Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 7

Nữ nhân điên ôm lấy Tạ Thao, đôi mày thanh tú cong cong. Khi nàng ta khẽ mỉm cười thực sự rất đẹp, khiến người ta liên tưởng đến những nụ hoa nhỏ nhắn lặng lẽ bung nở trên cành sau một trận tuyết lớn. Chỉ cần nữ nhân này trông có vẻ bình thường một chút, nàng ta sẽ khiến người ta cảm thấy cực kỳ tốt đẹp, vô cùng mê hoặc, thậm chí khiến người ta tạm thời quên bẵng đi nàng ta vốn là một kẻ điên có phong cách đáng sợ đến thế nào.

Nhưng Tạ Thao chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức. Toàn thân nàng mềm nhũn như bị ai đó hạ dược, lại còn là thứ dược "không tiện nói ra", tuy rằng tạm thời chưa cảm thấy lửa tình hừng hực... Khụ khụ, nhưng cơ thể hoàn toàn chẳng còn chút sức lực nào, cứ như có luồng điện chạy qua vậy.

Nàng thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng luồng hơi ấm truyền qua từ lòng bàn tay nữ nhân điên - thứ nghi là linh lực ấy - đang len lỏi trong kinh mạch nàng như một con chuột nhỏ, chạy loạn khắp nơi. Hễ nó đi qua nơi nào, nơi đó liền hằn sâu trong tâm trí Tạ Thao, giúp nàng cảm nhận được một cách rõ rệt cái gọi là kinh mạch và đan điền rốt cuộc có hình dạng ra sao.

Đến bước này, Tạ Thao đại khái đã hiểu nữ nhân điên đang làm gì. Nàng ta đang giúp nàng dùng linh lực của chính nàng ta dạo chơi khắp kinh mạch toàn thân, kiểm tra xem có nơi nào cần khơi thông hay không.

Thế nhưng cuộc kiểm tra này lại vô tình giúp Tạ Thao có nhận thức mới về linh lực, kinh mạch và đan điền. Cảm giác này có lẽ chính là "nội thị", nó thậm chí còn khiến Tạ Thao nhìn thấy viên Kim Đan của chính mình khi linh lực của đối phương đi ngang qua đan điền.

Tạ Thao vốn tưởng Kim Đan phải có màu vàng kim, bằng không sao lại gọi là Kim Đan? Rồi nàng chợt nhận ra Kim Đan của mình màu trắng, bên trên mang theo vài tia hoa văn sắc vàng, nhìn thoáng qua cứ tưởng Kim Đan đầy rẫy vết nứt.

Nhưng nhìn kỹ lại khá đẹp mắt.

Tất nhiên đó không phải trọng điểm, trọng điểm là sau khi linh lực của nữ nhân điên luân chuyển một vòng trong cơ thể nàng, quả thực có phát hiện vài chỗ tắc nghẽn, nhưng không nghiêm trọng, có thể dễ dàng xung phá.

Sau khi vận hành xong một chu thiên, nữ nhân điên thu tay lại. Rõ ràng Tạ Thao mới là người bị rót linh lực vào, vậy mà đuôi mắt nàng ta lại phấn khích đến đỏ bừng: "Cơ thể của A Như... Thật ấm áp... Thật muốn vĩnh viễn ở lại trong cơ thể nàng."

Tạ Thao: ??

Đừng có nói chuyện ám muội như thể chúng ta vừa làm gì đó như vậy chứ, sẽ bị "hài hòa" mất đấy, có biết bây giờ kiểm duyệt gắt gao lắm không!

Nhưng Tạ Thao vẫn nén nhịn, đánh không lại, chạy không thoát, trong hoàn cảnh này nàng không có tư cách để chấp nhặt xem cách dùng từ của nữ nhân điên quái gở đến mức nào. Thấy nữ nhân điên có vẻ đang vui, Tạ Thao - kẻ vừa mới có chút nhận thức về linh lực - cố gắng giữ vẻ bình thản rồi hỏi: "Ta luôn cảm thấy kinh mạch và đan điền có gì đó kỳ quái, ngươi có phát hiện chỗ nào không ổn không?"

Nữ nhân điên quả nhiên rất kiên nhẫn, ôn nhu giải đáp thắc mắc cho nàng: "Ngoại trừ vài chỗ tắc nghẽn nhỏ, ta không thấy có gì bất thường. Những chỗ đó ta đã xử lý xong rồi, phần còn lại có lẽ chỉ là do tâm lý của nàng thôi, đừng quá bận tâm."

"Nhưng ta thực sự cảm thấy không đúng, có điều lại không rõ không đúng ở đâu." Vì đang có việc cầu người, Tạ Thao cũng chẳng buồn giãy giụa, cứ thế để nữ nhân điên ôm trong lòng. Lúc đầu còn chưa thích nghi, nhưng sau đó đầu óc toàn là khao khát cầu học nên nàng thích ứng rất nhanh.

Nữ nhân điên trầm ngâm một lát rồi nói: "Muốn xem thử bên trong cơ thể ta thế nào không?"

