Xuyên Thư Tra A Hoàng Đế, Đánh Dấu Quyền Thần Thủ Phụ

Chương 105

Chương 105 Tiểu Hoàng Đế Nói Ngươi LàLão Hổ

Lâm Gia Nguyệt khăng khăng một mực, xác lập địa vị Thiên Hậu cho Lục Tư Linh, cho người chế tạo phượng tọa, rất nhanh đã đặt ngay bên tay phải nàng. Dù long ỷ vẫn ở chính giữa, nhưng chẳng ai có thể làm ngơ cái ghế bên cạnh.

Những điều đã hứa với Lục Tư Linh, nàng sẽ làm. Những điều chưa từng hứa, chẳng hạn như sinh con, nàng sẽ không làm.

Ít nhất, một đôi tình lữ không nên xa lạ khách sáo như thế. Trong lúc nhất thời nàng không phân rõ giữa hai người rốt cuộc là quan hệ gì.

Là quan hệ hợp tác? Nhà ai quan hệ hợp tác mà có thể nằm trên cùng một cái giường.

Là quan hệ bạn lữ? Cũng không phải. Nhà ai là bạn lữ mà lại khách khách khí khí như vậy. Trước đây nàng có thể đùa giỡn, làm loạn với Lục Tư Linh, vốn là vì nàng xem Lục Tư Linh như một tỷ tỷ rất tốt.

Có thể làm loạn, có thể làm nũng, có thể nói đùa.

Nhưng khi quan hệ giữa hai người đã bắt đầu thay đổi, ít nhất trước khi hoàn toàn xác định tính chất, nàng không thể tiếp tục thân cận với Lục Tư Linh như trước nữa.

Lục Tư Linh không phải thích lễ phép xa cách sao? Nàng cũng có thể làm được.

Người hiện đại rất coi trọng cảm giác ranh giới. Khi nàng đã phân Lục Tư Linh ra khỏi vị trí thân cận bên mình, vậy mối quan hệ giữa Lâm Gia Nguyệt và Lục Tư Linh sẽ quay trở về đúng chỗ: hoàng đế và Thủ Phụ. Cho dù là quan hệ hoàng đế và Hoàng hậu, e rằng nàng cũng không làm nổi.

Có lẽ Lục Tư Linh cho rằng, thân là Thủ Phụ, thân là Hoàng hậu, những việc ấy đều là điều Thủ Phụ, Hoàng hậu nên làm.

Nhưng còn Lục Tư Linh thì sao? Lục Tư Linh có nên làm những việc ấy không?

Lâm Gia Nguyệt rất rõ điều mình muốn, chính là giữa Lâm Gia Nguyệt và Lục Tư Linh rốt cuộc là quan hệ gì, chứ không chỉ đơn thuần là quan hệ quân thần.

Từ lúc nàng khăng khăng nhất định phải thành thân với Lục Tư Linh, những người khác đều không được, từ lúc nàng nhận định Lục Tư Linh là người mình muốn cưới, có lẽ khi đó trong lòng nàng đã có Lục Tư Linh rồi.

Khi ấy nàng không phát hiện, chỉ thuận theo bản tâm mà làm. Còn hiện tại phát hiện rồi, ngược lại lại không thể thuận theo bản tâm nữa, bởi bên ngoài trái tim đã có thêm một lớp phòng bị.

Sau khi đình nghị kết thúc, theo lý đế hậu nên cùng nhau hồi hậu cung. Nhưng Lâm Gia Nguyệt bỗng mở miệng, "Hôm nay Thất Tịch, trẫm muốn ra ngoài xem một chút. Thủ Phụ cứ tự tiện."

"Vừa hay." Lục Tư Linh lên tiếng, khiến bước chân nàng khựng lại, "Ngô cũng muốn hồi phủ Thủ Phụ một chuyến."

Thế là hai người cùng ngồi lên một cỗ xe, chỉ là người ngoài đều cho rằng trong xe chỉ có Lục Tư Linh, không ai biết hoàng đế cũng ở trong đó.

Đến phủ Thủ Phụ, Lâm Gia Nguyệt một ngụm nước cũng không uống đã quay người rời đi.

Cãi nhau sao?

Mạnh Vô Thương cực kỳ chuẩn xác bắt được bầu không khí không đúng giữa hai người, "Đại nhân với bệ hạ giận dỗi?"

"Ngô không biết."

Lục Tư Linh thật sự không biết. Lâm Gia Nguyệt hiện tại trở nên xa cách mà lạnh nhạt.

Nghe Lục Tư Linh kể lại chuyện mấy ngày nay, Mạnh Vô Thương nhíu mày suy nghĩ chốc lát, "Nói cách khác, bệ hạ đối với ngươi vô cùng kính trọng, cũng thật sự làm được chuyện đế hậu tôn trọng nhau như khách?"

"Chẳng phải đây chính là điều đại nhân mong muốn sao? Vậy vì sao còn mặt ủ mày chau?"

Lục Tư Linh lắc đầu, "Không nên là như vậy."

"Vậy nên là thế nào?"

Lục Tư Linh nhíu mày, "Giống như trước kia."

"Trước kia là thế nào?"

Trước kia ư?

"Trước kia nàng rất nghịch ngợm, rất xấu, luôn chọc ta tức giận, lại còn thích làm nũng, rất đáng yêu, chuyện nhỏ thì hồ đồ, chuyện lớn lại thông tuệ, trong đầu có vô số ý nghĩ kỳ quái."

Nghĩ đến Lâm Gia Nguyệt của trước kia, khóe môi Lục Tư Linh bất giác cong lên, rồi sau đó lại trở nên mờ mịt. Vì sao Lâm Gia Nguyệt lại thay đổi? Nàng có thể khiến Lâm Gia Nguyệt trở lại như trước không?

Mạnh Vô Thương không hiểu, "Đại nhân muốn cùng bệ hạ tôn trọng nhau như khách, bệ hạ chỉ là làm đúng như vậy. Nhưng Thủ Phụ đại nhân lại không hài lòng."

"Không đúng, nếu tôn trọng nhau như khách chính là ái, thì bệ hạ dường như cũng đâu có làm sai."

Lục Tư Linh nhíu chặt mày, "Được rồi, hôm nay là Thất Tịch, các ngươi đều ra ngoài dạo đi."

"Thế còn đại nhân?"

"Ngô? Ngô có công vụ cần xử lý."

Lục Tư Linh trở về phủ Thủ Phụ mà chẳng mang theo thứ gì, hiện tại có công vụ gì cũng đều đưa vào Đại Minh Cung rồi, phủ Thủ Phụ làm gì còn công vụ nào.

Mạnh Vô Thương lắc đầu, "Đại nhân, trốn tránh bản thân cũng là một loại biểu hiện."

Trốn tránh? Nàng Lục Tư Linh sao có thể trốn tránh!

Lục Tư Linh nhìn theo bóng lưng Mạnh Vô Thương rời đi, trong lòng nghĩ tới lại chỉ là Lâm Gia Nguyệt, không biết giờ này nàng đang ở đâu.

Vạn Hoa Lâu!

Lâm Gia Nguyệt đối với kinh thành không mấy quen thuộc, nơi nàng biết cũng chẳng có bao nhiêu. Vạn Hoa Lâu là chỗ quen nhất của nàng, ở đó còn có thể tìm được Cao Lệnh Hạm.

Vừa bước vào cửa, Vu Bội Cửu đã ra đón, "Nữ quân sao lại tới?"

"Ta tìm Cao Lệnh Hạm."

"Lệnh Hạm à, nô gia dẫn ngươi đi." Vu Bội Cửu mỉm cười, dáng điệu yêu kiều sinh động.

Lâm Gia Nguyệt cúi mắt đi sau lưng đối phương, hai mắt không dám nhìn loạn.

Bộ dạng ngoan ngoãn ấy của nàng khiến Vu Bội Cửu nheo mắt lại. Đường đường là hoàng đế, lại có thể bày ra vẻ ngượng ngùng thế này sao?

Vu Bội Cửu đưa nàng tới căn phòng quen thuộc, nhưng Cao Lệnh Hạm lại không có ở đó.

"Cao Lệnh Hạm đâu?"

"Nàng sẽ đến ngay thôi."

Lâm Gia Nguyệt nửa tin nửa ngờ nhìn nàng, nhưng lại cảm thấy Vu Bội Cửu không cần thiết phải lừa mình. Dù sao nàng ấy cũng là bằng hữu của Lục Tư Linh.

Ai ngờ Vu Bội Cửu cũng ngồi xuống, "Lệnh Hạm còn chưa tới, nô gia uống cùng nữ quân hai chén trước."

Lâm Gia Nguyệt liên tục lắc đầu, "Xin lỗi, ta không biết uống rượu."

Ra ngoài phải ăn ít đồ người ta đưa. À không, là tự mình chủ động mua thì còn được.

Vu Bội Cửu mỉm cười mở vò rượu, để cho Lâm Gia Nguyệt nhìn rõ bên trong không có cơ quan gì, sau đó tự rót cho mình một chén rồi uống cạn.

"Nữ quân cứ yên tâm."

Nàng rót ra hai chén, một chén đẩy về trước mặt Lâm Gia Nguyệt.

Lâm Gia Nguyệt mím môi không nói, cũng chẳng có ý định uống.

"Nữ quân đã thành thân chưa?" Vu Bội Cửu đột nhiên hỏi.

Sao lại hỏi kiểu này?

Có lẽ biểu cảm nghi hoặc của nàng quá rõ ràng, nên Vu Bội Cửu chủ động giải thích, "Nữ quân đã thành thân, bị nương tử quản nghiêm, nên không dám uống rượu."

Không dám ư? Chẳng qua nàng không muốn thôi.

Nhưng trên mặt Lâm Gia Nguyệt vẫn mỉm cười gật đầu, "Phải, ta thành thân rồi. Trong nhà có lão hổ, nếu không phải có việc, ta tuyệt đối không dám tới Vạn Hoa Lâu."

Vu Bội Cửu bị sặc rượu, ho khan mấy tiếng, "Lão hổ?"

"Ừ, lão hổ!"

Lâm Gia Nguyệt gật đầu đầy khẳng định. Vu Bội Cửu nhịn cười, "Vậy nữ quân quả thật vất vả."

"Không vất vả, chỉ là khó chịu."

"Vì sao khó chịu?"

Lâm Gia Nguyệt nhìn nàng một cái, nhưng không nói.

"Vấn đề này khó trả lời lắm sao?" Vu Bội Cửu vẫn tò mò.

Lâm Gia Nguyệt nghĩ lại, Vu Bội Cửu với Lục Tư Linh xem như bằng hữu tốt, biết đâu có thể hiểu được chút gì.

"Vu nương tử, ngươi nói xem, tôn trọng nhau như khách là yêu, hay là không yêu?"

"Nữ quân nghĩ thế nào?"

Lâm Gia Nguyệt thở dài, "Ta cho rằng bạn lữ với nhau, ồn ào một chút, ghen một chút, nhớ nhung lẫn nhau, như vậy mới là yêu. Còn tôn trọng nhau như khách, hai người cứ như khách sáo qua lại, vậy tính là bạn lữ kiểu gì, càng không nói tới yêu."

"Bạn lữ tôn trọng nhau dĩ nhiên là nên, nhưng nếu giống đối đãi khách khứa như vậy, còn thành thân làm gì nữa."

Nàng không hiểu vì sao người cổ đại lại có thể xem tôn trọng nhau như khách là tình yêu.

Vu Bội Cửu nhướng mày, "Nữ quân muốn nương tử khẩn trương vì ngươi, làm ầm ĩ với ngươi, nếu ngươi liếc nhìn nữ tử khác một cái thì sẽ cùng ngươi nổi giận?"

Lâm Gia Nguyệt lập tức phủ nhận, "Ta sẽ không nhìn nữ tử khác."

Nàng không phủ nhận nửa câu trước.

Vu Bội Cửu nhìn nàng thật sâu, "Hôm nay ta mới biết, hóa ra vẫn có nữ quân nghĩ như vậy."

"Như vậy không đúng sao?"

"Ta thấy lời nữ quân có lý. Nhưng ngày nay đừng nói thế gia đại tộc, dù là nhà quan nhỏ hơn một chút, khi bồi dưỡng Khôn Trạch cũng đều nuôi theo hướng tông phụ, chủ mẫu. Mà chủ mẫu thì không thể giống như thiếp thất, cùng chủ quân ồn ào ghen tuông, như vậy không hợp với thân phận chủ mẫu."

Lâm Gia Nguyệt xua tay, "Nghĩ vậy là sai. Đã là bạn lữ, ghen là chuyện bình thường. Nếu đối phương không ghen, còn sẵn lòng chia sẻ ngươi với người khác, vậy tức là không yêu ngươi."

Vu Bội Cửu chợt hiểu ra. Thảo nào Lục Tư Linh không chịu để nàng làm hoàng phi.

Vậy vì sao tiểu hoàng đế vẫn còn cảm thấy Lục Tư Linh không yêu mình? Cũng phải thôi, Lục Tư Linh có thể tốn nửa canh giờ chỉ để nghiền ngẫm một điển cố, nhưng tuyệt đối không chịu giải thích chuyện tình yêu.

Nếu không, năm đó quan hệ giữa Lục Tư Linh và Hi Ninh Thái hậu sao có thể cứng đến thế.

"Có lẽ đối phương chỉ là không giỏi ăn nói?"

Lâm Gia Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ rồi lắc đầu, "Nhưng cũng không biểu hiện ra."

"Vậy thì có lẽ đối phương chỉ không thể hiện trên mặt. Có vài người vốn không thích biểu lộ ra ngoài."

Vu Bội Cửu cảm thấy người mình biết nhất chính là kiểu đó. Có người nhìn ngoài mặt như băng sơn, nhưng trong lòng lại nóng bỏng vô cùng.

Lâm Gia Nguyệt lúc này mới gật đầu, "Nàng đúng là như vậy."

Nhưng nàng đều đã hỏi ra miệng rồi, vậy mà đáp án đối phương cho vẫn chỉ là "tôn trọng nhau như khách". Chẳng lẽ nàng không cần mặt mũi sao?

"Bệ hạ?"

Cao Lệnh Hạm đẩy cửa bước vào, thấy hoàng đế cùng tiểu di nhà mình trò chuyện vui vẻ, nhất thời ngây ngẩn. Không phải chứ, sau này chẳng lẽ nàng phải gọi tiểu hoàng đế là di sao?

Phi phi phi, tuyệt đối không thể như vậy. Hoàng đế là đồ đen tối, lừa nàng lâu như thế, nàng không chấp nhận việc tiểu di mình vào cung đâu.

Huống chi, tiểu di còn không biết người trước mắt là tiểu hoàng đế phải không?

"Thủ Phụ đại nhân."

Lúc này Vu Bội Cửu cũng đã nhìn thấy Lục Tư Linh đứng sau lưng Cao Lệnh Hạm. Nàng không đứng dậy, chỉ mỉm cười gọi một tiếng.

Sắc mặt Lục Tư Linh lạnh băng, toàn thân như toát ra khí lạnh. Tiểu hoàng đế vậy mà lại ở chung một phòng với Vu Bội Cửu, hơn nữa còn chỉ có hai người.

Vu Bội Cửu còn từng muốn làm hoàng phi.

Nhưng khi nàng nhìn thấy hai người ngồi mỗi người một bên, y phục trên người cũng không có nếp nhăn khả nghi, nàng bất động thanh sắc bước tới ngồi xuống, rồi cầm chén rượu lên. Trong ly vẫn còn nhiều rượu, chứng tỏ hai người chỉ uống chừng ba bốn chén.

Trên người Lâm Gia Nguyệt không có mùi rượu, Vu Bội Cửu cũng chỉ vương một chút ít, cho thấy đây là vò rượu đầu tiên.

Rất tốt, hai người ở bên nhau không quá lâu.

Lục Tư Linh rót cho mình một chén rượu, "Ngô thật không ngờ sẽ gặp hai vị ở đây."

Cao Lệnh Hạm mặt trắng bệch. Tiểu di nàng và hoàng đế lại ở một phòng riêng. Tiểu di không biết đối phương là hoàng đế, trước kia còn trêu chọc người ta, nhìn như đã để mắt đến hoàng đế.

Giờ thì hay rồi, bị Thủ Phụ đại nhân bắt gặp. Đây là tình cảnh gì vậy chứ.

Chẳng lẽ lại bị tru chín tộc? Chín tộc thì còn đỡ, nàng họ Cao. Nhưng nếu liên lụy tam tộc, vậy Cao gia nhà nàng cũng chẳng chạy đi đâu được.

"Cái kia... cái kia... vì sao bệ hạ lại ở đây với tiểu di?"

Cao Lệnh Hạm hỏi đúng điều Lục Tư Linh cũng muốn hỏi.

Lâm Gia Nguyệt không được vui cho lắm. Từ lúc nhìn thấy nàng đến khi bước vào cửa, Lục Tư Linh chẳng hề cho nàng lấy một ánh mắt thứ hai.

"Ta tới tìm ngươi, vừa khéo gặp thôi. Nếu ngươi đã tới, vậy chúng ta đi."

"Đi... đi đâu?"

"Đi là biết."

Lâm Gia Nguyệt đứng phắt dậy, túm áo Cao Lệnh Hạm lôi đi. Cao Lệnh Hạm bị kéo theo, lảo đảo bám bước.

Lục Tư Linh nhìn theo hai người rời đi, không hề có động tác gì.

"Không đuổi theo sao?" Vu Bội Cửu tò mò hỏi.

"Các ngươi đã nói gì?"

Lục Tư Linh không vội đuổi theo. Trước hết nàng phải biết, khi hai người ở riêng với nhau, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Vừa nhắc tới việc ấy, Vu Bội Cửu liền bật cười, "Tiểu hoàng đế nói ngươi là lão hổ."

Lục Tư Linh: "?"

Tác giả có lời muốn nói: Lâm Gia Nguyệt: Tố cáo nhanh thế sao?

Lục Tư Linh (nghiến răng).

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn