dụng kia giống nhau, đều vì mềm lòng mà không thể xuống tay, đều đáng xấu hổ như nhau.

Nhìn Lan Thư lạnh lùng tự giận dỗi chính mình, Long Càn chợt liên tưởng đến lần đầu tiên họ gặp lại, hình bóng Omega trống rỗng, vô cảm nhưng đẹp đến gần như siêu thực mà hắn thấy trong phòng.

Sự tương phản giữa ký ức và thực tế quá lớn, Long Càn cảm thấy trái tim như bị người ta bóp chặt, đau đến mức dạ dày cũng co thắt.

Hắn không kìm được đưa tay ôm Lan Thư vào lòng, giọng nói nhẹ nhàng như lời mê sảng: "Anh ơi, em yêu anh nhiều lắm."

Lan Thư đang trong cơn giận dỗi, bị hắn làm cho sến sẩm đến rợn người, bực bội lườm hắn: "Cút sang một bên."

"Em không cút... Anh còn giận em sao?" Long Càn hôn vào má anh làm nũng: "Vậy anh tát lại đi, em tuyệt đối không phản kháng."

Tên này rõ ràng là vì biết anh không nỡ xuống tay nên mới dám nói những lời như vậy không chút kiêng dè.

Nghĩ đến đây, cơn giận của Lan Thư lập tức bốc lên, lạnh lùng cười nói: "Em đoán xem 10 cái tát của anh có đủ làm văng óc em ra không."

Long Càn rúc vào cổ anh không trả lời, một lúc sau lại thốt ra một câu: "Thật ra... không chỉ 10 cái."

Lan Thư nhíu mày: "Gì cơ?"

Long Càn mím môi, nghĩ đến điều mình sắp nói mà không khỏi rùng mình, nhưng vẫn không nhịn được trêu chọc: "Tổng cộng là 14 cái, lúc đó anh có lẽ chỉ lo khóc, nên... đếm sót mất 4 cái."

Lan Thư chợt ngây người, mở to mắt nhìn hắn.

Ý của người này là, mình bị hắn tát, tát đến... mất trí...

Lan Thư ngay lập tức xấu hổ đến mức nổi giận, túm gáy hắn, không chút nương tay vỗ mạnh vào lưng hắn, giọng điệu lạnh lùng âm u: "Mấy cái?"

"Mười cái!" Long Càn bị tát nhưng lại cười: "Anh nói mấy cái là đúng bằng ấy cái... Em sai rồi, sai... khụ——"

Lan Thư giận không thể tả, lại tặng cho hắn một cái đánh nữa vào vai, Long Càn vội vàng giả vờ đau đớn hít vào một hơi khí lạnh.

Thực tế thì hai cái vỗ đó đều chỉ là sấm to mưa nhỏ, nghe tiếng kêu thì ghê gớm, nhưng so với cái tát suýt làm hắn hộc ra máu hôm đó thì nhẹ nhàng như mèo cào ngứa trên người.

Thậm chí dù nhẹ đến mức này, Lan Thư cũng không nỡ đánh vào mặt hắn nữa.

Long Càn thấy vậy, nụ cười càng thêm đậm, hắn có kinh nghiệm sâu sắc về điều này, hiểu rằng đây là dấu hiệu các giai đoạn ký ức sắp dung hợp, ảnh hưởng lẫn nhau, vì thế anh không thể xuống tay với Long Càn được nữa.

Alpha biết rõ điều đó, thậm chí còn dám cố ý áp má phải vào lòng anh, cọ cọ ngực mỹ nhân nhỏ giọng gọi: "Vợ ơi..."

Lan Thư bị hắn chọc giận đến mức không nói nên lời, nhưng lại không có cách nào đối phó, chỉ đành dùng chân đạp hắn xuống giường.

Sự thật chứng minh rằng phán đoán của Long Càn không sai chút nào, vào sáng sớm ngày đầu tiên sau khi kỳ ph*t t*nh của Lan Thư kết thúc, cũng là cuối tuần đầu tiên cả hai được mời đến Tòa nhà Liên minh, ký ức của anh đã hoàn toàn dung hợp.

Trong ánh bình minh mờ ảo, Lan Thư vùi mình trong chăn mềm, có chút mờ mịt tỉnh dậy từ giấc mộng.

Anh ngẩn ngơ nhìn mặt trời đang từ từ nhô lên ngoài cửa sổ, cảm thấy toàn bộ con người mình chưa bao giờ đủ đầy và trọn vẹn đến thế.

Tất cả ký ức liên kết lại thành một chuỗi, lướt qua trong tâm trí rồi khuấy động rất vi diệu, khó tả thành lời.

Cảm giác đó giống như... sau khi trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng cũng đã ghép lại được chính bản thân mình đầy rẫy vết thương, khiến người ta không kìm được muốn rơi lệ.

Đúng lúc này, Long Càn c** tr*n lộ ra nửa thân trên cường tráng, chỉ đeo một chiếc tạp dề, bưng bữa sáng bước vào.

Lan Thư quay đầu lại theo tiếng động, vừa vặn đối diện với ánh mắt dịu dàng của Alpha, khoảnh khắc đó, anh chợt nhớ đến một câu nói——tình yêu sẽ khiến con người trở nên phong phú và trọn vẹn.

Long Càn đặt bữa ăn ở đầu giường, cúi đầu hôn xuống.

Lan Thư vòng tay qua cổ hắn, ngoan ngoãn đáp lại.

Kết thúc nụ hôn, Lan Thư không chớp mắt nhìn gương mặt tuấn tú ấy.

Giữa lông mày và khóe mắt của Long Càn không còn nụ cười hoàn hảo đến mức cực đoan chỉ để lấy lòng trong ký ức, cũng không còn sự bất an và ghen tuông không thể xua tan như trước.

Chỉ còn lại hạnh phúc và vui sướng.

Lan Thư cuối cùng cũng nhớ lại tâm trạng của mình năm 13 tuổi nhặt được cậu thiếu niên đó trong khe hở, thời gian chớp mắt trôi qua, 10 năm đã qua, 20 năm cuộc đời anh, một nửa đã dành cho người này.

Nhưng may mắn là... Lan Thư khẽ nghĩ trong lòng, may mắn là anh đã nuôi cún con của mình rất tốt.

Kết thúc nụ hôn, vì hôm nay phải ra ngoài, Long Càn tự nhiên đứng dậy, đi đến tủ quần áo để phối đồ cho Lan Thư.

Lan Thư nhìn bóng lưng hắn, bưng đĩa lên chỉ ăn được hai miếng liền không nhịn được nói: "Long Càn."

Long Càn giật mình, lập tức sáp lại gần một cách tự nhiên, tưởng rằng mình quên chào hỏi, bèn vội vàng hôn anh thêm một cái: "Anh ơi, chào buổi sáng."

Lan Thư cười nhẹ: "Ừm, chào buổi sáng."

Nói xong anh cũng không giải thích, cứ thế không chớp mắt nhìn Long Càn.

Long Càn bị anh nhìn đến mức sau lưng có chút lạnh, ngẩn ra một lúc rồi vội vàng ngồi xuống mép giường: "Mặt em có dính gì sao?"

"Không có." Lan Thư đưa tay chạm vào má hắn: "Chỉ là thấy em đẹp trai."

Long Càn bị anh dỗ đến mức ngẩn ra, khi hoàn hồn lại, giọng hắn không kìm được trầm xuống: "Chỉ thấy em đẹp trai thôi sao? Anh không nghĩ đến điều gì khác à?"

Lan Thư nghe vậy lại tỏ ra vô cùng phóng khoáng: "Đương nhiên là có."

Ánh mắt Long Càn tối sầm, giữ gáy anh, cúi xuống định hôn: "Nghĩ gì? Nói cho chồng nghe nào."

"Anh đang nghĩ——" Lan Thư mỉm cười, ghé sát tai hắn thì thầm: "Mười bốn cái tát mà chồng thưởng cho anh... đến giờ vẫn còn hơi sưng đấy."

".....!!"

Long Càn nghe vậy, hơi thở nghẹn lại, đồng tử co rút, nhất thời không dám hôn nữa, chỉ cẩn thận cúi đầu xuống, thấy Lan Thư đang nhìn hắn với nụ cười như có như không.

"....."

Alpha vừa rồi còn giả vờ trưởng thành lập tức im bặt, nuốt nước bọt, vội vàng cúi đầu, lấy lòng cọ vào mũi Lan Thư: "Chúc mừng anh đã hoàn toàn hồi phục."

Lan Thư ôm lấy mặt hắn, ngẩng đầu hôn nhẹ lên chóp mũi hắn, khẽ nói: ".....Cún con hư."

"....."

Long Càn bị anh mắng, tim đập thình thịch, cúi đầu hôn mạnh lên tuyến thể của anh, chỉ muốn ngay lập tức chôn mình vào máu thịt của Lan Thư: "Cún hư đã lợi dụng lúc anh mất trí để bắt nạt anh, vậy anh hãy phạt lại đi."

Lan Thư dùng tóc cũng nghĩ ra được hắn muốn xin xỏ điều gì, không khỏi bật cười, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt hắn: "Vậy thì phạt em——"

Anh cố tình dừng lại một chút, đẩy sự mong đợi và lo lắng của Long Càn lên đến cực điểm, sau đó mới ghé vào tai hắn cười nhẹ: "Phạt em... phải tự tay viết thư mời dự đám cưới cho mọi người."

Trái tim đang treo cao bỗng rơi phịch xuống đất, Long Càn ngay lập tức thất vọng đến mức như thể cái đuôi cũng hạ xuống.

Trong ánh mắt nửa cười nửa không của Lan Thư, hắn chỉ đành ngoan ngoãn chấp nhận.

Tối hôm đó, một thiệp mời đám cưới trực tuyến do chính Long Càn tự tay viết dưới dạng bản điện tử đã được đăng trên Diễn đàn Tinh không, góc dưới bên phải thiệp mời còn in chữ ký của cả hai: "Lan Thư, Long Càn kính mời."

Lần này, những người ban đầu còn cố tình gây chuyện về chuyện "anh chồng quá cố" trong khu ẩn danh, thấy vậy cũng không thể không im hơi lặng tiếng.

Thực ra, việc livestream đám cưới không phải chưa từng có tiền lệ, nhưng việc tất cả thiệp mời đều được viết tay thì quả thực hiếm thấy, ngay khi thiệp mời được gửi đi, tự nhiên lại tạo nên một làn sóng dư luận lớn trên Tinh không.

Tuy nhiên, Lan Thư và Long Càn tạm thời không bận tâm đến những dư luận đó——mặc dù họ đã chọn được thời gian và địa điểm, nhưng toàn bộ quy trình lại hoàn toàn chưa được quyết định.

Hiện tại tuy còn một tháng rưỡi nữa mới đến tháng chín, nhưng thời gian thực tế còn lại cho họ không nhiều.

Sau khi gửi thiệp mời, cả hai lại vướng vào việc Tổ điều tra chuyên trách có vấn đề mới, cần mời cả hai đến phối hợp.

Vì vậy, cả hai buộc phải quay trở lại Thủ đô tinh, ban ngày đến Tòa nhà Liên minh chỉ đạo công tác, ban đêm mới có thời gian sắp xếp quy trình đám cưới, có thể nói là bận rộn luôn chân luôn tay.

Đến khi công việc bên Tổ điều tra kết thúc, Lan Thư còn chưa kịp thở phào, chợt nhận ra dưới sự nhắc nhở của Long Càn rằng họ đã quên mất chuyện lễ phục!

Mà lúc này chỉ còn vỏn vẹn hai tuần nữa là đến ngày cưới.

Lan Thư nghẹn lời, vô thức ngồi dậy từ trên giường, đưa tay định lấy quang não.

Tuy nhiên, ngay sau đó, anh đã bị Long Càn kéo vào lòng, nhẹ giọng an ủi: "Em biết một thương hiệu lễ phục khá tốt, lễ phục cưới của Minh Tuyết Thời và Long Vũ trước đây hình như cũng được đặt may ở đó."

Giọng Long Càn có chút căng thẳng một cách khó hiểu, nhưng Lan Thư đang bận đến mức choáng váng nên không nhận ra.

Anh chỉ thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu in một nụ hôn thật kêu lên mặt Alpha, cũng không nghĩ kỹ tại sao Long Càn lại chọn thương hiệu cao cấp đã từng may lễ phục cưới cho Minh Tuyết Thời và Long Vũ năm xưa, quay đầu tựa vào lòng đối phương, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Lan Thư vừa ăn sáng xong đã bị Long Càn đang hưng phấn một cách kỳ lạ kéo vào cửa hàng đồ xa xỉ hoa lệ kia.

Toàn bộ cửa hàng nổi lơ lửng trên khu vực không gian xa hoa nhất của Thủ đô tinh, bên trong có đến 10 tầng, Lan Thư còn chưa hạ cánh đã nhìn thấy LOGO khổng lồ lấp lánh dưới ánh mặt trời từ xa.

Hai người xuống tinh hạm, trực tiếp đi vào từ tầng 5, quản lý cửa hàng đã chờ sẵn ở đó, rõ ràng là Long Càn đã đặt lịch hẹn từ trước.

Thấy cả hai bước vào, quản lý lập tức mỉm cười chào đón: "Chào mừng, hai vị tiên sinh."

Lan Thư ngước mắt nhìn lên, thấy đồ xa xỉ lấy hộp trang sức và túi xách làm chủ đạo, bày biện rực rỡ, nhưng không thấy mặt hàng quần áo.

Đúng lúc anh đang đoán rằng quần áo chắc hẳn nằm ở tầng khác, Long Càn đã tự mình kéo cổ tay anh, đi thẳng vào phía trong cùng của tầng này, như thể đã có chuẩn bị từ trước.

Lan Thư hơi ngẩn ra, chưa kịp nghĩ kỹ, anh đã được Long Càn dẫn đi qua hành lang gương như mê cung, loanh quanh một hồi rồi bước vào một phòng trưng bày cực kỳ xa hoa.

Sau đó, anh đã hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

——Chỉ thấy 10 bộ lễ phục với phong cách khác nhau, được đặt trên 10 bệ pha lê theo một cách cực kỳ ấn tượng, nhìn qua giống như bước vào một bảo tàng thời trang nào đó, lộng lẫy hoa mỹ không gì sánh kịp.

Nhìn những bộ lễ phục đó, rõ ràng không có bằng chứng nào, nhưng Lan Thư lại cảm thấy một sự quen thuộc khó tả, cứ như thể... là do một người nào đó đã đặc biệt thiết kế dựa trên gu thẩm mỹ của anh.

Giây tiếp theo, như để xác nhận suy đoán của anh, Alpha trẻ tuổi quay đầu nhìn anh, nở một nụ cười tự hào: "Mười bộ lễ phục do chính tay em thiết kế, thế nào, anh có thích không?"

Nói xong, nụ cười của hắn chợt trở nên tinh quái, nhẹ nhàng ghé sát vào tai Lan Thư: "Coi như là——tạ lỗi cho 10 cái tát đó."

"...!!"

Ngoài hai người họ ra, không ai có mặt ở đó biết "10 cái tát" trong lời Long Càn rốt cuộc có nghĩa là gì.

Lan Thư nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng, chỉ muốn đưa tay che miệng Long Càn lại.

Tuy nhiên, quản lý cửa hàng bên cạnh hoàn toàn không biết gì về điều này, chỉ coi đây là một bất ngờ đã được chuẩn bị, vì thế mỉm cười đứng sang một bên, nhìn cả hai chúc phúc.

Lan Thư thấy vậy không tiện mở lời, chỉ đành vừa bực mình vừa buồn cười trừng mắt nhìn cún nhỏ được đà lấn tới của mình.

Long Càn bị trừng, ngược lại như được đeo huân chương danh dự, cười càng thêm rạng rỡ.

Lan Thư thấy vậy vừa bất lực vừa buồn cười, chỉ đành thu tầm mắt lại, chuyển sang nhìn 10 bộ lễ phục lộng lẫy kia.

Cái gọi là 10 bộ lễ phục, ý chỉ 10 bộ áo cưới hoàn chỉnh, vì vậy mỗi bộ thực chất có hai cặp lễ phục, cơ bản có thể nhìn ra ngay bộ nào được thiết kế cho Lan Thư, bộ nào là Long Càn tự thiết kế cho mình.

Tính ra là tổng cộng 20 bộ lễ phục, với khối lượng công việc khổng lồ như vậy, có lẽ Long Càn đã lén lút chuẩn bị từ nửa năm trước, và trong tháng gần đây, việc hắn cần làm là sắp xếp lại những bản nháp trước đó, tinh chỉnh và giao cho thương hiệu cao cấp này để đặt may.

Vừa nghĩ đến cảnh người này sau khi phục vụ anh vào nửa đêm lại phải cẩn thận mò dậy, c** tr*n hì hục vẽ bản thiết kế, Lan Thư vừa thấy buồn cười vừa thấy xót.

Anh nghiêm túc xem xét chi tiết từng bộ, nhưng cuối cùng vì bộ nào cũng đẹp, không thể phân biệt được hơn kém, nên chỉ đành kéo Long Càn đi thử hết.

Những bộ lễ phục trông đẹp mắt lúc đặt ở bệ trưng bày, khi mặc lên người vẫn đẹp theo những phong cách riêng biệt.

Đúng lúc Lan Thư đang phân vân không biết nên chọn bộ nào thì quang não của anh phát ra âm thanh liên lạc.

Cả hai nghe tiếng đều dừng lại, Lan Thư lấy quang não ra cúi đầu nhìn, thấy đó là tin nhắn từ Minh Tuyết Thời: "Nguyên soái vừa tỉnh lại, cô Phù Vi An nói anh ấy hồi phục rất tốt, chỉ có một số di chứng nhẹ, có lẽ sẽ hoàn toàn khỏi hẳn trong vòng một năm."

"Vô cùng cảm ơn sự giới thiệu và giúp đỡ của con."

Lan Thư trong lòng không có sóng gió gì, chỉ không nhịn được nghĩ——người này gọi chồng mình mà còn dùng chức vụ....

Những suy nghĩ còn lại bị anh cắt ngang, không tiếp tục nghĩ nữa.

Ban đầu Long Càn đang trình bày tác phẩm tâm đắc của mình, rất không hài lòng với việc sự chú ý của Lan Thư bị cuốn đi, không nhịn được nhíu mày: "Sao thế?"

Lan Thư đưa quang não cho hắn, ra hiệu hắn tự xem: "Minh Tuyết Thời gửi tin, nói Long Vũ tỉnh rồi."

Long Càn chậc một tiếng: "Tỉnh cũng đúng lúc ghê."

Lan Thư đáp lời: "Quả thật."

Vừa kịp tỉnh dậy trước hai tuần diễn ra đám cưới của họ, có lẽ vẫn kịp tham dự hôn lễ, chỉ không biết di chứng cụ thể của Long Vũ là gì.

Nếu đến lúc đó, trước mắt toàn bộ khán giả xem livestream, đường đường là Nguyên soái lại phải ngồi xe lăn bị vợ đẩy lên trong tình trạng nửa người bất toại thì trò vui sẽ lớn lắm.

Nghĩ đến đây, Lan Thư quay sang nhìn Long Càn: "Em muốn họ tham gia không?"

"Thích đến thì đến." Long Càn thờ ơ nói: "Nói với ông ta hôn kỳ định vào tháng 9, nếu muốn đến nhớ mang theo tiền mừng."

Lan Thư nghe vậy có chút buồn cười, theo lời Long Càn cúi đầu phản hồi Minh Tuyết Thời.

Đối phương nhanh chóng trả lời: "Nguyên soái chỉ bị tổn thương nhẹ hệ thống ngôn ngữ, không ảnh hưởng đến việc tham dự đám cưới, chúng ta chắc chắn sẽ đến đúng giờ!"

Lan Thư cho Long Càn xem tin nhắn rồi cất quang não đi.

Tuy nhiên, cũng nhờ sự chen ngang của Minh Tuyết Thời, Lan Thư ban đầu chọn đến mức hoa mắt, không biết nên chọn bộ nào, sau khi bị gián đoạn một lát rồi ngẩng đầu lên, bất ngờ bị ấn tượng bởi một bộ lễ phục trong số đó.

Đó là một bộ lễ phục được thiết kế dựa trên quân phục, với hai màu đen trắng làm chủ đạo.

Bộ lễ phục của Lan Thư lấy màu vàng trắng làm chủ, ngực điểm xuyết một chiếc trâm cài bằng đá quý màu vàng đen; bộ của Long Càn thì ngược lại với anh, lấy màu vàng đen làm chủ, ngực lại điểm xuyết một chiếc trâm cài bằng đá quý màu vàng trắng.

Nhìn thoáng qua có hơi giống với bộ lễ phục mà Thiên Xu đã chuẩn bị cho họ khi tham gia Olympic, chỉ có điều, bộ do Long Càn thiết kế này so với bộ quân phục lúc đó đã bớt đi vài phần trang nghiêm, tăng thêm vài phần hoa lệ.

Nguồn gốc của sự hoa lệ này thực ra cũng là điểm khác biệt lớn nhất của bộ lễ phục này so với bộ năm xưa——trâm cài và chỉ vàng được đính trên bộ Long Càn thiết kế là đá quý và vàng thật, khi ánh đèn chiếu vào, tự nhiên sẽ lấp lánh rực rỡ, hoa mỹ đến khó tin.

Lan Thư lại kéo Long Càn mặc thử bộ lễ phục này, nhìn hai người xứng đôi trong gương, cuối cùng anh hài lòng quyết định: "Chọn bộ này."

"Được." Long Càn không có ý kiến gì thêm: "Nghe theo anh hết."

Hai người đứng trước gương, đưa ra một số điều chỉnh nhỏ về chi tiết trên lễ phục, đợi quản lý và người phụ trách liên quan ghi chép lại hết, họ mới thay ra.

Chuyện lễ phục đến đây coi như đã kết thúc, tuy nhiên, đúng lúc Lan Thư đang sửa lại mái tóc hơi dài bị rối của mình, suy nghĩ xem lát nữa về nhà có nên tiện đường đi cắt tóc không, quay đầu lại thì thấy Long Càn đang lề mề đứng đó, không muốn đi.

Lan Thư dừng lại, sau đó chợt nhận ra điều gì, lập tức buồn cười nói: "Thiếu gia, còn bất ngờ gì muốn cho anh xem nữa, lấy ra hết đi."

Long Càn thấy anh đã đoán ra, dứt khoát không giấu giếm nữa, chỉ phòng hờ trước với Lan Thư: "Nếu anh thấy không thích, tuyệt đối đừng đánh em nhé."

Lan Thư cười: "Sao anh có thể nỡ đánh em."

Long Càn nghe vậy nắm tay anh, đi dọc theo hành lang gương lúc nãy, đi về hướng ngược lại.

Lần này, quản lý cửa hàng chỉ mỉm cười, đứng yên tại chỗ không đi theo.

Lan Thư thấy vậy, trong lòng đã nắm chắc được phần nào về cảnh mình sắp nhìn thấy.

Khi Long Càn kéo anh đứng trước một phòng trưng bày bí ẩn, giơ tay đẩy cánh cửa pha lê tinh xảo kia ra, suy đoán của Lan Thư lập tức được xác nhận.

Chỉ thấy trong căn phòng tối, một chùm ánh sáng từ đỉnh giống như ánh trăng rọi xuống qua những khe hở chạm khắc như nhà thờ, bao phủ lên bộ váy cưới trên bệ cao như thánh quang.

Tuy nhiên, gọi là váy cưới thì không hoàn toàn chính xác, đó chỉ là định nghĩa mà Lan Thư tự đặt cho chiếc áo choàng trắng tinh kia, dựa trên lời hứa năm xưa của mình.

Chiếc áo choàng trắng tinh với đuôi áo trải dài ra xa, không có bất kỳ thiết kế ren dư thừa nào, mặt sa tanh bao bọc kín kẽ từng tấc da thịt trên người, chỉ có găng tay là bằng lụa mỏng, để lộ một chút ngón tay và chiếc nhẫn kim cương được đeo trên đó.

Khăn voan nửa kín nửa hở đủ che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ lộ ra phần cằm trắng nõn và đôi môi ẩn hiện.

Đuôi khăn voan dài như thể đuôi váy, kéo lê dưới ánh thánh quang trong vắt, trải dài đến tận nơi không thể nhìn thấy.

Bộ lễ bào này trông không giống váy cưới mà giống thần bào của thánh thần hơn, trang nghiêm và thánh khiết.

Lan Thư không chớp mắt nhìn váy cưới đó rất lâu, sau đó anh cởi bỏ quần áo trên người ngay trước mặt Long Càn.

Cuối cùng, anh không để lại một mảnh vải nào cho mình, cứ thế rũ mi, từng chút một mặc chiếc váy cưới trắng đó vào.

Khi Omega ngước mắt, phủ lên mình chiếc khăn voan và từ từ nhìn về phía Long Càn, hắn cảm thấy hơi thở của mình như ngừng lại ngay khoảnh khắc đó.

Màu sắc thuần khiết nhất lại đủ để khơi dậy những ý nghĩ tội lỗi nhất trong tim.

——Ai có thể tưởng tượng được, dưới một bộ lễ bào trang nghiêm như thế này lại là th*n th* tr*n tr** không một mảnh vải che thân?

Hầu kết Long Càn không tự chủ được di chuyển, toàn bộ cơ thể như bị đóng đinh tại chỗ, không chớp mắt nhìn Lan Thư bước xuống khỏi bệ pha lê, từ từ đi về phía mình.

Cảm giác đó giống như tận mắt chứng kiến một vị thần bước xuống khỏi thần đài, k*ch th*ch đến mức máu nóng dồn dập, ngay cả linh hồn cũng không ngừng run rẩy.

Long Càn từng đứng trước mặt một người nào đó, đường hoàng nói một câu——"Tôi là Alpha của Lan Thư rồi."

Và giờ đây, người yêu đẹp như thần linh của hắn, nhẹ nhàng nhấc chiếc váy trắng tinh trải dài kia lên, đi đến trước mặt hắn và vòng tay qua cổ.

Hương đào phả vào mặt bao bọc lấy hắn, tuyệt vời đến khó tin.

Mỹ nhân ngẩng đầu, hôn nhẹ lên môi chồng mình, thì thầm nỉ non như hiến dâng:

"Em là Omega của anh rồi... Chồng ơi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn