Xuyên Thư Tra A Hoàng Đế, Đánh Dấu Quyền Thần Thủ Phụ

Chương 70

Chương 70 Lục Thủ phụ âm dương quáikhí

Lục Tư Linh thay đổi rồi, ngay cả lời nói cũng bắt đầu mang theo chút ý tứ nội hàm người khác.

Hôm nay trong giờ học, Lâm Gia Nguyệt nói một câu: "Lục sư, thánh chỉ lập ngươi làm Hoàng hậu ta cũng viết xong rồi, ngươi chỉ điểm một chút được không?"

"Vậy e rằng Bệ hạ phải viết thêm vài phần nữa, còn nhiều phi tử như vậy chờ được sắc phong kia mà."

Lâm Gia Nguyệt chớp chớp mắt. Câu này nghe cứ là lạ: "Ngoài Lục sư ra, không ai có đãi ngộ như thế."

"Vậy đúng là vinh hạnh của thần."

?

"Lục sư tâm trạng không tốt à?"

"Rất tốt."

Trông chẳng giống chút nào. Lâm Gia Nguyệt nghiêng đầu: "Thật ra ta cũng không muốn có nhiều phi tử như vậy đâu, nhưng chẳng phải để cho thành viên trong tổ chức của Lục sư đều có thể vào cung sao? Hơn nữa, nhiều nữ nhân như vậy, ta ăn không tiêu. Dù sao ta là người xã khủng, mấy người ấy..."

Xã khủng là gì?

Lục Tư Linh không hiểu, nhưng đoạn trước thì nàng nghe rất rõ: "Bệ hạ lập người khác làm Hoàng hậu thì đã không có nhiều phiền phức như thế."

Có lý thật. Không hổ là Lục sư, câu nào của nàng cũng có thể bị công phá.

Lâm Gia Nguyệt kéo kéo ống tay áo Lục Tư Linh: "Ta không phải có ý đó. Nếu Lục sư không thích thì khỏi phong phi nữa. Thật sự không được, tìm mấy thái y chuẩn bệnh ta không được, hiệu quả cũng như nhau thôi."

Dĩ nhiên không giống nhau. Nữ nhân thời cổ đại vĩnh viễn là bên gánh nồi, mà nữ tử Khôn Trạch ở thế giới này cũng vậy, cái nồi cuối cùng kiểu gì cũng úp lên đầu Khôn Trạch.

"Bệ hạ là Hoàng đế, tất nhiên có thể tọa ủng giai lệ ba nghìn..."

"Dừng!"

Lâm Gia Nguyệt đưa tay bịt miệng Lục Tư Linh: "Phi tử gì mà phi tử, không có phi tử. Ta lập tức hạ chỉ, mở rộng biên chế trung cung, như vậy người của phủ Thủ phụ đều có thể nhận được chức nữ quan."

Con người lúc nguy cấp thường phát huy trí nhanh, ví dụ như giờ phút này. Nàng lập tức nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường.

Còn chuyện có thể xảy ra sau này thì để sau này rồi tính, xe đến trước núi ắt có đường.

Lục Tư Linh chắp tay sau lưng: "Quân vương tam cung lục viện vốn là chuyện thường, Bệ hạ đương nhiên có thể nạp phi."

Hả?

Lâm Gia Nguyệt không xác định được lời Lục Tư Linh nói là thật hay giả, nhưng nếu người của phủ Thủ phụ đã được an trí thỏa đáng, thì đám phi tử kia cũng không còn cần thiết tồn tại nữa.

"Không được, con người ta từ trước đến nay rất chuyên tâm. Cưới Lục sư rồi, vậy đương nhiên chỉ có một mình Lục sư thôi."

Nàng cười hì hì, ghé sát lại. Nhìn cái đầu đột nhiên sáp tới gần trước mắt, Lục Tư Linh bất đắc dĩ đưa tay dùng ngón trỏ chặn lại: "Bệ hạ, quá gần."

"Được rồi."

Lâm Gia Nguyệt ngoan ngoãn lùi lại, rồi cười khẽ hỏi: "Lục sư không giận nữa à?"

"?"

Lục Tư Linh nghiêm trang: "Thần không giận."

Không giận mới là lạ.

Lâm Gia Nguyệt đoán, có lẽ là vì nàng muốn biến đám thuộc hạ trong phủ Thủ phụ không nhận được vị trí nữ quan thành phi tử nên Lục Tư Linh mới giận.

Ban đầu nàng chỉ nghĩ làm sao để xếp người vào cung, bây giờ nghĩ lại đúng là không ổn.

Hơn nữa, trong ngoài trung cung đều có định chế, bên cạnh Hoàng hậu có bao nhiêu người đều có quy củ. Thêm vài người có lẽ không sao, nhưng thêm quá nhiều, nếu bị người ta nắm được nhược điểm, e rằng sẽ bị buộc tội.

Quan trọng nhất là, người hầu hạ Hoàng hậu không thể nhiều hơn người hầu hạ Hoàng đế.

Lâm Gia Nguyệt chợt nghĩ tới, vốn dĩ nàng đã muốn lập một Thư ký giám toàn là nữ quan. Hoàng đế đã có bộ môn này, Hoàng hậu cũng có thể có mà!

"Thật sự không giận sao? Nếu Lục sư không giận, vậy hôm nay có thể miễn việc học được không?"

Lục Tư Linh: "......" Sao chuyện gì Lâm Gia Nguyệt cũng có thể lái sang chuyện miễn học được thế.

"Không thể."

Yêu cầu miễn học của Lâm Gia Nguyệt, lại một lần nữa bị vô tình bác bỏ.

Nội các nghị sự, vừa đến Nội các, Lâm Gia Nguyệt đã thấy mấy vị Đại học sĩ kia nhìn nàng như sói nhìn thấy thịt.

"Sao thế? Mặt trẫm có gì sao?"

Trưởng Tôn Tu Viễn bịch một tiếng quỳ xuống đất: "Bệ hạ, ngôi vị trung cung không thể để trống quá lâu. Nếu không, thần thật sự không còn mặt mũi nào đi gặp Tiên đế."

"Đúng vậy Bệ hạ, Bệ hạ đã thành niên mà vẫn chưa cưới vợ, long tự bao giờ mới có đây?"

"Cưới vợ nên lấy hiền, chứ không phải sắc. Bệ hạ nên lấy xã tắc làm trọng."

Từng người từng người bước ra thúc hôn.

Nếu bọn họ không dám thất nghi trước mặt quân vương, e rằng mỗi người đã ôm lấy một chân Lâm Gia Nguyệt mà khóc lóc van lạy rồi.

Tuy giờ đây cũng đã có xu hướng lì lợm bám dính, nhưng Lâm Gia Nguyệt là ai, sao có thể để mấy người này trói mình được.

"Hôm nay nghị sự đến đây thôi."

Nói xong, nàng định rời đi.

Chu Thủ Trinh bỗng mở miệng: "Bệ hạ, quốc vô trữ quân, tức là quốc vô tương lai!"

Nghe đến cả Chu Thủ Trinh cũng lên tiếng, Lâm Gia Nguyệt rũ mắt, rồi dùng giọng điệu giận dỗi mà nói: "Được thôi, không nhìn sắc đẹp, nhìn tài hoa hiền đức đúng không? Vậy trẫm thấy Thủ Phụ đại nhân rất tốt. Hay là để Thủ Phụ đại nhân làm Hoàng hậu của trẫm đi."

"Bệ hạ!"

"Bệ hạ!"

"Thủ Phụ đại nhân là đế sư, Bệ hạ sao có thể bất kính như vậy."

Lâm Gia Nguyệt không phục: "Sao lại là bất kính? Các ngươi bảo trẫm cưới vợ, lập Hoàng hậu. Bây giờ trẫm nói muốn lập ai, các ngươi lại phản đối. Hay là chỉ có thể lập Hoàng hậu theo ý các ngươi? Các ngươi không hài lòng thì không được lập? Vậy rốt cuộc là trẫm lập Hoàng hậu, hay là các ngươi lập Hoàng hậu?"

Cứ nhìn đám chân dung các nàng đưa lên mà xem, mỗi người đều dây mơ rễ má, sau lưng đều có quan hệ với những người này. Nếu thật sự cưới một người như vậy vào hoàng cung, chỉ sợ lúc ngủ cũng phải mở một mắt.

"Bệ hạ cớ gì nói vậy, Hoàng hậu là ai, đương nhiên phải là người Bệ hạ thích."

Lâm Gia Nguyệt cười lạnh: "Vậy ta thích Thủ phụ đấy. Dù sao Thủ phụ đã kiêm nhiều chức quan như vậy rồi, thêm một chức Hoàng hậu nữa thì có gì không được."

Lục Tư Linh vẫn luôn đứng bên cạnh, nghe nàng nói đến mức này, để tránh nàng lộ sơ hở, cuối cùng cũng lên tiếng: "Bệ hạ có thể có hậu cung ba nghìn giai lệ, cần gì phải lấy thần ra đùa."

"Lời ấy của Bệ hạ, truyền ra ngoài sẽ khiến thiên hạ nhìn thần thế nào? Thần xin từ bỏ toàn bộ chức quan trên người."

Nói xong, Lục Tư Linh chắp tay: "Thần xin cáo lui."

Nàng xoay người liền đi, không cho người ở đây lấy nửa khắc phản ứng.

Biểu hiện của nàng như vậy, càng khiến người khác cảm thấy nàng đang nổi giận, là đang giận Tiểu Hoàng Đế. Dù sao nàng đảm nhiệm Thủ phụ nhiều năm, cũng có thể coi là tận tâm tận lực. Nếu lời của Tiểu Hoàng Đế truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ có người mắng Thủ Phụ đại nhân mê hoặc Bệ hạ sao.

Thế này thì hay rồi, người trong thiên hạ hẳn sẽ mắng Tiểu Hoàng Đế tùy hứng.

Giây tiếp theo, Lâm Gia Nguyệt hướng theo bóng lưng Lục Tư Linh gọi một tiếng: "Trẫm không đồng ý!"

"Vậy các ngươi muốn trẫm phải làm sao? Cái này cũng không được, cái kia cũng không được."

"Hay là thế này đi, các ngươi tự đề cử ra một nữ tử Khôn Trạch, bất kể là ai, trẫm cũng lập nàng làm Hoàng hậu, thế nào?"

Lời của Lâm Gia Nguyệt dọa mấy người kia đến phát sợ. Dù bọn họ muốn thay Tiểu Hoàng Đế làm chủ, cũng không có lá gan ấy.

Nếu lời này truyền ra ngoài, người ta sẽ không mắng Tiểu Hoàng Đế, ngược lại sẽ mắng bọn họ. Bề tôi mà dám ép quân chủ đến mức này, Thôi gia với Lý gia quả thật là quyền khuynh triều dã.

"Thần chờ không dám."

Mấy người quỳ xuống, Lâm Gia Nguyệt phất tay áo, làm bộ tức giận mà rời đi.

Mấy người nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở dài. Rốt cuộc chuyện này phải làm sao đây.

Chu Thủ Trinh càng nhíu chặt mày. Nàng ôm kỳ vọng rất lớn vào Lâm Gia Nguyệt của hiện tại. Không nói chuyện khác, một quân vương sao có thể không có hậu.

Một vị Hoàng đế không có người kế thừa, cho dù lúc trẻ có ổn định đến đâu, đến lúc tuổi già, khi quyền lực chuyển giao, cũng sẽ lại là một trận gió tanh mưa máu.

Lúc đương kim Bệ hạ đăng cơ, nếu không phải Thủ Phụ đại nhân dốc sức nâng đỡ, thì cho dù Tiên đế có hạ chỉ, Tiểu Hoàng Đế có sống được đến đại điển đăng cơ hay không còn khó nói.

Tiền triều Nhân Tông vô hậu, cuối cùng loạn hết cuộc nổi dậy này đến cuộc dẹp loạn khác, không biết đã chết bao nhiêu người, thiên hạ mới ổn định trở lại.

Bóng dáng Chu Thủ Trinh trông rất mệt mỏi. Khó khăn lắm mới nhìn thấy hy vọng, thế mà mấy ngày gần đây biểu hiện của Tiểu Hoàng Đế đối với chuyện ngôi vị Hoàng hậu lại quá mức khiến người ta lo lắng, thậm chí còn nói muốn cưới Thủ Phụ đại nhân.

"Chu các lão."

Lúc nàng sắp rời khỏi Đại Minh Cung, phía sau bỗng có tiếng gọi lại.

Là Ngụy Cẩm Minh.

Vị Ngụy nội giám này nàng cũng coi như quen thuộc. Bệ hạ thường xuyên sai nàng mang vài thứ đến Chu phủ, lâu dần cũng thành quen.

Vừa nhìn thấy nàng, Chu Thủ Trinh lại nghĩ đến việc Bệ hạ đối xử tốt với mình như thế, làm thần tử sao có thể nản lòng. Bệ hạ còn trẻ, hành sự như vậy cũng là bình thường.

Nói đi cũng phải nói lại, lời Bệ hạ nói cũng không sai, Thủ Phụ đại nhân quả thật rất tốt. Nếu hai người tuổi tác tương đương, Thủ Phụ đại nhân chưa chắc đã không thể lập làm Hoàng hậu.

Không chỉ Chu Thủ Trinh, rất nhiều người đều cảm thấy, Thủ Phụ đại nhân và Tiểu Hoàng Đế là lệch vai vế, nhưng thật ra cũng không khác biệt đến thế.

Lục Tư Linh là tỷ tỷ, chứ đâu phải hơn hẳn một thế hệ, có gì mà không được.

Chu Thủ Trinh nghĩ đến đây, vội vàng ngăn chính mình lại. Lục Tư Linh là đế sư, lại còn làm Hoàng hậu, gần quan được ban lộc, ngày ngày còn có thể dạy Tiểu Hoàng Đế... Không đúng, sao nàng lại còn nghĩ cả đến cuộc sống sau hôn nhân của đế hậu rồi.

Lão sư với học sinh chính là lệch vai vế.

Chu Thủ Trinh cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, chắp tay với Ngụy Cẩm Minh: "Ngụy nội giám."

"Chu các lão, Bệ hạ bảo nô tỳ tới truyền lời. Các lão phải tin trẫm. Nếu không làm vậy, để người của Thôi gia hoặc Lý gia làm Hoàng hậu, thì sẽ không cản nổi nữa."

Hiện giờ Thôi Thái hậu, hay sắp tới là Lý Thái hậu Hi Ninh Hoàng hậu, chính là nguồn gốc quyền lực của hai nhà Thôi, Lý. Sau này bất kể hai nhà ai làm Hoàng hậu, cũng sẽ phá vỡ sự cân bằng hiện có trong triều, từ đó chiếm lấy thế chủ đạo.

Chu Thủ Trinh hiểu rồi. Bệ hạ không phải không muốn lập hậu, mà là không muốn lập người của Thôi gia hoặc Lý gia làm Hoàng hậu.

Nói cho cùng, Bệ hạ có muốn lập người khác làm Hoàng hậu cũng không phải không được, nhưng vị Hoàng hậu ấy liệu có gánh nổi sự trả thù của Thôi gia hay Lý gia không? Chết rồi thì lại chọn người khác thôi.

Nghĩ như vậy, lời Bệ hạ nói muốn lập Thủ Phụ đại nhân làm Hoàng hậu cũng không phải lời bậy. Chỉ có Lục Tư Linh ngồi lên vị trí Hoàng hậu, Thôi gia và Lý gia mới không dám làm càn.

Dù sao Lục Tư Linh cũng không thành thân. Chiếm lấy vị trí Hoàng hậu để che chở hậu cung cũng rất thích hợp. Đến lúc ấy Bệ hạ nạp thêm mấy phi tử cũng là chuyện bình thường.

Chu Thủ Trinh đâu phải hạng người cổ hủ. Chính vì nàng không phải kiểu người đó, nên mới làm ra chuyện bãi lạn.

"Xin Ngụy nội giám chuyển cáo Bệ hạ, nói thần đã hiểu."

Chu Thủ Trinh cảm động vô cùng. Chính mình hiểu lầm Bệ hạ, vậy mà Bệ hạ còn đặc biệt phái người tới giải thích. Một hàng lệ già cứ thế rơi xuống.

Ngụy Cẩm Minh: "?" Chu các lão đã hiểu cái gì? Vì sao nàng chẳng hiểu gì cả? Chu các lão khóc cái gì vậy?

Nghe được lời này, Lâm Gia Nguyệt trước tiên cười cười. Nàng chỉ là không muốn để Chu Thủ Trinh lạnh lòng. Nhưng nghe nói Chu Thủ Trinh khóc, nàng lại ngẩn người, rồi rút một quyển sách từ giá xuống: "Mang ít điểm tâm cho tiểu nữ nhi nhà họ Chu. À, tiện thể đưa thêm vài đề bài nữa."

Ngụy Cẩm Minh nhịn cười: "Vâng."

Mỗi lần đưa đề đến, nhìn vẻ mặt giận mà không dám nói của tiểu nữ nhi nhà họ Chu, nàng lại muốn cười.

Thủ Phụ đại nhân giao việc học cho Bệ hạ, Bệ hạ lại giao bài tập cho một nhóc con. Chuyện này gọi là gì? Trải nghiệm niềm vui khi tăng thêm việc học cho người khác sao?

"Đúng rồi, lúc đi ngang qua phủ Thủ phụ thì mang cái này cho Lục sư."

Lâm Gia Nguyệt lấy ra một phong thư. Ngụy Cẩm Minh cung kính nhận lấy, nàng muốn nói, thật ra không có đi ngang qua đâu.

Một ở phía nam, một ở phía bắc, hai nơi xa lắm.

Nhà họ Chu ở nhà của quan viên bình thường, cách hoàng cung cũng không gần.

Đương nhiên Ngụy Cẩm Minh sẽ không nói gì. Công việc của nàng vốn chẳng phải là làm mấy chuyện này sao.

Trong lòng Lâm Gia Nguyệt viết ——

Lục sư diễn rất hay, thưởng cho ngươi bớt phải xem một bài chữ to.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn