Xuyên Thư Tra A Hoàng Đế, Đánh Dấu Quyền Thần Thủ Phụ

Chương 25

Chương 25 Thủ Phụ đại nhân cái đuôinhỏ

"Thủ Phụ đại nhân?"

Hai người một chó đồng loạt nhe hàm răng trắng bóng, cười đến cực kỳ ngốc, nhìn chẳng khác nào ba con ngốc cẩu.

Cao Lệnh Hạm run cầm cập. Lâm Gia Nguyệt thì miễn cưỡng còn nói được: "Thủ Phụ đại nhân biết bay sao?"

Cao Lệnh Hạm: "?"

Không phải chứ tỷ muội, ta vừa tránh được một kiếp, ngươi lại muốn kéo ta xuống hố nữa sao?

"Ngươi sao có thể nói Thủ Phụ đại nhân như vậy?"

Cao Lệnh Hạm vội vàng giơ hai tay: "Bọn ta không quen nhau đâu."

Câu này thật sự nghe quen quen.

Lục Tư Linh lười đến mức không buồn phản ứng nàng ta.

Quảng Thanh đứng bên cạnh, đối diện với hai người nên nhìn thấy rõ Thủ Phụ đại nhân từ xa đi tới.

Không ít người khác cũng trông thấy bóng Thủ Phụ đại nhân đến gần, ai nấy đều có chút kích động.

Chỉ có hai người này nói xấu đến quá mức nhập tâm.

Quảng Thanh mặt vô biểu tình liếc đám người xung quanh một cái, khiến bọn họ vội vàng cúi đầu xuống.

Thế nên lúc hai người kia ngẩng lên, chỉ thấy một đám người đang cúi đầu im thin thít.

Đúng lúc ấy, Thủ Phụ đại nhân đã nghe thấy câu cuối cùng mà hai người khúc khích.

Giọng Lục Tư Linh lạnh băng: "Trả lời câu hỏi của ta."

"Nhận nữ quân." Cao Lệnh Hạm lập tức bán đứng người bên cạnh. "Giả quân hỏi ta, Thủ Phụ đại nhân nhận mấy vị nữ quân."

Lâm Gia Nguyệt cạn lời.

Người này đúng là chẳng có tí cốt khí nào.

"Là Cao Lệnh Hạm." Nàng lập tức quay đầu đổ họa. "Nàng ấy nói với ta rằng có người đưa mấy trăm vị nữ quân tới phủ Thủ Phụ, cho nên ta mới tò mò hỏi ngươi có nhận không thôi."

Nói xong, nàng còn ủy ủy khuất khuất cúi đầu, tiện tay kéo lấy ống tay áo Lục Tư Linh lắc lắc hai cái.

Cao Lệnh Hạm: "?"

Ôi chao, hóa ra gặp phải nữ nhân xấu xa rồi.

"Giả Đức Trà, ngươi đúng là... quá giỏi."

Nàng vốn định mở miệng mắng, nhưng vừa đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Thủ Phụ đại nhân thì lập tức đổi miệng.

Thôi, không dám mắng.

Nàng có cảm giác chỉ cần mình dám mắng Giả Đức Trà một câu, Thủ Phụ đại nhân sẽ lập tức ném nàng xuống hồ băng cho biết thế nào là bơi giữa mùa đông.

Lục Tư Linh không để ý đến hai người nữa, quay sang nói với mọi người: "Thơ hội hôm nay hủy bỏ, ai về nhà nấy đi."

Hủy bỏ?

Mọi người nhìn nhau, ngơ ngác.

Có thể khiến nhiều người kéo đến như vậy, thơ hội này đương nhiên không phải loại thơ hội bình thường.

Ngay từ đầu, bởi Tin Quốc công và Thủ Phụ đều sẽ tới, lại thêm nhiều con cháu quan lại tham dự, nên mới náo nhiệt đến mức này.

Lúc trước Lâm Gia Nguyệt thấy phần lớn người mặc áo trắng, còn tưởng tất cả đều là thư sinh bạch thân.

Mãi đến khi những người như Lý Bình liên tiếp lộ diện, nàng mới biết buổi thơ hội này hoàn toàn không đơn giản.

Mà đám người ấy lại ăn mặc điệu thấp như vậy, tất nhiên là có nguyên do.

Lâm Gia Nguyệt đưa mắt quét quanh.

Quả nhiên, rất nhanh đã có người bước ra hỏi:

"Thủ Phụ đại nhân, Bình Tâm hồ thơ hội năm nào cũng tổ chức, chưa từng có tiền lệ hủy bỏ. Bọn ta xin hỏi, vì sao năm nay lại phải hủy?"

"Đúng vậy, Bình Tâm hồ thơ hội là nơi để bọn ta, những học sinh này, thể hiện bản thân. Sao có thể nói hủy là hủy được?"

Đúng lúc ấy, có người bỗng thất thanh: "Thành Vương đi rồi?"

"Đi rồi? Vì sao Thành Vương lại đi?"

"Đúng thế, bọn ta tới đây chính là vì nghe nói Thành Vương sẽ đến. Nếu không, ai rảnh đi tranh cơ hội với đám nhà quê này."

"Chính là vậy, chính là vậy."

Thì ra đám con cháu quan lại kia tới đây là vì Thành Vương.

Danh hiền vương của hắn đúng là không phải hư danh.

Lục Tư Linh cau mày. Quảng Lộ lập tức bước ra, giọng nói ngọt ngào cố tỏ ra uy nghiêm, nghe vào lại thấy đáng yêu hơn là dọa người: "Ngay vừa rồi có thích khách ám sát Thành Vương. Nếu không phải lo lắng cho an nguy của các ngươi, Thủ Phụ đại nhân đã đi cùng Thành Vương từ lâu rồi. Các ngươi đừng không biết điều."

"Vị cô nương này, sao có thể nói như vậy?"

"Làm sao? Muốn đánh nhau à?"

"Quảng Lộ." Lục Tư Linh gọi nàng lại, rồi nói tiếp: "Một lát nữa thị vệ phủ Thủ Phụ sẽ hộ tống chư vị về nhà. Ai không muốn được hộ tống thì cứ tự tiện."

Nói xong, nàng xoay người rời đi.

Với địa vị Thủ phụ, nàng chịu tới đây nói những lời ấy đã là rất hiếm rồi. Nàng không cần giải thích gì thêm.

Chỉ cần để những người này biết rằng hôm nay thơ hội đã xảy ra chuyện ám sát, như vậy là đủ.

Rất nhanh thôi, tin tức về vụ ám sát sẽ truyền ra ngoài. Mà liên tiếp xảy ra ám sát, nhất định sẽ tạo nên phản ứng dây chuyền.

Lúc Lục Tư Linh rời đi, nàng đi ngang qua bên cạnh Lâm Gia Nguyệt, bước chân hơi chậm lại một chút.

Lâm Gia Nguyệt chớp mắt, lập tức đứng dậy đuổi theo.

Lục Tư Linh lúc ấy mới tiếp tục bước nhanh.

Thấy thế, Cao Lệnh Hạm suy nghĩ một chút cũng vội chạy theo.

Lúc này, còn có nơi nào an toàn hơn bên cạnh Thủ Phụ đại nhân chứ?

Nàng nghĩ như vậy, mà rất nhiều người khác cũng nghĩ như thế.

Nhưng ngay lúc bọn họ định bám theo, Quảng Thanh đã lạnh mặt đứng chặn trước mặt mọi người, ôm đao trong ngực, ngăn bước chân bọn họ lại.

Lâm Gia Nguyệt và Cao Lệnh Hạm đi sát hai bên Lục Tư Linh, trông chẳng khác gì hai tên hộ vệ.

Lâm Gia Nguyệt thì còn theo kịp vì chân dài. Còn Cao Lệnh Hạm muốn không bị bỏ lại thì chỉ có thể chạy chậm.

Có Cao Lệnh Hạm ở đây, Lâm Gia Nguyệt không tiện nói thêm gì.

Mãi cho đến khi đoàn người đến trước xe ngựa của Lục Tư Linh, Lâm Gia Nguyệt và Cao Lệnh Hạm nhìn nhau một cái, lập tức đồng loạt xông lên chắn trước mặt nàng.

Cao Lệnh Hạm: "Thủ Phụ đại nhân, cho ta đi nhờ một đoạn đi. Có thích khách, ta sợ lắm."

Lâm Gia Nguyệt không trắng trợn như nàng ta.

Nàng chỉ kéo tay áo Lục Tư Linh lắc lắc, còn Tiểu Bạch thấy vậy cũng ngoạm lấy ống tay áo chủ nhân kéo một cái.

Lại kéo. Lại kéo nữa.

Cao Lệnh Hạm chậc một tiếng: "Giả quân, ngươi đủ rồi đấy."

Lâm Gia Nguyệt vẫn giữ bộ dạng đáng thương, không nói lời nào, chỉ chăm chăm nhìn Lục Tư Linh.

Lục Tư Linh tránh ánh mắt ấy, khẽ ho một tiếng: "Lên xe."

"Cả hai bọn ta?" Cao Lệnh Hạm gần như không thể tin nổi mình cũng được lên xe ngựa của Thủ Phụ đại nhân. Về nhà nàng nhất định phải khoe chuyện này với mẫu thân.

Khóe môi Lâm Gia Nguyệt cũng cong lên.

Lục Tư Linh cho nàng lên xe của mình, chẳng phải chứng tỏ quan hệ giữa hai người đã dịu đi rồi sao?

Nhưng rất nhanh, cả hai đều cười không nổi nữa.

Thứ chờ bọn họ không phải xe ngựa, mà là xe lừa.

Một con lừa kéo một chiếc xe trần. Hai người chỉ có thể ngồi chỏng chơ trên đó, còn người đánh xe là Quảng Thanh.

Lục Tư Linh thì ngồi trên chiếc xe ngựa xa hoa phía trước.

Lúc nãy Lâm Gia Nguyệt chỉ liếc qua đã thấy nó sang trọng gấp mấy lần xe của Cao Lệnh Hạm, gần như là một căn nhà di động.

"Xe ngựa của ngươi đâu?" Lâm Gia Nguyệt bất đắc dĩ hỏi.

Cao Lệnh Hạm trừng nàng một cái: "Vừa rồi bọn ta ngồi xe của ta đến đây, đương nhiên xe phải cho các nàng kia dùng rồi."

Nghe cũng có lý.

Lâm Gia Nguyệt nhìn con lừa lắc lư đi bộ phía trước, trong lòng mắng thầm.

Đến con ngựa cũng không nỡ cho nàng dùng. Đáng giận, Lục Tư Linh.

Cao Lệnh Hạm ngồi bên cạnh nhìn nàng một lúc, rồi đột nhiên ngồi ngay ngắn lại: "Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết tên thật."

"Không phải ngươi bảo sẽ không hỏi sao?"

"Thế sao giống nhau được. Trước đó hai ta chỉ là bèo nước gặp nhau, còn bây giờ là cùng vào sinh ra tử."

Lâm Gia Nguyệt gật đầu: "Nghe có lý."

"Có lý thì nói mau đi chứ?" Cao Lệnh Hạm trợn mắt.

"Ngươi chắc chắn là muốn nghe?"

"Ngươi mau nói đi."

"Đừng có hối hận."

"Ta hối hận cái gì? Chẳng lẽ ngươi là thiên vương lão tử?"

"Cái đó thì không phải."

Cao Lệnh Hạm hất cằm về phía nàng: "Không phải thì nói mau."

Cuộc đối thoại của hai người khiến Quảng Thanh ngồi phía trước nghe mà đau đầu.

"Hu ~"

Nàng kéo xe lừa dừng lại, thuận tiện cắt ngang câu chuyện.

Lâm Gia Nguyệt nghiêng đầu: "Sao vậy?"

Quảng Thanh sâu xa liếc nàng một cái.

Lâm Gia Nguyệt lập tức hiểu ra: "Đúng rồi, ta còn có việc tìm Thủ Phụ đại nhân, đi trước một bước."

Nói xong nàng nhảy khỏi xe lừa, chạy một mạch về phía chiếc xe ngựa xa hoa phía trước.

Cao Lệnh Hạm cũng muốn đuổi theo, nhưng vừa chạm mắt với Quảng Thanh liền nghe nàng ta im lặng như tờ.

"Ê, ngươi cố ý đúng không?"

Đáp lại nàng chỉ là sự trầm mặc lâu dài.

Cao Lệnh Hạm tức đến nghiến răng, hừ một tiếng với Quảng Thanh. Có lòng muốn chạy theo, nhưng lại không dám.

Còn Lâm Gia Nguyệt đã chạy đến bên xe ngựa, bật một cái liền ngồi lên.

Quảng Vi đang đánh xe nhìn thấy nàng, ngạc nhiên: "Bệ hạ? Sao ngươi lại tới?"

"Ta mà còn ngồi xe lừa nữa thì thân phận Hoàng đế e là chẳng giấu nổi."

Nói xong, Lâm Gia Nguyệt mở cửa xe ngựa ra.

"Lục sư ~"

Hì hì~

Nàng chỉ thò đầu vào trước, trên mặt là nụ cười rạng rỡ.

Ánh cười ấy làm Lục Tư Linh hơi hoa mắt một chút.

Sau đó nàng lạnh nhạt hỏi: "Bây giờ ngươi là bệ hạ, hay là Giả Đức Trà?"

"Lục sư muốn ta là ai?"

Lâm Gia Nguyệt cười rạng rỡ.

Trong mắt Lục Tư Linh, nàng lúc này chẳng khác gì Tiểu Bạch lén chui vào thư phòng. Biết rõ đó là nơi cấm địa mà vẫn cứ muốn thử.

Nếu Mạnh Vô Thương biết được, hẳn sẽ chỉ nói một câu:

Nhưng Tiểu Bạch có lần nào bị phạt đâu?

Lục Tư Linh nhìn nàng không nói gì.

Thấy nàng không phản đối, Lâm Gia Nguyệt dứt khoát đẩy cửa bước vào, còn gọi Tiểu Bạch đang nằm bên lò sưởi: "Tiểu Bạch, qua đây."

Tiểu Bạch hình như rất thích tiểu Hoàng đế. Nàng vừa gọi một tiếng, nó đã lập tức chạy lon ton tới.

Chậc, đồ chó không có tiền đồ.

Lâm Gia Nguyệt híp mắt cười, thuận thế ngồi xuống chỗ không xa Lục Tư Linh, vừa vuốt Tiểu Bạch vừa muốn nói lại thôi.

Lục Tư Linh ung dung phẩm trà, không hề vội hỏi.

Cuối cùng người không nhịn được vẫn là Lâm Gia Nguyệt: "Lục sư vừa rồi là đi báo cho Thành Vương rời đi?"

"Ừm."

"Lục sư cũng có phái thích khách, nhưng tên thích khách ấy không phải nhắm vào ngươi, mà là nhắm vào Thành Vương. Chỉ là không biết từ đâu lại nhảy ra thêm một thích khách khác. Tên đó mới là kẻ nhắm vào ngươi."

Lâm Gia Nguyệt càng nghĩ càng thấy đúng: "Lần ám sát trước cộng thêm những chuyện tiếp theo sau đó, tất cả chứng cứ đều đang chỉ vào Thôi gia. Lục sư cho người giả vờ ám sát Thành Vương là muốn rửa sạch hiềm nghi cho Thôi gia?"

"Không đúng."

Nàng vừa nói xong lại tự phủ nhận suy đoán ấy.

Nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, cuối cùng đành quay sang nhìn Lục Tư Linh.

Ánh mắt Lục Tư Linh rất bình tĩnh.

Không cổ vũ, không kỳ vọng, cũng không nổi giận vì bị đoán trúng, chỉ lặng lẽ như nước mà nhìn nàng.

Nhưng đó không còn là ánh mắt lạnh như băng nữa.

Lâm Gia Nguyệt lập tức cười, lại xích gần hơn một chút.

Một màn này quả thật diễn giải trọn vẹn bốn chữ "được voi đòi tiên".

Dường như Lục Tư Linh chẳng để ý tới động tác ấy. Nàng cầm chiếc lò sưởi nhỏ bọc da lông bên cạnh lên, ngón tay cái vô thức vuốt lớp lông mềm trên đó.

Động tác ấy, kỳ lạ thay, lại giống hệt cách Lâm Gia Nguyệt vuốt chó.

"Ta biết rồi."

Lâm Gia Nguyệt búng tay một cái, làm Tiểu Bạch trong lòng giật mình, lập tức chạy về trốn sau lưng Lục Tư Linh.

"Sợ cái gì? Ta có ăn ngươi đâu."

Nàng đang nói với Tiểu Bạch.

Nhưng vì Tiểu Bạch trốn ngay sau lưng Lục Tư Linh, nên nghe vào lại như đang nói với chính Lục Tư Linh.

Lục Tư Linh khẽ nhíu mày, vươn tay xách Tiểu Bạch ra, chờ nàng nói tiếp.

"Ngươi cảm thấy lần ám sát trước không liên quan tới Thôi gia, nên mới định giả vờ cho người ám sát Thành Vương. Làm vậy sẽ khiến người ta cảm thấy đây là kiểu 'lạy ông tôi ở bụi này', ngược lại càng xác nhận hiềm nghi của Thôi gia. Dù sao thích khách nhà ai lại chỉ dọa một cái rồi chạy, đến động thủ thật còn chưa kịp."

"Nhưng ngươi không ngờ sẽ có người thật sự ám sát ngươi?"

Ám sát Thành Vương và ám sát Thủ phụ, phe nào được lợi nhất?

Đương nhiên là đám huân quý đứng sau Hoàng hậu.

Trong lúc suy nghĩ, tay Lâm Gia Nguyệt đã tiện tay cầm ấm trà, tự rót cho mình một chén: "Vậy chẳng phải kế hoạch của ngươi thất bại rồi sao?"

Tiểu Hoàng đế quả nhiên rất thông minh.

Mà càng như vậy lại càng chứng minh chuyện trước kia nàng cố ý giả ngu gạt người là thật.

Người có thể thi đỗ tiến sĩ, ai mà chẳng là thiên tài?

Lục Tư Linh là Trạng nguyên, càng là thiên tài trong thiên tài, cho nên nàng thật sự không thể lý giải nổi kiểu "ngu" của tiểu Hoàng đế. Đã từng không ít lần bị nàng làm cho tức đến không nói nên lời mà vẫn phải tiếp tục dạy.

Cho đến khi biết tất cả chỉ là giả vờ, cơn giận ấy càng nhân đôi.

"Trừ bài luận 'Dùng người', thêm một thiên 'Cân bằng chi đạo'."

Cuối cùng Lục Tư Linh cũng mở miệng.

Nhưng câu trả lời ấy lại hoàn toàn không phải thứ Lâm Gia Nguyệt muốn nghe.

"Lục sư!!!"

Lâm Gia Nguyệt lập tức xù lông.

Đáp lại nàng là ánh mắt của Lục Tư Linh như đang nói: Vậy ngươi còn muốn thế nào?

Tác giả có lời muốn nói: Lâm Gia Nguyệt: Xem như ngươi lợi hại.

Lục Tư Linh: Thế nào?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn