"——!"
Đối diện với lời mời gọi vừa thơm tho, tr*n tr** lại vừa quyến rũ, mọi sự bất an và lo lắng đều tan biến ngay lập tức, Long Càn lập tức nắm lấy bắp chân Lan Thư, như một con sói dữ tợn đè lên anh.
Rõ ràng đã ăn không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng lần nào cũng là cái vẻ không có tiền đồ như chưa từng được nếm thịt này, Lan Thư thấy vậy không nhịn được bật cười.
Anh thuận theo nhấc chân lên, một tay nghịch viên ngọc trai đen vàng, một tay nhẹ nhàng ôm lấy vai Alpha, thể hiện sự "chiều chuộng" đến mức tận cùng.
Tuy nhiên, Lan Thư rất nhanh đã không thể cười nổi nữa.
"Em học ở đâu ra..." Sắc mặt Lan Thư hơi thay đổi, cau mày nói một cách khó khăn, "Rút ra..."
Mặt đối mặt là tư thế khiến người ta không thể trốn tránh, một chút thay đổi vi diệu trên khuôn mặt Omega cũng không thoát khỏi ánh mắt Alpha.
Long Càn không chớp mắt thưởng thức vẻ bối rối không còn ung dung của anh, nghe vậy lại thẳng thừng: "Em sẽ không."
Lan Thư sững sờ, hơi khó tin ngước mắt lên, nhìn anh chồng nhỏ được nước lấn tới của mình.
Long Càn nhếch môi cười ngạo mạn.
"Ưm...!"
Alpha cúi đầu hôn lên môi Lan Thư: "No chưa, cục cưng?"
Hắn được nuông chiều đến mức không còn giới hạn, lên giường ngay cả "anh" cũng không muốn gọi nữa.
Cách xưng hô cố tình làm mờ khoảng cách tuổi tác này, mơ hồ như thể đảo ngược chênh lệch tuổi tác, ngay lập tức thỏa mãn những sở thích thầm kín không thể nói ra trong lòng hắn.
——Lan Thư bị rối loạn ký ức, hồi tưởng lại thời niên thiếu, Long Càn thực sự chỉ muốn nâng niu anh trong lòng bàn tay, đơn giản là cưng chiều và nuông chiều sao?
E rằng không hẳn.
Mặc dù bản thân hắn tin chắc như vậy, nhưng Lan Thư không tin lấy nửa lời.
"Anh thực sự..." Lan Thư bị hắn đẩy căng đến cực điểm, yết hầu không ngừng chuyển động, gần như tức cười trong sự run rẩy, "Anh thực sự đã dạy em rồi..."
"Đúng vậy, em bị dạy hư rồi." Long Càn nghe vậy lại thẳng thắn thừa nhận, hắn cười phóng túng, thậm chí lộ ra một chiếc răng nanh: "Ai bảo số em tốt chứ?"
Trong lúc nói chuyện, hắn cúi đầu hôn thật kêu lên má Lan Thư: "Vợ em thích em như vậy đấy, không còn cách nào khác."
Lan Thư bị giọng điệu đường hoàng của hắn làm cho sững sờ.
Tên Alpha mà suốt hai mươi năm đã dành hơn một nửa thời gian để bôn ba sinh tồn, bị chính mình nuôi dưới cống như một chú cún con, giờ lại khoe khoang rằng mình số tốt.
——Chỉ vì Lan Thư yêu hắn nên những khổ đau và tổn thương đó đều trở nên không quan trọng nữa.
Lan Thư chỉ cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, đột nhiên mềm nhũn ra.
Tuy nhiên, mềm lòng là khởi đầu của sự dung túng.
Anh cứ thế c*n m** d***, quay đầu dựa vào tấm thảm mềm mại, im lặng bao dung mọi hành vi xấu xa của người đó.
Nước mắt vô thanh chảy xuống thấm vào thảm, dưới sự run rẩy liên hồi, trang sức lắc lư va vào nhau, vang tiếng giòn tan như mưa rơi trên đất.
Long Càn nghe thấy tiếng ấy, nở một nụ cười rạng rỡ: "Anh ơi, tiếng mưa lớn thật đấy."
Lan Thư giả vờ không hiểu hàm ý trong lời hắn, nửa thật nửa đùa khẽ cầu xin: "Em tha cho anh đi, Long Càn, anh thực sự không ăn nổi nữa rồi....."
Long Càn nghe vậy nắm lấy tay anh đặt lên đó, nhẹ giọng dụ dỗ: "Đếm đi, đếm đúng thì em sẽ tha cho anh."
"....."
Lan Thư xấu hổ cụp mi, cả người như sắp bị thiêu cháy, một lúc sau mới nặn ra hai chữ: "Tám..."
"Cục cưng giỏi quá." Alpha được đà lấn tới ôm người vào lòng, đè cổ tay Lan Thư lại, trong chớp mắt hạ giọng: "Không được dùng tay."
"——!"
Sắc mặt Lan Thư chợt biến đổi, ngước lên trừng hắn với ánh mắt ngập nước.
"Sao nào, không muốn à?" Long Càn thấy vậy lại không hề sợ, ngược lại lộ ra một nụ cười đầy đe dọa, "Vậy em cho người gửi thêm 8 viên ngọc trai nữa đến... xâu thành chuỗi tặng cho anh bé làm quà gặp mặt có được không?"
Đối mặt với lời đe dọa trắng trợn như vậy, Lan Thư sững sờ, chợt bị sự vô liêm sỉ của tên khốn này làm cho kinh ngạc.
Cách xưng hô "anh bé" rõ ràng đầy vẻ cưng chiều, nhưng từ miệng Long Càn lại nhuốm một chút sự thân mật khó tả.
Lan Thư hoàn hồn, bị d*c v*ng mờ mịt trong mắt Alpha dọa đến mức da đầu tê dại: ".....Em không sợ mất đầu sao!"
Alpha được cưng chiều mà kiêu ngạo lộ ra một nụ cười ác ý, ấn vào bụng dưới Lan Thư khẽ nói: "Anh không nỡ làm thế với em đâu."
Vành tai Lan Thư đỏ ửng, bị hắn x** n*n đến mức toàn thân run rẩy, lập tức quay mặt đi, dường như đã tưởng tượng ra kết cục mình sẽ bị tên Alpha tệ bạc này ngậm trong miệng ăn dần từng chút một sau khi khôi phục ký ức.
"....."
Để người chồng xấu xa này tha cho mình trong tương lai, anh nhắm hờ mắt, xấu hổ thả lỏng cơ thể.
Những viên ngọc trai tròn trịa quý phái rơi xuống tấm thảm len, phát ra những tiếng động trầm đục.
Lan Thư gần như đã dùng hết sự liêm sỉ lớn nhất trong đời mình, tiếc thay, sự thỏa hiệp của anh không đổi lại được chút thương xót nào, ngược lại còn khiến Alpha nhướng mày, ngay lập tức lộ ra một nụ cười hiểu rõ: "Anh sợ em nhân cơ hội này bắt nạt anh trong tương lai sao?"
"......!"
Lông mi Omega rung lên như lông quạ, má lập tức căng cứng.
"Nếu anh không muốn em bắt nạt anh trong tương lai..." Long Càn ôm anh, cười như không cười, "Vậy bây giờ anh định dùng gì để đổi đây?"
Lan Thư bị k*ch th*ch giày vò đến mức gần như phát điên, sau một lúc lâu mới run rẩy môi, khóc nức nở hứa hẹn điều gì đó.
Mỹ nhân xinh đẹp đáng thương tự tay cạy mở vỏ sò của mình, ý đồ dùng điều này để đổi lấy sự thương xót của ác quỷ, cầu xin hắn tha thứ cho cái tôi tương lai đang bàng hoàng bối rối kia.
Long Càn thấy vậy, gân xanh trên cánh tay đột nhiên căng lên đến một mức độ đáng sợ, nhưng nụ cười trên mặt hắn vẫn rạng rỡ, ngay cả nụ hôn đặt trên má Lan Thư cũng dịu dàng.
"Cục cưng thật hào phóng."
Hắn khẽ khen ngợi bên tai Lan Thư.
Chưa kịp để Lan Thư hiểu được hàm ý trong câu nói đó, giây tiếp theo, anh chợt mở to mắt——Alpha nắm eo anh bế bổng, sau đó cứ thế ngậm ngọc trai, trực tiếp ấn anh lên...
Tấm thảm lông cừu trắng tinh.
"——!!"
Đồng tử Lan Thư co lại, cả người không kiểm soát được cong bật lên, nhưng bị người ta đè eo ấn chặt tại chỗ.
Anh nghẹn ngào rơi nước mắt ngước nhìn Alpha của mình, c*n m** d*** lắc đầu bối rối, cầu xin đối phương đổi sang một cách trao đổi khác.
"Muốn đứng dậy? Vậy anh phải nghĩ cho kỹ." Long Càn quỳ một gối trước mặt anh, cúi đầu xuống như một hiệp sĩ điển trai, cười sáng lạn, "Nếu bây giờ anh đứng dậy, người ngồi ở đây trong tương lai... sẽ là cái tôi không biết gì cả của anh đấy."
Nói rồi, hắn nâng một nắm ngọc trai ướt đẫm lên, cười hôn vào đôi môi run rẩy của Lan Thư: "Anh đoán xem, lúc đó chảy ra khắp sàn còn chỉ là ngọc trai thôi sao?"
"——!"
Omega mở to mắt, nhìn Long Càn nắm những viên ngọc trai thành một nắm, từ từ lăn qua bụng dưới của mình.
Cảm giác đó giống như..... giống như——
Vòi sen gần như tuyệt vọng trong phòng tắm.
Lan Thư ngay lập tức hiểu ra tất cả lời đe dọa và ám chỉ của Long Càn, lập tức kẹp chặt hai chân lại, nảy sinh một nỗi hoang mang không thể tả về tương lai và... một sự kỳ vọng thầm kín.
Lông cừu mềm mại bị lớp thịt đùi kẹp chặt vào giữa, ngứa ngáy đến tận xương tủy, vòng eo trắng nõn căng cứng ở đó, không tài nào hạ xuống được.
Long Càn thấy vậy nheo mắt lại, thò tay xuống, tự mình tách đùi anh ra.
Ngón tay hắn rất dài, xương khớp rõ ràng, sự tác động thị giác mạnh mẽ đến mức Lan Thư chỉ nhìn thoáng qua đã đỏ mặt.
Bàn tay kia của hắn không nói không rằng ấn lên vai Lan Thư, từng chút một dùng lực không thể kháng cự.
Cuối cùng, Omega mở to mắt bàng hoàng, rồi thực sự——ngồi hẳn xuống tấm thảm.
Thực tế chứng minh, tiền nào của nấy quả không sai.
Tấm thảm lông cừu đắt đỏ đến mức gần như trên trời, mềm mại hệt như mây, không hề có chút khó chịu nào.
Những sợi lông mỏng manh lướt qua từng tấc thịt quả căng mọng đẫm nước, cảm giác ngứa ngáy ngập trời đó gần như có thể nuốt chửng linh hồn con người.
Tấm thảm lông cừu trắng mềm mại, cùng với mỹ nhân châu báu lộng lẫy, nhìn qua như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
Nhưng với tư cách là một tác phẩm nghệ thuật được trưng bày, Lan Thư lại chẳng vui chút nào, anh cúi đầu, trong cơn ngứa ran gần như muốn chết, mất trọn một phút mới hoàn hồn, phát ra một tiếng khóc than não nề.
Quá đáng quá... thực sự quá đáng quá...
Cảm giác mà lông cừu mang lại không giống với sự trơn bóng của ảnh chụp, độ mịn của mặt gương hay sự cứng rắn nóng bỏng của cơ bụng.
Đó là sự mềm mại của lớp lông tơ, lướt qua tim người, trong khoảnh khắc ngứa đến mức như có hàng ngàn con kiến chui vào từng khe xương, sự ngứa ngáy thấu tim ngay lập tức cuốn trôi mọi lý trí của Lan Thư, buộc anh phải van xin Alpha.
Thế nhưng, Lan Thư lại cắn răng chịu đựng được trong sự hành hạ vừa ác độc vừa d*m đ*ng này.
"Em thề đi..." Anh giàn giụa nước mắt nhìn Long Càn, run rẩy đòi lời hứa cho mình trong tương lai, "Em thề sau khi anh ra khỏi phòng phẫu thuật, em không được ép buộc anh... càng không được dụ dỗ anh..."
"Em thề——"
Long Càn cười cúi đầu xuống, kéo viên hồng ngọc trên ngực anh, hôn lên với vẻ thành kính: "Em tuyệt đối sẽ không ép buộc, dụ dỗ hay đe dọa cục cưng của em."
Lan Thư bị kéo buộc phải ưỡn ngực, nghe vậy lại thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn mềm nhũn eo, ngã ngồi trên tấm thảm hỗn độn.
"......!"
Lông cừu mềm mại ngay lập tức lún sâu, từng luồng ánh sáng trắng ngay lập tức cuốn trôi lý trí của Omega.
Đến khi anh hoàn hồn, anh đã bị người ta ấn xuống tấm thảm.
Toàn thân bị lông cừu bao bọc, trong khoảnh khắc đó, Lan Thư cảm thấy linh hồn mình bị sự tê dại gần như tuyệt vọng khuấy nát, cùng với liêm sỉ bốc hơi trong không khí, gió nhẹ thổi qua, hoàn toàn biến mất.
Nhìn chằm chằm vào hình ảnh trắng xóa lờ mờ trước mắt, Lan Thư mất một lúc lâu mới nhận ra giọng cầu xin đáng xấu hổ và đáng thương bên tai là của ai.
"Ngứa, ngứa quá... Long Càn... huhu... Chồng ơi... xin em——!"
Nhưng mặc cho anh khóc lóc thế nào, người chồng sắt đá của anh vẫn không lay chuyển.
Đó như một trận cuồng hoan trước ngày tận thế.
Alpha hôn người yêu của mình cuồng nhiệt như một lễ hiến tế, cho đến khi ban ngày kết thúc, màn đêm buông xuống.
Đợi đến khi mọi thứ cuối cùng hoàn toàn kết thúc, đã là đêm khuya.
Cả người Lan Thư như vừa được vớt ra khỏi nước, hoàn toàn ngất đi.
Lý trí trở lại, Long Càn như một người đa nhân cách, lập tức từ con thú biến thành người chồng tốt đủ nhị thập tứ hiếu mẫu mực.
Hắn cẩn thận tháo chuỗi trang sức vô giá đó xuống, rửa sạch rồi đặt vào hộp pha lê.
Tuy nhiên, dù dây chuyền đã được tháo ra, nhưng vết đỏ kéo dài xuống dưới vẫn hằn sâu ở đó, ngay cả khi tắm rửa kỹ lưỡng cũng không có dấu hiệu phai đi.
Cuối cùng, người đẹp đang ngủ được hắn ôm vào lòng lau khô từng chút một, trắng ngần như ngọc đặt trên giường.
Trong màn đêm đậm đặc, Long Càn không bật đèn, chỉ mượn ánh trăng, không chớp mắt nhìn cơ thể đẹp đến cực điểm đó.
Rất lâu sau, hắn mới cúi đầu hôn lên ngực đối phương, rồi dọc theo vết hằn đi xuống.
Lan Thư không có bất kỳ phản ứng nào với nụ hôn của hắn, Long Càn được đà lấn tới nắm lấy mắt cá chân anh, dễ dàng nhấc bắp chân lên.
Giống như một con búp bê xinh đẹp, nõn nà không xương, chân phải dẻo dai bị người ta dễ dàng bẻ cong thành 90 độ, nhưng chủ nhân của nó vẫn chìm trong giấc ngủ say, không có chút phản ứng nào.
Long Càn nắm lấy bắp chân ngọc ngà, cúi đầu hôn lên mắt cá chân trắng nõn tinh khiết của đối phương, vẻ mặt tràn ngập sự chiếm hữu và tình yêu không hề che giấu.
Tuy nhiên, ngay cả khi hắn đang xúc phạm vị thần vô tri vô giác đang ngủ say, ít nhất vào khoảnh khắc này, Alpha chân thành với lời thề mình vừa thốt ra.
Hắn sẽ ôm lấy thiếu niên vừa sinh ra đã rời xa mẹ, mười mấy năm chưa từng thấy ánh mặt trời và sao sáng, nâng niu trong vườn hoa gấm lụa, dùng tình yêu dưỡng anh thêm một lần nữa, giống như——người đó đã nuôi dưỡng hắn năm xưa.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Long Càn hơi sững sờ, nhìn mỹ nhân trên giường không hề đề phòng, trong lòng chợt nảy sinh một cảm xúc rất vi diệu.
Với tư cách là hai người cha về mặt sinh lý của hắn, Long Vũ không sinh ra hắn, cũng không nuôi dưỡng hắn, còn Minh Tuyết Thời chỉ có thể coi là sinh ra hắn vì tư lợi cá nhân, không thể coi là người thực sự nuôi dưỡng hắn.
Tính kỹ lại, người "nuôi dưỡng" thực sự đầu tiên của hắn... lại chính là Lan Thư.
Có lẽ khoảng cách tuổi tác chỉ một tuổi đã làm lu mờ sự thật này, hoặc cũng có thể là tình cảm biến chất, khiến cả hai vô thức bỏ qua điều ấy.
Mãi đến đêm trước khi Lan Thư sắp lên bàn mổ, Long Càn mới chợt nhận ra rằng 3 năm đầu tiên họ gặp nhau, thực ra không thể gọi là nương tựa vào nhau——lúc đó rõ ràng là Lan Thư vẫn luôn nuôi dưỡng hắn.
Cún con và chủ nhân, chỉ là một biệt danh mà Long Càn mười mấy tuổi bịa ra để chọc Lan Thư vui.
Suy nghĩ kỹ lại, mối quan hệ của hai người lúc đó, nếu xét theo ý nghĩa xã hội, thực ra phải là——
Hai từ đó vừa hiện lên trong lòng, Long Càn bất chợt cảm thấy sướng đến mức sống lưng tê dại, một luồng kh*** c*m khó tả ngay lập tức tràn lên đại não hắn.
Hắn nhìn Omega đang ngủ say trong đêm tối, trong ánh mắt u ám tràn ngập sự hưng phấn méo mó và tình yêu gần như điên cuồng.
Người không hề phòng bị, nằm dưới thân hắn như một con búp bê...
Là anh trai, là người yêu, là chủ nhân, là thần linh, và còn là...
【Cha】
Long Càn không thể kiềm chế được, đưa tay ôm chặt lấy anh, cúi đầu vùi vào lồng ngực đầy vệt đỏ của Lan Thư.
Hắn biết rõ trong lòng, chỉ cần nói ra ý nghĩ b**n th** này, ngay cả Lan Thư vốn dĩ cực nuông chiều hắn, e rằng nghe xong cũng sẽ lộ ra vẻ kinh ngạc.
Thế nên Long Càn im lặng không nói, chỉ cúi đầu vùi vào ngực Omega, ngửi mùi hương hoa đào thơm ngát, mặc cho cảm xúc đê tiện và méo mó đó lan tỏa trong bóng tối.
Anh ơi... xin anh hãy yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt.
Tính từ ngày Lan Thư khôi phục lý trí đến thứ Hai anh chuẩn bị phẫu thuật, tổng cộng là 5 ngày.
Dưới sự chăm sóc chu đáo của Long Càn, cơ thể Lan Thư nhanh chóng hồi phục hoàn toàn.
Trong 5 ngày này, cả hai được Tổ chuyên án mời đến Tòa nhà Liên minh một lần để xem tập hồ sơ đã được sắp xếp.
Nhưng do tài liệu quá nhiều và lộn xộn, rõ ràng là những người trong Tổ chuyên án không thể sắp xếp hoàn toàn trong vòng một tuần ngắn ngủi.
Vì vậy, họ chỉ sắp xếp trước tài liệu của Lan Thư và tài liệu mà Long Càn mạo danh thay thế, sau đó giao cho hai người.
Về phần chip ký ức của Mẫu vật 001, người phụ trách cho biết sẽ giao những con chip đó cho Lan Thư sau khi quy trình phê duyệt hoàn tất.
Long Càn nghe vậy khẽ liếc nhìn Lan Thư, nhưng thấy đối phương không hề chớp mắt, nghe xong chỉ hờ hững đáp một tiếng, không hề lộ ra bất kỳ manh mối nào.
Lan Thư thậm chí còn không hỏi chi tiết Long Càn đã mơ thấy đoạn ký ức của mẹ anh như thế nào.
Có lẽ là do hai con chip đặt đủ gần nhau có khả năng tạo ra đặc tính này, hoặc cũng có thể là do những điều kiện cụ thể khác mới có thể kích hoạt sự trùng hợp.
Nhưng những chuyện đó đã không còn quan trọng nữa, bản thân Lan Thư không muốn tìm hiểu sâu, cũng không muốn bất kỳ ai trên thế giới này tìm hiểu sâu về chuyện ấy.
Những dòng chảy ngầm dữ dội đó cứ thế được hai người ăn ý giấu kín dưới mặt hồ, không hề lộ ra chút nào.
Ngày thứ ba sau khi trở về từ Tòa nhà Liên minh, mặc cho Long Càn âm thầm cầu nguyện thế nào trong lòng, ca phẫu thuật vẫn đến đúng hẹn.
Chỉ là, do nhiều sự trùng hợp, cả ca phẫu thuật của Long Càn và Long Vũ đều được sắp xếp vào buổi chiều.
Còn ca phẫu thuật của Lan Thư, lại được xếp vào buổi sáng thứ Hai.
Khi hai người rời nhà, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu vào trong nhà qua cửa sổ, trông có vẻ là một điềm tốt.
Vì đều ở Aegean, ngay khi hai người vừa hạ cánh, Minh Tuyết Thời đã nhận được tin và lặng lẽ chờ đợi bên ngoài phòng phẫu thuật.
Mấy ngày này dường như y đã khóc cạn nước mắt, cả người trông như một con thỏ mắt đỏ, cứ thế ngồi ở góc phòng, không nói chuyện cũng không gây rối.
Lan Thư không đuổi y đi, Long Càn cũng không tiện nói gì, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.
Nhìn vẻ mặt đỏ hoe, im lặng không nói gì của Minh Tuyết Thời, Long Càn cảm thấy như có gai mắc trong cổ họng, vô cùng nghi ngờ người này đến để cười nhạo hắn.
Dù sao thì cách đây không lâu, hắn mới chế nhạo Minh Tuyết Thời ký tên cũng không vững, giờ đây, dường như hắn đã phải chịu quả báo.
Dưới con mắt của mọi người, Long Càn cầm tờ giấy chấp thuận mỏng manh đó, ký đến ba lần mới hoàn thành.
Đặt bút xuống, Alpha hít một hơi sâu, vừa ngẩng đầu lên khỏi bàn tay không nghe lời của mình đã thấy Lan Thư mặc áo phẫu thuật màu trắng đang nhìn hắn cười qua tấm kính.
"......!"
Long Càn bị nụ cười của anh làm cho tim đập mạnh, bàng hoàng như thể lại trở về năm hai người gặp lại nhau năm 18 tuổi.
Phù Vi An đeo khẩu trang gõ vào tấm kính, vô tình cắt đứt nhịp tim loạn nhịp của hắn, ra hiệu hắn đưa tờ giấy chấp thuận đã ký xong qua.
Thế nhưng Long Càn sững sờ ba giây không biết nghĩ đến điều gì, sau khi hoàn hồn lại nảy ra một ý tưởng kỳ lạ: ".....Tôi có thể vào trong cùng không?"
Lời này vừa thốt ra, những người có mặt đều sững sờ.
"Cậu muốn làm gì?" Phù Vi An nhìn hắn qua tấm kính một cách khó hiểu, "Vào trong cần phải khử trùng, cậu ấy đâu phải sinh con, tự dưng cậu phát điên gì vậy?"
".....Anh ấy sợ bàn mổ và đèn mổ." Long Càn áp tay lên tấm kính nhìn Lan Thư, yết hầu trượt lên xuống hai lần, "Tôi muốn vào cùng anh ấy."
Lan Thư sững sờ, nụ cười trên môi giảm đi một chút, hơi mở to mắt nhìn hắn.
Phù Vi An nghe vậy cau mày, hoàn toàn không thể đồng cảm với tình yêu sướt mướt của họ, chỉ thấy phiền phức.
Đáng tiếc, một tù nhân trọng tội như cô ta không có quyền phát biểu trong chuyện này.
Cuối cùng, dưới sự nuông chiều của Lan Thư, Long Càn trở thành người duy nhất được ở trong phòng phẫu thuật.
Phù Vi An giận mà không dám nói, lập tức đảo mắt, quay đầu thì thầm với Lan Thư: "Cậu cứ nuông chiều cậu ta như vậy, đợi cậu ra khỏi phòng phẫu thuật thì tự gánh hậu quả đi."
Lan Thư chỉ nhìn bóng lưng Alpha đang khử trùng, cười mà không nói.
Long Càn khử trùng xong, mặc áo phẫu thuật lặng lẽ ngồi bên bàn mổ, không nói lời nào nắm chặt tay phải Lan Thư, như một chú cún nhỏ chờ chủ nhân ra khỏi phòng mổ.
Lan Thư mím môi nằm trên giường, vừa định theo phản xạ cau mày, giây tiếp theo liền liếc thấy vẻ mặt còn căng thẳng hơn cả mình của Alpha bên cạnh.
Long Càn nhìn anh không chớp mắt, dường như rất muốn đưa tay vuốt phẳng hàng lông mày anh, chỉ tiếc là đã khử trùng và vào phòng phẫu thuật, không có sự đồng ý của người cầm dao, hắn hoàn toàn không dám manh động.
Lan Thư thấy vẻ căng thẳng của hắn, chợt cảm thấy mình như đang sinh con vậy, nhất thời buồn cười đến nỗi nỗi sợ hãi nào cũng tan biến hết.
——Nếu anh sinh con, e rằng Long Càn sẽ căng thẳng đến mức nôn ra tại chỗ.
Trước khi gây mê, Phù Vi An lần cuối cùng xác nhận số lượng chip bên cạnh.
Đếm xong, cô ta nói đùa với hai người: "Tổng cộng 102 con chip... chậc, cộng với ký ức hiện tại, tổng cộng 103 mảnh ký ức, cậu có thể hầu hạ nổi không?"
Câu nói sau rõ ràng là hướng về phía Long Càn.
Long Càn nghe vậy cười, cúi đầu áp tay Lan Thư vào má mình: "Đừng nói một trăm... dù một ngàn, một vạn cũng hầu hạ nổi."
Lan Thư không nhịn được cười: "Chú cún con huênh hoang."
Phù Vi An là người khơi mào chủ đề, thấy hai người quấn quýt nhau không nhịn được lên tiếng cắt ngang: "Được rồi, chuẩn bị gây mê đây, hai người yên lặng một chút đi."
Long Càn cúi đầu hôn lên mu bàn tay Lan Thư, nhẹ giọng dỗ dành: "Ngủ đi, cục cưng."
"Ngủ dậy là chúng ta về nhà."
Lan Thư nhìn vào mắt hắn đáp một tiếng: "... Ừm."
Thế nhưng sự dịu dàng ấm áp này, rất nhanh đã bị con dao phẫu thuật lạnh lẽo cắt đứt sau khi gây mê.
Long Càn lặng lẽ ngồi đó, ở khoảng cách gần nhất, trơ mắt nhìn mỹ nhân đẹp như tranh vẽ héo tàn, đối diện với cảnh tượng máu me nhất.
Hắn nhìn chằm chằm vào cảnh này không chớp mắt, không hề có bất kỳ sự khó chịu sinh lý nào, trong lồng ngực chỉ dấy lên sự bất an và đau lòng.
Cũng tận đến lúc này, Long Càn mới thực sự nhận ra, hóa ra cảm giác đau thắt tận xương tủy mà Lan Thư cảm nhận được khi ngồi ngoài phòng phẫu thuật ngày đó lại là như thế này.
Hắn cúi đầu như thể đang sám hối, cẩn thận hôn lên mu bàn tay hơi lạnh của người đó, khẽ gọi một tiếng "anh" vô thanh trong lòng.
Ý chí của Lan Thư vượt xa sự tưởng tượng của mọi người, trong suốt ca phẫu thuật, các chỉ số quan trọng ổn định đến đáng sợ, còn bình tĩnh hơn cả những người ở ngoài phòng phẫu thuật, hoàn toàn không giống như đang nằm trên bàn mổ.
Tất nhiên, ngoài ý chí và khao khát sống phi thường, việc Alpha của mình ở ngay bên cạnh có lẽ cũng đã mang lại sự động viên cho Lan Thư.
Nhưng mặc cho ý chí và khát khao sống của Lan Thư có siêu việt đến đâu, số lượng chip ký ức của anh quá nhiều, gấp mấy chục lần Long Càn, vì vậy thời gian phẫu thuật bị kéo dài, cuối cùng kéo dài trọn một ngày một đêm.
Phù Vi An là Omega, hoàn toàn không có thể chất như Lan Thư, trong thời gian đó mệt đến mức phải hút oxy hai lần, uống hơn 20 gói dịch dinh dưỡng.
Còn Long Càn thì ngồi yên không động đậy, suốt cả quá trình không hề uống một giọt nước nào, cũng không nhắm mắt.
Hắn dường như đã trở thành một bức tượng điêu khắc sinh ra vì Lan Thư, cứ thế lặng lẽ canh giữ bên cạnh đối phương.
Sự chờ đợi đó đã trở thành một thói quen, cho đến khi máy phục hồi đã sáng suốt đêm cũng tắt đi, hắn thậm chí còn không phản ứng kịp ngay lập tức đó có nghĩa là gì, vẫn bình tĩnh ngồi tại chỗ.
"Tỉnh dậy đi, hoàn hồn đi." Phù Vi An hít oxy, yếu ớt búng tay trước mặt hắn, "Phẫu thuật xong rồi."
Long Càn đột ngột hoàn hồn, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn cô ta.
Phù Vi An bị ánh mắt sáng quắc như sói của hắn nhìn đến mức da đầu tê dại, theo bản năng lùi lại một bước, mất trọn ba giây mới hít oxy nói: ".....Tôi có một tin tốt và một tin xấu, cậu muốn nghe tin nào trước?"
Long Càn nghe vậy, tim đột nhiên ngừng đập, thốt ra khi đầu óc trống rỗng: "——Tin xấu."
Sự khác biệt giữa hắn và Lan Thư được thể hiện rõ ràng vào khoảnh khắc này, người bi quan thậm chí còn không dám đối diện với tin tốt có thể tồn tại.
"Tin xấu là, mặc dù phẫu thuật thành công, nhưng tình trạng của cậu ấy không giống cậu, chip ký ức quá nhiều, nên——"
Phù Vi An dừng lại với vẻ thích thú ác ý, đợi đến khi Long Càn không thể nhịn được nữa mới tiếp tục nói: "Thời gian dung hợp sau phẫu thuật có thể sẽ kéo dài hơn một chút, cậu phải chuẩn bị tâm lý đầy đủ để hầu hạ vợ mình."
Long Càn nghe thấy tin xấu chỉ là chuyện này, lập tức hồi phục một chút sau nỗi sợ hãi tột độ đó: "Không sao... Anh ấy không hồi phục một năm, tôi chăm sóc anh ấy một năm, 10 năm không hồi phục, tôi chăm sóc anh ấy 10 năm."
"Được rồi, chắc chắn không cần lâu đến thế, đừng có ở đây nghi ngờ kỹ thuật của tôi." Phù Vi An xua xua tay, cầm dịch dinh dưỡng uống một ngụm, "À đúng rồi, còn một chuyện nữa, cái gọi là hơn một trăm mảnh ký ức trước đó là lừa cậu đấy."
"Dựa trên các phản ứng khác nhau của não Lan Thư đối với các con chip khác nhau trong quá trình phẫu thuật, tôi suy đoán, hơn một trăm mảnh ký ức này sẽ tự dung hợp thành một đợt trước khi cậu ấy tỉnh lại."
Phù Vi An dừng lại ở đây, đổi sang một cách giải thích dễ hiểu hơn: "Lấy mức pheromone đột ngột thay đổi ở tuổi 16 làm ranh giới, những mảnh ký ức trước 16 tuổi sẽ dung hợp thành một giai đoạn lớn, 16 đến 19 tuổi là một giai đoạn, và ký ức ban đầu sau 19 tuổi sẽ hình thành giai đoạn cuối cùng."
"——Được rồi, tin xấu đã nói xong."
Long Càn nghe cô ta nói xong chữ cuối cùng, trái tim treo lơ lửng trong không trung ngay lập tức rơi xuống, máu toàn thân từ trạng thái đông cứng lại bắt đầu lưu thông.
May thay... may thay.
Những tin tức này so với phẫu thuật thất bại, căn bản không thể coi là tin xấu.
Long Càn nhìn Lan Thư không chớp mắt, rất lâu sau, mũi đột nhiên cay cay, suýt chút nữa rơi lệ.
Cho đến lúc này hắn mới nhận ra, hóa ra sự may mắn lại là một cảm xúc chấn động tâm hồn đến vậy.
Hắn nâng tay phải Lan Thư, một lúc lâu sau mới nhớ ra Phù Vi An dường như còn nói gì đó: ".....Vậy tin tốt là gì?"
"Tin tốt?" Phù Vi An đặt dịch dinh dưỡng xuống, quay người cầm mặt nạ oxy lên, "Tin tốt là cũng giống như cậu hồi đó, trong quá trình phẫu thuật không thể tránh khỏi việc tác động đến tuyến thể của cậu ấy."
Long Càn nghe thấy điều này, ngay lập tức nghĩ đến nỗi đau của mình khi đó, lập tức nắm lấy cổ tay Lan Thư lo lắng: "Sao đây lại là tin tốt——"
"Cậu nghe tôi nói hết đã." Phù Vi An xua tay cắt lời, "Dựa trên mức độ pheromone cho thấy, pheromone của cậu ấy không bị rối loạn, chỉ là——"
Phù Vi An ngậm túi dịch dinh dưỡng, nở một nụ cười rất khó hiểu với Long Càn, đó không giống như lời chúc mừng mà giống như đang nhìn một con nhện đực sắp bị góa phụ đen ăn thịt:
"Kỳ ph*t t*nh của cậu ấy khả năng cao sẽ đến sớm."
"Vậy nên, trong vòng một tháng tới——cậu có phúc rồi."