Nàng ta có lẽ nghĩ Tạ Thao chỉ là đa nghi do tâm lý, nên muốn cho nàng xem thử. Cấu tạo kinh mạch của mọi người đều giống nhau, đối chiếu lẫn nhau thì ai có vấn đề gì sẽ rõ mười mươi.

Tạ Thao vốn đã dần quen với cách nói chuyện của đối phương nhưng vẫn có chút kinh ngạc. Nàng nói vậy thuần túy là để gài bẫy hòng moi được chút kiến thức về kinh mạch và linh lực từ nàng ta, ngờ đâu nữ nhân điên lại bỏ qua mọi bước trung gian, sẵn lòng cho nàng tận mắt chứng kiến.

Tạ Thao có chút ngượng ngùng: "Có thể sao?"

"Tất nhiên là có thể." Nữ nhân điên nắm lấy tay Tạ Thao, đặt lên bụng dưới của mình: "Cho dù ta nói không cần lo lắng, e là nàng cũng chẳng thể hoàn toàn yên tâm. Đã vậy, chi bằng nàng hãy tự mình vào xem."

Tạ Thao lúng túng đáp: "Nhưng ta không biết làm... Ta chưa từng thử bao giờ..."

"Ta dạy nàng." Nữ nhân điên trước tiên truyền linh lực vào cơ thể Tạ Thao, sau khi luân chuyển một vòng, nàng ta bao bọc lấy linh lực của Tạ Thao rồi dẫn dắt xuôi theo kinh mạch tích tụ về phía bàn tay.

Tạ Thao theo bản năng ấn lòng bàn tay mình lên bụng dưới của nữ nhân điên, linh lực hỗn hợp của cả hai lập tức xông vào cơ thể nàng ta. Trong thoáng chốc, Tạ Thao cảm thấy như chính mình cũng theo luồng linh lực ấy chui tọt vào bên trong cơ thể nữ nhân điên. Nàng trợn tròn mắt, nhìn thấy rõ mồn một hình dạng của những kinh mạch đang tải linh lực.

Nàng đã thấy qua của chính mình, giờ nhìn của nữ nhân điên lại là một loại chấn động hoàn toàn khác. Bởi trên vách kinh mạch của nàng ta chằng chịt những vết rạn và những mạch lạc màu đen. Đúng vậy, là vết rạn, dày đặc gần như phủ kín từng tấc kinh mạch, thậm chí còn mập mờ thấy được trong những vết rạn ấy tràn ngập một luồng sương mù đen kịt.

Trong một khoảnh khắc, Tạ Thao nghi ngờ rằng kinh mạch sạch sẽ, bình thường của mình và kinh mạch của nữ nhân điên này căn bản không cùng một loại vật chất. Kinh mạch của nàng ta giống hệt như một mảnh ruộng khô cằn đã nứt nẻ từ bao nhiêu năm qua, dù giây sau có vỡ nát hoàn toàn hay sụp đổ triệt để, Tạ Thao cũng chẳng thấy có gì lạ.

Sự chấn động của nàng mới chỉ bắt đầu, bởi theo luồng linh lực không ngừng luân chuyển trong cơ thể nữ nhân điên, nàng lại càng nhìn thấy nhiều hơn.

Nữ nhân bề ngoài trông không có vấn đề gì này, bên trong cơ thể lại đầy rẫy thương tích. Kinh mạch đối với con người là thứ vô cùng quan trọng. Cái gọi là người phàm không có thiên phú, đa phần có nghĩa là kinh mạch thiên sinh đã tắc nghẽn hoặc quá nhỏ hẹp. Kẻ trước hoàn toàn không thể tu tiên, kẻ sau thành tựu có hạn. Nhưng nếu có người sẵn lòng bỏ ra đại công phu, phối hợp linh lực với thiên tài địa bảo để gột rửa kinh mạch tắc nghẽn, thì kẻ đó vẫn có cơ hội bước vào tiên đồ.

Kẻ sau cũng vậy, dùng thiên tài địa bảo không ngừng khiến kinh mạch trở nên kiên cố, rộng mở, thì con đường tu tiên sẽ càng thêm rộng lớn. Đối với tu chân giả, kinh mạch càng kiên cố, càng rộng lớn thì càng tốt. Nó giống như việc ngươi dùng bát để múc nước, còn người khác có cả một chiếc xô vậy; tốc độ múc nước của ngươi vĩnh viễn không thể vượt qua kẻ có xô.

Kinh mạch quan trọng đến thế, gần như làm chủ vận mệnh của mỗi người tu đạo. Một khi kinh mạch bị vỡ, không chỉ là không thể tu hành nữa, mà còn gây nguy hiểm đến tính mạng.

Thế nhưng... Thế nhưng kinh mạch của nữ nhân điên này, trông qua chỉ còn cách sự tan vỡ đúng một bước chân thôi. Có lẽ chẳng cần Tạ Thao phải vắt óc tìm cách g**t ch*t, nàng ta cũng sẽ tự mình đi tong.

Chỉ cần một cuộc giao phong ngang ngửa, một chút sai sót nhỏ khi tu hành, hay thậm chí đơn thuần là một luồng linh lực xung kích nhẹ vào kinh mạch, cũng đủ để khiến kinh mạch của nàng ta hoàn toàn vỡ nát.

Nó giống như một chiếc bình hoa đã chằng chịt vết rạn, chỉ cần một cái chạm khẽ, hay thậm chí là một chiếc lông vũ rơi trên mặt sứ, cũng sẽ khiến bình hoa tan nát.

Tạ Thao không dám tưởng tượng nổi nữ nhân điên này đã trải qua những gì mới khiến kinh mạch biến dạng đến mức này, nhưng nghĩ đến việc nàng ta điên cuồng như thế, nàng lại thấy có thể lý giải được.

Linh lực nhanh chóng luân chuyển đến vị trí đan điền, Tạ Thao lại một lần nữa bị chấn động. Đan điền của nữ nhân điên trông còn nghiêm trọng hơn cả kinh mạch, vết rạn đã hoàn toàn chiếm cứ nơi này. Hơn thế nữa, trong đan điền của nàng ta, nàng còn nhìn thấy một viên Kim Đan màu đen, tối tăm mù mịt và cũng đầy rẫy những vết nứt.

Khoan đã! Nữ nhân điên này chỉ ở Kim Đan kỳ sao??

Tạ Thao không tin. Nàng ta làm sao có thể chỉ dừng lại ở Kim Đan kỳ được!

Trong số những đệ tử cùng đi với Tạ Thao lúc trước cũng có hai người ở Kim Đan kỳ, tuy mới chỉ vừa bước chân vào cảnh giới này, nhưng dù sao đó vẫn là Kim Đan cơ mà!

Thế nhưng kết cục thì sao? Nữ nhân điên này chỉ cần dùng uy áp khí thế đã khiến bọn họ không thể nhúc nhích, một người như vậy mà lại là Kim Đan?

Tạ Thao tạm gác lại nỗi hoài nghi, tiếp tục nương theo linh lực của đối phương, không ngừng dạo chơi trong kinh mạch của nàng ta.

Trong quá trình này, Tạ Thao dần dần có thêm nhận thức về linh lực, cũng đã có được một chút khả năng khống chế. Chẳng còn cách nào khác, nữ nhân điên này giống như đang dạy trẻ mẫu giáo, đem kiến thức nghiền nát ra từng chút một để mớm cho Tạ Thao. Nếu đến mức này mà nàng vẫn không học được, thì thực sự không cần tính đến chuyện tu tiên nữa.

Hiện tại nàng đã miễn cưỡng học được cách vận dụng linh lực, nhưng cách vận dụng này chẳng khác nào cầm trong tay một khẩu súng mà lại xông lên dùng báng súng đập người. Nói một cách trực quan hơn chính là: cầm trượng pháp mà đi gõ đầu đối thủ.

Dẫu vậy, đây đã là một bước tiến triển vượt bậc, Tạ Thao cảm thấy khá mãn nguyện. Con người không thể ăn một miếng mà thành kẻ mập, ăn quá nhiều quá nhanh đôi khi còn có thể bị nghẹn chết, trương bụng mà chết.

Linh lực của nàng tuần hoàn trong cơ thể nữ nhân điên vài chu thiên, tức là đã đi được mấy vòng. Trước khi nàng chủ động rút ra, nữ nhân điên cực kỳ kiên nhẫn, hoàn toàn không có ý định bài xích nàng ra ngoài.

Sau khi đã triệt để thỏa mãn trí tò mò, Tạ Thao lấy làm tâm đắc. Lần này thậm chí không cần đối phương dẫn dắt, nàng đã học được cách thu hồi linh lực về lại trong cơ thể mình.

Tạ Thao mãn nguyện mở mắt ra, ngay sau đó, một giọt máu tươi rơi xuống ngay khóe mắt nàng. Nàng vốn vẫn luôn được nữ nhân điên ôm lấy, góc độ này vừa khéo khiến máu từ khóe môi nàng ta nhỏ xuống đúng đuôi mắt và chân mày nàng, rồi lặng lẽ trượt đi, để lại một vệt đỏ dài sắc lạnh.

Tạ Thao ngây người.

Nàng chỉ thấy máu tươi cứ không ngừng trào ra từ khóe miệng nữ nhân điên, sắc đỏ ấy quá đỗi diễm lệ, quá đỗi chói mắt, khiến người ta chỉ nhìn thôi đã thấy lồng ngực âm ỉ đau đớn.

Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tạ Thao theo bản năng đưa tay định bịt miệng đối phương lại, nhưng ngay giây tiếp theo, nàng đột nhiên nhớ đến kinh mạch và đan điền của nàng ta.

Chằng chịt vết rạn, hệt như một chiếc bình hoa tuyệt đẹp nhưng đang cận kề bờ vực tan vỡ.