Xuyên Vào Di Ảnh Người Chồng Đã Mất Của Omega Ở Goá

Chương 35: Mất kết nối

Lan Thư nghe vậy, tim run lên, mặt lại không chút biểu cảm nhìn mặt nước lấp lánh gợn sóng, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất——em ấy hận mình.

Đợi đến khi hắn nhớ lại mọi chuyện, sự căm hận này sẽ chỉ càng thêm rõ rệt.

Cảm giác tội lỗi xen lẫn với sự chột dạ khó nói lan tỏa trong lồng ngực, Lan Thư mím môi đứng chết trân trong làn nước.

Long Càn hoàn toàn không biết anh đang nghĩ gì, hắn chẳng hề để tâm đến những lời tàn nhẫn mình vừa nói ra, quay đầu định hôn lên má người trong lòng.

Lan Thư tựa vào thành bể mặc cho hắn hôn, Alpha x** n*n xương hông của anh định nói gì đó, nhưng giây tiếp theo, anh lại không một lời báo trước mà đưa tay lên, vòng qua cổ đối phương rồi bất ngờ nhấn người kia xuống nước.

"——!"

Long Càn bất ngờ ngã vào trong nước, theo bản năng muốn giãy giụa, Lan Thư cũng cúi người lặn theo, nâng mặt hắn lên rồi cúi đầu hôn xuống.

Ánh nắng vàng óng xuyên qua làn nước hồ bơi rọi lên người anh, đẹp một cách lộng lẫy mà hư ảo, tựa như mỹ nhân ngư trong truyền thuyết, câu hồn đoạt phách.

Long Càn cứng đờ dưới đáy bể, có chút kinh ngạc mở to mắt, trong phút chốc đã ném sạch mọi chuyện thù hận ra sau đầu.

Giữa làn nước gợn sóng, Lan Thư choàng tay qua cổ hắn, hôn lên một cách vụng về, như thể đang tùy tiện trút bỏ thứ tình cảm không biết đặt vào đâu ở một nơi không người, vội vã đến mức không giống với dáng vẻ thường ngày của anh.

Long Càn nhanh chóng hoàn hồn, ôm lấy anh ở dưới nước rồi hôn một cách bất chấp.

Môi lưỡi triền miên dưới đáy nước, lượng oxy ít ỏi trong phổi dần cạn kiệt, cảm giác ngạt thở bỏng rát theo đó hiện lên. Có một khoảnh khắc, Long Càn lại chẳng hề muốn giãy giụa, chỉ muốn bị đối phương dìm chết dưới đáy nước bằng một nụ hôn mãnh liệt.

Cuối cùng vẫn là Lan Thư sau khi trút bỏ hết cảm xúc mới bừng tỉnh, kéo hắn đứng dậy trồi lên mặt nước.

Lan Thư chống tay vào thành bể th* d*c từng hơi nhỏ, những giọt nước lăn dài theo sống lưng anh, chìm vào mặt nước rồi biến mất.

Long Càn nhìn bóng lưng anh, chỉ cảm thấy mình như vừa trải qua một giấc mơ vô cùng phi thực tế——hắn lại có thể cảm nhận được tình yêu nồng nàn, không chút che giấu của Lan Thư dành cho mình trong nụ hôn đó.

Cảm giác nóng rực trong phổi dần tan đi, yết hầu Long Càn khẽ động, không kìm được mà sáp lại gần, đưa tay đặt lên vai Lan Thư.

Đối phương cảm nhận được cái chạm của hắn liền hơi khựng lại, quay đầu ngước mắt nhìn, vẻ mặt vẫn bình thản như thường lệ, ngoài vệt đỏ khó nhận ra ở đuôi mắt thì không có gì khác thường, cứ như thể người vừa rồi ở dưới nước hận không thể dìm chết Long Càn không phải là anh vậy.

Sự tương phản quá lớn giữa trên và dưới mặt nước khiến đầu óc Long Càn nóng lên, buột miệng nói: "Lan Thư, vừa rồi anh..."

"Không biết lớn bé gì cả." Lan Thư lau đi giọt nước trên mặt, đột ngột ngắt lời, "Gọi một tiếng anh ơi nghe xem nào."

Long Càn sững người, vành tai lập tức đỏ bừng, có chút không thể tin nổi: "...Ở đây sao?"

Lan Thư ngẩng đầu nhìn hắn: "Ừm, ngay tại đây."

Sau khi lên khỏi mặt nước, những cảm xúc cuộn trào dường như đã bị Lan Thư chôn sâu tận đáy lòng, cả người lại trở về dáng vẻ ung dung thường ngày.

Long Càn tuy cao hơn anh nửa cái đầu, nhưng nghe vậy lại lộ ra vẻ hơi khó nói.

Hắn đắn đo một lúc lâu, cuối cùng vẫn không thể gọi thành tiếng ngay tại bể bơi ngoài trời này, mà ôm lấy Lan Thư, ghé vào tai đối phương khẽ nói: "...Anh ơi."

Hai tiếng quen thuộc lại một lần nữa thốt ra từ miệng hắn, nhưng lại mang một hương vị hoàn toàn khác so với năm đó.

Vừa không trong trẻo, cũng chẳng dính người, ngược lại còn mang theo một sự trầm khàn khiến linh hồn cũng phải run rẩy.

...Alpha của anh đã trưởng thành rồi.

Nhưng cái giá của sự trưởng thành lại nặng nề đến mức khiến tim Lan Thư rỉ máu.

Anh nhắm mắt lại, ngẩng đầu hôn lên môi Long Càn, khẽ khen ngợi: "Bé ngoan."

Long Càn bị sự dịu dàng đột ngột của anh làm cho có chút luống cuống.

Cảm giác không thật như bánh từ trên trời rơi xuống khiến hắn thậm chí nảy ra một ý nghĩ hoang đường——người này không phải là lại coi mình thành người trong tấm ảnh đó, nhân cơ hội hồi tưởng về người chồng đã khuất đấy chứ?

Nhưng rất nhanh Long Càn đã tự mình gạt bỏ ý nghĩ này.

Người chồng trước đã qua đời của Lan Thư trước khi chết bị liệt nửa người, lúc vừa hoàn thành đánh dấu còn thích nghe Lan Thư gọi mình là anh, làm sao có thể nhỏ hơn Lan Thư, lại còn gọi Lan Thư là anh được?

...Vậy nên người này bảo mình gọi như vậy, hẳn là giống như bảo mình sủa gâu gâu, là một sở thích xấu xa chỉ dành riêng cho mình mà thôi.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Long Càn cứ thế dựa vào "sự thật" do mình biên ra mà tự dỗ mình vui như mở cờ trong bụng, lập tức ném sạch mọi ý nghĩ về thế thân ra sau đầu.

Giữa trận đấu cá nhân và đồng đội chỉ có một ngày nghỉ, và trong một ngày đó, Long Càn cứ thế giả vờ tức giận, nhưng thực chất lại vui vẻ làm cún con cho Lan Thư cả ngày.

Tối hôm đó, Lan Thư tắm xong tựa vào đầu giường xem quang não, trang chủ của các mục lớn trên diễn đàn gần như đều là bài đăng về anh và Long Càn.

Trong kẽ hở của những bài đăng này, có một vài cư dân mạng đang cẩn thận thảo luận về mối quan hệ giữa Long Càn và Long Vũ.

Hai người này đều họ Long, hơn nữa đường nét lại giống nhau đến vậy, người có tâm đã sớm đoán ra manh mối, nhưng những cư dân mạng này dù có gan lớn đến đâu cũng không ai dám đường hoàng thảo luận về Nguyên soái Liên minh trên một diễn đàn ẩn danh.

Mối quan hệ rõ ràng như vậy còn không dám nói thẳng, vậy thì cuộc thảo luận về người ba/mẹ còn lại của Long Càn là ai, chỉ có thể giấu ở những góc khuất hơn nữa.

Lan Thư liếc nhìn Long Càn đang ở bên cạnh nghiên cứu các đội thi khác, người kia đang vô cùng tập trung ngồi đó, hoàn toàn không biết rốt cuộc mình đã trải qua những gì.

Một lúc sau, Lan Thư thu lại ánh mắt, lại nhìn về phía quang não.

——Đã đến lúc thêm chút gia vị vào cuộc sống của hai kẻ tồi tệ kia rồi.

Anh mở diễn đàn lên, vốn định trực tiếp chỉnh sửa, lại bỗng nghĩ đến những bài đăng mình đã từng đăng trên tài khoản này.

Nếu dùng tài khoản của mình để đăng bài, không chừng sẽ bị người có tâm đào ra bài nhật ký trước đó.

Bản thân Lan Thư thì không sao, nhưng Long Càn lúc này đang chìm đắm trong niềm vui khi cả mạng đều cho rằng hắn và Lan Thư là một cặp, nếu bị cư dân mạng nhìn thấy nhật ký Lan Thư viết cho "người chồng đã khuất", người này chắc chắn lại tức tối cắn người.

Để tránh những rắc rối không cần thiết, Lan Thư tắt quang não của mình đi: "Long Càn."

Long Càn lập tức ngẩng đầu: "Sao vậy?"

Lan Thư khẽ nói: "Cho tôi mượn quang não của cậu một lát."

Cùng lúc đó, trong một căn phòng sang trọng cùng tầng, lụa là đắt tiền lướt qua sống lưng, Minh Tuyết Thời co rúm như một con chim cút trong lòng ai đó tìm kiếm sự an ủi: "...Đứa trẻ đó xinh đẹp như vậy, chắc sẽ không thực sự báo thù tôi đâu nhỉ?"

"Hơn nữa lúc đó ca phẫu thuật rõ ràng chỉ có mình anh ký tên, tôi chỉ nói ra thôi, đâu có liên quan gì đến tôi..."

Hễ mỗi lần y căng thẳng là nói không ngừng, nhưng Long Vũ nằm trên giường lại như một tảng đá, không có chút phản ứng nào, khiến Minh Tuyết Thời tức giận không kìm được mà đẩy đối phương một cái: "Anh nói gì đi chứ...!"

Long Vũ cuối cùng cũng mở miệng: "Xinh đẹp không liên quan gì đến những chuyện khác, trông em thế này chẳng phải vẫn là một tên ngốc sao."

Minh Tuyết Thời nghe vậy sững người, trông có vẻ rất muốn xé nát miệng đối phương, nhưng cuối cùng vẫn không nén được sự thấp thỏm, cúi đầu vùi vào lòng hắn nhỏ giọng cầu xin an ủi: "...Nhưng lúc đó tôi thật sự không biết gì cả, nó nhiều nhất cũng chỉ báo thù anh, chắc sẽ không báo thù đến tôi đâu nhỉ?"

Long Vũ ôm lấy y, không chút lưu tình đâm thủng hy vọng của y: "Nó hận chính là sự thờ ơ của chúng ta đối với Long Càn, em không biết gì cả có khi tội còn nặng hơn."

Minh Tuyết Thời nhất thời nghẹn lời, muốn tìm cớ khác nhưng lại không biết nên nói gì, cuối cùng có chút chột dạ cúi đầu.

Năm 18 tuổi, vì tư lợi cá nhân mà y sinh ra Long Càn, âm mưu dựa vào đứa con để gả cho Long Vũ, một bước lên trời.

Không ngờ đứa trẻ đó dường như thật sự mang lại may mắn, sinh Long Càn không bao lâu, y đã được như ý nguyện đăng ký kết hôn với Long Vũ.

Sau đó, y chỉ cần hé lộ một chút thông tin về kim chủ của mình, cả giới giải trí liền không ai dám gây khó dễ cho y nữa, con đường ngôi sao sau đó của y có thể nói là một con đường bằng phẳng.

Minh Tuyết Thời 22 tuổi đoạt cúp Ảnh đế, 26 tuổi giành cả hai giải thưởng lớn về điện ảnh và truyền hình, 30 tuổi gom đủ mọi giải thưởng trong làng giải trí, ở thời đại mà tuổi thọ trung bình là 200 tuổi, có thể coi là một huyền thoại.

Trong lúc đắc ý, y tự cho rằng mình đã có vốn liếng, chuẩn bị đường ai nấy đi với Long Vũ, nhưng thực tế lại cho y một cú trời giáng.

Năm 31 tuổi, vì chuyện ly hôn mà hai người cãi nhau một trận lớn, không còn sự che chở của Long Vũ, sự ngu ngốc ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc xinh đẹp của Minh Tuyết Thời cuối cùng cũng lộ ra trước số phận.

Không có Long Vũ kiểm soát, một số kẻ hám lợi nhanh chóng trà trộn vào đội ngũ của y , thành tích chưa đầy nửa năm đã tụt dốc không phanh, một vài scandal trước năm 18 tuổi cũng trùng hợp bị phanh phui trong khoảng thời gian đó. Minh Tuyết Thời nhất thời đầu bù tóc rối, đêm đêm trốn trên giường một mình ôm gối khóc.

Họa vô đơn chí, dường như nhìn thấy tương lai sắp tàn của y, người quản lý lúc đó của Minh Tuyết Thời cũng ngu ngốc không kém, lại bắt cóc Long Càn mới 13 tuổi, định tống tiền một khoản rồi kết thúc sự nghiệp quản lý, về quê dưỡng lão.

Tên quản lý đó hoàn toàn không biết người bố còn lại của Long Càn là ai, còn Minh Tuyết Thời vì để khống chế Long Vũ, cũng luôn giữ Long Càn trong tay, lúc gây chuyện ly hôn lại càng cố tình không cho Long Vũ gặp con.

Long Vũ biết rõ điều này, nhưng hắn không muốn tỏ ra quá coi trọng Minh Tuyết Thời, để đối phương không được nước lấn tới, nên cũng mặc kệ Long Càn.

Đứa trẻ họ sinh ra như một con bài mặc cả, lớn lên như cỏ dại đến năm 13 tuổi, lại một lần nữa trở thành con bài trong ván cờ ly hôn của họ.

Tên quản lý bắt cóc Long Càn ban đầu thực sự chỉ vì tiền, nhưng điều khiến người đó không ngờ là, tên cướp liên hành tinh hợp tác với gã lại qua một số kênh nào đó mà tra ra được người bố còn lại của Long Càn là ai.

Phát hiện ra người mình bắt được lại là con trai của Nguyên soái, tên cướp liên hành tinh dày dạn kinh nghiệm kinh hãi thất sắc, đồng thời lập tức nhận ra——nếu thật sự nhận tiền rồi trả Long Càn về, vậy thì họ chỉ còn một con đường chết.

Thế là vụ bắt cóc vốn chỉ vì tiền, cuối cùng lại biến thành vụ buôn người hại mạng.

Đợi đến khi hai người cha vô tâm cuối cùng cũng phát hiện ra con mình đã mất tích, mọi chuyện đã quá muộn.

Biết tin Long Càn mất tích, Minh Tuyết Thời sợ đến mềm nhũn cả người, lập tức bỏ lại mọi công việc đang dang dở, đập cửa văn phòng Nguyên soái, lao vào lòng Long Vũ gào khóc.

Hai người đã dùng cả một năm trời để bắt lại tất cả những kẻ tham gia vào vụ bắt cóc năm đó, nhưng trong đám người đó không biết đã xảy ra sự cố gì, cuối cùng lại không một ai có thể nói rõ rốt cuộc đã bán Long Càn cho ai.

Trong lúc tuyệt vọng, họ gần như đã tìm kiếm khắp mọi ngóc ngách của vũ trụ, nhưng vẫn không thu được kết quả gì.

Trong lúc tuyệt vọng, họ đều cho rằng Long Càn đã chết.

Minh Tuyết Thời ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, hận không thể khóc chết trong lòng Long Vũ.

Tiếc là nước mắt không giải quyết được bất cứ chuyện gì.

Nhưng đứa trẻ đó dường như thật sự mang lại may mắn, nó vừa mất tích, chuyện ly hôn của hai người cũng vì thế mà bị gác lại, tính cách của Minh Tuyết Thời cũng theo đó mà trầm xuống, sự nghiệp lại có khởi sắc.

Chỉ là phúc khí đều dành cho họ, còn lại tất cả khổ đau, dường như đều đổ lên một mình Long Càn.

Cảm giác tội lỗi khiến Minh Tuyết Thời và Long Vũ trở nên trầm mặc, những cảm xúc thăng trầm dường như cũng đã trở thành chuyện của kiếp trước.

Giữa sự tĩnh lặng chết chóc đó, hai năm sau, Long Càn lại kỳ diệu tự mình trở về.

Nhưng không đợi hai người vui mừng khôn xiết, ngay sau đó họ đã phát hiện, tính cách của Long Càn so với trước khi mất tích đã thay đổi rất lớn.

Sau hai năm bị buôn bán, đứa trẻ đó không những không trở nên u uất hơn, ngược lại còn trở nên vô cùng hoạt bát.

Nó trước nay luôn gọi thẳng tên Minh Tuyết Thời, vậy mà vừa về đã cười gọi y là "ba".

Minh Tuyết Thời bị nó dọa đến sởn cả gai ốc, suýt nữa tưởng con ruột mình bị đánh tráo.

Nhưng rất nhanh y đã phát hiện ra, cái gọi là "ba" chẳng qua chỉ là một từ cầu khiến để Long Càn xin tiền mình.

Giống hệt một số cậu ấm con nhà giàu được nuông chiều đến hư hỏng, Long Càn lần này về, bắt đầu thường xuyên đòi Minh Tuyết Thời những khoản tiền lớn.

Chỉ là so với những cậu ấm ăn chơi lêu lổng đó, số tiền Long Càn đòi lại có thể coi là con số thiên văn, người không biết còn tưởng nó định nuôi một hạm đội liên hành tinh nào đó, chuẩn bị âm mưu lật đổ một chính quyền.

May mà Minh Tuyết Thời thực sự giàu có, con số thiên văn đối với những nhà giàu bình thường, đối với y chỉ là một khoản chi tiêu hơi lớn mà thôi.

Thực ra y mơ hồ cũng biết, Long Càn đòi tiền dường như là để làm chuyện gì đó lớn lao, đứa trẻ đó tươi cười với mình cũng chỉ là để lợi dụng.

Nhưng cảm giác tội lỗi và sự thiếu kinh nghiệm khi đối mặt với con cái khiến y bó tay, chỉ có thể như đà điểu vùi đầu vào cát mà đưa tiền.

Sau này, mọi chuyện liên quan đến Long Càn đều được Minh Tuyết Thời giao cho Long Vũ, còn bản thân y thì chọn cách trốn tránh.

Và hiện tại, Minh Tuyết Thời sau mấy năm làm người phủi tay, chỉ cần ra tay một chút đã làm lộ chuyện Long Vũ giấu giếm mấy năm trời, có thể nói là bao nhiêu năm qua không có chút tiến bộ nào.

Và khi có chuyện, phản ứng đầu tiên của Minh Tuyết Thời vẫn là dựa vào lòng Long Vũ, hỏi câu mà y thường hỏi nhất trong quá khứ: "Làm sao bây giờ, chồng ơi... Anh nghĩ cách đi chứ..."

Tiếc là lần này, người chồng toàn năng của y dường như đã mất tác dụng.

Y vừa dứt lời, tiếng chuông liên lạc của quang não bỗng vang lên.

Minh Tuyết Thời sợ đến mức suýt rơi khỏi giường, Long Vũ nhanh tay lẹ mắt kéo người lại vào lòng, cầm quang não lên nói: "Chuyện gì?"

"Minh... Nguyên soái!" Người quản lý do chính Long Vũ chọn cho Minh Tuyết Thời vừa nghe ra là hắn, lập tức đổi giọng, "Hai vị mau xem diễn đàn Tinh Không đi!"

Tối hôm đó, dưới mục ẩn danh lớn nhất của diễn đàn Tinh Không, một bài đăng gây chấn động tất cả mọi người đã xuất hiện——"Long Vũ và Minh Tuyết Thời đã kết hôn và có một con trai."

Bài đăng này vừa xuất hiện, diễn đàn vốn đã náo nhiệt đến cực điểm liền bị lượng truy cập khổng lồ làm cho sập.

Diễn đàn vừa sửa xong, khu vực bình luận dưới bài đăng đó liền lập tức bị quá tải:

"Ủa, hả? Hả? Cứ thế mà đăng thẳng tên thật luôn à?"

"Ai với ai đã kết hôn???"

"Đây là do không nhận ra hết họ hàng nên cần bộ phận pháp lý của MXS giúp tra một chút à?"

"Trời đất ơi, để cho chúng tui hóng chuyện cũng không cần phải liều mạng thế chứ??"

"Đó là bộ phận pháp lý số một vũ trụ đấy!! Anh hùng bảo trọng nhé!"

"Đã chụp màn hình, chứng kiến lịch sử"

Lúc đầu rất nhiều người đều cho rằng đây là đối thủ của Minh Tuyết Thời hoặc một số kẻ không có mắt nào đó đang tung tin đồn để câu view, nên hoàn toàn không để tâm.

Trước đây rất nhiều bài đăng có vẻ như là bóc phốt nhưng thực chất là câu view, sau khi đăng lên một thời gian rất ngắn sẽ lập tức bị xóa.

Không ít cư dân mạng đoán rằng bài đăng này cũng sẽ bị xóa trong thời gian ngắn, nên nhao nhao chụp màn hình lưu lại.

Không ngờ hai tiếng đồng hồ trôi qua, người đăng bài không có chút ý định xóa bài nào, những cư dân mạng vốn chỉ xem cho vui cuối cùng cũng nhận ra có chuyện không ổn, ồn ào ở phần bình luận kinh ngạc nói:

"Ủa, bộ phận pháp lý mạnh nhất đâu rồi??"

"Hả? Ủa, không phải là thật đấy chứ?!"

"Con trai của Nguyên soái và siêu sao giấu tên theo đuổi một người góa chồng, phim cũng không dám viết thế này đâu!"

"Anh chồng đã khuất kia ơi, anh chồng đã khuất kia ơi, vợ anh sắp gả vào hào môn rồi, anh yên tâm mà đi nhé"

"Trời đất ơi vậy ra người bóc phốt là thật... Sáng hôm đó thủ tịch thật sự đã đập một thùng rượu vang tám vạn tinh tệ!! Nghe nói chuyện MXS trực tiếp miễn đơn cho cậu ấy cũng là thật!"

Tin tức này vừa được tung ra, vô số cư dân mạng như thám tử lập tức lần theo manh mối tìm ra vô số chi tiết.

Bài đăng vốn chỉ xem cho vui bỗng chốc trở thành sự thật, dư luận lập tức bùng nổ, hiệu ứng chấn động mà toàn bộ sự việc mang lại là chưa từng có, tạo ra một làn sóng nhiệt độ đủ để ghi vào sử sách internet liên hành tinh.

Nhưng dù đã đến bước này, các cư dân mạng vẫn cho rằng bài đăng này sẽ bị xóa, chỉ là phỏng đoán trước đó là bài đăng sẽ bị chính người đăng xóa, còn phỏng đoán hiện tại lại là Long Vũ và Minh Tuyết Thời sẽ trực tiếp thao tác từ hậu trường để bài đăng biến mất.

Vì vậy, vô số nhà báo đã thức trắng đêm chụp màn hình soạn thảo bài viết, chỉ chờ bài đăng bị xóa là có thể lập tức sử dụng.

Không ngờ một đêm trôi qua, Long Vũ và Minh Tuyết Thời lại im lặng lạ thường, như thể có tật giật mình, không một ai ra mặt làm rõ.

Các cư dân mạng đã hò hét cả một đêm, sáng hôm sau thức dậy phát hiện bài đăng đó vẫn còn treo trên trang chủ diễn đàn, tất cả đều kinh ngạc.

Phải biết rằng chuyện này dù có là thật, đường hoàng đăng thẳng tên thật trên diễn đàn ẩn danh, cũng là kiện đâu thắng đó.

Huống chi hai người này nổi tiếng khắp vũ trụ là tính tình không tốt, bộ phận pháp lý của Minh Tuyết Thời lại càng nổi tiếng với thành tích bất bại trên toàn mạng, đến mức hầu hết các diễn đàn ẩn danh thảo luận về y đều phải dùng tên viết tắt.

Thế nhưng hai người chưa bao giờ chịu nhịn nhục như vậy, hiện tại lại không dám ra mặt nói nửa lời.

——Vậy rốt cuộc người đăng bài đó là ai, mà lại có thể khiến họ kiêng dè đến thế?!

Dưới ảnh hưởng của tin tức tầm cỡ này, độ nóng của cả Cuộc thi Olympic Quân sự trực tiếp bùng nổ.

Nguyên soái Liên minh và siêu sao liên hành tinh lại bí mật kết hôn sinh con, con trai lại còn là tân binh của Thiên Xu, càng chết người hơn là, vị thiếu gia giấu tên, không hề mượn danh người lớn trong nhà để lăng xê này, cuối cùng lại nổi tiếng nhờ vào vị thủ tịch Omega huyền thoại của Thiên Xu.

Làn sóng truy cập khổng lồ này sau nhiều lần trắc trở, cuối cùng lại đổ dồn hết lên người Lan Thư.

Vì vậy, sáng sớm hôm sau, khi trận đấu đồng đội chính thức bắt đầu, các phòng phát sóng trực tiếp trên các nền tảng lớn liền bị khán giả ùn ùn kéo đến làm cho phải mở thêm kênh phụ.

Dưới ống kính, giọng nói máy móc lạnh lùng vang vọng khắp thành phố Olympic: "Trận đấu đồng đội sắp bắt đầu, mời 804 tuyển thủ đủ tư cách tham gia nhanh chóng tập trung tại khu vực chỉ định, tiếp theo sẽ thông báo quy tắc thi đấu..."

Gương mặt của các thí sinh còn chưa xuất hiện, bình luận trong các phòng phát sóng trực tiếp đã tràn ngập:

"Nghe danh mà đến!!"

"Hóng chuyện cả một đêm, tôi xin gọi đây là Cuộc thi Olympic Quân sự bùng nổ nhất trong lịch sử, đỉnh vãi!!"

"Ban tổ chức lảm nhảm gì thế, nghe không hiểu, tôi muốn xem thủ tịch và cún con cơ!!"

"Hóng chuyện trên diễn đàn cả đêm, tôi khuyên mọi người nên cẩn thận, đừng có cứ gọi cún con cún con nữa, đó là giám đốc nhỏ đấy!"

"Chẳng trách anh chồng đã mất kia thua thảm, chỉ có thể nói đối thủ quá mạnh, anh yên tâm mà đi nhé"

"Mới 20 + đẹp trai cấp vũ trụ + bố ruột là Nguyên soái + ba ruột là siêu sao + 1m90 + pheromone cấp S... Tôi không biết cún con này thua kiểu gì"

"Cái gia thế này làm tôi hơi có thuyết âm mưu rồi đấy... Anh chồng trước không phải bị cún con hại chết đấy chứ?"

Trong lúc bình luận đang sôi nổi, quy tắc của trận đấu đồng đội lần này bắt đầu được phát sóng khắp thành phố Olympic.

Địa điểm thi đấu quả nhiên nằm trên biển, và trong trận đấu cá nhân trước đó, lại có gần hai trăm người vì vô ý làm dân thường bị thương mà bị hủy tư cách thi đấu.

Hơn tám trăm tuyển thủ còn lại sẽ được chia theo đội, xuất phát từ các khu vực ven biển khác nhau, ban tổ chức sẽ phát cho mỗi người khẩu phần ăn một ngày, và phát thuyền đơn giản dựa trên số lượng người mỗi đội, mỗi đội ít nhất 1 chiếc, nhiều nhất 5 chiếc.

Thiên Xu vì có đông người, nên được phân đến 5 chiếc.

Trong vùng biển do ban tổ chức lựa chọn, có lớn có nhỏ cả trăm hòn đảo, trên mỗi hòn đảo đều có đặt thức ăn và nước uống, nhưng trong đó chỉ có 10 hòn đảo có đặt cơ giáp.

Đội nào cướp được cơ giáp trước, rõ ràng có thể tăng thêm lợi thế sinh tồn.

Nhưng ban tổ chức sẽ không cung cấp bản đồ liên quan, mọi người cần phải tự vẽ bản đồ.

Cuối cùng, cuộc thi sẽ xếp hạng dựa trên tỷ lệ số người sống sót và số người tham gia của mỗi đội.

Điều này cũng có nghĩa là, sự sống còn của cá nhân sẽ không còn là vấn đề quan trọng nhất nữa, làm thế nào để bảo toàn tất cả đồng đội mới là vấn đề mà thủ tịch của mỗi học viện quân sự cần phải xem xét.

Và xét đến việc trong trận đấu cá nhân trước đó, biểu hiện của Thiên Xu quá xuất sắc, hay nói đúng hơn là biểu hiện của Lan Thư và Long Càn quá xuất sắc, hai người đã trở thành cái gai trong mắt của một số đội.

Họ tiếp tục ở lại trong đội, rất có thể sẽ thu hút sự nhắm đến cố ý của các học viện quân sự khác.

Tất cả các quy tắc đã được đọc xong, đến lúc phân thuyền, Lan Thư chỉ suy nghĩ ba giây liền nói: "Tôi và Long Càn một chiếc, mấy chiếc còn lại các cậu tự do kết hợp."

Người tinh mắt đều nhìn ra Lan Thư đây là muốn biến hai người họ thành mục tiêu, để bảo toàn cho các thành viên còn lại của Thiên Xu.

Nếu các đội khác chia người ra để đuổi theo hai người Lan Thư, chia ít thì không đủ để gây khó khăn cho hai người, chia nhiều thì lại không thể vây bắt Thiên Xu.

Nếu hoàn toàn mặc kệ họ, với thực lực của họ, hầu hết các học viện quân sự có lẽ không sống nổi qua 3 ngày đầu.

Quả thực là một dương mưu không có lời giải, chỉ xem các học viện quân sự khác định đối phó thế nào.

Đó thực ra là một sự sắp xếp rất bình thường, nhưng cảm xúc của khán giả đã bị đẩy lên đến cực điểm, không thể chịu được một chút gió thổi cỏ lay nào, thấy vậy liền lập tức hò hét trong phòng phát sóng trực tiếp:

"Đây chẳng phải là thế giới hai người sao?!"

"Thủ tịch... thủ tịch anh có xem diễn đàn không thủ tịch, có một chú chó sói nhỏ thân giá trăm tỷ đang xoay vòng tiến vào anh kìa"

"Quên anh chồng đã khuất đi thủ tịch ơi!"

"Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, khó đoán quá đi"

"Vậy là báo báo mèo mèo sắp làm chuyện ấy ấy rồi sao"

Lan Thư dẫn Long Càn lên chiếc thuyền nhỏ vô cùng đơn sơ đó, dưới vô số cặp mắt, tự mình lái về hướng ngược lại với đội chủ lực của Thiên Xu.

Trên mặt biển vẫn khá yên bình, Long Càn lái thuyền theo hướng Lan Thư chỉ, còn Lan Thư thì lấy ra quang não dưới ống kính.

Quang não được phép sử dụng trong trận đấu đồng đội, chỉ là có một số hạn chế về kết nối mạng, nó chỉ được sử dụng để vẽ bản đồ, tra cứu tài liệu cơ bản và liên lạc nội bộ, không thể đồng bộ xem nội dung phát sóng trực tiếp của các đội khác.

Lan Thư cúi đầu vẽ lại lộ trình ra khơi của hai người trên quang não.

Mặc dù trước khi cuộc thi bắt đầu, quang não của các thí sinh đã bị hạn chế mạng, nhưng Lan Thư vẫn chặn trước tất cả các nền tảng mạng xã hội của mình, để phòng ngừa xảy ra sự cố như lần trước phát hiện ra manh mối qua thông báo đẩy.

Có bài học kinh nghiệm, lần này Lan Thư vô cùng cẩn thận, ngay cả bài đăng bóc phốt hôm qua, anh cũng dùng tài khoản diễn đàn của Long Càn để đăng, có thể nói là phòng ngừa từ trong trứng nước.

Nhưng anh rõ ràng đã xem thường khả năng điều tra của cư dân mạng.

Cư dân mạng có lẽ không hiểu về quân sự, không hiểu về chiến tranh càng không hiểu về bản đồ biển, nhưng về mặt đào bới trên mạng, ai cũng là chuyên gia.

Hoàn toàn không hiểu nội dung Lan Thư vẽ , Long Càn lại đang nghiêm túc lái thuyền, trong tình huống không có tương tác, khán giả liền tự tìm niềm vui, chuyển sự chú ý sang những nơi khác——ví dụ như mẫu quang não của Lan Thư.

Quang não của Lan Thư vừa nhìn đã biết có chút cũ kỹ, thế là không ít người lên án Long Càn trên bình luận, nửa đùa nửa thật tò mò thảo luận về việc nhà Long đại thiếu gia giàu có như vậy, sao không đổi cho Lan Thư một cái quang não mới.

Nhưng rất nhanh liền có người phát hiện ra một số manh mối:

"Chờ đã, cái quang não này của thủ tịch hình như là phiên bản giới hạn của bốn năm trước"

"Tôi tìm được rồi... Mẫu quang não này lúc đó toàn vũ trụ chỉ phát hành 3.000 chiếc, giá phát hành đủ mua nửa bộ cơ giáp rồi"

"...Hả? Bao nhiêu??"

"#Hóa ra mình là thằng hề#"

"Bốn năm trước... lúc đó chắc anh chồng đã mất kia vẫn còn sống nhỉ, chắc chưa đến lượt cún con tặng đồ đâu nhỉ?"

"Cái gì mà chưa đến lượt, chú ý lời nói của bạn, xin lỗi giám đốc nhỏ đi!"

"Anh chồng đã mất ở khắp mọi nơi, kệ đi, hít một ngụm máu đường đã"

Giữa một loạt bình luận náo nhiệt, có một bình luận lướt qua màn hình: "Tặng quang não giới hạn? Sao cảm thấy tình tiết này quen quen ở đâu đó, mọi người có ấn tượng không?"

Câu nói đó quá bình thường, chen chúc giữa vô số bình luận, chớp mắt đã biến mất, không ai đặc biệt chú ý.

Tuy nhiên người đăng bình luận đó lại không tin vào tà ma, không ai trả lời cô, cô bèn tự mình vào lịch sử duyệt web tìm kiếm.

Lan Thư tự cho rằng mình tính toán không sai sót, yên tâm lênh đênh trên biển, nào biết cùng lúc đó trên diễn đàn, một bài đăng có tên 【Bài viết kể chuyện, tùy tiện viết về một tháng của tôi và chồng tôi, không cần coi là thật】, đột nhiên bị một người đẩy lên trang chủ.

Lúc đầu mọi người đều không để tâm, độ nóng của cuộc tranh cãi tối qua vẫn chưa giảm, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào những bài đăng tiếp tục đào sâu chi tiết.

Có một sinh viên của Thiên Xu thậm chí còn dựa vào việc ẩn danh, đăng lên trang chủ câu chuyện quá khứ giữa Lan Thư và Long Càn, nhất thời gây ra nhiều cuộc thảo luận.

Trong tình huống này, một bài đăng ghi lại chuyện tình yêu bình thường đối với hầu hết mọi người, không có chút hấp dẫn nào.

Nhưng bài đăng kỳ lạ đó sau khi được đẩy lên trang chủ, không biết tại sao độ nóng lại duy trì ở đó một cách kỳ lạ.

Cuối cùng, có một số người không kìm được tò mò mà bấm vào, trong đó nội dung nhật ký ngày thứ mười chín lập tức thu hút sự chú ý của họ——

【Ngày thứ 19, chồng tôi nói anh ấy đã mua cho tôi một chiếc quang não phiên bản giới hạn, đợi đến sinh nhật tôi sẽ tặng cho tôi.】

【Nhưng tôi không nhớ sinh nhật của mình.】

【Tôi muốn lấy ngày gặp anh ấy làm sinh nhật, anh ấy lại bảo tôi lấy ngày rời xa anh ấy làm sinh nhật của mình, nói rằng đó là đại diện cho sự tái sinh và tự do.】

Nhật ký ngày hôm đó không nói cuối cùng có nhận được quà hay không, các bình luận trả lời bên dưới về cơ bản đều là trêu chọc:

"Dịch cho mọi người hiểu: Mặc dù chồng yêu của tôi chỉ nói mồm, mặc dù cuối cùng cũng không biết có tặng hay không, nhưng tôi vẫn ngủ với anh ấy một cách ngon lành"

"Mùi vợ hiền nồng quá, không xem nổi nữa, chuyển kênh nghỉ một lát"

"Tái sinh gì mà tái sinh, tự do gì mà tự do, viết văn vẻ thế... vậy sau đó cậu có làm cho chồng cậu sướng không?"

"Ủa... tôi thật sự rất tò mò chồng cậu rốt cuộc đẹp trai đến mức nào, hứa suông cũng có thể dỗ cậu thành ra thế này?"

"Sao sinh nhật cũng không nhớ mà còn phải dựa vào chồng để chọn ra à?? Tôi thật sự không chịu nổi nữa, sao cái bài đăng vợ hiền này lại có nhiều người xem thế... vậy nội dung ngày tiếp theo khi nào cập nhật đây?"

Bài đăng đó vốn dĩ là 20+, nên mức độ bình luận có hơi lớn một chút, nhưng giữa một loạt bình luận mang tính trêu chọc, bình luận mới nhất có nhiều lượt thích lại có vẻ hơi lạc lõng.

"Cuối cùng cũng tìm thấy rồi, càng xem càng giống... không phải là anh thật đấy chứ, thủ tịch?!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn