Tạ Thao dọn dẹp lại căn phòng vốn đã bừa bộn của mình, sau đó bắt đầu xâu chuỗi lại dòng thời gian. Tính từ ngày cuối cùng nàng còn ấn tượng, đã trôi qua hơn một tuần. Trong thời gian đó cũng có vài người liên lạc, nhưng vì đang trong kỳ nghỉ ngắn nên phía công ty không hề hay biết việc nàng mất tích.
Tạ Thao không có bạn đặc biệt thân thiết, chỉ có vài mối quan hệ xã giao rủ đi chơi nhưng nàng đều không trả lời. Nói cách khác, nếu nàng thực sự đã xuyên không rồi lại vừa xuyên trở về, thì mọi thứ đều có thể giải thích được. Nàng không thể nào chỉ vì uống say trong buổi tụ tập đồng nghiệp mà ngủ quên một mạch tận bảy ngày được.
Không ăn không uống mà không chết sao...
Nếu đã có thể xuyên không một lần, chắc chắn sẽ có lần thứ hai. Nàng tin rằng mình vẫn còn cơ hội để đoàn tụ với người yêu. Tạ Thao vốn là người cực kỳ kiên nhẫn, chỉ cần còn hy vọng, nàng sẽ không gục ngã mà nỗ lực sống tốt để chờ đợi ngày đoàn tụ.
Nàng cứ ngỡ phải mất rất lâu nữa mới gặp lại Sở Từ, thậm chí đã chuẩn bị tâm lý cho việc không bao giờ gặp lại. Thế nhưng, ngay ngày thứ hai sau khi tỉnh dậy, có tiếng gõ cửa vang lên. Tạ Thao tưởng là bà chủ nhà, nhưng khi mở cửa ra, nàng chết lặng: Sở Từ đang đứng đó, vẫn khoác trên mình bộ trường bào đen, mái tóc dài như tuyết xõa ngang hông, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Vừa nhìn thấy Tạ Thao, Sở Từ liền nở nụ cười, nàng đưa tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Tạ Thao: "Hóa ra, nàng thật sự trông như thế này..."
Tạ Thao ngẩn người!
Nàng không thể ngờ mới có hai ngày mà Sở Từ đã tìm đến tận cửa.
"Sao nàng có thể..."
Vừa nhắc đến đây, chân mày Sở Từ liền trầm xuống: "Ta đã thấy... thấy khoảnh khắc nàng biến mất."
Sở Từ nghi ngờ đó là sự phản kháng cuối cùng của Thiên đạo. Một vòng xoáy đen ngòm đột ngột xuất hiện nuốt chửng Tạ Thao. Lúc đó nàng tỉnh táo hơn Tạ Thao một chút, chứng kiến cảnh bạn gái mình biến mất mà chết lặng.
Bạn gái lớn ngần này của nàng đâu rồi?!
Tuy nhiên, nhờ việc hai người thường xuyên thần giao, lại thêm nội đan từng có lúc dung hợp ngắn ngủi, Sở Từ đã lần theo hơi thở linh hồn mà tìm được đến đây.
Tạ Thao kéo Sở Từ vào phòng, bất kể ở hiện đại hay Ma cung, chỉ cần người yêu còn ở bên cạnh là đủ. Nàng không nhịn được mà ôm chầm lấy Sở Từ hôn tới tấp cho thỏa nỗi nhớ mong.
"Ta cứ tưởng... sau này sẽ không bao giờ gặp lại nữa." Tạ Thao thở dài.
"Dù có phải vượt qua ngàn non vạn nước, ta nhất định cũng sẽ tìm được nàng." Sở Từ ôm chặt lấy Tạ Thao, mãn nguyện đáp: "Thật tốt vì nàng vẫn ở đây, thật tốt vì ta đã tìm thấy nàng."
Chỉ có Sở Từ mới biết lúc Tạ Thao biến mất, nàng đã tuyệt vọng đến mức nào, cứ ngỡ như quay lại khoảnh khắc tận mắt chứng kiến Tạ Thao chết năm xưa, hận không thể hủy diệt cả thế giới.
May mắn thay... họ đã lại trùng phùng.
Đêm đó, họ chẳng làm gì ngoài việc xác nhận sự hiện hữu của đối phương bằng những cử chỉ thân mật nhất. Cho đến khi trời gần sáng, cả hai mới bình tĩnh lại để thủ thỉ tâm tình.
"A Từ nghĩ sao? Chúng ta còn có thể trở về không? Hay là ở lại thời hiện đại này." Tạ Thao vốn chẳng có điều gì vướng bận, đối với nàng mà nói thì đi đâu cũng như nhau, nàng căn bản không hề bận tâm chuyện đó.
Chỉ cần có Sở Từ ở bên, đâu cũng là nhà.
"Đã về đến quê nhà của nàng rồi, vậy thì cứ ở lại đây một thời gian đi, coi như đi hưởng tuần trăng mật mọt chuyến." Sở Từ vô cùng bình thản nói.
Thế là ngày hôm sau, Tạ Thao lục lọi tìm vài bộ quần áo của mình cho Sở Từ thay. Vóc dáng của hai người vốn không chênh lệch là bao, thế nên Sở Từ hoàn toàn có thể mặc vừa quần áo của Tạ Thao, chỉ là vì phong cách khác biệt nên trông có chút không được tự nhiên.
Tạ Thao dắt Sở Từ đi mua quần áo mới. Suốt dọc đường, gương mặt Sở Từ không một gợn cảm xúc, nhưng Tạ Thao vốn đã quá hiểu rõ người yêu của mình, nàng có thể cảm nhận được bạn gái nhà mình đã hoàn toàn nghờ nghệch ra rồi.
Dẫu sao thì ở thời đại của Sở Từ làm gì có những tòa nhà cao chọc trời như thế này, càng không có xe cộ hay tàu điện ngầm. Đặc biệt là lúc ngồi tàu điện ngầm, cơ mặt Sở Từ căng cứng, thanh vịn suýt chút nữa đã bị nàng ấy bóp cho biến dạng.
Cũng may Tạ Thao phát hiện kịp thời, mau chóng nắm chặt lấy tay nàng ấy, ngăn không cho hai người họ lên tin tức vì dùng tay không bóp méo kim loại.
Lúc đi thang máy Sở Từ cũng vô cùng căng thẳng, dáng vẻ lúc nào cũng như sẵn sàng phá cửa xông ra ngoài.
Tạ Thao nhịn không được, gục đầu vào vai người yêu mà cười run bần bật, cười đến mức Sở Từ cũng phải quẫn bách theo.
Nàng mua cho Sở Từ vài bộ quần áo trông hợp với nàng ấy hơn. Sở Từ thoắt cái liền biến thành một vị tỷ tỷ vừa ngầu vừa soái, dù cho gương mặt vẫn luôn kéo căng thì vẫn thu hút biết bao ánh nhìn của người qua đường.
Tạ Thao còn đặc biệt dẫn Sở Từ đi xem phim, trong lòng đã tính toán hai ngày nữa sẽ dẫn nàng ấy đến công viên trò chơi. Nơi đó thú vị lắm, nhất là đối với một "cổ nhân" như Sở Từ.
Tạ Thao đã vạch sẵn trong đầu bao nhiêu là nơi để đi, chuẩn bị dẫn người yêu đi trải nghiệm từng nơi một.
Dù sao bọn họ vẫn còn thời gian dài đằng đẵng, có thể thong thả mà tận hưởng.
Trước đây Tạ Thao từng muốn đi chu du thế giới, nhưng nghĩ đến việc độc hành một mình liền cảm thấy thật cô quạnh. Giờ đây đã có bạn gái bên cạnh, nàng lại đem kế hoạch này đặt lên hàng đầu.
Tiền tiết kiệm trước đây của Tạ Thao cũng không ít. Bản tính nàng phóng khoáng, dù sao đợi đến khi tiêu hết tiền, chơi cũng đã chán chán rồi thì bọn họ lại trở về Ma cung, thế nên Tạ Thao chẳng màng đến việc phung phí, càng không lo sau khi tiêu hoang sẽ rơi vào cảnh nghèo túng.
Gói gọn trong một từ: Ngông cuồng.
Tạ Thao đem suy nghĩ của mình nói cho Sở Từ biết. Sở Từ ngược lại chẳng hề để tâm, dù sao đây cũng là thế giới của Tạ Thao, nàng chắc chắn phải am hiểu mọi thứ hơn, vậy thì cứ để người yêu mình tự sắp xếp là được.
Tạ Thao cùng Sở Từ ở bên ngoài rong chơi suốt cả ngày dài. Trên đường trở về, vừa vặn nhìn thấy bên lề đường có một cửa hàng - chính là cái loại cửa hàng mà ai ai cũng đều tự hiểu trong lòng. Tạ Thao cũng chẳng ngần ngại, dứt khoát đẩy cửa bước vào mua một ít đồ vật.
Sở Từ từ trước đến nay chưa từng thấy qua những thứ này, trong lòng không khỏi dâng lên một tia hiếu kỳ, liền cất tiếng hỏi người yêu: "Đây lại là cái gì?"
Tạ Thao lập tức nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Là một loại đồ chơi, chơi vui lắm."
Ừm, quả thực là vô cùng "vui".
Sở Từ tính tình vốn đơn thuần, trước đó căn bản chưa từng tiếp xúc qua mấy thứ này. Nàng lờ mờ cảm thấy có chút gì đó không đúng, nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho đến tận đêm khuya khi đã về tới nhà.
Lúc về đến nơi, hai người bọn họ còn tình cờ chạm mặt bà chủ nhà. Ánh mắt bà chủ nhà vừa đảo qua Sở Từ, phản ứng đầu tiên liền hỏi: "Dẫn bạn về nhà chơi đấy à?"
"Không phải, là bạn gái." Tạ Thao dắt tay Sở Từ đi thẳng vào phòng. Bà chủ nhà nhất thời còn chưa kịp phản ứng, một lúc sau mới bỗng nhiên quay phắt đầu lại: "Hả? Bạn gái?!"
Mà Tạ Thao lúc này đã sớm dẫn theo bạn gái của mình đi trải nghiệm những món đồ vừa mua được. Phải thừa nhận rằng, xã hội hiện đại phát triển thật sự quá nhanh, bao gồm cả mấy thứ đồ chơi khuê phòng này.
Trước đây Tạ Thao chưa từng mua bao giờ, dẫu sao lúc đó nàng cũng làm gì có người yêu. Hiện tại thật vất vả mới có được giai nhân bên mình, nàng nhất thời không kìm nén được xúc động, lỡ tay mua một phen nhiều đến chất đống.
Dẫu cho mỗi một loại chỉ thử qua một lần, thì thời gian của một đêm cũng không đủ để hai người bọn họ nếm trải hết tất cả các kiểu chơi. Mà điều đáng sợ hơn chính là, Sở Từ giờ phút này đã hoàn toàn bị "vắt kiệt", hai mắt đờ đẫn nằm gục ở kia. Khi cảm nhận được sự đáng sợ của thời đại này, Sở Từ khẽ nghiêng đầu một cái liền phát hiện, trong chiếc túi đồ chơi mang về kia, vẫn còn rất nhiều thứ mà bọn họ còn chưa kịp chạm tới...
Sở Từ: QAQ
Thời hiện đại các thứ... thực sự là đáng sợ quá đi!
Tạ Thao còn ở bên cạnh mở ứng dụng mua sắm trực tuyến ra, đưa cho bạn gái xem: "Chủng loại đồ chơi còn nhiều hơn nàng tưởng tượng nhiều lắm, chúng ta cứ thong thả mà thử, không việc gì phải vội."
Sở Từ: ! !
Hai người sống ở thời hiện đại một thời gian rất dài. Sau khi Tạ Thao từ chức, nàng liền mang theo bạn gái đi chu du khắp thế giới một vòng. Chờ đến lúc đi hết những nơi có thể chơi, nàng mới cùng bạn gái trở về nơi ở cũ, rồi ở ngay tại nơi đó làm rất nhiều chuyện mà nếu miêu tả chi tiết ra thì có khả năng sẽ bị "gõ gậy".
Bọn họ đem tất cả những trò có thể chơi, những chiêu trò mới mẻ kỳ quái thử qua bằng sạch, sau đó mới chịu xé rách hư không xuyên trở về Ma cung.
Vừa đặt chân về đến Ma cung, Sở Từ liền thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nói sao nhỉ, tuy rằng chuyện thân mật ấy nàng cũng rất thích, dẫu sao trên đời này làm gì có ai lại không thích làm chuyện đó với người mình yêu thương, trừ phi là kẻ bẩm sinh lãnh cảm.
Thế nhưng, nếu cứ làm với tần suất dày đặc như vậy, thì cũng giống như một người vô cùng cuồng ăn thịt, một ngày ba bữa đều là thịt, lại bắt người ta ăn ròng rã mười mấy năm trời, thì dẫu có thèm thịt đến mấy cũng chịu không nổi nha!
Sở Từ hiện tại chính là rơi vào trạng thái này, nàng tuy rằng khá thích "ăn thịt", nhưng quả thực là có chút nghẹn đến phát hoảng rồi...
Cũng may là đã trở về Ma cung, sẽ không còn mấy thứ đồ chơi kỳ quái kia nữa.
Bạn gái của nàng thật sự là có thú vui ác độc, lần nào cũng thích bắt nạt đến mức khiến nàng phải bật khóc, đã vậy một bên còn giả vờ xót xa: "Ai nha, nàng khóc làm ta đau lòng quá đi mất."
Nhưng bên còn lại thì càng ra sức bắt nạt nàng tàn nhẫn hơn.
Nội tâm quả thực là đen tối đến cực điểm!
Đêm hôm đó, Sở Từ cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể yên ổn một chút liền chuẩn bị lên giường đi ngủ. Ai dè vừa quay đầu lại, nàng liền nhìn thấy bạn gái của mình đang lôi ra một chiếc túi vô cùng quen mắt: "Cũng may là ta có đem theo một ít đặc sản về đây!"
Sở Từ: . . . . . .