Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 59

Tạ Thao cảm thấy tâm trạng vô cùng phức tạp.

Nàng lật xe rồi.

Cũng không hẳn là hoàn toàn lật xe, chỉ là... Việc bắt nạt Sở Từ thực sự quá... Dễ gây nghiện. Tạ Thao đắm chìm trong việc trêu chọc bạn gái, cuộc sống trôi qua vô cùng mỹ mãn, đến mức thời gian trôi đi nàng quên mất việc phải nói cho bạn gái biết mình đã khôi phục ký ức.

Thế nhưng Sở Từ vẫn luôn ghi nhớ chuyện này trong lòng, không chỉ ghi nhớ mà còn biến nó thành hành động. Một ngày nọ, khi thời tiết dần nóng lên, bọn họ đã đào cái ao cũ đi, xây thành một hồ bơi. Tạ Thao đang ngâm mình bên trong, tận hưởng cuộc sống nhàn nhã.

Đột nhiên Sở Từ đi tới bảo nàng mặc quần áo vào, nói có khách đến. Tạ Thao đành phải mặc đồ rồi theo Sở Từ đi ra ngoài. Sở Từ dịu dàng nắm tay nàng, giới thiệu: "Đây là Thanh Lan tiên tử. Ta đã mượn Vấn Tâm Kính, nhờ Thanh Lan tiên tử xem cho nàng, liệu có thể khôi phục hoàn toàn ký ức hay không."

Vị Thanh Lan tiên tử kia là người của Huyền Thiên Tông, rõ ràng không phải tự nguyện đến đây, biểu cảm có chút vặn vẹo. Có lẽ là Sở Từ đã ra điều kiện, chỉ cần giải quyết được vấn đề sẽ thả cô ta đi, nên cô ta mới có thể ngồi yên ở đây.

Tạ Thao: "..."

"Ta..." Tạ Thao vừa định mở miệng nói rằng ký ức của nàng thực ra đã khôi phục gần hết rồi. Tuy không thể nói là hoàn toàn, vài chi tiết nhỏ vẫn chưa nhớ ra, nhưng những điều quan trọng thì nàng đã nhớ hết.

Còn về những tiểu tiết hay quá khứ không mấy quan trọng, nhất thời không nhớ được cũng không sao. Nàng chỉ cần nhớ được mình đã gặp gỡ và yêu Sở Từ như thế nào là đủ rồi mà? Trong não nàng, ký ức từ lúc bước chân vào Ma cung gặp Sở Từ đã khôi phục khoảng 80%, chỉ còn lại đoạn trước khi gặp Sở Từ và một vài mảnh vỡ vụn vặt thôi.

Cần gì Thanh Lan tiên tử với chả Vấn Tâm Kính chứ!

Tạ Thao quay đầu lại định nói, nhưng vừa thấy ánh mắt lo lắng của Sở Từ, ý định từ chối lập tức tan biến. Nàng thở dài một tiếng rồi nói: "Ta biết rồi. Phải làm thế nào?"

Thanh Lan tiên tử sắc mặt hậm hực: "Ta sẽ chỉ cho cô phải làm gì, xin hãy chú ý lắng nghe."

Tạ Thao nghe xong thì cũng hiểu đại khái. Thanh Lan tiên tử có thể dùng Vấn Tâm Kính để tái hiện những ký ức đã bị lãng quên hoặc không rõ ràng của Tạ Thao, giống như phát lại một bộ phim. Nhưng đây là loại phim 3D, hay nói đúng hơn là game thực tế ảo toàn phần, tạo cảm giác như đang ở trong cảnh đó, nhưng Tạ Thao không thể điều khiển mà chỉ có thể đứng xem. Trong quá trình đó còn phải chú ý đề phòng những phản ứng tiêu cực.

Tạ Thao ban đầu còn thấy hơi ngượng nghịu, nhưng nghe xong quy trình thì lại bình tĩnh lại: "Được, bắt đầu bây giờ luôn sao?"

"Ta lúc nào cũng được." Thanh Lan tiên tử nhìn sang Sở Từ, bởi thái độ của Sở Từ mới là quan trọng nhất, tính mạng cô ta đang nằm trong tay Sở Từ.

"Vậy bắt đầu đi."

-----------------

Tạ Thao luôn nghĩ rằng quỹ đạo kiếp trước và kiếp này của nàng tuy có khác biệt nhưng cũng không quá lớn, cho đến khi nàng tận mắt nhìn thấy ký ức kiếp trước của mình.

Tỉnh dậy từ Tạ Thao biến thành Tạ Thanh Đình, Tạ Thanh Đình đã nhận nhiệm vụ dẫn đệ tử mới ra ngoài rèn luyện, thế là nàng bị ép dẫn đám đệ tử lên đường. Đến đây mọi chuyện vẫn bình thường, nhưng ở kiếp này, Tạ Thao không gặp được Sở Từ, không bị Sở Từ bắt đi ngay lúc mới khởi hành, mà họ gặp phải thú triều.

Đám đệ tử mới gần như chết sạch, cuối cùng chỉ còn lại Tạ Thao và Giang Hạo Hãn là gắng gượng sống sót. Tạ Thao cũng chính vào lúc đối mặt với sinh tử mới ép mình học được cách dùng linh lực, nhưng nàng vẫn bị thương không nhẹ, chỉ kịp tìm một chỗ ẩn nấp rồi ngất đi.

Đến khi tỉnh lại, Giang Hạo Hãn cư nhiên lại định cùng nàng song tu, nói là để cứu nàng. Lúc đó Giang Hạo Hãn mới vừa nhập môn, còn Tạ Thao đã là Kim Đan kỳ, dù thương thế nghiêm trọng nhưng nàng vẫn đánh cho hắn một trận, hai người từ đó kết oán.

Tạ Thao đứng xem mà biểu cảm dần trở nên vặn vẹo...

Khổ nỗi nàng không thể thay đổi ký ức, chỉ có thể giương mắt nhìn bản thân mình nỗ lực tu luyện, còn Giang Hạo Hãn thì đi khắp nơi tán gái, tán xong lại lợi dụng đám con gái đó để nhắm vào Tạ Thao. Nào là tiểu sư muội của Thương Thanh Môn, con gái độc nhất của đại lão nào đó, hay vị sư tỷ lợi hại của môn phái lớn.

Tạ Thao lúc đầu trong đầu chỉ có tu luyện, không muốn dính dáng gì đến nam chính, vì trước khi mạnh lên nàng cũng không hạ được hắn. Sau này phát hiện ra mình không động đến hắn thì hắn lại trăm phương nghìn kế tìm cách hại mình, Tạ Thao không nhịn nữa, nàng bắt đầu đi cướp cơ duyên của Giang Hạo Hãn.

Tạ Thao dù sao cũng là người từng đọc nguyên tác, nếu nói trên đời này có ai hiểu rõ nam chính nhất thì đó chính là nàng. Nàng không chỉ biết hắn sẽ gặp báu vật gì ở đâu, mà còn biết hắn ngủ với nữ phụ nào lúc nào, tư thế ra sao, thậm chí... một hiệp bao lâu.

Dù sao nguyên văn viết thực sự rất chi tiết.

Dù một số cơ duyên khó cướp vì hạn chế quá nhiều, nhưng có những thứ chỉ cần biết chỗ, biết cách mở, không cần xác nhận huyết thống nhì nhằng là Tạ Thao lấy sạch. Nàng bắt đầu điên cuồng cướp cơ duyên của Giang Hạo Hãn, đối đầu thì đối đầu, nàng chẳng quan tâm.

Không biết có phải Thiên đạo phát hiện ra không mà Thiên đạo cũng bắt đầu nhắm vào Tạ Thao. Một thời gian dài nàng sống vô cùng chật vật, muốn đạt được thứ gì cũng phải trả giá đắt, đi trên đường cũng gặp kẻ muốn cướp bóc.

Tạ Thao là người rất bướng bỉnh, nàng tuyệt đối không chịu khuất phục, dù là với nam chính hay với Thiên đạo. Thế nên dù cuộc sống khá thê thảm nhưng lòng nàng lại rất bình thản, thậm chí đã tính toán chờ thực lực mạnh hơn một chút sẽ tìm cách diệt luôn nam chính.

Nhìn chính mình khổ sở như vậy, Tạ Thao cũng thấy xót xa. Lúc đó nàng chẳng quen biết Sở Từ, Giang Thù Nhan hay Bạch Diệp. Nàng không có bạn bè, không có chỗ dựa, muốn gì cũng phải tự mình liều mạng, quanh năm suốt tháng trên người luôn thoang thoảng mùi máu hoặc mùi thuốc. Bởi vết thương cũ chưa lành thì vết thương mới đã đến.

Tạ Thao xem đến mức muốn nghẹt thở, cho đến khi một đại sự xảy ra. Quan hệ Nhân - Ma trở nên vô cùng căng thẳng, liên tục xuất hiện các sự kiện ác tính.

Ví dụ như thành viên quan trọng của môn phái nào đó bị ma tu giết hoặc bắt cóc, khiến phe chính đạo phẫn nộ, muốn đi liều mạng với Ma giới.

Phe chính đạo mở cuộc họp, Tạ Thao trong ký ức bị người ta hãm hại, bị coi như quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, đi theo đoàn người của chính đạo tiến vào Ma giới để đàm phán với Sở Từ. Đội ngũ tiến vào Ma giới lần đó, người dẫn đầu chính là một trong những "nhân tình" của Giang Hạo Hãn. Bọn họ dự định để Tạ Thao chết ở Ma giới, như vậy sẽ không ai truy cứu xem nàng chết thế nào, và liệu có ai dám đi chất vấn Ma Quân không?

Kẻ dẫn đoàn đã là đỉnh phong Xuất Khiếu kỳ, chỉ cách Độ Tiên một bước chân, trong khi Tạ Thao mới chỉ là Nguyên Anh hậu kỳ. Nếu người đó muốn giết nàng, Tạ Thao rất có khả năng sẽ chết thật.

Họ tiến vào Ma giới, tới Ma cung. Tạ Thao biết, đây chính là lần đầu tiên nàng gặp Sở Từ. Ở lưng chừng núi, đám tu sĩ chính đạo đi lên, còn Sở Từ đang từ đỉnh núi đi xuống.

Tạ Thao cuối cùng cũng được cảm nhận lại lần nữa cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ là như thế nào. Lúc đó Sở Từ từng đích thân kể, kể không biết bao nhiêu lần về việc họ đã gặp nhau ra sao. Chỉ nghe Sở Từ kể thôi đã thấy không khí giữa hai người tràn ngập "bong bóng màu hồng" rồi.

Sở Từ nói, nàng ấy đã yêu Tạ Thao từ cái nhìn đầu tiên.

Tạ Thao cũng nhớ mang máng là họ gặp nhau như vậy thật. Đoạn ký ức này không rõ ràng lắm, cộng thêm lời kể của Sở Từ nên nàng thực sự rất mong đợi. Dù nàng biết rõ, Tạ Thao năm đó chủ động đi trêu chọc Sở Từ thực ra không phải vì thích hay không thích, mà đơn giản là vì muốn... sống sót.

Nói trắng ra là: "Đại lão! Cầu bao nuôi!"

Trong lúc Tạ Thao đang lơ đãng, câu chuyện cuối cùng cũng đến cao trào...

Nàng tận mắt thấy Sở Từ từ trên đi xuống, Sở Từ khi đó lạnh lùng như băng tuyết, so với Sở Từ là bạn gái nàng hiện tại thì đúng là một trời một vực. Chỉ nhìn khí chất thôi cũng không giống cùng một người. Sở Từ trước mắt lạnh lẽo, ngạo mạn, nhìn người khác như nhìn lũ kiến hôi.

Tạ Thao thấy trong lúc những người khác không kịp phản ứng vì bị khí thế của Sở Từ áp chế, bản thân mình đã bước lên phía trước, giống như trong câu chuyện, đeo cho Sở Từ một đôi giày ấm áp. Diễn biến đúng như trong trí nhớ...

Nhưng giây tiếp theo, Sở Từ bóp lấy cằm Tạ Thao, cúi đầu nhìn nàng, giọng nói và ánh mắt lạnh thấu xương: "Đừng làm mấy chuyện thừa thãi, nếu còn có lần sau, ta giết ngươi."

Tạ Thao: "???"

Không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao? Yêu từ cái nhìn đầu tiên đâu?

Tạ Thao chợt nhận ra, ký ức của nàng chưa hoàn toàn khôi phục, vài chi tiết không nhớ rõ, có phải là... Mấy câu chuyện Sở Từ kể đã được chèn thêm không biết bao nhiêu lớp "filter" hồng phấn rồi không...

Tạ Thao nghe thấy mình thản nhiên nói: "Thật sự xin lỗi, chỉ là bản năng thôi, cho dù là cô gái khác... Ta cũng sẽ làm như vậy."

"Mạo phạm Ma Quân là lỗi của ta."

Sở Từ không cảm xúc, nhưng rõ ràng cũng không có ý định truy cứu. Tóm lại, nhóm của Tạ Thao tạm thời ở lại Ma cung. Thế rồi ngay đêm đó, Tạ Thao thấy bản thể của mình đi "tình cờ gặp gỡ" Sở Từ.

Nàng xem mà đau hết cả mắt. Thủ đoạn này sao mà cũ rích, sến súa đến vậy! Nếu không vì nàng chính là Tạ Thao, biết rõ nàng chỉ muốn lấy lòng đại lão để tìm chỗ dựa chứ không hề muốn quyến rũ Sở Từ, thì nàng đã nghi ngờ mình đang định leo lên giường người ta rồi! Thực ra xem ký ức cũng giống như xem phim 3D thôi, chỉ là chân thực hơn, nhưng nhân vật chính của bộ phim này... Là nàng nha...

Sến quá...

Ngấy quá...

Oẹ ——

Tạ Thao rất muốn che mặt lại, nhưng chỉ có thể ép mình xem tiếp. Xem một lần cho rõ mọi chi tiết để giải quyết hết mọi vấn đề còn hơn là phải xem lần thứ hai! Nàng nỗ lực xem tiếp, và thành công kiên trì thêm được 5 phút...

Á á á! Tại sao chỗ tình cờ gặp gỡ lại là suối nước nóng! Là trên bờ tường lúc nửa đêm! Là dưới gốc cây vào lúc "người hẹn sau buổi hoàng hôn, trăng lên đầu ngọn liễu"!

Tại sao ta lại nói những lời "dầu mỡ" như thế: "Mặc dù ta biết ngài không lạnh, nhưng xin lỗi, ta mới từ người phàm biến thành tu sĩ không lâu, vẫn chưa thích nghi lắm, làm chuyện thừa thãi như vậy, ngài nổi giận cũng phải thôi."

"Tại sao ngài luôn ở một mình? Không cảm thấy cô đơn sao? Ngắm trăng mà cũng chỉ có một mình thì đúng là có chút quá tịch mịch rồi."

"Nếu ngài không chê, ta có thể ngồi đây với ngài một lát, cứ coi như ta cũng đang rất buồn chán đi."

Đây mới là lúc chưa thân thiết lắm, lúc thân rồi còn sến hơn nữa!

Nào là: "Ngài có biết tại sao Ma giới hiếm khi thấy mặt trời không? Vì đến cả mặt trời cũng e sợ hào quang của ngài."

"Nếu thấy buồn chán ta có thể cùng ngài đi dạo. Từ trên núi bay xuống dưới chắc chỉ mất một cái chớp mắt, nhưng sự cô đơn trong cái chớp mắt ấy còn dài hơn nhiều so với việc hai chúng ta cùng đi bộ mất hai khắc đồng hồ."

"Xin lỗi, ta luôn cảm thấy ngài rất cô đơn, nên không kìm được muốn nói chuyện với ngài. Nếu thực sự mạo phạm đến uy nghiêm Ma Quân của ngài, thì ngài muốn làm gì ta cũng được."

"Trời của Ma giới thực sự quá u ám, lúc nào rảnh ngài có muốn đến Nhân giới không? Đúng vậy, ta đang mời ngài, vì ta luôn nghĩ, ánh nắng và ánh trăng đẹp đẽ của Nhân giới nếu không có ngài cùng xem với ta, dường như sẽ kém sắc đi rất nhiều."

Tạ Thao: "Á á á á á!"

Xấu hổ... Cảm giác xấu hổ muốn nổ tung rồi!

Đây là loại "văn mẫu thả thính" quê mùa gì thế này? Năm đó nàng thực sự chỉ đơn thuần muốn ôm chân đại lão thôi sao?

Tạ Thao xấu hổ đến mức muốn vò đầu bứt tai, nàng hối hận cực độ, tại sao chỉ vì thấy bạn gái quá "ngon", bắt nạt quá vui mà lại giả vờ chưa khôi phục ký ức chứ.

Đây là loại địa ngục gì đây...

Đây là loại sỉ nhục gì đây...

Nàng muốn chết quách cho xong...

Vậy ra đây là cái giá của việc nói dối sao?

Tạ Thao nghĩ đến việc mình còn phải xem ký ức của mình một thời gian dài nữa, phải xem hết cả cuộc đời đó, cảm giác ngón chân mình có thể bấm thủng sàn nhà luôn rồi.

Đau khổ ——

Thực sự quá đau khổ ——

Tạ Thao tát mạnh vào má mình một cái, giây tiếp theo cả người sững sờ. Nàng ngây ra một lúc, rồi đưa tay sờ mặt, cực kỳ khẳng định một điều: Nàng vừa rồi... đã điều khiển được cơ thể này, tự tát vào mặt mình.

Hả?