chương 109 Lâm Gia Nguyệt,ta thích ngươi
Ngày hôm sau lâm triều, Tin Quốc Công không tới. Còn Thành Vương, chẳng qua chỉ là một tông thất nhàn tản, có lên triều hay không căn bản chẳng ai để ý.
Lâm Gia Nguyệt ngồi trên long ỷ, bên tay phải nàng là Lục Tư Linh.
Vốn dĩ hôm nay lâm triều đã định hủy bỏ, nhưng đã xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu còn hủy triều, chuyện đêm tập kích Thành Vương phủ và Tin Quốc Công phủ e rằng sẽ đổ lên đầu nàng, mặc dù chuyện đó quả thật là do các nàng làm.
Nhưng nếu không lên triều, chẳng phải là chột dạ sao.
Lâm Gia Nguyệt dựa lên tay vịn, "Đêm Thất Tịch không yên ổn. Thủ Phụ phủ, Thành Vương phủ, Tin Quốc Công phủ, còn có rất nhiều phủ đệ của đại thần khác đều gặp phải thích khách. Trên đường phố xuất hiện ác đồ công kích bừa bãi, khiến bách tính thương vong mấy trăm người. May mà Thủ Phụ vừa lúc ở trên đường, đã phái hộ vệ của mình đi ổn định cục diện, ai ngờ lại bị tặc tử để mắt tới, suýt nữa mất mạng tại chỗ, may nhờ tuần phòng doanh tới giải cứu."
"Giữa đường ám sát Thủ Phụ, xâm nhập phủ đệ của đại thần, tàn sát người vô tội, chuyện này khiến người người căm phẫn, trời đất cũng không dung tha."
"Loại cuồng đồ nghịch tặc ấy, coi mạng người như cỏ rác, không xem vương pháp ra gì. Phải dùng cực hình mà xử, Đại Lý Tự, Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, tam tư phối hợp, nhất định phải bắt được thủ phạm cùng đồng đảng, cho thiên hạ thần dân một lời giải thích, lấy an ủi người chết, lấy an bách tính. Kẻ nào dám bao che, xử cùng tội, tuyệt không dung tha!"
Lâm Gia Nguyệt nhanh chóng nói xong mấy lời này. Mỗi câu vừa ra khỏi miệng, vết thương phía sau lại đau đến xé rách. Tuy thương thế ấy đối với nàng không tính là gì, nhưng đau thì vẫn là đau thật.
"Bãi triều!"
Lâm Gia Nguyệt đứng dậy liền đi, Lục Tư Linh lặng lẽ bước bên cạnh, đỡ lấy cánh tay nàng.
Thái độ như vậy khiến quần thần đều cảm nhận được bệ hạ đang nổi giận. Suốt các triều đại, hiếm khi có chuyện ác tính đến vậy xảy ra, lại còn không phải loạn thế, hiện giờ rõ ràng là một vương triều đại nhất thống, vậy mà vẫn phát sinh chuyện thế này, quả thực là coi thường triều đình.
Vừa vào phía sau, Lâm Gia Nguyệt liền dựa hẳn lên người Lục Tư Linh, ngoài miệng lại rất lễ phép, "Xin lỗi, có chút không chịu nổi."
Lục Tư Linh nghiêng đầu, trong lòng không nói rõ được cảm giác khó chịu kia. Từ khi nào mà Lâm Gia Nguyệt đối với nàng lại xa lạ như thế?
Về đến nơi ở, Lâm Gia Nguyệt lập tức cởi y phục trên người xuống, máu đã thấm ướt cả áo trong.
Áo trong của nàng màu đỏ, long bào cũng đỏ, máu thấm ra nhìn cũng không quá rõ.
Ngụy Cẩm Minh vừa nhìn thấy, mắt đã đỏ hoe, "Cũng may mấy ngày tới không cần thượng triều, bệ hạ có thể yên tâm tĩnh dưỡng."
"Không sao."
Lâm Gia Nguyệt xua tay rồi nằm sấp xuống, "Bôi thuốc đi."
Nàng không nhìn vẻ mặt Lục Tư Linh, chỉ do dự một chút rồi để lộ vết thương trên lưng.
Nàng vốn nghĩ vết thương sau lưng mình đã khá hơn nhiều, hẳn là không còn gì rõ ràng nữa, cũng chưa từng soi gương kiểm tra. Hôm qua mới biết, hóa ra những vết thương trên lưng mình vẫn còn rõ như vậy.
Bất quá, tuy nàng và Lục Tư Linh từng thân mật với nhau, nhưng khi ấy ánh đèn lờ mờ, hơn nữa hai người vẫn luôn đối diện nhau, nhiều nhất cũng là Lục Tư Linh quay lưng về phía nàng, cho nên Lục Tư Linh chưa từng nhìn thấy.
Trước đây nàng có lẽ còn sợ Lục Tư Linh lo lắng. Còn bây giờ thì khác, cho dù chỉ trầy chút da thôi, nàng cũng muốn Lục Tư Linh biết mình bị thương.
Khi thân chinh, thương tích trên người nàng không chỉ có một chỗ. Ít nhiều vẫn còn để lại dấu vết, chỉ cần nhìn là có thể biết khi ấy nàng bị thương nhiều thế nào.
Tiểu hoàng đế đã từng đẫm máu chiến đấu ở Bắc cảnh, suýt nữa mất nửa cái mạng, còn bộ dáng tung tăng nhảy nhót trở về kinh lúc ấy, tất cả đều là giả vờ.
Lâm Gia Nguyệt đang cố tình làm ra vẻ mềm yếu, mà Lục Tư Linh lại đặc biệt ăn bộ đó. Đôi mắt nàng chăm chú nhìn chằm chằm vết thương trên lưng Lâm Gia Nguyệt.
Mạnh Vô Thương nhìn nàng một cái, lúc này mới lên tiếng, "Bệ hạ, mấy ngày tới đừng động vào vết thương. Thời tiết mấy ngày nay nóng, nếu không thật cần thiết thì không nên mặc y phục nữa."
"Phải cứ nằm sấp trên giường thế này sao?"
Lâm Gia Nguyệt có chút xấu hổ. Như vậy thật không ổn, chẳng phải ai cũng có thể thấy lưng nàng sao?
Lục Tư Linh ngắt lời Mạnh Vô Thương, "Các ngươi lui xuống trước đi."
Mạnh Vô Thương lập tức rời đi. Ngụy Cẩm Minh do dự một chút, thấy bệ hạ nhà mình không có ý kiến, liền ngoan ngoãn lui ra.
Chờ mọi người đi hết, Lâm Gia Nguyệt nghiêng đầu nhìn về phía Lục Tư Linh, vẻ nghi hoặc trong mắt rất rõ ràng.
Lục Tư Linh ngồi xuống chiếc ghế cạnh mép giường, "Bệ hạ trước nay chưa từng nói về thương tích trên người mình."
Lâm Gia Nguyệt ho khan một tiếng, rồi vùi mặt xuống giường, giọng buồn buồn, "Lúc ta khải hoàn hồi triều, những vết thương đó đã không còn đau nữa."
Không đau thì không nói sao?
Lục Tư Linh biết Lâm Gia Nguyệt bị thương trên chiến trường, chỉ là không tra được rốt cuộc thương nặng đến mức nào. Khi ấy Lâm Gia Nguyệt hoạt bát tung tăng xuất hiện trước mặt nàng, nàng cũng không hỏi thêm.
Nếu là trọng thương, trong thời gian ngắn không thể lành được, vậy sao có thể một mình cưỡi ngựa trở lại kinh thành? Lần đầu hai người gặp lại, tiểu hoàng đế rõ ràng trông rất ổn.
Mấy lần mưa móc kỳ, nàng cũng chưa từng nhìn thấy lưng Lâm Gia Nguyệt. Trái lại, lưng nàng thì Lâm Gia Nguyệt đã nhìn thấy rất nhiều lần.
Nghĩ đến đây, trong lòng nàng khó tránh khỏi đau xót.
Lâm Gia Nguyệt ngự giá thân chinh, đánh một trận thắng lớn trong thời gian ngắn như thế. Nếu đổi lại là người khác lĩnh binh, một trận chiến không kéo một hai năm thì căn bản chẳng có kết quả.
Dù sao chỉ cần chiến tranh kéo dài thêm một ngày, triều đình phải phát thêm một ngày lương hướng, trong quân liền có thể tham ô thêm một ngày. Mặc kệ trận đánh có thắng hay không, ít nhất chủ tướng vẫn ăn no.
Chính vì Lâm Gia Nguyệt là hoàng đế, nàng biết chiến sự kéo dài thêm một ngày là quốc lực Đại Chu bị hao thêm một ngày, quốc khố không có bạc rồi sẽ lại trưng thu của bách tính, cuối cùng khổ nhất vẫn là bách tính.
Giây tiếp theo, đầu ngón tay lạnh băng của Lục Tư Linh nhẹ nhàng lướt qua lưng nàng, "Đau lắm phải không?"
Phần eo sau của Lâm Gia Nguyệt vô thức khẽ vặn, vừa tê vừa mềm, còn mang theo chút ngứa ngáy, "Đã khỏi rồi."
Nàng khẽ nuốt khan, dục niệm trong lòng theo đầu ngón tay Lục Tư Linh vô hạn phóng đại.
"Hôm nay bệ hạ cố ý cho thần xem sao?"
Đầu ngón tay Lục Tư Linh dừng lại, "Khi trước không nói cho thần, hôm nay lại là vì sao?"
Lâm Gia Nguyệt ngẩn người. Nàng thật không ngờ Lục Tư Linh lại nhạy bén như vậy, ngay sau đó hỏi ngược lại, "Lục sư cho rằng, vì sao?"
"Gần đây bệ hạ rất kỳ quái."
Lục Tư Linh sâu kín mở miệng, "Bệ hạ đối với thần quá xa lạ."
Khuôn mặt đang vùi trong chăn của Lâm Gia Nguyệt khẽ nở nụ cười, nhưng khi quay đầu lại, ý cười trên mặt đã biến mất, "Không phải trẫm xa lạ, mà là Thủ Phụ chưa từng cho trẫm tới gần. Hiện giờ trẫm chỉ là trở lại đúng vị trí mà mình nên đứng."
Đúng vị trí nên đứng?
Quân thần, đế hậu? Đúng vậy, như lời Lâm Gia Nguyệt nói, đó chính là vị trí mà các nàng nên đứng.
Ngày trước quan hệ giữa các nàng tuy có quân thần, sư sinh, nhưng cũng là Lâm Gia Nguyệt và Lục sư.
Sau khi thành hôn, là nàng chủ động để Lâm Gia Nguyệt lên giường mình. Khi ấy Lâm Gia Nguyệt cho rằng quan hệ hợp tác của các nàng đã kết thúc, khi ấy các nàng nên trở thành bạn lữ thật sự, chỉ còn Lâm Gia Nguyệt và Lục Tư Linh.
Nhưng bởi vì nàng lùi về sau một bước, nên quan hệ hiện giờ của hai người chỉ còn là quân thần, đế hậu.
Lục Tư Linh muốn quay trở về quan hệ giữa Lâm Gia Nguyệt và Lục sư, nhưng hiển nhiên các nàng đã không thể quay lại nữa.
Từ nay về sau, hoặc các nàng là quân thần đế hậu, hoặc sẽ là Lục Tư Linh và Lâm Gia Nguyệt.
Lâm Gia Nguyệt nghĩ rất rõ ràng. Cho dù quan hệ của hai người dừng lại tại đây, thì ở chỗ nàng cũng không còn đường lui nào nữa.
Nếu giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì, nàng có thể chấp nhận tiếp tục thân cận trong quan hệ tiểu hoàng đế và Lục sư.
Nhưng hiện tại, quan hệ của hai người, hoặc là quân thần đế hậu, hoặc là giống như một đôi tình lữ thực sự.
Nàng không chấp nhận tôn trọng nhau như khách, cũng không làm nổi việc tôn trọng nhau như khách.
Nàng không biết trong lòng Lục Tư Linh rốt cuộc nghĩ gì. Rõ ràng đối với sự xa cách của nàng là bất mãn, trong lòng cũng không thoải mái, vậy mà vẫn cố chấp muốn giữ quan hệ quân thần với nàng.
Là vì trong lòng Lục Tư Linh có điều kiêng kỵ, hay là căn bản không thích nàng?
Nghĩ tới đây, tim Lâm Gia Nguyệt nhói đau, "Thủ Phụ có thể suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc muốn ở cùng ta trong quan hệ thế nào. Có lẽ nghĩ thông rồi, Thủ Phụ sẽ không còn hỏi ta vì sao lại xa cách với ngươi."
Trong mắt Lục Tư Linh thoáng qua một tia tán thưởng. Nàng không ngờ Lâm Gia Nguyệt lại có thể dứt khoát như thế, chuyện đã quyết định thì tuyệt đối không lùi bước.
Một Lâm Gia Nguyệt như vậy, hoàn toàn khác với tiểu hoàng đế ngày xưa chỉ vì chút bài vở mà làm nũng bán manh.
Chuyện nhỏ có thể đùa giỡn, nhưng tới chuyện lớn, biểu hiện của Lâm Gia Nguyệt từ trước tới nay đều vô cùng xuất sắc.
Lục Tư Linh rũ mắt cười khẽ. Nàng nói Lâm Gia Nguyệt xa lạ với mình, không phải để đòi một đáp án, càng không phải vì sa vào tình cảm. Nàng chỉ đang thử thái độ của Lâm Gia Nguyệt mà thôi.
Nếu sự xa lạ của Lâm Gia Nguyệt là vì thái độ của nàng mà thay đổi, thì nàng sẽ biết bản thân nên làm gì.
Lục Tư Linh kéo tấm sa mỏng đắp lên người nàng, "Ta muốn cùng ngươi làm... bạn lữ thật sự."
"Biết Ninh, ta tâm duyệt ngươi."
Lục Tư Linh cúi người, môi chạm bên tai Lâm Gia Nguyệt, thấp giọng nói câu ấy.
Trái tim Lâm Gia Nguyệt dường như chậm một nhịp, rồi ngay sau đó đập dữ dội. Nàng đột ngột quay đầu nhìn về phía Lục Tư Linh.
Đôi môi hai người vào khoảnh khắc ấy liền chạm vào nhau. Nàng không né tránh, trái lại khi Lục Tư Linh vừa lùi ra một chút, nàng lập tức đuổi theo.
Nàng cố ý áp sát môi lên môi Lục Tư Linh, hỏi, "Thật sự?"
"Thật sự."
Nghe được lời khẳng định của Lục Tư Linh, trên mặt Lâm Gia Nguyệt lập tức hiện ra nụ cười, trong lòng vui sướng vô cùng, mà nụ cười ấy cũng tràn hẳn lên mặt.
Tám chiếc răng cứ thế sáng choang phơi ra trước mặt Lục Tư Linh.
"Ngốc tử." Lục Tư Linh bật cười, nhéo nhéo má nàng.
Lâm Gia Nguyệt hừ nhẹ, "Ai bảo tỷ tỷ ăn sạch rồi lại không chịu trách nhiệm."
Trong mắt nàng, Lục Tư Linh đã để nàng lên giường rồi, vậy mà còn muốn làm "bằng hữu" với nàng, đây rõ ràng là hành vi của tra nữ.
Trong lòng Lục Tư Linh chợt nghẹn lại, vành tai lập tức đỏ lên, "Nói bậy cái gì thế."
"Ta nói nghiêm túc."
Lâm Gia Nguyệt cảm thấy mình thật sự quá dễ dỗ. Vậy mà dễ dàng tha thứ cho Lục Tư Linh, còn đồng ý với nàng.
Mà nghĩ lại thì cũng chẳng có gì là không thể đồng ý. Dù sao bấy lâu nay, nàng vốn cũng chỉ muốn khiến Lục Tư Linh hiểu rằng nàng không muốn tôn trọng nhau như khách. Nếu Lục Tư Linh đã hiểu, thì chuyện này cũng có thể dừng ở đây.
Lục Tư Linh đưa tay nhéo tai nàng, "Ngô cũng là nghiêm túc."
Lâm Gia Nguyệt hài lòng nhướng mày, đáng tiếc hiện giờ nàng đang bị thương, nếu không nàng thật sự sẽ kéo Lục Tư Linh đè lên người mình, hung hăng hôn tới.
"Ta đi bảo người chuẩn bị cơm cho ngươi."
"Được."
Lâm Gia Nguyệt cười hì hì, bộ dáng hết sức vui vẻ.
Lục Tư Linh xoa đầu nàng, đứng dậy bước ra khỏi điện. Bên ngoài, Mạnh Vô Thương đang đứng đó, hiển nhiên là đang đợi nàng.
"Có việc?"
"Ta nghe được cuộc nói chuyện giữa đại nhân và bệ hạ." Mạnh Vô Thương không giấu giếm.
"Thì sao?"
"Đại nhân là vì đứa nhỏ nên mới nói những lời ấy sao? Nếu bệ hạ biết được chân tướng, quan hệ của hai người sẽ rất khó quay về như cũ."
Lục Tư Linh khó hiểu, "Ngô đâu có nói dối."
Nàng thừa nhận bản thân tâm duyệt Lâm Gia Nguyệt, nếu Lâm Gia Nguyệt muốn kiểu quan hệ như vậy, thì nàng cảm thấy, cũng không phải không thể. Một khi đã như vậy, sao lại không tính là ăn nhịp với nhau?
Mạnh Vô Thương nhìn nàng thật lâu, "Đại nhân, không đơn giản như vậy."
"Rất phức tạp sao?"
Lục Tư Linh không hiểu. Khoảng thời gian gần đây, nàng đã nghĩ rất nhiều. Ban đầu nàng nghĩ không thông, mãi cho tới khi Lâm Gia Nguyệt bị thương, vừa lo lắng đau lòng, nàng lại càng kiên định với suy nghĩ hai người nhất định phải nhanh chóng có một đứa nhỏ.
Nàng không phủ nhận mình thích Lâm Gia Nguyệt, cũng nguyện ý cùng Lâm Gia Nguyệt tiến tới mối quan hệ bạn lữ như nàng ấy mong muốn. Vậy thì hết thảy đều không có vấn đề gì.
Tác giả có chuyện muốn nói: Lâm Gia Nguyệt: Ta có thể tin mà!
Lục Tư Linh: Vì sao lại không tin?