Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 58: Yêu cầu

Cánh cửa rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng động lớn.

Lan Thư chợt tỉnh táo lại, vội vàng rút ngón tay ra, đầu ngón tay còn vương vệt nước khả nghi, nhưng anh không còn quan tâm được nữa, lập tức chống đệm thẳng eo ngồi dậy.

Nhìn thấy bộ dạng đẫm máu của người đến, Lan Thư thoáng rùng mình, phản ứng đầu tiên không phải là làm thế nào mà Long Càn có thể thoát khỏi sợi dây thừng có thể trói cả cơ giáp, mà là——sao người này lại tự làm mình thành ra thế này?

Hai cánh tay rắn chắc nhưng đẫm máu dưới những mảnh vải rách trông vô cùng hung tợn, dù cách một khoảng, Lan Thư vẫn có thể cảm nhận được vết thương sâu đến mức nào.

Nhưng sau khi Long Càn đạp tung cửa phòng ngủ trong cơn thịnh nộ, hắn lại cứng đờ tại chỗ.

Hắn không ngờ rằng đây chỉ là một vở kịch độc thoại được truyền hình trực tiếp cho một mình hắn xem.

Chỉ thấy rèm cửa trong phòng ngủ được kéo kín mít, dưới ánh đèn mờ ảo, hoàn toàn không có Alpha nào khác như hắn tưởng tượng.

Trước mặt Lan Thư chỉ có một chiếc máy quay đặt trên thảm, bên cạnh là một quang não lơ lửng giữa không trung.

Còn bản thân Lan Thư lúc này đang ngồi thẳng người trên thảm, hoàn toàn không có vẻ gì là một người đắm mình trong xuân sắc trước ống kính.

Nhưng tà váy sau của anh vẫn còn mắc trên chiếc nơ sau lưng, dù nhìn từ phía trước, vẫn có thể thấy rõ hai bên đùi lộ ra, trên làn da trắng nõn đầy đặn, mồ hôi thậm chí còn chưa khô hết, hoàn toàn không giống một hầu gái đoan trang.

Bộ não đang bị cơn thịnh nộ lấn át của Long Càn nhìn thấy cảnh này thì có chút ngây ngẩn, như thể bị chết máy, thế là hắn cứ đờ người tại chỗ, mắt đỏ hoe nhìn cảnh tượng này, giống như một con quỷ dữ bò ra từ địa ngục.

Đúng lúc này, quang não bên cạnh chợt vang lên một giọng nói ra lệnh quen thuộc——

【Bây giờ hãy đưa bút vào trong, giữ ở đó, mở rộng ra trước ống kính, tự mình miêu tả độ sâu của nơi đó...】

Sắc mặt Lan Thư hơi thay đổi, vội vàng quay người tắt quang não.

Không còn sự xử lý méo mó của ống kính, dù giọng nói máy móc vẫn lạnh lùng, nhưng Long Càn vẫn nhận ra một chút manh mối từ chi tiết trong giọng điệu——đó là giọng của chính hắn.

Không có Alpha nào khác.

Một tiếng thịch, trái tim lơ lửng giữa không trung lập tức rơi xuống.

Cơn thịnh nộ và ghen tuông cuối cùng cũng tan biến trước sự thật, sự tủi thân, bất an và hoảng hốt lập tức dâng lên trong lòng.

——Đây quả thực là hình phạt mà Lan Thư dành cho hắn.

Nhưng hắn lại vì quá ghen tuông và giận dữ, không nghe lời mà vùng thoát khỏi dây thừng, tự ý xông đến trước mặt chủ nhân.

Nhìn thấy ánh mắt của Lan Thư sau khi tắt quang não đã lạnh đi vì không hài lòng, tim Long Càn lại một lần nữa thắt lại.

——Tiêu rồi.

Trong lòng Alpha tràn đầy lo lắng, nhưng đáy mắt hắn lại đỏ hoe vì sung huyết, nhất thời không thể nhìn ra sự tủi thân, chỉ thấy vẻ hung dữ vô tận.

Yết hầu Lan Thư khẽ động, nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt, tiện tay đặt quang não đã tắt sang một bên.

Hai người đối mặt nhau trong sự im lặng đó suốt mười giây, giây tiếp theo, Alpha giống như ác quỷ mang theo mùi máu tanh từng bước tiến về phía Lan Thư.

Lan Thư ngừng thở, lập tức siết chặt lòng bàn tay, bụng dưới cũng không kiểm soát được mà co lại.

Cơ thể mà anh vừa tự mình hành hạ một lúc lâu vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng, lúc này lại như gặp được chủ nhân, lập tức mềm nhũn một nửa.

Lan Thư mím môi, khép chặt hai chân, thầm mắng mình vô dụng.

Khoảng cách vài bước chân lúc này lại dài đến lạ thường, mỹ nhân bề ngoài có vẻ thản nhiên nhưng thực tế lại đang hoảng loạn tìm cách đối phó.

——Làm sao bây giờ?

Kế hoạch hoàn toàn bị phá vỡ... bây giờ phải làm sao?

Ban đầu, Lan Thư định đợi đến khi Long Càn bị dồn đến mức không chịu nổi mới ung dung xuất hiện trước giường hắn, ban cho hắn một chút ngọt ngào, sau đó nắm lấy sự yếu đuối của hắn, để hắn đồng ý chuyện kia.

Nhưng xem ra... chiêu ấy không còn hiệu quả nữa.

Lan Thư khẽ nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy dọc xuống ngực.

Bộ phận không có tiền đồ nào đó trong cơ thể anh dường như đã đoán trước được tương lai của mình, hân hoan run rẩy.

Lan Thư nghiến răng, sống lưng lạnh toát nhìn người đó đi đến trước mặt mình, đầu óc anh trống rỗng, chưa nghĩ ra cách đối phó, chỉ có thể theo bản năng mở miệng: "Em——"

Giây tiếp theo, Alpha cao lớn anh tuấn ấy bất ngờ quỳ phịch xuống tấm thảm trước mặt anh.

"——!"

Tiếng động đó thực sự rất lớn, Lan Thư bị hắn dọa đến mức đồng tử co rút lại, còn tưởng dây thừng đã cắt đứt động mạch của hắn, vội vàng đưa tay đỡ lấy hắn: "...Sao vậy?!"

Long Càn không nói, chỉ ôm chặt lấy anh, cúi đầu vùi sâu vào hõm cổ anh, nước mắt lập tức không kìm được mà tuôn rơi.

Vành mắt hắn đỏ hoe, cùng với màu đỏ tươi dưới đáy mắt, trông vô cùng đáng sợ.

Cảm nhận được sự ẩm ướt bên cổ, động tác của Lan Thư cứng đờ, mọi kế hoạch trong lòng bị hắn khóc cho tan tác, trong chốc lát dâng lên cảm giác hoang mang khó tả.

Thậm chí anh còn chưa kịp phản ứng, tay đã theo bản năng đặt lên gáy đối phương, vỗ nhẹ hai cái như để an ủi.

Long Càn cảm nhận được sự v**t v* này, nước mắt lập tức chảy càng dữ dội hơn.

Hắn như một chú chó lang thang bôn ba rất lâu cuối cùng cũng tìm thấy chủ, trong chốc lát vừa mừng vừa lo đến mức không thể thốt ra lời, chỉ có thể ôm người đó mà lặng lẽ khóc.

Lan Thư cúi đầu đã thấy vết thương dữ tợn trên cổ tay hắn, vết hằn sâu gần thấy xương, có thể tưởng tượng được người này đã dùng sức lớn đến mức nào khi vùng vẫy.

Lan Thư thấy vậy không kìm được c*n m** d***, dù trước khi bắt đầu kế hoạch, anh đã không dưới một lần tự nhủ bản thân không được phép mềm lòng, nhưng lúc này nhìn thấy cảnh ấy, anh vẫn không kìm được mà đau lòng.

Máu từ cánh tay bị dây thừng cắt của Long Càn nhỏ xuống tà váy đen của Lan Thư, vài giọt còn chảy xuống đùi trần của anh, dọc xuống làn da trắng nõn, toát lên vẻ đẹp ma mị.

Cứ thế lặng lẽ khóc khoảng hai phút, Long Càn cuối cùng cũng tìm lại được khả năng nói chuyện, giọng khàn khàn đẫm nước mắt: "Em sai rồi, Lan Thư, em thực sự sai rồi... Anh đừng bỏ em mà."

"Xin anh."

Hắn ôm chặt lấy Omega của mình, như ôm lấy sự cứu rỗi duy nhất trong đời, gần như khóc không thành tiếng: "Anh đánh em mắng em thế nào cũng được... chỉ cần đừng trừng phạt em như vậy..."

"...Bảo em làm gì cũng được."

Lực tay hắn lớn đến nỗi gần như muốn nghiền nát Lan Thư trong lòng, như vậy thì không có ai có thể cướp đi được nữa.

Hắn đã từng kìm nén bản năng yêu thương mà muốn buông tay, nhưng người yêu của hắn lại dùng cách tàn nhẫn nhất để cho hắn thấy, sự rộng lượng giả tạo của hắn rốt cuộc giả dối đến mức nào.

Lan Thư cụp mi nhìn Alpha đầy thương tích trước mắt, máu từ cổ tay đối phương không ngừng nhỏ xuống, như đang đập vào tim Lan Thư.

Giết địch một nghìn, tự tổn tám trăm, làm sao có thể không đau.

Nhưng... vẫn chưa đủ.

Lan Thư nhẹ nhàng vỗ vai Alpha đang không ngừng run rẩy vì hoảng sợ, nhưng ở nơi đối phương không nhìn thấy, anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, tự nhủ với mình——

Vẫn chưa đủ.

So với sự hoảng sợ của anh lúc đó, điều này chưa bằng một phần vạn.

Khi những sự dịu dàng giả tạo đó tan biến, Lan Thư như tuyết trắng mênh mông cuối cùng cũng hoàn toàn hiện ra.

Đối mặt với lời cầu xin của Alpha, anh an ủi hai cái rồi từ từ đẩy đối phương ra khỏi lòng mình, dù bắp đùi anh vẫn đang run rẩy nhưng vẫn cố đứng dậy.

Long Càn thấy vậy, tim như ngừng đập, ôm chặt lấy eo anh: "Anh ơi, anh đừng bỏ em——"

Dáng vẻ này của hắn thực sự xấu hổ đến cùng cực, nhưng Lan Thư không hề chế giễu hắn, chỉ nhẹ nhàng gỡ cổ tay hắn ra: "Anh chỉ đi lấy thuốc cho em thôi, buông tay ra đi."

Long Càn mắt đỏ hoe nhìn anh ba giây, cuối cùng vẫn hoảng sợ nhưng ngoan ngoãn buông tay.

Lan Thư nhanh chóng lấy ra dụng cụ y tế khẩn cấp và một ít băng gạc từ tủ đầu giường.

Sau đó, anh cầm đồ tới, cứ thế quỳ xuống tấm thảm bên cạnh Long Càn, cúi đầu băng bó vết thương cho hắn.

Long Càn không dám thở mạnh.

Từ góc nhìn của hắn, không chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng tuyệt sắc của Lan Thư, mà còn có thể thấy rõ lớp váy sau lưng Lan Thư treo trên eo anh như thế nào.

Vòng eo săn chắc thon gọn lộ ra hoàn toàn, xuống dưới nữa là phần... đầy đặn mịn màng.

Mỹ nhân cụp mi quỳ bên tay hắn, như một hầu gái thực thụ, toát lên vẻ đẹp quyến rũ khó nói.

Tim Long Càn đập thình thịch, thấy vậy cẩn thận nghiêng qua muốn hôn Lan Thư, nhưng bị anh lạnh lùng né tránh.

Trái tim yếu đuối của Alpha lập tức rơi xuống đáy vực, vỡ tan tành.

——Lan Thư giận thật rồi.

Anh không còn là Lan Thư dùng sự dịu dàng dệt nên lời nói dối, như thể có thể tha thứ cho mọi lỗi lầm của hắn nữa.

Mà là Lan Thư hắn quen thuộc, tức giận sẽ có thể bóp cổ hắn, đá hắn vào tường.

"Anh ơi..."

Long Càn khẽ gọi một tiếng, cố gắng khơi dậy lòng thương hại trong lòng Lan Thư.

Lan Thư cúi đầu không hề lay động.

Ngay khi Long Càn không kìm được muốn tiếp tục xin lỗi, đối phương lại bất ngờ nói: "Anh sẽ không bỏ rơi em."

Long Càn nghe vậy sững sờ, mắt đột nhiên sáng lên.

Nhưng giây tiếp theo, Lan Thư lại lạnh lùng nhìn vào mắt hắn: "Nhưng anh muốn em phải nhớ lâu hơn một chút."

Em đã nhớ rồi——

Long Càn theo bản năng muốn buột miệng nói ra câu đó, nhưng chưa kịp nói, bên ngoài phòng ngủ lại có một tiếng động nhỏ.

Alpha đang trong tình trạng căng thẳng lập tức bị kích động đến thắt tim lại, ôm chặt người vào lòng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa với vẻ hung hãn vô tận, ánh mắt giống hệt một con sói dữ.

——Hắn gần như bị Lan Thư dọa đến nỗi ám ảnh, căng thẳng tột độ với bất kỳ tiếng động nhỏ nào. Chỉ hận không thể để trong vòng mười dặm quanh Lan Thư không có bất kỳ sinh vật sống nào, chỉ có một mình hắn.

Lan Thư cúi đầu, giấu đi cảm xúc dưới đáy mắt, mặc cho Long Càn ôm mình trong lòng.

Nhưng Long Càn rất nhanh đã phát hiện ra cái thứ khiến hắn căng thẳng đến mức muốn nhe nanh múa vuốt chỉ là quản gia trí nắng trong nhà mình.

Cái gọi là trí tuệ nhân tạo đó hoàn toàn không hiểu bầu không khí, bê thứ gì đó đi vào.

Long Càn nhìn kỹ thì thấy trên đó là một chai rượu vang đỏ, một chiếc ly cao cổ, và hai viên thuốc giải rượu.

Hắn không khỏi sững sờ, cơ bắp từ từ thả lỏng, sau đó có chút không hiểu cúi đầu nhìn Lan Thư.

Quản gia trí năng bê rượu dừng lại trước mặt hai người.

"Em vừa nói..." Lan Thư đưa tay lấy chiếc ly cao cổ từ khay. "Chỉ cần anh tha thứ cho em thì làm gì cũng được, đúng không?"

Giọng điệu của anh vẫn nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng Long Càn lại sợ hãi trước sự dịu dàng này, nghe vậy, cổ họng không tự chủ được nghẹn lại, nhưng hắn lại càng sợ Lan Thư không tha thứ cho mình, cuối cùng hắn vẫn thuận theo gật đầu.

"Vậy thì uống thuốc giải rượu trước đi." Lan Thư nói rồi đặt hai viên thuốc đó vào tay Long Càn, sau đó rót cho hắn một ly rượu. "Uống xong thuốc giải rượu, rồi uống hết ly rượu này."

Đây thực sự là một yêu cầu rất kỳ lạ.

Nếu Lan Thư chỉ muốn Long Càn say, nhân cơ hội trả thù hắn, thì không nên cho hắn uống thuốc giải rượu.

Nếu Lan Thư vừa muốn Long Càn say vừa không muốn hắn mất lý trí, thì việc say rượu ngoài làm cho Alpha nóng người ra, dường như không còn ý nghĩa nào khác.

Yết hầu Long Càn không kìm được lăn lên lăn xuống vài lần, trong lòng dấy lên một điềm báo không lành.

Có một khoảnh khắc, thậm chí hắn còn nghi ngờ thứ trong tay không phải là thuốc giải rượu, nhưng lại không dám hỏi nhiều.

Lúc này, đừng nói là một ly rượu vang đỏ, ngay cả khi Lan Thư rót cho hắn một ly rượu độc, hắn cũng phải uống cạn mà không đổi sắc mặt.

Cuối cùng, Long Càn lấy hai viên thuốc giải rượu đưa vào miệng, nâng ly rượu lên uống cạn.

Kết quả của hành động hào phóng đó là chưa đầy nửa phút, từ má đến vành tai hắn nhanh chóng đỏ ửng.

Nhưng dưới tác dụng của thuốc giải rượu, đầu óc hắn vẫn tỉnh táo.

Cảm giác đó gần giống như cảm giác hơi lâng lâng của người bình thường, nhưng là điều mà Long Càn, người không chịu được cồn, chưa từng trải qua.

Hắn đặt ly rượu xuống, quay đầu định nói với Lan Thư rằng mình đã ngoan ngoãn uống rồi, giây tiếp theo, người đó lại đưa tay xuống nắm lấy.

"——!"

Cảm giác chuếnh choáng trong đầu tan biến hết, đồng tử Long Càn co rút lại, theo bản năng siết chặt cơ bụng.

"Chậc."

Lan Thư dường như rất không hài lòng với cảm giác dưới tay, bóp một cái rồi lại lấy chai rượu rót một ly nữa, đưa đến miệng Long Càn nói: "Uống tiếp đi."

Lúc này, cuối cùng Long Càn cũng hiểu ý đồ của anh, da đầu tê dại, giọng điệu mang theo vài phần cầu xin cẩn thận: "Vợ ơi..."

Lan Thư đối mặt với hắn ba giây, đột nhiên nhẹ nhàng nhào đến trước mặt hắn, ghé sát mũi hắn hỏi ngược lại: "...Muốn anh tha thứ cho em không?"

Long Càn nghẹn lại, vội vàng gật đầu.

Lan Thư tì tay lên đầu gối hắn nhẹ nhàng nói: "Chỉ cần em đồng ý ba điều tôi nói tiếp theo, những chuyện trước đây——chúng ta xóa bỏ hết, thế nào?"

Đó thực sự là một điều kiện hấp dẫn, tất nhiên, hấp dẫn hơn nữa là, động tác hạ eo rướn người lại gần của Omega thực sự quá giống mèo, từ góc nhìn của Long Càn, cúi đầu xuống là không chỉ thấy rõ b* ng*c của anh mà còn có thể thấy tà váy vén lên sau lưng, và...

Long Càn vội vàng thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng nói: "...Được."

Hắn thậm chí còn không hỏi Lan Thư muốn hắn làm gì đã lập tức đồng ý, dường như sợ đối phương đổi ý vậy.

Lan Thư có chút hài lòng với sự biết điều của hắn, bèn nhếch môi nói: "Điều thứ nhất, từ nay về sau, không được giấu anh bất cứ chuyện gì, còn nữa, cất cái tính thánh phụ lúc nào cũng muốn hy sinh vì anh đi, em là lấy vợ, không phải thờ tổ tiên, để anh phát hiện thêm lần nữa——"

Omega ghé sát tai hắn nhỏ giọng nói: "Em cứ chờ đó, anh đánh gãy chân em đấy, cún con ạ."

Long Càn bị anh mắng đến da đầu tê dại, yết hầu không kiểm soát được trượt lên trượt xuống vài lần, nhưng trên mặt lại vội vàng đáp một tiếng: "...Em biết rồi, sau này sẽ không bao giờ thế nữa."

Lan Thư dùng đôi mắt như không có cảm xúc nhìn hắn một lúc lâu, mới tiếp tục nói: "Điều thứ hai, uống hết rượu, khi nào uống đến không cứng được nữa thì đặt ly xuống, giúp anh quay xong video này."

Long Càn sững sờ, có chút không thể tin được ngẩng đầu.

——Lan Thư lại muốn hắn trơ mắt nhìn...!

"Sao?" Mỹ nhân cầm ly rượu, hơi thở mang theo hương thơm thoang thoảng. "Không muốn à?"

Long Càn nghiến chặt răng.

Chỉ có thể nhìn qua video đã là một sự tra tấn đau đớn tột cùng rồi, nhưng trên đời lại có thể có chuyện đau khổ hơn nữa.

Dưới tác dụng kép của kỳ ph*t t*nh và rối loạn tin tức tố, Long Càn nhịn mà da đầu tê dại, cả người nóng như sắp nổ tung.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể khó khăn nói: "...Nguyện ý ạ."

Lan Thư nghe vậy hài lòng cong khoé môi, đứng thẳng người đưa ly rượu đến miệng hắn.

Long Càn trước khi uống không kìm được hỏi: "...Điều thứ ba thì sao?"

Lan Thư cố tình úp mở: "Đợi em làm xong điều thứ hai, anh sẽ nói cho em biết."

Trong lòng Long Càn mơ hồ dâng lên một điềm báo không lành, nhưng hắn không dám hỏi nhiều, cứ thế dựa vào cổ tay trắng nõn mịn màng của người đó, ngửa đầu uống thêm một ly rượu vang đỏ.

Lan Thư như đút hơi vội, Long Càn không kịp nuốt khiến rượu đỏ sẫm chảy dọc xuống cổ hắn.

Mỹ nhân thấy vậy nhẹ nhàng lại gần, đưa lưỡi ra l**m sạch những giọt rượu đó.

Cảnh tượng này dù rơi vào mắt ai, có lẽ cũng phải ghen tị thốt lên một câu rằng Long Càn có phúc, nhưng bản thân hắn lại không thể cười nổi.

Một ly rượu cạn, Lan Thư như kiểm hàng đưa tay xuống sờ một cái, dường như có chút không hài lòng với sự chống cự của Alpha, anh cau mày nói: "Vẫn chưa đủ, tiếp tục."

Sau khi rót hết ba ly rượu, cuối cùng cũng đạt được kết quả mà Lan Thư muốn.

Tác dụng của hai viên thuốc giải rượu đó rất rõ rệt, ý thức của Long Càn vẫn tỉnh táo.

Nhưng hắn nghiến chặt răng, như món đồ chơi dưới tay Omega, bị đối phương nửa cười nửa không x** n*n hai cái.

Chức năng sinh lý cơ bản của đàn ông cuối cùng cũng mất đi dưới tác dụng của cồn; và chức năng cơ bản của Alpha cũng đã mất đi ngay từ lúc Long Càn tỉnh lại.

Vì vậy, lúc này hắn và phế vật không có gì khác biệt.

Và một người chồng vô dụng như hắn, muốn không bị vợ bỏ rơi, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

Lan Thư bóp cằm hắn nâng mặt lên, thấy dụng cụ y tế có tác dụng, màu đỏ tươi dưới đáy mắt Long Càn đã hoàn toàn tan biến, hài lòng hôn lên mắt đối phương.

Cồn cộng với tác dụng của kỳ ph*t t*nh khiến tin tức tố bị đè nén trong cơ thể không thể tràn ra ngoài, cả người Long Càn như sắp nổ tung, sự thôi thúc ép hắn nổi gân, khuôn mặt anh tuấn thậm chí có chút méo mó.

Tuy nhiên, Lan Thư hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của hắn, hôn xong rồi cứ thế ở trước mặt hắn, quỳ xuống điều chỉnh vị trí camera.

Đôi chân trắng nõn cứ thế lộ ra trước mặt Long Càn, hắn nhìn đến thở gấp, không kìm được muốn đưa tay lên, Lan Thư bất ngờ nhớ ra chuyện gì đó, không quay đầu lại đã trực tiếp đánh tay hắn, đứng dậy lấy đồ từ chiếc túi bên cạnh.

Long Càn bị nghẹn đến hoa mắt, nghiến răng bình tĩnh lại mới thấy đối phương cầm thứ gì đó đi về phía hắn.

Sau đó, đầu óc hắn nổ tung——đó là một cái tất đen mỏng.

Omega đứng trước mặt hắn, nhẹ nhàng ném chiếc tất mới tinh đó vào lòng hắn, nhìn xuống ra lệnh: "Xỏ vào cho anh."

——Đây quả thực là địa ngục.

Long Càn quỳ một gối trên thảm, nâng chân không buộc ruy băng của Omega lên, cầm lấy cổ chân anh từ từ xỏ lớp vải mỏng manh ấy vào.

Vải đen trơn láng như sữa chocolate, mơn man kéo từ dưới ngón chân lên đến đùi.

Hành động đó giống như đang mặc quần áo cho búp bê, mang lại cho Alpha một cảm giác kiểm soát không thực tế, thậm chí còn chết người hơn là, kích cỡ của chiếc tất dường như hơi nhỏ, phần dây chun siết chặt ở bắp đùi, ép ra một vòng thịt mềm trắng nõn.

Long Càn nhìn chằm chằm vào chỗ đó rất lâu, cuối cùng vẫn không kìm được đưa tay lên sờ một cái.

Giây tiếp theo, Lan Thư vỗ vào cổ tay hắn, lạnh lùng nói: "Ai cho phép em sờ?"

Cái vỗ đó hoàn toàn không đau, hơn nữa Long Càn còn phát hiện ra rằng, dù mình có làm gì, Lan Thư cũng không nỡ đánh vào mặt hắn.

Vì vậy cái vỗ đó vừa không có cảm giác bị sỉ nhục, cũng không có cảm giác đau đớn, nhưng hắn vẫn tủi thân đỏ hoe vành mắt: "Vợ ơi..."

Lan Thư bỏ ngoài tai, một chân đạp lên vai hắn cố định hắn trước ống kính, ngay sau đó vòng tay ôm lấy cổ, eo chùng xuống dựa vào lòng hắn.

Lúc này, thực ra Long Càn đang đối diện với ống kính, còn Lan Thư thì ở một góc độ "triển lãm" tốt hơn, quay lưng về phía máy quay ra lệnh cho hắn: "Nhặt bút lên."

"——!"

Long Càn nghiến răng, quay đầu nhìn cây bút ướt át trên thảm, đáy mắt trong chốc lát như nhuốm độc.

Hắn cảm thấy mình vô phương cứu chữa rồi, ngay cả một cây bút cũng ghen tị.

"Nhanh lên."

Dưới sự thúc giục bên tai, dẫu hắn có một vạn lần không muốn, cuối cùng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn cầm bút, bóp lấy bẹn đùi được bọc trong tất mỏng, đè nén tình cảm bạo ngược vô tận trong lòng, phô bày người trong lòng ra trước ống kính.

Lan Thư thở hổn hển, nhắm mắt khẽ nói: "...Làm theo những gì trên quang não vừa nói."

Long Càn bóp đùi anh, vẻ mặt u ám từ từ đẩy cây bút trong suốt đó vào.

Lan Thư không kìm được c*n m** d***, cơ thể đã chín muồi của anh thực sự quá dễ phản bội, chỉ cần bị người này dùng dụng cụ chạm vào, là có thể...

Cơ thể Omega tự mình hành hạ một lúc lâu vẫn còn có chút cứng đờ, lúc này đã hoàn toàn mở ra trước ống kính.

Tuy nhiên, gần như cùng lúc, Long Càn bất chợt trả thù bằng cách ra sức, Lan Thư run bắn lên, đột ngột mở mắt nói: "Ai cho phép em động... ưm——!"

Long Càn cúi đầu hung hăng cắn lấy cánh môi non mềm của người trong lòng, sau đó hoàn toàn không cho đối phương cơ hội vùng vẫy, tay hắn như đang ấn một nhân ngư mắc cạn, bóp lấy đuôi cá ấn mạnh xuống.

"——!!!"

Lan Thư run rẩy đến mức gần như không quỳ vững, như mèo con không ngừng dựa vào lòng người trước mặt.

Tà váy vốn được cuốn sau lưng theo động tác mà tuột xuống một chút, Long Càn cắn môi người trong lòng, tay kia thì xốc tà váy lên, x** n*n xương cụt của Lan Thư, cảm nhận sự run rẩy ngày càng nhanh của đối phương.

Chuyện đến hiện tại chợt thay đổi, vốn là Lan Thư tự nguyện phô bày, lúc này lại như thể anh đang bị chồng mình ép buộc quay video.

Omega vừa xấu hổ vừa tức giận, cắn mạnh vào đầu lưỡi đối phương.

Long Càn ăn đau lùi ra nhưng không hề có ý định buông tha, ngược lại còn men theo yết hầu anh ra sau, mắt đỏ hoe l**m hôn sau gáy anh.

"——!"

Long Càn thấy mình giống như một người chồng bị rối loạn chức năng, vì không thể thỏa mãn người yêu nên tư tưởng cũng bắt đầu trở nên méo mó, chỉ có thể dùng những thủ đoạn hạ đẳng để giữ chân đối phương.

Không biết đã qua bao lâu, Lan Thư bỗng nhiên siết chặt đùi và bụng dưới trong lòng hắn, hơi thở cũng theo đó ngừng lại.

Nửa phút sau, anh mềm oặt dựa vào lòng Long Càn thở hổn hển.

Tất mỏng kéo xuống đến tận bắp chân, phần đùi trắng nõn đẫy đà cứ thế lộ ra trước ống kính.

Long Càn ôm người, cảm thấy mình như bị chẻ làm đôi.

Một nửa vì sự trống rỗng tột độ bị treo lơ lửng đến sắp phát điên, nửa còn lại thì nhìn chằm chằm vào ống kính, vừa nghĩ đến đoạn video đó, hắn lại cảm thấy mình ghen tị đến phát rồ.

——Kiểu video này tuyệt đối không thể giữ lại.

Long Càn ôm người đang run rẩy trong lòng, đưa tay định tắt camera, nhưng bị Lan Thư ngăn lại.

Long Càn ngừng thở, giây tiếp theo, hắn thấy đối phương đưa tay xuống, thuận tay kéo đôi tất kia lên đến bắp đùi mình.

Đó là một động tác rất vô tình, nhưng không biết tại sao, Long Càn nhìn vào chỉ cảm thấy một luồng máu xộc lên não.

Chiếc tất đó treo ở bắp chân lâu như vậy, vải đã sớm bị thấm ướt, khi Lan Thư rụt tay lại, hai ngón tay đã ướt sũng.

Anh không nói một lời đưa ngón tay đến miệng Long Càn, đáy mắt ầng ậng nước, cứ thế nhìn chằm chằm vào Alpha của mình không chớp mắt.

Hơi thở của Long Càn lập tức trở nên nặng nề, hắn nhìn sâu vào Lan Thư, cúi đầu từ từ ngậm lấy, cứ thế trước mặt Omega, như một con sói hung hăng l**m sạch ngón tay đối phương.

Tim Lan Thư khẽ run lên, một lúc lâu sau mới dời mắt đi, mềm nhũn eo ngồi dậy khỏi lòng hắn.

Anh vẫn quay lưng về phía ống kính, quỳ trên thảm, chỉ có điều lần này anh không cố ý võng lưng xuống nữa mà cứ thế thẳng đùi và nửa thân trên lên.

Lan Thư không nhìn Long Càn, anh khẽ cụp mi, sau đó ở trước mặt đối phương, từ từ vén tà váy lên.

Hơi thở của Alpha lập tức ngừng lại, đầu óc như bị va đập, nhìn chằm chằm vào cảnh đó.

Đó là sự ngầm hiểu không cần lời nói, càng là sự khen ngợi cho sự nghe lời của hắn.

Long Càn chỉ mất ba giây đã lập tức bóp lấy eo anh, nằm xuống trước người anh như một kẻ thần phục.

Mỹ nhân thở hổn hển cụp mắt nhìn hắn, một lúc lâu sau, người đó cao ngạo, như ban thưởng từ từ ngồi xuống.

Ống kính vẫn tiếp tục quay cảnh này.

Tà váy xếp chồng như những gợn sóng hạ màn, che đi nửa khuôn mặt ở dưới của Long Càn.

Lan Thư khép chân, đưa tay ra sau vén tà váy lên, một lần nữa nhét vào nơ.

Động tác này làm được một nửa, anh lại đột nhiên cứng đờ.

"..."

Sau một tiếng giòn tan, cây bút trong suốt bị người ta ngậm lấy hất sang một bên.

Lan Thư nhắm mắt lại, lồng ngực trắng nõn phập phồng trong không khí có chút căng thẳng.

"——!"

Khoảnh khắc thực sự tiếp xúc, cơ thể anh run lẩy bẩy tột cùng.

Cảm giác đắm mình do màn trình diễn trước đó mang lại, vào lúc này bất chợt bị phá vỡ, k*ch th*ch đến mức cột sống tê dại như bị điện giật.

——Chồng anh không chết, chồng anh không hề chết...

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Omega lập tức đ*ng t*nh, trong chốc lát không kìm được mà nức nở, eo thon theo bản năng lắc lư đong đưa.

Chồng ơi... chồng ơi...

Anh đỏ mặt thầm gọi người đó trong lòng, nhưng lại kìm nén bản năng không thực sự gọi ra.

Không được gọi, không được gọi... còn bước cuối cùng... còn thiếu bước cuối cùng...

Lan Thư c*n m** d*** ngẩng mặt lên, nhưng đúng lúc này, không hiểu sao người dưới thân lại quay mặt đi, cắn lấy chiếc tất  mỏng tang kia, cứng rắn xé xuống một mảnh vải.

Viền tất mỏng ở nơi đầy đặn nhất của đùi bị hắn thô bạo cắn ra một lỗ, thịt đùi lập tức tràn ra ngoài.

Lan Thư trong lúc mơ màng còn tưởng Long Càn chỉ đang xả giận, không hề đề cao cảnh giác, cho đến khi——

Người đó dùng đầu lưỡi đưa mảnh vải nhỏ đó...

"——!!!"

Lan Thư bất ngờ mở to mắt, nước mắt sinh lý chảy dài trên má.

Cảm giác lưới mịn siết chặt trên đùi thì trơn láng, nhưng khi rơi vào n** m*m m** hơn thì không khác gì giấy nhám.

Omega đáng thương bị k*ch th*ch đến run đùi vô thức đổ về phía trước, th*n d*** hoàn toàn lộ ra trước ống kính.

Đó dường như là một cuộc đấu sức ngầm.

Long Càn không vi phạm quy tắc mà anh đã đặt ra, nhưng cảm giác đó lại là...

Là khiến anh cảm thấy mình không phải là người chi phối cuộc tình này.

Lan Thư đột nhiên nghiến chặt răng, hai tay chống lên cơ bụng của người dưới thân, anh có thể cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng và cứng rắn của cơ bắp đối phương qua lớp vải.

Nếu không phải anh vừa ép hắn uống ba ly rượu, bây giờ có lẽ đã...

Trong lúc da đầu tê dại, Lan Thư ngăn lại suy nghĩ đáng sợ của mình.

Đúng lúc này, cây bút trong suốt trơn láng từ từ lăn đến trước mặt anh, trên đó còn vương những vệt nước khả nghi.

Lồng ngực lộ ra trong không khí không ngừng phập phồng theo nhịp thở, Lan Thư thở hổn hển nhìn cây bút, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ.

Một... ý nghĩ đủ để khiến người dưới thân phát điên.

Lan Thư biết rõ không nên nói ra lời ấy vào lúc này, càng biết rõ một khi đã nói ra thì mình sẽ gặp phải cơn bão táp như thế nào.

Nhưng lý trí của anh đang bị sự hiếu thắng khó hiểu đó thay thế.

Cuối cùng, anh vẫn c*n m** d***, đầu ngón chân cuộn tròn một cách khó thấy: "...Long Càn, không phải em muốn nghe yêu cầu thứ ba sao."

Long Càn nghe vậy, quả nhiên khựng lại.

Lan Thư nuốt xuống sự xấu hổ bị ép buộc trưng bày, thở hổn hển nhẹ nhàng nói: "Trong lời khai của Phù Vi An có nhắc đến... chip ký ức của anh, được họ lưu trữ trong căn cứ mới đó như một con bài tẩy cuối cùng."

"Nếu chúng ta có thể kết thúc mọi chuyện một cách suôn sẻ, đồng thời có thể mang về những con chip đó một cách nguyên vẹn..."

Long Càn dường như nhận ra anh định nói gì, động tác lập tức cứng đờ.

Sự trống rỗng ăn sâu vào xương tủy lan lên dọc theo xương cụt, Lan Thư c*n m** d***, nhặt cây bút trong suốt từ bên cạnh.

Sau đó, anh dùng đầu bút nhẹ nhàng vén áo của Long Càn lên, để lộ ra cơ bụng siết chặt đến nổi gân xanh của Alpha.

Anh run rẩy đầu ngón tay giấu cây bút trong suốt dưới tà váy, sau đó cúi người xuống, từ từ hạ người, cưỡi lên cơ bụng người đó.

"——!!"

Hơi thở của cả hai đều trở nên rối loạn.

Mỹ nhân thuận theo bản năng, nhắm mắt lại bình tĩnh một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng lắc eo, cọ xát vào cơ bụng của người dưới thân.

Tà váy lay động như một đóa mẫu đơn đen đang nở rộ, nh** h** đều toát ra chất độc tươi đẹp.

Anh cụp mi, nhìn đồng tử của Long Càn co rút vì đau khổ, như một con rắn độc duyên dáng, thấp giọng thổ lộ.

"Đến lúc đó——anh muốn em, tự tay ký tên vào giấy cam kết phẫu thuật của anh."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn