Xuyên Thư Tra A Hoàng Đế, Đánh Dấu Quyền Thần Thủ Phụ

Chương 8

Chương 8 Chương 8 Trọng sinh? Thù hận gấp bội

Lâm Gia Nguyệt nhớ đến một đoạn trong tiểu thuyết. Khi ấy Lục Tư Linh bị nguyên thân giam cầm trong thời gian ngắn, Quảng Vi tìm không thấy người, bèn giấu đoản tiễn vào cung.

Đến Đại Minh Cung, Ngụy Cẩm Minh vẫn không cho nàng vào, nàng chỉ có thể xông thẳng.

Tay cầm đoản tiễn làm bị thương nhiều hoạn quan, cuối cùng bị thị vệ loạn tiễn bắn chết.

Quảng Vi bị gán cho tội danh thứ vương sát giá, dẫn tới triều dã đồng loạt công kích Lục Tư Linh, rồi sau đó xuất hiện đủ loại quan lại buộc tội, cùng với sự kiện quỳ trước ngoại cung khóc gián.

Hàng trăm quan viên đồng thanh hô lớn, Lục Tư Linh chuyên quyền thiện chính, mưu đồ gây rối với hoàng đế, thậm chí còn muốn đoạt lấy đế vị.

Khi ấy sự việc bị làm cho náo loạn cực lớn, mà tâm cảnh của Lục Tư Linh cũng đang trên đà chuyển biến.

Ban đầu nàng một lòng vì nước vì dân, muốn dạy ra một vị hoàng đế có thể kế thừa tân pháp. Sau cú đâm sau lưng ấy, nàng bắt đầu lột xác thành quyền thần chân chính, có thể so với Hoắc Quang.

Việc đầu tiên Lục Tư Linh làm sau khi trở lại Thủ phụ phủ là sai người hủy đoản tiễn đi.

Quảng Vi quỳ trong đình viện, bên cạnh là một nữ nhân mặc hắc y, khuôn mặt lạnh lùng, trong tay còn cầm một cây roi.

Ngay giây sau, nàng không chút do dự quất roi xuống người Quảng Vi.

Ba mươi roi, không thiếu một roi.

Hai người đứng xem bên cạnh thấy cảnh ấy cũng không đành lòng.

"Quảng Vi phạm tội gì vậy? Thế mà lại động đến Quảng Thanh, tên mặt lạnh vương kia. Nếu là hai ta thì còn có thể nương tay một chút, chứ Quảng Thanh tuyệt đối không lưu thủ."

"Ngươi không thấy lúc đại nhân trở về sắc mặt rất kém sao? Mạnh đại phu chẩn trị xong mặt cũng khó coi lắm."

"Quảng Hàm, Quảng Lộ, hai ngươi đi bốc thuốc."

"Ồ, đến đây, Mạnh đại phu."

Quảng Hàm và Quảng Lộ vội chạy tới, khẩn trương nhìn Mạnh đại phu: "Đại nhân bị thương rất nặng sao?"

"Nặng."

"Nặng đến mức nào?" Quảng Lộ theo bản năng hỏi tiếp.

Mạnh Vô Thương hừ lạnh: "Trời sập."

Trời đúng là sập thật. Đại nhân nhà nàng đi một chuyến vào hoàng cung liền mất thân, trong cung lại đâu chỉ có một mình hoàng đế là Càn Nguyên, quan viên ngoại cung đang trực cũng nhiều như vậy, ai biết là kẻ nào.

Sắc mặt đại nhân nhà mình trông cực kỳ không tốt, nàng nửa câu cũng không dám hỏi.

Trước mặt Lục Tư Linh đang đốt thảo dược, mùi thuốc cố gắng xua tan ảnh hưởng tín hương của Lâm Gia Nguyệt để lại trên người nàng.

Càn Nguyên tín hương được rót vào tạm thời có thể làm giảm khó xử của Khôn Trạch, nhưng cho dù chỉ là tín hương rót tạm thời thì cũng là việc chỉ nên xảy ra giữa bạn lữ.

Vừa nghĩ tới cơn đau nơi cổ, Lục Tư Linh liền siết chặt tay.

Uống thuốc xong, dưới sự lải nhải của Mạnh Vô Thương, nàng bị ép phải đi vào trạng thái nghỉ ngơi.

Không biết có phải do tác dụng của thuốc không, Lục Tư Linh hiếm khi không phải nằm yên trên giường cả canh giờ mới ngủ.

Nhưng rất nhanh sau đó, trên trán nàng đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.

Lục Tư Linh bừng mắt tỉnh dậy, nỗi kinh hãi trong đồng tử vẫn chưa tan.

Nàng vậy mà lại mơ thấy Lâm Gia Nguyệt, vẫn là chuyện tối qua. Chỉ khác rằng Lâm Gia Nguyệt không kịp thời dừng tay, dùng thuốc làm tín hương của nàng hỗn loạn, hơn nữa còn tùy tiện phóng thích tín hương của chính mình.

Tuyến thể của nàng cứ như vậy bị cảm nhiễm, sau đó chính là tiểu hoàng đế dùng roi quất vào nàng.

Để bắt nàng nghe lời, thủ đoạn nào cũng dùng.

Quảng Vi...... Quảng Vi cứ thế chết dưới loạn tiễn.

Về sau nàng bị buộc tội, Lâm Gia Nguyệt ép nàng làm việc. Chỉ cần nàng cự tuyệt, đón chờ chính là một trận tín hương ngược đãi. Những lúc nàng vô lực phản kháng, Lâm Gia Nguyệt cầm được thứ gì liền nện thứ đó lên người nàng.

Phàm cứ có bất đồng, liền là một trận đòn độc.

Nàng bảo Mạnh Vô Thương đích thân mổ lấy tuyến thể của mình ra, biến mình thành phế nhân, cũng tuyệt không thỏa hiệp.

Một thời gian sau nàng mới biết, hóa ra kẻ hưởng lợi lớn nhất trong âm mưu ấy không phải Lâm Gia Nguyệt, mà là Thái hậu.

Những việc Lâm Gia Nguyệt làm chẳng khác nào may áo cưới cho Thái hậu.

Đường đường đế vương lại làm nhục vị phụ chính đại thần do tiên đế để lại như thế. Thái hậu nắm giữ chứng cứ, dùng nó uy h**p Lâm Gia Nguyệt, muốn thông qua Lâm Gia Nguyệt mà uy h**p nàng.

Cuối cùng, nàng lấy cớ bình định mà xuất kinh, nâng đỡ Phiên vương, đánh hạ kinh đô, sống bắt tiểu hoàng đế và Thái hậu.

Tiểu hoàng đế bị rút gân lột da, Thái hậu bị phế làm thứ dân, hóa điên mà lưu lạc đầu đường.

Sau khi tân đế đăng cơ, nàng bắt đầu mạnh tay biến pháp, chỉ trong ba năm đã thành công.

Có lẽ cũng không hẳn là thành công, mà là nàng không còn thời gian. Việc cưỡng ép móc bỏ tuyến thể tuy không khiến tuổi thọ giảm ngắn, nhưng những lần bị tiểu hoàng đế ngược đãi khiến thân thể nàng vốn đã bệnh nguy kịch, thời gian chẳng còn bao nhiêu.

Mà vị Phiên vương do nàng nâng đỡ lên ngôi, sau khi làm hoàng đế lại bắt đầu coi nàng như cái gai trong mắt cái đinh trong thịt. Sau khi nàng chết, hắn vậy mà còn quật mộ nàng lên, chưa đầy một tháng đã phế sạch tân pháp của nàng.

Lục Tư Linh không sợ chết, càng không sợ sau khi chết bị người đào mộ. Điều duy nhất nàng để ý chỉ có biến pháp.

Nếu không, nàng cũng sẽ chẳng đặt nặng việc giáo dưỡng tiểu hoàng đế như thế.

Nhưng đầu sỏ gây nên tất cả mọi chuyện chính là Lâm Gia Nguyệt.

Cảnh trong mộng chân thật đến mức như thể đã thực sự xảy ra, ngay cả nỗi đau trên người cũng vẫn còn lưu lại.

Lục Tư Linh bỗng nhiên ngồi bật dậy. Không phải mộng, mà là...... trọng sinh.

Nàng đã trở lại.

Lâm Gia Nguyệt...... nàng muốn Lâm Gia Nguyệt chết không tử tế.

"A thu!"

Lâm Gia Nguyệt đột nhiên hắt xì một cái. Chẳng lẽ có người đang nhớ nàng?

Giờ phút này, người có thể nhớ tới nàng, trừ địch nhân ra thì cũng chỉ có Lục Tư Linh.

Dĩ nhiên nàng không xem Lục Tư Linh là địch nhân, nhưng đối phương nhất định xem nàng như địch nhân.

Dưới sự hầu hạ của Ngụy Cẩm Minh, Lâm Gia Nguyệt rửa mặt đánh răng xong, dựa trên giường La Hán, trong tay cầm tấu chương Ngụy Cẩm Minh vừa đưa tới.

"Bệ hạ, tấu chương này là của Các lão Trưởng Tôn Tu Viễn dâng lên, nội dung xin ban tôn hiệu cho Hi Ninh Hoàng hậu, gia phong Hi Ninh Hoàng hậu làm Thái hậu."

Lâm Gia Nguyệt gật đầu, liếc nhìn qua. Văn ngôn tối nghĩa, nàng đọc cũng chậm, trong đầu tự động chuyển thành bản dịch.

Luận điểm trong tấu chương là: tiên đế băng hà, Hoàng hậu vốn nên được gia phong Thái hậu. Dẫu đương kim bệ hạ và tiên đế là tỷ muội, nhưng Hi Ninh Hoàng hậu đối với kim thượng có công dưỡng dục, vậy cớ gì không thể gia phong Thái hậu.

Việc này đã được bàn từ khi nguyên thân đăng cơ. Nay đã là năm thứ ba niên hiệu Nguyên Phượng mà vẫn chưa quyết xong. Ngoại triều lại đem danh hiệu này ra bàn tiếp, hơn nữa thế cục còn đang dần gay gắt.

Chỉ là trong ký ức của nguyên thân, Hi Ninh Hoàng hậu rất Phật hệ, căn bản không quản chuyện gì. Vì quá đau buồn trước cái chết của tiên đế mà tự nhốt mình trong thâm cung.

Tranh đấu giữa hai cung chủ yếu tập trung ngoài triều. Hi Ninh Hoàng hậu xuất thân huân quý, đương nhiên đứng cùng bên với huân quý.

Hi Ninh Hoàng hậu tự bế trong thâm cung, nhưng ngoại triều lại không để nàng được thanh nhàn, từ đó mới tạo thành cục diện hai cung bất hòa.

Nội các có năm người, lại chia ra thành bốn phe, kéo bè kết cánh.

Trong đó, Lục Tư Linh là Thủ phụ, cũng là người mạnh thế nhất. Bề ngoài xem ra nàng không ngả theo bên nào, dù là hai cung cũng phải tránh mũi nhọn của nàng. Mà điều đó càng khiến nguyên thân tin rằng, trở ngại lớn nhất khiến mình không thể tự mình chấp chính chính là Lục Tư Linh.

Dĩ nhiên Lâm Gia Nguyệt không muốn làm hoàng đế, nhưng nhìn tình hình trước mắt, nếu nàng không làm hoàng đế, chỉ sợ sẽ chết càng nhanh.

Trong lịch sử, hoàng đế bị phế cũng có người sống tốt, nhưng còn phải tùy người mà xét.

Chỉ riêng Hoàng Thái hậu thôi, tuyệt đối sẽ không để nàng sống.

Từ lúc nguyên thân đăng cơ đến nay, những tiếng xấu bất kham, mười tám tuổi mà vẫn như trẻ con, phần lớn đều là do Thái hậu gán lên người nàng.

Giờ đây ngoại triều lại nổi sóng, muốn gia phong Hi Ninh Hoàng hậu làm Thái hậu, vậy Từ An Thái hậu tính là gì?

Thú vị thật, không biết Lục Tư Linh đã xem qua tấu chương này chưa.

"Thủ phụ biết việc này chưa?"

Ngụy Cẩm Minh lắc đầu: "Trưởng Tôn các lão sai người đưa tới."

Tấu chương trong Nội các nhiều như vậy, trừ phi là chuyện trọng đại cần các vị đại thần cùng nhau bàn bạc, bằng không đâu cần người nào cũng phải xem qua.

Lục Tư Linh còn chưa xem, những người khác càng chưa.

"Chép lại một bản, đưa cho Thủ phụ."

Ngụy Cẩm Minh kinh ngạc. Không ngờ cũng có ngày bệ hạ gặp việc lại chủ động thương nghị cùng Thủ phụ.

"Nặc."

Lâm Gia Nguyệt mặc áo trong màu đỏ, lười nhác đứng dậy. Ngụy Cẩm Minh vội vàng cúi đầu.

Bệ hạ sinh ra vốn cực đẹp, người Lâm gia nhan sắc đều hơn người, rất hiếm có ai khó coi.

Ngày trước, bệ hạ luôn cúi đầu, lén lút nhìn người khác, trong mắt là sự âm u và những suy đoán ác ý.

Rõ ràng dung mạo giống như dòng suối trong đã được băng tuyết gột rửa, thuần tịnh không tì vết, lại bị đôi mắt kia phá hỏng toàn bộ sự linh động.

Nay như thể đã thành người khác. Đôi mắt hạnh tràn đầy ngân hà, trong trẻo hồn nhiên như nai con, tựa tia nắng đầu tiên sau trận tuyết đầu mùa, ánh nhìn lưu chuyển, linh động thanh triệt đã trở về.

Lúc suy tư, đôi mắt ấy lại sâu thẳm khó dò như giếng cổ hồ sâu, thậm chí còn phảng phất bóng dáng đôi mắt của Thủ Phụ đại nhân.

Không hổ là học sinh do Thủ Phụ đại nhân dạy dỗ.

Chỉ là có một điều Ngụy Cẩm Minh không hiểu. Trước kia bệ hạ tuy không đến mức bất học vô thuật, nhưng cũng chẳng có bao nhiêu văn tài, lại sợ sệt co rúm, nhìn thế nào cũng không giống đế vương. Không biết vì sao giờ đây trên người lại nhiều thêm vài phần thần bí cùng khí chất thư sinh.

Giống như những học sinh nàng từng thấy trong kỳ thi đình năm Nguyên Phượng nguyên niên. Dĩ nhiên hiện giờ đám người đó đã không còn khí chất thư sinh nữa, già đi rất nhiều.

Tính ra năm nay là năm thứ ba Nguyên Phượng, sang năm lại đến kỳ xuân thí.

Ngụy Cẩm Minh khẽ thở dài một hơi, không biết cuộc sống vô quyền vô thế như thế này đến bao giờ mới hết.

Nhớ năm đó, nàng cũng từng hăng hái khí phách, cho rằng mình có thể trở thành chó săn số một Đại Chu.

Lâm Gia Nguyệt nghe thấy liền nhướng mày: "Ngươi thở dài cái gì?"

"Quấy nhiễu bệ hạ, nô tỳ đáng chết."

Lâm Gia Nguyệt ném cho Ngụy Cẩm Minh một ánh mắt cạn lời. Động tí là đáng chết, thật sự chết rồi thì lại chẳng vui.

Bên kia, Lục Tư Linh sau khi nhận được bản sao tấu chương, không chỉ biết rõ ngày xin phong Thái hậu cho Hi Ninh Hoàng hậu, mà còn biết Hi Ninh Hoàng hậu sẽ thành công, rất nhanh sau đó liền biến thành Thái hậu.

Điều duy nhất nàng không hiểu là, tiểu hoàng đế vì sao lại sao chép tấu chương gửi cho mình.

Cho dù không có trọng sinh, nàng vẫn biết việc này. Trưởng Tôn Tu Viễn cho rằng có thể giấu được nàng, nào ngờ nàng không phải không biết, mà là không muốn ngăn cản.

Hi Ninh Hoàng hậu là Hoàng hậu, vĩnh viễn thấp hơn Thái hậu một bậc. Một khi cả hai đều thành Thái hậu, mâu thuẫn giữa hai cung sẽ bước vào giai đoạn gay gắt, còn nàng sẽ tạm thời bị làm mờ đi trong tầm mắt của thế lực hai cung.

Lâm Gia Nguyệt sai người đưa tấu chương cho nàng, là muốn nàng ngăn cản?

Đúng là vọng tưởng.

Có điều, sau chuyện tối hôm qua, bản thân nàng của tuổi trẻ đúng là mềm lòng thật, vậy mà còn từng nghĩ sẽ tha cho Lâm Gia Nguyệt một mạng.

Dù khoảng cách giữa thời điểm nàng trọng sinh và hiện tại chỉ mới năm năm, nàng vẫn cảm thấy chính mình của hiện tại quá ngây thơ.

Loại cặn bã như Lâm Gia Nguyệt, không thể không chết.

"Quảng Thanh."

Lục Tư Linh gọi một tiếng, Quảng Thanh với gương mặt lạnh băng liền đẩy cửa bước vào.

"Bảo người theo dõi tiểu hoàng đế, từ đại sự đến tiểu tiết, mọi lời nói việc làm mỗi ngày của nàng đều phải báo cho ta biết."

Đời này thoạt nhìn có vẻ khác đời trước, nhưng thật ra chỉ là quá trình khác nhau, kết cục lại gần giống nhau.

Lâm Gia Nguyệt vẫn như cũ dùng tín hương cảm nhiễm nàng.

Ngay cả bây giờ, tuyến thể của nàng vẫn âm ỉ nóng lên, bên trong còn lưu lại tín hương của Lâm Gia Nguyệt.

Đó là nỗi khuất nhục, cho dù có giết Lâm Gia Nguyệt ngàn lần vạn lần cũng không đủ.

Tác giả có lời muốn nói:

Lâm Gia Nguyệt: Không phải đâu, ta thật sự rất thành thật đó tỷ tỷ, tin ta đi

Lục Tư Linh: A!

Vì khống chế số chữ lên bảng, ngày mai không đăng, bảo tử nhóm đừng đợi nha

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn