Ánh mắt Long Càn nóng rực nhìn người trong lòng, một lúc sau liền ghé sát lại, cọ vào má đối phương khẽ nói: "Lần trước đàn anh cũng có vị này."
Lan Thư phản ứng ba giây mới nhận ra người này đang trả lời câu hỏi lần trước của mình "đã nếm ra được vị gì chưa", thế là hiếm khi đỏ bừng cả mang tai: "Cậu cút ra ngoài cho tôi——"
Anh nói rồi định đẩy người ra, nhưng với thực lực bình thường của anh, chút sức lực lúc này chỉ có thể xem là đã muốn mà còn ỡm ờ ra vẻ.
Long Càn thấy vậy liền nhếch môi, lại hôn anh một cái rồi cố ý nói: "Không cút."
Nói xong, hắn như một chú chó con tự dỗ mình ngoan, ôm người định nằm xuống đệm.
Thế nhưng Lan Thư cúi đầu nhìn thấy vết nước trên chăn, vẻ mặt lập tức trở nên gượng gạo.
Lần này anh thật sự cứng đờ eo ngồi đó, mặc cho Long Càn dùng sức thế nào cũng không chịu nằm xuống.
Alpha liếc nhìn vết tích ở đó, lập tức bị anh chọc cười: "Đàn anh, sao đồ của mình mà còn chê thế?"
Lan Thư mím môi liếc hắn một cái, cũng không nói gì, chỉ dùng sự im lặng để biểu đạt sự kháng cự của mình.
Long Càn không còn cách nào khác, đành phải đứng dậy cởi áo mình ra, trong bóng tối để lộ ra nửa thân trên rắn rỏi.
Không gian trong lều có hạn, cơ bắp trên người kia suýt nữa thì dán vào mặt Lan Thư, Omega bất ngờ nhìn thấy cảnh này, lập tức mở to mắt.
Người này sao lại có vẻ còn... còn... hơn cả năm đó.
Long Càn cúi người trải áo trên lên chăn: "Được rồi, ngủ đi."
Nói xong hắn dường như sợ Lan Thư chê, lại bổ sung: "Đây là áo tôi mới thay hôm nay, không bẩn đâu."
Nói rồi, hắn ôm eo Omega nhẹ nhàng kéo xuống, lần này đối phương không còn kháng cự nữa, cứ thế thuận theo lực của hắn dựa vào lòng.
Có một khoảnh khắc, Long Càn sinh ra một ảo giác quá phận——hình như Lan Thư có một chút thích mình rồi.
Trong bóng tối, không biết qua bao lâu, Lan Thư đột nhiên khẽ nói: "Long Càn..."
Anh hiếm khi gọi thẳng tên của Long Càn, tiếng gọi này vừa vang lên, lập tức khiến người ta tỉnh táo: "Sao thế?"
Lan Thư nhịn đi nhịn lại vẫn không nhịn được nói: "...Cậu cũng đảm đang thật đấy."
Trong ấn tượng của anh, Long Càn với chủ nghĩa Alpha đã ăn sâu vào xương tủy nghe vậy hẳn sẽ thẹn quá hóa giận, không ngờ đối phương lại cúi đầu nhìn anh: "Nếu em đã đảm đang như vậy, vậy đàn anh có bằng lòng cưới em không?"
Lan Thư: "...!"
Omega bất ngờ bị người ta dúi cho một nắm chân tình, lại không thể giữ được vẻ ung dung thường ngày, lập tức mở to mắt.
"Anh xem, lúc nào anh cũng như vậy..." Long Càn ôm anh, kề sát vào chóp mũi anh khẽ nói, "Không chịu trách nhiệm, không hứa hẹn, cũng không cho danh phận, chỉ động động miệng là muốn người ta chết mê chết mệt vì mình——Lan Thư, anh đối với chồng trước của anh cũng như vậy sao?"
Nghe đối phương thẳng thừng gọi tên mình, Omega không hiểu sao bụng dưới lại căng lên, bỗng dưng bị chỉ trích đến không nói nên lời, chỉ có thể trong bóng tối như kẻ trộm chột dạ mà giữ im lặng.
Long Càn nhìn thấy bộ dạng im lặng này của anh thì hận đến nghiến răng, lập tức ôm anh hung tợn hôn.
Cơ bắp nóng rực cách lớp vải trên người, Lan Thư bị hôn đến toàn thân mềm nhũn, như một con mèo vô thức muốn dán vào người kia.
Sự thân mật vô thức của anh cuối cùng cũng xoa dịu được phần nào nỗi oán hận trong lòng Long Càn, cuối cùng Alpha trút hết cảm xúc của mình, ôm người trong lòng hung hăng cắn một cái lên má anh: "Em chờ anh cưới em."
——Em chờ anh cam tâm tình nguyện cho em một danh phận.
Lan Thư lập tức nghe ra được ý tứ trong lời nói của hắn, trái tim lập tức như được ngâm trong nước nóng, một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.
——Long Càn ghen tị với "người chồng đã mất" của Lan Thư từng sở hữu tất cả những gì hắn muốn, nhưng không ngờ rằng ngay cả người đó, cuối cùng cũng không có được cái gọi là danh phận.
Họ cứ mãi lỡ hẹn với nhau, như thể đây chính là kết cục đã định sẵn.
Nghĩ đến đây, Lan Thư nhắm mắt lại, không kìm được mà vùi vào lòng Long Càn.
Nhưng lỡ như... lỡ như lần này kết cục của họ không còn là ly biệt nữa thì sao.
Nếu thật sự có một ngày mọi chuyện đều đã được giải quyết, giữa hai người không còn chút u ám nào nữa... nếu thật sự có một ngày như vậy——anh muốn cầu hôn Long Càn.
Đến lúc đó, người này hẳn sẽ vui mừng khôn xiết... nhỉ?
Omega có chút thấp thỏm cúi đầu, vùi vào giữa những cơ bắp nóng rực của Alpha.
Nhưng ngoài sự thấp thỏm, anh lại không kìm được mà có chút ngọt ngào mong đợi tương lại tốt đẹp mong manh đó từ tận đáy lòng.
Bảy ngày trên hành tinh hoang nhanh chóng trôi qua, có hai nhóm thành viên vì không thể chống đỡ được nữa mà kết thúc huấn luyện sớm, sau khi loại bốn người này, cuối cùng còn lại vừa đúng hai mươi người.
Thành viên chính thức tham gia cuộc thi đến đây về cơ bản đã được quyết định.
Trải qua một tuần hành quân đường dài, mọi người đều mệt lử, Lan Thư trở về trường cho mọi người ba ngày nghỉ ngơi.
Nhưng kỳ nghỉ của mọi người còn chưa được một nửa, cấp trên đã giao xuống một nhiệm vụ mới——Cuộc thi Olympic Quân sự sắp đến ngày đăng ký, nếu các thành viên tham gia của Thiên Xu đã được xác định, vậy thì video quảng bá cần thiết cho mỗi kỳ có thể bắt đầu rồi.
Học viện quân sự tuy không phải là quân đội thực sự, và Cuộc thi Olympic Quân sự cũng không phải là chiến tranh thật, nhưng trong thời đại con người đã trăm năm không có chiến sự, cuộc thi quân sự nghiễm nhiên đã trở thành một hạng mục đại diện cho niềm tự hào dân tộc.
Hơn nữa vì không phải là quân đội tham chiến, không khí của Cuộc thi Olympic Quân sự không quá nghiêm túc, nhiều người dẫu hoàn toàn không hiểu về cơ giáp, chỉ thích xem trai xinh gái đẹp cũng sẽ đến quan tâm.
Đương nhiên, họ thường chỉ quan tâm đến video quảng bá ban đầu và nửa đầu của lịch trình thi đấu.
Phần lớn những người ngoài ngành không phải là fan quân sự, thường xem xong phần thi cá nhân và đồng đội sẽ dần dần rời đi.
Dù sao thì phần thi chiến thuật sau đó là những ván cờ sa bàn khô khan, còn phần thi cơ giáp thì về cơ bản không nhìn thấy mặt của thí sinh, sức hấp dẫn đối với người ngoài ngành quả thực có hạn.
Vì thế, nhiều phương tiện truyền thông nhỏ không đủ kinh phí, khi mua bản quyền phát sóng Cuộc thi Olympic Quân sự thường cũng chỉ mua hai hạng mục đầu tiên.
Và hoàn cảnh của một số học viện quân sự nhỏ cũng có những điểm tương đồng với các phương tiện truyền thông đó, về cơ bản, họ hoàn toàn dựa vào Cuộc thi Olympic Quân sự ba năm một lần để kêu gọi tài trợ, vì vậy dù là quảng bá trước cuộc thi hay quá trình thi đấu, những học viện quân sự nhỏ này đều sẽ làm mọi cách để tạo điểm nóng.
Dưới ảnh hưởng của nhiều yếu tố, không khí chung của Cuộc thi Olympic Quân sự hoàn toàn không nghiêm túc như nhiều người tưởng tượng, vì vậy lần này video quảng bá của Thiên Xu cũng không cần phải quá nâng cao giá trị, chỉ cần thể hiện được tinh thần của mọi người là được.
Lễ phục chính thức mà trường chuẩn bị cho 20 người cuối cùng có chút khác biệt so với đồng phục thường ngày, vẫn là nền đen vàng, chỉ là về kiểu dáng đã bỏ một chút sự thoải mái, thay vào đó thêm vào nhiều yếu tố tôn dáng hơn.
Người ta nói quân phục là thẩm mỹ viện tốt nhất của con người, dù chỉ có 40% dung mạo, được bộ lễ phục này tôn lên cũng có thể lập tức biến thành 80%.
Còn như Long Càn vốn đã tuấn tú xuất chúng, sau khi mặc bộ lễ phục quân phục đen vàng này, cả người lập tức tỏa sáng rực rỡ, gần như khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng trong một đám quân phục màu đen, chỉ có Lan Thư có chút đặc biệt——để làm nổi bật vị trí thủ tịch, trường đã đặc biệt đặt may cho anh bộ lễ phục quân phục màu trắng vàng.
Dưới ánh nắng, chút sắc vàng trên vai Omega lấp lánh rực rỡ, tôn lên dung mạo vốn đã tuấn mỹ của anh như một vị thần.
Đôi chân thẳng tắp thon dài đến lóa mắt, vòng eo được bó trong lớp vải trắng như tuyết, ngoài khuôn mặt, ngay cả ngón tay cũng được bao bọc trong găng tay, không một tấc da thừa nào lộ ra.
Long Càn bất ngờ nhìn đến ngây người, cả người sững sờ cứng đờ tại chỗ.
Lan Thư vốn đang bàn bạc nội dung cụ thể với các chuyên gia quay phim, sau khi cảm nhận được ánh mắt nóng rực đó, anh hơi khựng lại, quay đầu nhìn người kia khẽ cười một cái.
"——!"
Gió nhẹ thổi qua, Long Càn dưới ánh nắng lập tức mở to mắt, chỉ cảm thấy thế giới đều yên tĩnh lại, nhất thời chỉ còn lại tiếng tim đập như trống trận trong lòng mình.
Việc quay video quảng bá kéo dài hai ngày, sau khi thay đổi nhiều nội dung, cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của Lan Thư.
Sau một tuần cắt ghép chỉnh sửa, ngay ngày video được phát hành đã nhận được phản hồi lớn trên toàn vũ trụ.
Phản hồi này dưới các phương tiện truyền thông chính thức biểu hiện bằng những lời khen ngợi như máy móc:
"Đẹp trai thế á?! Không hổ là Thiên Xu!!"
"Trai đẹp đều nộp hết rồi sao, rưng rưng nước mắt."
"Trời ơi, thủ tịch năm nay lại là một Omega! Khen ngợi công tác bình đẳng của Thiên Xu!"
"Thủ tịch đại nhân đẹp trai đến mức tôi ch** n**c miếng."
"Mong chờ biểu hiện của Thiên Xu!"
Những lời khen này thực ra liếc mắt một cái là có thể thấy được sự chính thức hóa trong đó, rõ ràng là có những người chuyên nghiệp đang kiểm soát bình luận.
So với đó, phản ứng của diễn đàn ẩn danh lại có vẻ chân thực hơn nhiều.
Bản thân Lan Thư ngoài việc cập nhật bài đăng của mình trên diễn đàn, thực ra không phải là người thường xuyên sử dụng nó.
Nhưng dù vậy, tối hôm video quảng bá được phát hành, sau khi tắm xong, anh dựa vào đầu giường định đọc lại nhật ký của mình, vừa mở diễn đàn ra đã bị những bài đăng trên trang chủ đập vào mắt:
"Thủ tịch năm nay của Thiên Xu... ai hiểu được... đẹp đến mức muốn yêu đương OO với anh ấy... muốn vùi vào lòng anh ấy gọi anh ấy là mẹ..."
"Các chị em ơi, căn bệnh thích Alpha của tôi đã được chữa khỏi bằng cách l**m thủ tịch rồi, các chị cũng mau đến thử đi!"
"Liên minh đã thông qua luật hôn nhân OO, Omega chúng ta phải cưới nhau gả cho nhau... vậy nên thủ tịch daddy khi nào thì kết hôn với em..."
"Sao mọi người đều đang thảo luận về thủ tịch hết thế?! Không ai phát hiện ra người bên phải thứ nhất đẹp trai đến người thần phẫn nộ sao?!"
"Thảo luận nghiêm túc, người bên phải thứ nhất sao lại có chút quen mắt, hơn nữa còn rất trùng hợp lại họ Long... đại soái ca này không phải là con riêng của LY chứ?" (Tên ông bô Long Vũ viết tắt bằng pinyin ó)
Lan Thư: "..."
Trong diễn đàn Tinh Không, chuyên mục ẩn danh mà Lan Thư đăng bài thực ra là khu vực thiên về tình cảm với người dùng chủ yếu là Omega, do đó những người này tuy dùng từ thô thiển, nhưng về cơ bản đều là những bài đăng có đánh giá tương đối tích cực.
Lan Thư cứng rắn bấm vào một trong những bài đăng thảo luận về mình, nhìn thấy trong phần trả lời một loạt "daddy" và "mẹ", lập tức sợ hãi thoát khỏi diễn đàn.
Lan Thư quấn khăn tắm bị dọa toát cả mồ hôi lạnh, sau khi hoàn hồn, ý nghĩ đầu tiên dâng lên trong lòng lại là——chuyện này mà để Long Càn nhìn thấy, chẳng phải sẽ tức đến mất lý trí sao?
Omega còn sợ hãi nhìn trang chủ diễn đàn, thế nhưng anh không biết rằng, mấy ngày nay Long Càn tạm thời không có thời gian để tức giận vì những lời này.
Bởi vì so với chuyên mục chủ yếu là Omega, những bình luận ẩn danh của một số chuyên mục quân sự có thể nói là cực kỳ hôi thối, hoàn toàn không thể nhìn được.
Hơn nữa Omega càng xinh đẹp, càng dễ bị những người đó bình phẩm, từ ngày video quảng bá được phát hành, dưới một chuyên mục ẩn danh quân sự lớn nhất đã tràn ngập một số lời lẽ hôi thối khó tả:
"Năm nay người dẫn đội của Thiên Xu là một Omega?! Tình huống gì đây?"
"Đã nói là không nên để O yếu lên bàn ăn cơm rồi mà, tôi có thể tưởng tượng sau khi khai mạc sẽ bị những nơi khác chế giễu thành cái dạng gì..."
"Thiên Xu cũng bắt đầu chơi trò zzzq rồi sao?"
"Mang theo bình hoa cũng không phải như vậy chứ, người này có lai lịch gì? Chắc chắn là bán thân để leo lên rồi."
"Lại làm cho mấy O đó l*n đ*nh rồi."
Long Càn tình cờ nhìn thấy liền tức điên lên, một mình chống lại trăm người cãi nhau ba ngày trên diễn đàn, ngay cả thời gian ngủ buổi tối cũng muộn đi rất nhiều, đến mức hiếm khi có được giờ giấc sinh hoạt thống nhất với Lan Thư.
Alpha trẻ tuổi thậm chí còn bị tức đến mức vào mơ bị người ta ôm vào lòng như tấm ảnh cũng không còn ghen tuông nhiều như trước nữa——dù sao so với việc mình bị xem là vật thay thế, việc Lan Thư bị người khác sỉ nhục càng khiến hắn không chịu nổi hơn, so sánh với nhau rồi tất nhiên sẽ không còn ghen tuông nồng đậm như trước nữa.
Thứ sáu tuần đó, sau khi kết thúc huấn luyện chiến thuật vốn là giờ ăn trưa, trên đường Long Càn đến nhà ăn, trên quang não lại đột nhiên hiện ra một tin nhắn trả lời.
Hắn chỉ liếc mắt một cái đã tức không chịu nổi, lập tức dừng bước đến nhà ăn, ngồi trong vườn hoa của trường cãi nhau với người dùng ẩn danh đó.
Một trận cãi nhau này kéo dài đến cùng trời cuối đất, Lan Thư đến nhà ăn không tìm thấy hắn, phải quay lại mới tìm thấy hắn trong vườn hoa.
"Tôi đang tìm cậu, trường có chuyện có thể phải phiền cậu một chút..." Lan Thư cầm quang não đi tới, lại thấy Alpha mặt đầy lửa giận, không khỏi khựng lại, "Cậu đang xem gì vậy?"
Nghe thấy giọng của Lan Thư, Long Càn bỗng hoàn hồn, sợ anh nhìn thấy nội dung trên diễn đàn sẽ khó chịu, định tắt quang não đi: "Không có gì——"
Tiếc là Lan Thư liếc mắt một cái đã quét đến một bình luận trên đó.
"Chịu rồi, Thiên Xu ba năm trước đã bị một trường học nhỏ không tên tuổi đánh bại, năm nay không biết tiến thủ lại còn bày đặt thủ tịch Omega, mẹ kiếp, sinh vật như Omega có thể ngoan ngoãn ở nhà sinh con được không? Cứ phải chen vào những chuyện lớn như thế này làm gì!"
Nhưng vẻ mặt Lan Thư vẫn bình tĩnh, không có chút tức giận nào, ngược lại còn ngồi xuống bên cạnh Long Càn an ủi: "Chỉ là bảo tôi về nhà sinh con thôi, không phải rất hợp ý cậu sao, có gì mà tức chứ?"
Tiếc là mỗi lần Lan Thư muốn an ủi người khác, lời nói ra đều không được hay cho lắm.
"——Tôi không có!" Long Càn nghe vậy lập tức vừa tủi thân vừa tức giận nói, "Trong mắt anh, tôi và đám ngu này cùng một loại sao?"
Lan Thư: "..."
Lan Thư nhanh mồm nhanh miệng, sau khi nhận ra mình nói sai, vội vàng cẩn thận quan sát xung quanh, rồi nghiêng đầu khẽ hôn lên má đối phương một cái.
Long Càn bị anh hôn đến ngây người, Lan Thư nhân cơ hội này tắt quang não của hắn: "Được rồi, đừng xem những thứ linh tinh đó nữa, năm nay trường muốn đổi một lô cơ giáp——"
Thế nhưng thói quen sử dụng quang não của Long Càn lại khác với người thường, nút bật tắt của hắn không ở vị trí mà hầu hết mọi người quen thuộc, vì vậy Lan Thư đưa tay lên, không những không tắt được quang não của hắn, ngược lại còn kéo trang diễn đàn xuống một chút, một số lời lẽ hôi thối hơn lập tức xuất hiện trước mặt hai người:
"Thảo luận nghiêm túc, mông của Omega tên Lan Thư đó sao lại vừa to vừa cong thế..."
"Cảm giác như đã sinh con rồi"
"Cúc áo trước ngực sắp bung ra rồi... cảm giác sẽ chảy sữa, không chừng buổi tối đã lén cho ai m*t rồi."
"Chắc chắn là bán thân để leo lên, cái mông đó nhìn là biết không phải còn trinh."
"Năm nay là tình hình gì vậy? Nhà tài trợ mời một diễn viên O, thủ tịch Thiên Xu cũng là O, O bảo dưới bàn đã ra sức rồi sao?"
"Cẩn thận đấy, đội ngũ pháp lý và kim chủ của mxs đều mạnh đến mức vô lý"
"Vậy rốt cuộc kim chủ của mxs là ai vậy, mẹ kiếp hai mươi mấy năm rồi còn bao nuôi anh ta, cũng không chán sao?"
Alpha vốn sắp được dỗ ngoan thấy vậy lập tức bừng lại lửa giận, Lan Thư trong lòng giật thót, thu tay lại vừa định nói gì, Long Càn tức đến mức thoát ngay ra khỏi diễn đàn, lôi ra một người nào đó từ danh sách đen, tiện tay gọi cho người đó.
Lan Thư thấy vậy liền nhíu mày.
Bên kia nhanh chóng bắt máy: "Xin chào, đây là trợ lý của Minh Tuyết Thời, Minh tổng hiện không tiện nghe điện thoại, có việc gì xin ngài cứ nói trực tiếp với tôi, tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy."
Lan Thư nghe vậy bèn khựng lại——Minh Tuyết Thời, nhà tài trợ của Cuộc thi Olympic Quân sự lần này, siêu sao vũ trụ mà trong bài đăng vừa rồi ngay cả tên cũng không dám viết rõ, hiện đã thoát khỏi thân phận nghệ sĩ, về cơ bản đã trở thành một ông trùm của ngành thời trang. (Tên của MTT trong pinyin là míng xuĕ shí nên viết tắt là mxs á)
Người này dựa vào một khuôn mặt mà nổi tiếng ngay từ năm 18 tuổi, hai mươi mấy năm qua không có scandal, cho đến năm nay mới đột nhiên xuất hiện một số tin tức lằng nhằng với các ngôi sao đang nổi, có người suy đoán đối phương đang dùng cách này để thị uy với kim chủ đứng sau.
Omega này có thể nói là một huyền thoại, ngay cả người hoàn toàn không quan tâm đến giải trí như Lan Thư cũng đã từng nghe nói.
...Sao Long Càn lại có số điện thoại của người ta?
Lan Thư mơ hồ có một suy đoán nào đó, rất nhanh, suy đoán này đã được xác thực.
Long Càn nói với quang não không chút khách sáo: "Bảo Minh Tuyết Thời nghe điện thoại."
"...!" Người bên kia nghe thấy giọng của hắn dường như giật mình, rồi lập tức đổi giọng, "Minh tổng, thiếu gia tìm ạ!"
Lan Thư nhíu mày, suy đoán trong lòng về cơ bản đã được xác thực——
"Ối, mặt trời mọc đằng tây rồi." Một giọng nam trong trẻo vang lên, "Tìm daddy có chuyện gì vậy, con trai yêu?"
Vẻ mặt Long Càn lạnh lùng như thể không phải đang gọi điện cho ba đẻ của mình: "Bảo người của ông lôi mấy đứa ồn ào nhất trong chuyên mục quân sự Tinh Không ra kiện đi, trước sáng mai mà thư luật sư chưa được gửi đi, tôi sẽ báo tọa độ của ông cho Long Vũ."
"...Mẹ kiếp thằng con trời đánh!" Siêu sao vũ trụ nghe thấy câu đe dọa này đột nhiên bị dọa đến giọng run lên, rồi ra vẻ ngoài mạnh trong yếu nói, "Tháng sau ông đây ly hôn với họ Long rồi, đừng hòng dùng nó để dọa ông!"
"Ly hôn quân nhân cần khởi tố ít nhất nửa năm." Long Càn mặt không biểu cảm nói, "Ông bố lớn của tôi đang ngồi ở tầng bốn tòa nhà Liên minh, sáng mai thư luật sư không được gửi đi thì chờ Nguyên soái gõ cửa nhà ông đi."
Bên kia đột nhiên không có động tĩnh gì, rõ ràng là bị dọa đến mất tiếng.
"Còn nữa," Nói đến đây, giọng điệu của Long Càn cuối cùng cũng có chút biến động, âm u như đang đe dọa, "Ông mà dám cùng mấy thằng tiểu bạch kiểm của ông sinh ra đứa con thứ hai để cướp tài sản của tôi thì ông cứ chờ ngày giấy đăng ký kết hôn của ông và Long Vũ lên trang nhất đi."
Nói xong, trong tiếng chửi rủa kinh thiên động địa đột nhiên vang lên của người kia, Long Càn cúp điện thoại.
Thế giới một lần nữa yên tĩnh lại, gió nhẹ thổi qua khu vườn này, Alpha trẻ tuổi cuối cùng cũng trút được cơn giận.
Dưới ánh nắng rực rỡ, Lan Thư không kìm được mà quay đầu nhìn hắn, đột nhiên hiểu ra tại sao người này lại có thể trông tuấn tú đến vậy.
Long Càn như con công xòe đuôi giải quyết những kẻ sỉ nhục mình trước mặt người trong lòng, một lúc sau mới nhớ ra người này dường như có việc tìm mình, vội vàng quay đầu nói: "Anh vừa nói tìm tôi có chuyện gì à?"
Lan Thư lúc này lại không vội bàn chuyện chính nữa, ngược lại còn nhướng mày nhìn màn hình quang não của hắn.
Long Càn thấy vậy liền khựng lại, chủ động giải thích: "Minh Tuyết Thời, anh hẳn là biết, đó là... ông ba Omega của tôi."
Từ này không mang chút tình cảm nào, chẳng khác gì đọc từ trong sách sinh học.
"Siêu sao vũ trụ, đại danh lừng lẫy." Lan Thư quả thực không biết người ba kia của hắn lại có thân phận như vậy, "Trước đây quả thực rất ít nghe cậu nhắc đến các ba của mình."
"Hai người họ... không có gì đáng nhắc đến." Long Càn không hiểu sao lại cười lạnh một tiếng, "Một người là kẻ ngu ngốc hám tiền, ham hư vinh và sùng bái kẻ mạnh, ngoài khuôn mặt ra thì không có gì, tưởng rằng có con là có thể trói chân được Nguyên soái Liên minh... người còn lại là một kẻ điên tâm lý âm u, đầu óc cũng không bình thường, định bẻ gãy cánh để trói người ta bên cạnh."
Lan Thư nghe vậy cũng khựng lại——Tên Long Vũ mặt chết đó còn có quá khứ bùng nổ như vậy ư? Thảo nào ông ta kỵ nhất người khác nhắc đến vợ mình.
"Nghe có vẻ rất k*ch th*ch phải không?" Long Càn cười khẩy một tiếng, giọng điệu dịu xuống, "Chỉ tiếc là không ai quan tâm đến đứa trẻ mà họ tạo ra vì h*m m**n ích kỷ của mình nghĩ gì."
Lan Thư giật thót, ngẩng đầu nhìn hắn.
Long Càn nhìn chằm chằm vào ánh mắt chuyên chú của anh, không kìm được mà bộc bạch quá khứ của mình trước mặt người trong lòng: "Hai người họ có tiền có quyền, nuôi con có thể như nuôi thú cưng, tùy tiện vứt cho bảo mẫu, quản lý hoặc cấp dưới, nhưng ít nhất chó của các ngôi sao khác sẽ không bị quản lý mang đi bán, còn con trai của Nguyên soái và siêu sao... lại sống không bằng chó."
"Có lẽ họ rất nổi tiếng, trong mắt người ngoài rất rực rỡ... nhưng trong mắt tôi, họ chỉ là một cặp đôi thối nát xứng đôi vừa lứa mà thôi."
Lan Thư nghe vậy sững sờ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu không nói nên lời.
——Thảo nào lúc đó, Long Càn chưa bao giờ nhắc đến chuyện bố mẹ mình.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Lan Thư mới đè nén được cơn đau lòng đó, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra nói: "...Bán gì cơ?"
Long Càn nghe vậy thì khựng lại, một lúc sau giả vờ như lòng biết rõ mà nói: "...Lúc 13 tuổi hai người họ đòi ly hôn, không có thời gian quản tôi, quản lý lúc đó của Minh Tuyết Thời là một kẻ ngu ngốc hám tiền, cũng không biết ông bố kia của tôi là ai, lúc đó có người cho gã một khoản tiền lớn, gã bèn bán tôi cho bọn buôn người."
Lan Thư cố gắng giữ bình tĩnh: "...Vậy sau đó thì sao?"
Long Càn thuận miệng nói: "Sau đó? Trả tiền chuộc về chứ sao, tên quản lý đó cũng vào tù rồi."
Hắn không biết gì cả, chỉ là nói bừa mà thôi.
Năm đó hai người họ quả thực hối hận vô cùng, cũng đã tốn rất nhiều công sức tìm hắn, nhưng người cuối cùng cứu hắn ra hoàn toàn không phải là họ, mà là Lan Thư.
Nhưng Long Càn không nhớ gì cả.
Còn Lan Thư, cho đến tận hôm nay, cũng chỉ biết năm đó là mình đã khắc bản đồ lên cánh tay đối phương, nhưng chứng cứ duy nhất đó cũng sớm đã bị chính tay anh xóa đi.
Đoạn quá khứ nồng đượm đến mức khiến một thiếu niên 18 tuổi cam nguyện từ bỏ tương lai rực rỡ, giờ đã hoàn toàn không ai biết đến.
"Nhưng bây giờ những chuyện đó đều đã qua rồi." Long Càn quay đầu nhìn Lan Thư cười một cái, "Chỉ cần hai người họ đừng sinh ra con riêng để chia tài sản của tôi, thích làm gì thì làm."
Alpha trẻ tuổi gần như đang ám chỉ, số tiền khổng lồ mà hai người cha rẻ tiền của hắn để lại sau này đều là của một mình hắn, khoe khoang như vậy, chỉ thiếu điều viết hai chữ "theo đuổi bạn đời" lên mặt.
Những thứ mà hắn từng khinh bỉ, lúc này lại không kìm được mà dâng đến trước mặt Omega, muốn dùng những điều thế tục tốt đẹp này để đổi lấy sự ưu ái của đối phương.
Lan Thư liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư của hắn, trong lòng bỗng dưng mềm nhũn.
....Nhưng tôi thích con người em, dù em nghèo khó hay giàu có, em đều là người chồng duy nhất trong lòng tôi.
Nghĩ đến đây, Omega không kìm được mà cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt mình.
"Đàn anh vừa nói có việc cần tôi giúp." Long Càn thấy anh không nói gì, trong mắt không khỏi lóe lên một tia thất vọng, nhưng vẫn giả vờ như không nhận ra, "Chuyện gì vậy?"
Lan Thư thu lại suy nghĩ nói: "Năm nay Thiên Xu định đổi một lô cơ giáp."
Alpha trẻ tuổi đối với những chuyện thế này luôn rất có hứng thú: "Cuối cùng cũng chịu đổi rồi sao? Định đổi thành chiếc nào?"
"Cơ giáp của phần thi đồng đội do ban tổ chức cung cấp, không cần chúng ta lo, nhưng phần thi cơ giáp tổng cộng cần 10 chiếc, trường vì thế đã mua mới 6 chiếc cấp S và 2 chiếc cấp SS, ngoài ra còn lại 2 chiếc, tôi muốn họ xin cấp SSS, hội đồng trường hiện đang xin cấp trên, hiệu trưởng cũng bảo tôi giúp nghĩ cách." Lan Thư nói đến đây liền dừng lại, "Vì vậy nói một cách nghiêm túc, không phải là yêu cầu của trường, mà là yêu cầu cá nhân của tôi."
Nói xong, anh cũng không nói mình đã nhắm trúng chiếc cơ giáp nào, cứ thế ngẩng đầu nhìn vào mắt Long Càn.
Alpha trẻ tuổi bị anh nhìn đến đầu óc nóng lên, buột miệng nói: "Anh muốn lái chiếc nào, tôi đi mua cho anh."
Cơ giáp cấp S bình thường một chiếc đã tốn hơn trăm triệu tinh tệ, cơ giáp cấp SSS chỉ riêng chi phí chế tạo đã là con số thiên văn, càng không cần nói đến phần lớn đều là có giá mà không có hàng, hoàn toàn không thể mua được.
Nhưng Long Càn lại bị sắc đẹp mê hoặc đến mức không tiếc khoác lác, Lan Thư thấy vậy có chút không nhịn được cười, nhưng trên mặt không hề biểu lộ ra.
Thực ra với thân phận của Lan Thư, chỉ cần là cơ giáp có thể mua được qua các kênh mua bán, trường sẽ không keo kiệt, thậm chí phần lớn cơ giáp đang tại ngũ của Hoa Hạ, anh đều có thể tùy tiện chọn.
Nhưng trong số những cơ giáp này, chỉ có một chiếc là ngoại lệ.
"Mua thì không cần mua." Lan Thư mang theo nụ cười gần như không thể nhận ra, nhìn thẳng vào mắt Long Càn, "Tôi muốn lái... Cửu Uyên."
Long Càn trong lòng giật thót một cái, lập tức thoát ra khỏi trạng thái bị mê hoặc đó.
——Cơ giáp Cửu Uyên.
Cơ giáp hạng nặng cấp SSS duy nhất đang tại ngũ của Hoa Hạ, đương nhiên, điều quan trọng nhất là——chủ sở hữu của nó là Nguyên soái Hoa Hạ hiện tại, Long Vũ.
Long Càn lập tức nhận ra mình đã bị Lan Thư gài bẫy, lập tức nói: "Lão già Long Vũ đó xem Cửu Uyên còn quý hơn cả con ngươi của ông ta——"
Chưa đợi hắn nói xong, Lan Thư ôm mặt hắn quay lại, một nụ hôn trực tiếp rơi xuống môi hắn: "Nhưng tôi chỉ muốn lái Cửu Uyên thôi."
Long Càn lập tức khựng lại.
Trong khuôn viên trường, giữa bụi hoa gió xuân phơi phới, Omega gần trong gang tấc, tất cả đều đẹp như một giấc mơ.
Lan Thư thấy vậy đã biết là có hy vọng, khẽ nhếch môi, ghé vào tai đối phương khẽ nói: "Nghĩ cách đi... thiếu gia."
——Lan Thư đang làm nũng với hắn.
Omega kiêu ngạo đó, đang làm nũng với hắn.
Biết rõ đó là mỹ nhân kế không hề che giấu, nhưng sắc mặt Long Càn vẫn bùng lên, lý trí lập tức lung lay sắp đổ: "Tôi——"
Lan Thư thấy hắn còn do dự, bèn dùng khóe mắt liếc nhìn tình hình xung quanh, thấy không có ai, anh liền nắm tay Alpha đặt lên ngực mình.
"——!"
Long Càn kinh ngạc mở to mắt.
Người đẹp đó cụp mi không nói gì, chỉ nắm tay hắn cách lớp vải ấn hai cái.
Alpha trẻ tuổi nào chịu nổi sự quyến rũ này, lý trí và tiền đồ lập tức tan thành mây khói, tại chỗ liền bán đứng ông bố già của mình: "...Tôi đi xin Long Vũ, nhất định sẽ để anh lái được Cửu Uyên."
Nói xong hắn thật sự không chịu nổi sự quyến rũ, ôm eo người trước mặt, cúi đầu định hôn.
Lan Thư cười thầm, cố ý quay đầu đi, giơ một ngón trỏ chặn trước môi hắn đòi một lời đảm bảo: "Nếu tôi không lái được thì sao?"
Long Càn mất trí vì sắc đẹp, nghe vậy bèn ôm anh quả quyết, vì nghĩa diệt thân nói: "Không lái được, tôi sẽ g**t ch*t lão già đó, lấy Cửu Uyên làm di sản tặng cho anh."