Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 61

Việc không ai lên tiếng cũng là điều dễ hiểu. Lúc này kẻ nào ló đầu ra kẻ đó chết. Sao nào? Chẳng lẽ thực sự có người dám báo thù cho Chu Hoa?

Đừng nói đến việc tình nghĩa giữa họ sâu đậm đến đâu, cho dù có chút tình nghĩa thật thì cũng chẳng quan trọng bằng cái mạng nhỏ của mình.

Thế là trong thoáng chốc, không một ai lên tiếng. Sau khi Sở Từ nói xong, nàng chậm rãi quay sang nhìn Tạ Thao, dường như định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, lẳng lặng quay người bỏ đi. Cứ như thể nàng ấy thực sự chỉ tình cờ đi ngang qua buông một câu vậy.

Tạ Thao cũng chẳng buồn ở lại nơi này thêm nữa, tranh thủ cơ hội rời đi, trở về chỗ ở của mình. Sau khi để đầu óc trống rỗng một lát, nàng chui tọt vào chăn ngủ một giấc.

Thôi thì "thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng", kết quả xấu nhất cũng chỉ là không xem được phần ký ức còn lại mà thôi, chẳng có gì phải hoảng hốt. Chỉ là không biết phải đợi đến khi ký ức diễn biến tới bước nào thì mới kết thúc để nàng có thể trở về thực tại.

Tóm lại, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi, không cần cố ý tránh né Sở Từ, nên làm gì thì làm, cứ hành động theo tư duy bình thường của mình là được.

Đám người chính đạo sau đó định làm gì cũng không thông báo cho Tạ Thao. Nàng trở nên cực kỳ nhàn rỗi, mỗi ngày lăn lộn trong phòng, buồn chán đến mức sắp mốc meo cả người.

Cứ thế trôi qua thêm hai ngày, tức là ngày thứ ba sau cái chết của Chu Hoa, Tạ Thao vốn dĩ cơ bản không bước chân ra khỏi cửa chuẩn bị đi kiếm chút gì đó để ăn. Nàng đẩy cửa ra sân, phát hiện trong sân yên tĩnh một cách lạ thường.

Đoàn người từ chính đạo sang đều được sắp xếp ở trong cái sân này, nhưng lúc này, cả khoảng sân không một tiếng động, cứ như không có lấy một bóng người. Tạ Thao thậm chí còn nghi ngờ, liệu có phải Sở Từ đã "dọn sạch" đám người kia rồi không...

Nàng do dự một lát rồi đi gõ thử một cánh cửa, hồi lâu không thấy ai ra mở, nàng liền biết trong phòng chắc chắn không có người.

Một tiếng cười khẩy trầm thấp vang lên sau lưng Tạ Thao. Nàng quay đầu lại, thấy Sở Từ đang đứng đó, đôi mắt lạnh lùng và đầy châm biếm: "Bọn họ đã đi từ lâu rồi, sao, không thông báo cho ngươi à?"

Tạ Thao: "..."

"Hôm qua cả đám người đó đã rời đi, ta cứ ngỡ ngươi cũng đã đi rồi chứ, không ngờ đấy, ngươi bị bỏ lại đây sao?"

"Chắc là vậy rồi." Tạ Thao thậm chí có chút nghi ngờ người là do Sở Từ đuổi đi, bởi lẽ hai bên vẫn chưa hoàn toàn trở mặt, họ rời đi sao có thể không báo cho nàng một tiếng.

"Chắc là quên mất ta rồi." Tạ Thao bình tĩnh nói: "Nếu đã vậy thì ta đi thu dọn đồ đạc..."

Sắc mặt Sở Từ lập tức sa sầm xuống, trông có vẻ rất không vui. Lòng Tạ Thao bỗng chốc mềm lại. Nàng biết, Sở Từ thời kỳ này rất trọng sĩ diện, cho dù thực sự cảm thấy cô đơn, muốn giữ Tạ Thao lại thì cũng sẽ không chủ động mở miệng.

Bất kể sau lưng đã làm những gì, bất kể bản thân nghĩ gì, nàng ấy cũng sẽ không nói ra. Sở Từ lúc này giống như một đứa trẻ cô độc, nàng ấy rất thích, rất muốn một viên kẹo, nhưng tuyệt đối không mở miệng đòi. Ngay cả khi bị mẹ kéo đi, cùng lắm cũng chỉ quay đầu nhìn lại hết lần này đến lần khác.

Vì quá hiểu rõ điều này, lòng Tạ Thao mềm nhũn thành một bãi nước. Nàng biết, người là do Sở Từ đuổi đi, cố ý không cho họ báo với nàng. Nàng cũng biết ngày hôm đó Sở Từ không phải tình cờ đi ngang qua, mà là đặc biệt tới để chứng minh Chu Hoa là do nàng ấy giết, tránh việc sau này có kẻ đồn đại là do Tạ Thao hãm hại đồng môn.

"Ý ta là, ta muốn thu dọn đồ đạc chuyển sang cái viện khác để ở. Không biết Ma Quân có sẵn lòng thu lưu ta một thời gian không, dù sao ta cũng chẳng còn nơi nào để đi cả." Tạ Thao bày ra vẻ mặt đáng thương: "Nếu Ma Quân không muốn chứa chấp, chắc ta phải tìm chỗ nào đó ăn gió nằm sương rồi."

Nàng chắp hai tay lại, biểu cảm vô cùng thành khẩn: "Chỉ thu lưu ta một thời gian thôi cũng được, ta thực sự hết chỗ đi rồi."

"Ngươi muốn ở lại thì cứ ở lại đi, ta cũng chẳng đuổi ngươi." Sở Từ rũ mắt: "Chỉ cần đừng làm phiền đến ta là được."

"Thế thì thực sự đa tạ Ma Quân." Tạ Thao cười híp mắt: "Buổi tối ta định làm chút sườn ăn, Ma Quân có muốn ở lại dùng bữa cùng không?"

"Ta mới..." Sở Từ định nói mình chẳng cần ăn uống gì, nàng đã tích cốc không biết bao nhiêu năm rồi.

Tạ Thao lập tức đưa thang cho nàng ấy leo xuống: "Ta cũng không thể cứ thế ở không ở đây đúng không? Làm phiền Ma Quân nể mặt chút nha."

"Nếu đã vậy... thì được thôi." Sở Từ leo xuống thang rất nhanh: "Có cần gì, cứ tìm thị nữ, không muốn ở đây, muốn ở chỗ khác cũng được, muốn dời vào căn phòng nào cứ nói với hạ nhân một tiếng."

"Được Ma Quân, đa tạ Ma Quân." Tạ Thao nhìn bóng lưng Sở Từ thản nhiên rời đi mà chỉ muốn cười. Bạn gái của nàng dù ở thời điểm nào cũng thật đáng yêu. Cái vẻ ngoài miệng cứng lòng mềm đó cũng đáng yêu vô cùng.

Thế là chiều hôm đó, Tạ Thao vui vẻ dọn nhà. Sở Từ chỉ nghe thấy bên cạnh hơi ồn ào, theo bản năng đi ra xem, liền thấy Tạ Thao đang chỉ huy hạ nhân dọn dẹp căn phòng ngay sát vách mình.

Sở Từ: "???"

Tạ Thao cực kỳ thản nhiên: "Chẳng phải Ma Quân nói phòng ốc tùy ta chọn sao? Ta thấy phòng này khá tốt, lại đang để trống, dọn dẹp xong sẽ không ồn nữa đâu, mong Ma Quân thông cảm cho."

Cuối cùng Sở Từ cũng chẳng nói gì, trân trân nhìn Tạ Thao dọn vào ở. Đến tối, Tạ Thao sang gõ cửa: "Ma Quân đại nhân, ngài có đang tu luyện không ạ? Nếu không thì sang phòng ta đi, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi."

Khoảng một phút sau, cửa mở, Sở Từ chậm rãi bước ra: "Ngày thường đừng có ồn ào như vậy."

"Được được." Tạ Thao theo bản năng đưa tay nắm lấy tay Sở Từ, kéo về phía phòng mình. Thực ra vừa nắm lấy tay, Tạ Thao đã nhận ra mình lại... hành động theo thói quen. Nhưng nàng đành mặt dày kéo người vào phòng.

Thôi kệ đi, dù sao cũng đã định thuận theo tự nhiên rồi, nghĩ nhiều làm gì nữa.

Tạ Thao chuẩn bị hai món mặn một món canh, đồ nàng nấu thực ra vị rất bình thường, kiểu cơm gia đình. Hai món mặn đều là thịt: một đĩa sườn kho, một đĩa cánh gà chiên (kiểu cánh gà Coca nhưng không có Coca), và một bát canh nấm.

Nàng nhiệt tình mời Sở Từ ăn cơm. Sở Từ đã rất lâu không ăn thức ăn bình thường, hơi ngượng nghịu cầm đũa, do dự một lát rồi cũng gắp món Tạ Thao làm.

Tạ Thao một tay chống cằm, một tay cầm đũa, nhìn Sở Từ cười. Sở Từ ăn một miếng rồi hơi khó chịu hỏi: "Ngươi cười cái gì?"

"Ta chỉ là đang nhớ đến một người bạn thôi."

Sau khi Sở Từ và Tạ Thao ở bên nhau (kiếp trước), họ dần quen với việc cùng nhau ngủ, cùng nhau ăn, dù họ chẳng cần ngủ cũng chẳng cần ăn. Vì Tạ Thao, Sở Từ vẫn giữ lại nhiều thói quen như người phàm. Giờ đây so sánh với lúc mới quen, sự thay đổi trên người Sở Từ thực sự quá lớn, khiến Tạ Thao cảm thấy ngọt ngào.

Sở Từ là vì yêu nàng nên mới có nhiều thay đổi như vậy, chẳng lẽ đây không phải là một điều đáng để vui sao?

Không biết có phải vì ánh mắt của Tạ Thao quá đỗi... tình tứ hay không mà vành tai Sở Từ hơi đỏ lên. Sở Từ gồng mình giữ vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh: "Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta."

"Được được được." Tạ Thao nhanh chóng ngồi ngay ngắn lại: "Ăn cơm trước đã."

Nàng gắp một miếng cánh gà cho Sở Từ, lại múc nửa bát canh nấm. Vì canh nấm nấu bằng nước dùng gà nên bên trên có một lớp váng mỡ gà nhạt, Tạ Thao biết Sở Từ không thích mỡ màng nên đã đặc biệt hớt bỏ lớp mỡ đó đi.

Thái độ của Tạ Thao quá tự nhiên, hành động cũng quá thuần thục, cứ như thể đã làm việc này hàng vạn lần vậy. Thế nên Sở Từ chẳng cảm thấy ngại ngùng, chỉ mang theo một chút nghi hoặc.

Tại sao nàng ấy lại... thuần thục đến thế?

Hình như lúc trước nói mấy lời ngọt ngào cũng rất trơn tru, cứ như đã từng nói với người khác vô số lần rồi vậy.

"Không ngon sao?" Tạ Thao thắc mắc. Nàng biết tay nghề mình không phải hàng cực phẩm, nhưng cũng ổn mà, dù sao cũng chỉ biết vài món đó, làm lâu nên cũng quen tay. Nhưng Sở Từ rất thích, lần nào cũng ăn sạch sành sanh.

"Cũng được." Sở Từ cúi đầu uống hết nửa bát canh, thản nhiên nói: "Ngươi muốn ở bao lâu thì ở, không ai đuổi ngươi đi đâu, nhưng lúc không có việc gì thì đừng tới làm phiền ta."

Tạ Thao rất hiểu Sở Từ, nàng nhạy bén nhận ra Sở Từ đang giận. Trong phút chốc nàng còn hơi ngơ ngác, không biết tại sao Sở Từ lại giận.

Nãy giờ mình có nói gì khó nghe đâu nhỉ? Sao tự dưng lại giận?

Tạ Thao hoang mang.jpg

Dù không rõ nguyên nhân, nhưng sau khi xác định tâm trạng Sở Từ không tốt, Tạ Thao chủ động nói: "Buổi tối ngài có thời gian không? Đêm nay là trăng tròn, ở Ma giới hiếm khi thấy mặt trời, nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy được trăng. Ngài có muốn cùng ta ngắm trăng không?"

"Trăng ấy mà, nếu một người đi xem thì chỉ giống như một cái đĩa tròn vành vạnh, ngoài việc phát sáng ra thì chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng nếu là hai người cùng xem, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác biệt."

"Chẳng phải ngài nói, ngài vẫn luôn chỉ có một mình sao? Có muốn..."

"Không cần." Sở Từ đứng phắt dậy quay người đi thẳng, bỏ lại một minhg Tạ Thao ngơ ngác. Nàng rơi vào trầm tư suy nghĩ.

Tạ Thao luôn nghĩ mình rất hiểu Sở Từ, biết rõ nàng ấy là người thế nào, bình thường trong lòng nghĩ gì. Đôi khi nàng còn thấy bạn gái mình khá dễ hiểu, dù mặt không cảm xúc nhưng vẫn có thể đoán được tâm tư qua ánh mắt và khí thế tỏa ra.

Nhưng... chuyện vừa xảy ra đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức của Tạ Thao về Sở Từ.

Tạ Thao nghĩ mãi, nghĩ mãi vẫn không thông, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.

Chẳng lẽ... là vì mình ba ngày liền không chủ động tìm nàng ấy sao? Nhưng chuyện đó chẳng phải đã qua rồi sao!

****