Xuyên Vào Đam Mỹ Cùng Oan Gia Trúc Mã

Chương 7

Thấy vẻ mặt ấy của ta, hắn lại bật cười.

"Chỉ cần không kích hoạt những điểm cốt truyện đặc biệt, hắn sẽ không trở nên biến thái."

Hắn giải thích với ta rằng mình đã nghiên cứu rất kỹ những điểm cốt truyện.

Tuyến tình cảm trong nguyên tác vẫn luôn tồn tại vững chắc, bất kể chúng ta phản kháng thế nào thì cũng chỉ khiến tuyến thời gian phát sinh thay đổi.

Nhưng đồng thời cũng có một điểm tốt, đó là chỉ cần chúng ta không chủ động kích hoạt, tuyến thời gian sẽ không thay đổi.

Hiện tại mọi chuyện vẫn đang dừng ở một giai đoạn tương đối nhẹ nhàng, chỉ cần nắm được quy luật thì cứ thuận theo là ổn.

Đương nhiên, càng về sau, khi càng nhiều điểm cốt truyện bị kích hoạt, hắn sẽ càng t.h.ả.m hơn...

Ta nhìn hắn đầy khó tin.

"Huynh thật sự không thấy lo lắng sao?"

Hắn bình thản đáp:

"Tâm lý của ta vẫn còn khá vững."

Ta nói:

"Không phải đâu. Mỗi lần tên kia nhìn thấy huynh, trong đầu toàn là mấy hình ảnh không lành mạnh, ngay cả tư thế cũng đổi đến mấy..."

"Tần Diệu Diệu!"

Ta lập tức ngậm miệng.

Giang Thượng hít sâu một hơi.

"Đều từng này tuổi rồi mà vẫn còn như thế."

Như thế nào chứ?

Thích gây chuyện!

Thật ra ta có một tật xấu rất kỳ quặc, từ nhỏ nhìn hắn lúc nào cũng bình tĩnh, kiềm chế như vậy, ta lại càng không nhịn được muốn trêu chọc hắn vài câu.

Ta rất thích nhìn dáng vẻ hắn phát điên.

Nghĩ đến đây, sắc mặt ta chợt biến đổi.

C.h.ế.t rồi!

Suy nghĩ của ta chẳng phải lại trùng với tên cẩu hoàng đế kia sao?

Trong nguyên tác từng viết, mỗi lần Hạo Đế nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh, tự chủ của Ninh Vương, hắn đều hận không thể tự tay xé nát lớp ngụy trang ấy, muốn nhìn Ninh Vương... nhìn hắn dốc hết sức nhẫn nhịn, rồi cuối cùng vẫn không thể nhịn nổi!

Giang Thượng nheo mắt nhìn ta.

"Nàng đang nghĩ gì vậy? Sao mặt đỏ bừng, ngay cả tai cũng đỏ cả lên?"

Ta lập tức tránh sang một bên.

Không được.

Không thể tiếp tục ở đây nữa.

Trước đây sao ta không nhận ra, gương mặt này của hắn thật sự quá hợp để gắn vào những lời miêu tả hổ lang ấy!

Chúng ta đã chuẩn bị chu toàn mọi thứ, la bàn đã được đưa tới, vật liệu để lắp đồng hồ cơ cũng đã đầy đủ.

Giang Thượng thức trắng một đêm, dùng linh kiện của mười bộ vật liệu để lắp ráp thành hai chiếc đồng hồ.

Mỗi người chúng ta một chiếc.

Ta có chút chột dạ.

"Ta đâu biết đo kinh độ với vĩ độ."

Mang thứ này theo cũng chẳng có tác dụng gì với ta.

Thế nhưng hắn vẫn tự tay đeo lên cổ tay ta.

Chiếc của ta dùng ba chuỗi trân châu làm dây đeo, vô cùng đẹp mắt.

"Cứ đeo đi, biết đâu sẽ có lúc dùng đến."

"Vâng."

Theo kế hoạch, chuyến đi lần này chính là để khảo sát thực địa.

Nhiệm vụ của ta là ngoan ngoãn đứng yên như gà, đến khi xuất hiện điểm cốt truyện cần thiết thì nhắc nhở hắn.

Hoặc giúp hắn che giấu, còn hắn sẽ phụ trách đo đạc và quan sát thiên tượng, xem có thể tìm ra manh mối gì hay không.

Đeo đồng hồ xong, ta giơ tay lên.

Giang Thượng bất đắc dĩ giơ tay vỗ vào tay ta.

Hắn nói: "Lần trước vỗ tay với nàng vẫn là trước kỳ thi đại học."

Ta thản nhiên đáp: "Lúc đó là để cọ chút vận may của huynh."

Dù sao ta cũng không có nắm chắc như hắn.

Hắn suy nghĩ một lát, rồi cầm lấy tay ta, lại vỗ thêm ba cái.

"Vận may đều cho nàng."

Ta còn đang cảm động.

Ai ngờ hắn lại nói: "Dù sao ta cũng có thực lực."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

...

Biến đi!

Đến ngày xuất phát, Hoàng thượng đích thân điểm danh Giang Thượng theo hầu ngự giá.

Đối với một vị Vương gia đã thất sủng, lại còn bị tước mất chức quyền mà nói, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Sau đó, Hoàng hậu dứt khoát ban chỉ cho ta cùng ngồi chung xe.

Khi nhận được tin ấy, hiếm khi thấy Giang Thượng lộ vẻ căng thẳng.

Ta an ủi hắn: "Không sao đâu. Chẳng phải huynh từng nói, chỉ cần không kích hoạt điểm cốt truyện thì tuyến thời gian sẽ không thay đổi sao? Ta tin huynh có thể ứng phó được."

Giang Thượng nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.

"Tần Diệu Diệu, người đáng khiến người khác lo lắng nhất chẳng phải là nàng sao?"

Ta trợn mắt.

"Ta có kinh nghiệm đọc truyện vô cùng phong phú. Ta có thể không biết đấu với người khác, chẳng lẽ còn không biết làm sao để an phận giữ mình sao?"

Giang Thượng từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta một lượt.

"Ồ."

Mạnh miệng thì mạnh miệng vậy thôi.

Nhưng...

Ngồi cùng xe với Hoàng hậu thật sự là...

Ngay từ ánh mắt đầu tiên khi gặp lại vị thiên chi kiêu nữ này, ta đã biết bà vẫn cho rằng ta chính là con "hồ ly tinh" kia.

Quả nhiên, quả nhiên.

Tuyến thời gian của cốt truyện quả thật sẽ không dễ dàng thay đổi.

"Quỳ xuống."

"Thần phụ tuân mệnh."

Bà bắt ta quỳ suốt cả quãng đường, quỳ thì quỳ vậy.

Trên xe ngoài Hoàng hậu ra còn có mấy vị công chúa và Vương phi.

Cỗ xe ngựa này rất rộng, ngay cả cung nữ cũng có chỗ ngồi, chỉ có mình ta phải quỳ.

Các nàng đều cười nhạo ta!

Ta lặng lẽ trợn mắt, nghĩ thầm từ nhỏ ta đã làm bạn với loại học bá như Giang Thượng, bị cười nhạo còn ít hay sao?

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Điều ta giỏi nhất chính là mặt dày.

Gia Vương phi cười nói: "Hoàng hậu nương nương, thần phụ cũng là lần đầu tiên thấy một vị Vương gia đã bị bãi chức mà lại nhanh ch.óng được phục sủng, còn được ban ân theo hầu ngự giá."

Nhị công chúa thì châm chọc thấy rõ hơn.

"Vậy cũng phải nhờ vị Ninh Vương phi này. Thủ đoạn đúng là không tầm thường."

Ta hèn mọn đáp: "Điện hạ quá khen, thần phụ mỗi ngày đều ở yên trong phủ, cửa lớn không bước, cửa nhỏ không ra..."

Hoàng hậu bỗng lạnh giọng ngắt lời.

"Bổn cung cho phép ngươi mở miệng sao?"

Ta: "..."

Không phải chứ, mọi người đều đang nói chuyện, chẳng lẽ ta quỳ thì ngay cả quyền lên tiếng cũng không có?

"Thôi ma ma, vả miệng."

"Vâng."

Thế là Thôi ma ma với bàn tay to như chiếc quạt hương bồ từng bước tiến về phía ta...

Bàn tay ấy rốt cuộc ăn gì mà lớn đến vậy!

Ta vội hô lên: "Xin nương nương bớt giận!"

Nhị công chúa quát lớn: "To gan! Hoàng hậu nương nương ban thưởng cho ngươi, ngươi còn dám kháng chỉ sao?"

Ta cố gắng biện bạch.

"Nương nương, trên mặt thần phụ hôm nay đ.á.n.h đến ba cân phấn, nếu một cái tát làm trôi hết, lát nữa thần phụ thật sự không còn mặt mũi nào xuống xe gặp người."

Thôi ma ma cũng hơi do dự.

Dù sao tát vào mặt chắc chắn sẽ để lại dấu vết, lát nữa xuống xe ai cũng sẽ nhìn thấy.

Hoàng hậu giận dữ quát:

"Cứ đ.á.n.h cho bổn cung! Bổn cung chẳng lẽ còn không trị nổi một tiện phụ như nó?"

Thế là ta lại ăn thêm hai cái tát bằng "chiếc quạt hương bồ".

Sau đó, ta vẫn dày mặt nói:

"Đa tạ nương nương ban thưởng."

Rốt cuộc, chính dáng vẻ hèn mọn ấy đã đổi lấy cho ta một đường bình an.

Cũng không tạo thành bất cứ xung đột nào khiến điểm cốt truyện bị kích hoạt.

Thậm chí trước khi xuống xe, ta còn xin các nàng một hộp phấn để dặm lại, che đi vết tát trên mặt.