Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 43

Dù là bạn học thời đi học hay đồng nghiệp sau khi tốt nghiệp, tất cả mọi người đều nói: "Tạ Thao, tôi thật hâm mộ cô quá, tính cách cô thật cởi mở lại khéo léo lấy lòng người khác."

Mỗi lần như vậy, Tạ Thao chỉ cười cười không nói gì.

Chẳng một ai biết rằng, Tạ Thao đã phải nếm trải khổ cực từ nhỏ. Nàng vừa mới chào đời không lâu đã mất mẹ, cha tái hôn rồi vứt nàng lại quê cũ sống với bà nội.

Bà nội đối xử với Tạ Thao cũng coi như không tệ, nhưng ngặt nỗi nhà nghèo, ngay cả một đứa trẻ cũng phải xuống đồng làm việc. Nhưng ít ra lúc đó nàng còn được ăn no mặc ấm, sau này bà nội cũng qua đời, người cha về lo tang lễ căn bản không hề có ý định đưa nàng đi theo.

Nàng bị bỏ lại ở ngôi làng nhỏ vùng núi ấy, lớn lên bằng cơm của trăm nhà.

Tạ Thao đủ nỗ lực, đủ phấn đấu, nàng thi đỗ vào một trường đại học khá tốt. Mọi sự phấn đấu, mọi sự liều mạng của nàng chẳng qua là vì nàng hiểu rất rõ: Thế giới này không ai yêu nàng, nên nàng phải tự yêu lấy chính mình.

Nội tâm càng cô độc, càng vắng lặng bao nhiêu, bề ngoài nàng lại càng cởi mở, càng hăng hái trò chuyện bấy nhiêu.

Nàng dường như chưa từng mong đợi có ai đó sẽ yêu mình, ngay cả những kẻ chung một dòng máu còn có thể vứt bỏ nàng không màng tới, huống chi là người lạ.

Thế nên thực ra Tạ Thao chẳng mấy kỳ vọng vào tình yêu. Miệng thì luôn nói: "Thật ngưỡng mộ quá, thật muốn yêu đương quá", nhưng nếu thực sự để nàng đi yêu một ai đó, nàng lại chùn bước khước từ.

Tạ Thao chính là một người phụ nữ kỳ quặc như vậy. Từ rất lâu về trước, nàng đã nghĩ rằng cả đời mình có lẽ sẽ là một kiếp cô độc, dành cả đời để ngưỡng mộ sự viên mãn của kẻ khác.

Để rồi nàng hèn nhát không dám bước ra dù chỉ một bước, không dám thử yêu một người.

Nếu có một ngày, Tạ Thao thực sự yêu một ai đó, thì điều đó nhất định có nghĩa là người ấy sở hữu một tình yêu mãnh liệt hơn, điên cuồng hơn và tràn trề hơn cả nàng.

--------------

Tạ Thao không biết tại sao mình lại nhớ về những chuyện trước đây. Có lẽ vì đầu quá đau, nàng luôn muốn nghĩ về điều gì đó để đánh lạc hướng sự chú ý của mình.

Cũng có thể là vì những thứ bị nhồi nhét vào quá mức hỗn loạn, đó đều là câu chuyện của kẻ khác chẳng liên quan gì đến nàng, chính vì thế nó càng làm nổi bật lên quá khứ thê lương của chính nàng.

Dung hồn sẽ khiến trong cơ thể nàng xuất hiện thêm linh hồn của một người khác. Linh hồn đó càng hoàn chỉnh, nàng sẽ nhận được càng nhiều ký ức.

Nhưng linh hồn này thực sự rất tàn tạ, tàn tạ đến mức Tạ Thao cảm thấy khi đến lúc tranh giành quyền chủ động, tàn hồn này chắc chắn không thắng nổi nàng.

Tạ Thao... Không muốn nhường lại cơ thể này. Phải, đây là cơ thể của Tạ Thanh Đình, nàng cũng là một kẻ ngoại lai. Nếu là Tạ Thanh Đình đến đòi lại cơ thể này, Tạ Thao có lẽ sẽ đuối lý, có lẽ sẽ chọn cách rút lui. Nhưng nếu là A Như muốn đoạt lấy, Tạ Thao nhất định không cho!

Dựa vào cái gì chứ!

Dựa vào cái gì mà bắt nàng phải dùng mạng sống của mình để tác thành cho A Như và Sở Từ!

Nàng trông giống một vị "Thánh mẫu" lắm sao!

Ngày càng nhiều những quá khứ ngọt ngào thuộc về Sở Từ và A Như tràn vào đại não Tạ Thao. Tạ Thao theo bản năng cảm thấy một nỗi thống khổ, nỗi đau này vừa mang tính sinh lý, vừa mang tính tâm lý.

Đầu nàng như muốn nứt ra, như thể có ai đó đang cầm búa và đục đục, vào huyệt Thiên Linh của nàng, rồi lại có một kẻ khác không ngừng thầm thì bên tai.

Ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ dư thừa, từ bỏ đi. Đây vốn dĩ không phải thế giới của ngươi, cũng chẳng phải người của ngươi.

Tại sao phải vùng vẫy chứ? Chẳng phải ngươi yêu Sở Từ sao? Vậy thì thành toàn cho bọn họ đi.

Tạ Thao cắn chặt môi, vị máu tanh lan tỏa trong khoang miệng, nở rộ trên đầu lưỡi. Ánh mắt nàng lạnh lùng mà kiên quyết, tuyệt đối không cho phép bản thân thua cuộc trước một tàn hồn.

Nàng không biết tại sao mình lại xuyên vào cuốn sách này, tại sao lại trở thành bộ dạng hiện tại, nhưng có một điều chắc chắn rằng, nàng tuyệt đối không phải đến đây để hy sinh cho kẻ khác!

Tõm!

Sở Từ cũng nhảy xuống theo, mái tóc trắng của nàng ấy bồng bềnh trong nước, máu tươi cũng từ từ loang ra, nhưng nàng ấy dường như chẳng hề bận tâm, chỉ chậm rãi chìm xuống, đuổi theo bóng dáng của Tạ Thao.

Sau đó, nàng ấy kéo Tạ Thao, người gần như đã chìm xuống đáy hồ, lên khỏi mặt nước.

Bên bờ nước có một tảng đá lớn rất phẳng, Sở Từ ngồi trên tảng đá, để Tạ Thao gối đầu lên đùi mình. Nàng ấy cúi người xuống nhìn Tạ Thao, máu hòa lẫn với nước, nhỏ từng giọt lên mặt Tạ Thao.

"A Như."

Đôi mắt hỗn độn của Sở Từ si mê đặt trên gương mặt Tạ Thao, hồi lâu sau mới chậm rãi áp sát vào. Sở Từ đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi, trái tim bị nỗi đau xé nát của nàng, cuối cùng cũng tìm được một chút an ủi vào khoảnh khắc này.

A Như sắp trở lại rồi.

A Như của nàng sắp trở lại rồi.

Sở Từ có thể cảm nhận được trái tim trong lồng ngực mình đang đập rộn rã, có lẽ vì phấn khích, cũng có lẽ vì căng thẳng. Nàng nhớ lại lúc vừa mới mất đi A Như, mở mắt ra chẳng thấy bóng hình mình mong muốn, nhắm mắt lại liền hiện ra gương mặt đầy máu của A Như.

Nàng thậm chí đã từng hèn hạ mà oán hận Tạ Thao. Tại sao chứ? Tại sao lại để ta yêu nàng? Nếu chúng ta chưa từng gặp gỡ, ta đã không yêu nàng; nếu chưa từng có được hạnh phúc, thì đã không vì mất đi mà thống khổ đến thế này.

Tại sao, rõ ràng đã hứa sẽ vĩnh viễn ở bên ta, vậy mà lại không giữ trọn lời hẹn ước.

Nhưng sau cơn oán hận ngắn ngủi là nỗi nhớ nhung đằng đẵng và sự tuyệt vọng khôn cùng.

Nàng vốn chẳng biết thưởng thức vẻ đẹp của thế gian này, sau đó nhờ có A Như mà học được. Thế nhưng giờ đây khi mất đi A Như, cả thế giới đều trở nên xám xịt. Dẫu phong cảnh có mỹ lệ đến đâu, nếu thiếu đi người cùng thưởng ngoạn, cảnh sắc ấy cũng chẳng thể sưởi ấm trái tim Sở Từ được nữa.

Nhưng hiện tại, cuối cùng nàng cũng sắp có lại được A Như rồi.

Sự phấn khích ấy thậm chí khiến người ta phải run rẩy. Nàng không cách nào diễn tả nổi tâm trạng của mình lúc này, chỉ cảm thấy trái tim vụn vỡ dường như được một loại chất keo mang tên "hạnh phúc" gắn kết lại vẹn nguyên.

Nàng tĩnh lặng và kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi A Như của mình tỉnh lại. Trong quá trình ấy nàng thậm chí còn thấy căng thẳng, một cảm giác mà đã từ rất nhiều năm rồi Sở Từ chưa từng nếm trải.

Rất lâu, rất lâu sau, lông mi của Tạ Thao khẽ rung động, rồi nàng từ từ mở mắt ra.

"A Như!" Sở Từ nhìn chằm chằm Tạ Thao, niềm vui sướng và phấn khích gần như tràn ra.

Ánh mắt Tạ Thao trông có chút trống rỗng, nhưng trên mặt nàng nhanh chóng hiện lên một nụ cười thản nhiên: "A Từ, là nàng sao?"

"Là ta... Là ta đây..." Vành mắt Sở Từ ửng đỏ, nàng siết chặt lấy người trong lòng: "A Như... A Như... Bệnh của nàng cuối cùng cũng khỏi rồi, ta rất nhớ nàng, ta thực sự nhớ nàng rất nhiều..."

"Ta cũng nhớ nàng." Tạ Thao dịu giọng nói: "Ta đã nói rồi, sớm muộn gì cũng có ngày ta trở lại, ta sẽ không để nàng lại một mình trên thế gian này đâu, lẽ nào nàng không tin ta sao?"

Đây quả thực là những lời A Như từng nói với Sở Từ năm xưa. Sở Từ mãn nguyện ôm chặt lấy người nọ: "Ta tin nàng... Ta tin mà, chẳng phải nàng đã trở lại rồi sao?"

"Nhưng mà A Từ, sao trên người nàng lại có nhiều vết thương thế này?" Tạ Thao cau mày, nhẹ nhàng đẩy Sở Từ ra, kéo vạt áo nàng ấy sang hai bên. Những vết thương máu thịt lẫn lộn thực chất đã có dấu hiệu khép miệng, nhưng máu tươi vẫn cứ cuồn cuộn chảy ra ngoài.

Xuyên qua vết thương, thậm chí có thể thấp thoáng nhìn thấy xương cốt và nội tạng.

"Rất nhanh sẽ tốt thôi mà." Nụ cười của Sở Từ vào khoảnh khắc này thậm chí có thể dùng từ "thuần khiết" để hình dung. Nàng ấy thỏa mãn và vui sướng đến độ như thể trong tích tắc đã có được cả thế gian.

"Nhưng ta rất đau lòng." Ngón tay Tạ Thao nhẹ nhàng v**t v* vết thương của nàng ấy, rồi đặt lên đó một nụ hôn. Vị trí vết thương thật quá đỗi đặc biệt, trên làn da trắng bệch gần như trong suốt là những vệt máu tươi mềm mại, lạnh lẽo và đỏ thẫm.

Mắt Sở Từ mở to, cảm nhận được Tạ Thao đang nhẹ nhàng hôn lên vết thương của mình. Sở Từ định lên tiếng, nhưng Tạ Thao đã giơ tay che mắt nàng ấy lại, rồi hôn lên khóe môi nàng ấy.

"Ta rất nhớ nàng, ta biết nàng cũng rất nhớ ta, vậy nên đừng nói gì cả. Hãy cảm nhận ta, cảm nhận nỗi nhớ của ta, được không?"

Phiến đá xanh rất bằng phẳng, nhưng chẳng hề êm ái.

Cơ thể họ dán chặt vào nhau, một bên lạnh lẽo, một bên ấm nóng.

Sở Từ nhớ lại rất lâu về trước, khi họ mới bên nhau, A Như rất nồng nhiệt trong chuyện đó, hơn nữa lần nào cũng cười đến mức vô tội.

A Như nói: A Từ, nàng lạnh quá, nên ta muốn sưởi ấm nàng. Dẫu là sự ấm áp ngắn ngủi cũng tốt, ít nhất có một khoảnh khắc, toàn thân nàng đều là hơi thở của ta, nhiệt độ của nàng giống hệt như ta.

A Như rất giỏi làm nũng. Đôi khi nàng ấy cảm thấy làm chuyện đó ở một vài nơi là không thích hợp, nhưng chỉ cần A Như ôm lấy nàng ủy khuất nói: Nhưng bây giờ ta muốn, ta không thể nhẫn nhịn thêm một khắc nào nữa, đều tại A Từ quá đỗi mê người.

Nàng ấy luôn lùi bước hết lần này đến lần khác, cuối cùng bị A Như dồn đến mức không còn đường lui.

Người nàng ấy yêu rất dịu dàng, nhưng đôi khi cũng rất ác liệt; rất yêu nàng ấy, nhưng đôi khi cũng muốn bắt nạt nàng ấy.

Họ đã từng để lại dấu ấn ở khắp mọi nơi trong Ma cung. Người nọ hoàn toàn khác biệt với nàng ấy, ấm áp và nồng cháy, từng chút một làm tan chảy khối băng kiên cố là nàng ấy.

Chính vì khi ở bên A Như quá đỗi ấm áp, quá đỗi hạnh phúc, nên khi mất đi mới càng không thể chấp nhận nổi.

Giống như trong đêm đông dài dằng dặc, một người lầm lũi độc hành, rồi khi sắp đông cứng mà chết thì gặp được một lò sưởi. Thế nhưng than lửa bên trong càng đốt càng ít, cuối cùng dần dần lịm tắt.

Sau khi than lửa lụi tắt, những kẻ từng nhận được chút hơi ấm sẽ trở nên cực kỳ khó chấp nhận hiện thực, bọn họ đón nhận cái chết trong nỗi đau đớn và tiếng gào thét.

Khi lịm đi, họ sẽ lột bỏ sạch sành sanh y phục trên người, gương mặt rạng rỡ nụ cười hạnh phúc, bởi trong ảo tưởng, họ đã vĩnh viễn có được thứ mình hằng khao khát.

"A Như... Ta..."

"Suỵt ——" Tạ Thao hôn nàng ấy, khẽ cắn nhẹ lên khóe môi Sở Từ: "Có lời gì, đều đừng nói vào lúc này, được không?"

"Bây giờ, chỉ cần nhắm mắt lại và cảm nhận ta, thế là đủ rồi."

Nàng vẫn ấm áp như thế, vẫn vẹn nguyên như xưa, vẫn có chút quá đáng nhưng không phải thực sự bắt nạt người, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn, si mê cơ thể nàng ấy hơn cả trước kia. Giống như sau một cuộc cửu biệt trùng phùng, nàng đang thỏa sức phát tiết nỗi nhớ nhung của mình.

Họ không ngừng quấn quýt, không ngừng trao đi và đòi hỏi.

Tạ Thao liên tục dẫn dắt nàng ấy khám phá đại dương của khoái lạc, để rồi trong sự hân hoan lại bị đánh bại bởi những đợt sóng hoan lạc dồn dập hơn.

Cho đến khi một dòng chất lỏng lạnh lẽo truyền từ đầu lưỡi sang đầu lưỡi. Sở Từ căn bản không hề phòng bị Tạ Thao, ngay cả khi chất lỏng đó mang vị đắng chát, đắng đến mức khiến người ta muốn nôn mửa.

Thế nhưng trong nụ hôn triền miên này, nó lại trở nên ngọt ngào.

"A Như..." Đôi mắt Sở Từ mở to tròn trịa, từ sâu trong cơ thể nàng ấy cảm nhận được một sự mệt mỏi, một sự suy kiệt rệu rã.

Tạ Thao siết chặt lấy cổ tay nàng ấy, nở một nụ cười mãn nguyện. Nàng cúi đầu, ánh mắt trong phút chốc trở nên ác liệt, tàn nhẫn, thậm chí còn mang theo một chút ngoan độc.

"Mất rồi, A Như của ngươi không còn nữa rồi."

"Một tàn hồn rách nát đến thế, thậm chí chẳng để lại chút ý thức tự chủ nào, ngươi nghĩ cô ta thực sự tranh giành nổi với ta sao?"

"Sở Từ, chính tay ngươi đã xóa sổ chút tàn tích cuối cùng của người ngươi yêu trên thế gian này. Chính là vì ngươi."

"Ngươi có biết vào khoảnh khắc vừa rồi, ta đã phẫn nộ thế nào, tuyệt vọng thế nào, và hối hận thế nào không?" Tạ Thao nhẹ giọng nói: "Ta hận không thể... Chưa từng đến thế giới này."

Nàng chưa bao giờ dám xa xỉ hy vọng vào tình yêu, nàng đã từng sống rất bình thản trong sự cô độc. Chính là Sở Từ, Sở Từ đã phá vỡ sự bình lặng ấy, xông vào cuộc đời nàng mà chẳng hề quan tâm đến ý nguyện của nàng, đem tất cả tình yêu cuồng nhiệt của mình trút hết lên người nàng.

Tình yêu ấy nóng bỏng đến thế, dù tràn đầy điên rồ và cố chấp, cũng sẽ khiến người ta không kìm lòng được mà nảy sinh ảo tưởng theo bản năng.

Nếu có một người như vậy sẵn lòng yêu mình, liệu mình có còn cô đơn nữa không?

Liệu mình có còn hiu quạnh nữa không?

Nói Tạ Thao yêu Sở Từ, chẳng thà nói nàng đã yêu "kẻ si tình A Như" trong hình bóng Sở Từ. Người phụ nữ tên A Như kia mới may mắn làm sao, rõ ràng bọn họ giống nhau đến thế, giống đến mức Sở Từ sau khi phát điên đã coi nàng chính là A Như.

Nhưng vận mệnh của họ lại cách biệt một trời một vực.

Tạ Thao chưa từng được ai yêu thương, người duy nhất cho nàng tình yêu là người bà đã khuất từ sớm.

Từ đó về sau, dù là người thân hay người lạ, Tạ Thao chưa từng cảm nhận được thứ tình cảm gọi là "yêu" từ bất kỳ ai.

Thế nhưng A Như thì sao?

A Như lại có một Sở Từ yêu cô ta một cách cố chấp và điên cuồng đến thế, thậm chí sẵn sàng vì cô ta mà từ bỏ tất cả.

Chính vì nhìn thấy quá nhiều, nên Tạ Thao mới không ngừng tự hỏi: Nếu mình và A Như giống nhau đến thế, vậy liệu mình có cơ hội để có được hạnh phúc như vậy không?

Cho đến trước khi bị hiện thực xô ngã xuống vực sâu, Tạ Thao đã luôn nghĩ như thế.

Nàng cũng muốn được yêu!

Cũng muốn được ai đó yêu thương sâu đậm như vậy!

Cũng muốn cùng một kẻ cô độc khác trên thế gian này, từ lầm lũi độc hành trở thành nương tựa lẫn nhau, nàng cũng muốn cùng một người khác sưởi ấm, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.

Nếu không gặp Sở Từ, nàng sẽ không nảy sinh tham vọng xa xỉ như vậy, càng không thích Sở Từ, và cũng sẽ không phải chịu nỗi đau như hiện tại.

Vậy nên nếu không đến thế giới này, có phải nàng vẫn đang sống một cuộc đời bình lặng ở hiện đại không? Làm công việc sáng chín giờ chiều năm giờ, dùng thời gian rảnh để tìm chút giải trí, có hai ba người bạn đủ để trò chuyện, rồi trong mơ lại thầm mong ước.....

Giá mà có ai đó đến yêu tôi.

Đứa trẻ càng chưa từng nhận được tình yêu thì lại càng khát khao tình yêu.

Nàng càng kìm nén bao lâu, giờ đây lại càng thống khổ bấy nhiêu. Tại sao lại thành ra thế này? Đây là hình phạt mà ông trời dành cho nàng sao?

Nội tâm của Tạ Thao ngập tràn nỗi thống khổ tột cùng, và cả sự hận thù sâu sắc.

Nàng hận Sở Từ thấu xương, nhưng cũng hận chính bản thân mình. Vì vậy, vào khoảnh khắc này, nàng có thể thốt ra những lời độc địa nhất: "A Như của ngươi đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này rồi. Sở Từ, đây là do ngươi tự chuốc lấy!"

Một bàn tay nàng chộp lấy cổ tay Sở Từ, những ngón tay siết chặt lún sâu vào da thịt đối phương. Ngay sau đó, Tạ Thao cúi xuống, cắn thật mạnh vào vết thương ngay trước ngực Sở Từ.

Vị máu tanh nồng lại ngọt lịm, vết thương vốn đang dần khép miệng nay lại lần nữa rách toác, máu thịt bầy nhầy.

Thế nhưng Tạ Thao lại cảm nhận được một tia khoái lạc.

"Không còn A Như nữa rồi, chỉ có Tạ Thao thôi. Kẻ đang đối xử với ngươi như thế này là Tạ Thao. Cho dù ngươi không cam lòng cũng chẳng sao cả, ta không quan tâm nữa rồi." 

"Sở Từ, ngươi có cảm thấy đau đớn không? Nhưng ta còn đau đớn hơn ngươi gấp bội."

Họ không làm gì thêm nữa, bởi đuôi rắn của Sở Từ đã từ từ mọc dài ra, rũ xuống bên bờ nước. Tạ Thao ngồi quỳ trên eo Sở Từ, không rõ là vì phẫn nộ hay vì lý do gì khác mà khóe mắt nàng đỏ hoe.

Điều đó khiến gương mặt nàng trong khoảnh khắc này lại hiện lên vẻ quyến rũ lạ lùng.

"Ta không biết ngươi có hối hận hay không, nhưng với ta thế này là đủ rồi."

Sở Từ từ đầu đến cuối vẫn luôn im lặng. Nàng ấy chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Thao, trên mặt bắt đầu nổi lên những lớp vảy mịn màng. Những chiếc vảy ấy không hề khiến Sở Từ trông xấu xí, ngược lại còn mang đến một vẻ đẹp hoang dại, đầy thú tính.

Đợi đến khi Tạ Thao nói xong tất cả, nàng mới chậm rãi mở miệng: "A Như, nàng vẫn còn giận sao?"

Chỉ một câu nói ấy thôi đã dập tắt tất cả cười trên môi Tạ Thao.

Nàng biết không nên chấp nhặt với một kẻ điên, nhưng... Nhưng Tạ Thao không kiềm chế được. Nàng sẵn sàng vì Sở Từ mà hiến dâng mạng sống, thế nhưng đến cuối cùng, trong mắt Sở Từ, nàng vẫn chỉ là A Như.

"Tại sao ngươi vẫn không hiểu chứ? Ta căn bản... Không phải là A Như!" Tạ Thao siết chặt lấy mặt Sở Từ, đôi mắt nàng lúc này đỏ rực, còn đỏ hơn cả mắt của đối phương, vì bên trong chất chứa toàn bộ sự phẫn nộ và đau đớn.

"Ít nhất thì..."

Ít nhất thì trong giây phút cuối cùng, hãy gọi một cái tên không phải là A Như.

Tạ Thao đã có lúc nghĩ như vậy, nhưng nàng không muốn nói ra nữa, vì điều đó khiến nàng cảm thấy mình quá mức hèn mọn.

Cả hai rơi vào một khoảng lặng kéo dài, dường như người vừa mới triền miên ở khoảnh khắc trước không phải là họ vậy. Sở Từ gần như không mảnh vải che thân, lặng lẽ nằm trên mặt đất, vết thương vẫn rỉ máu. Những lớp vảy che phủ khắp cơ thể nàng ấy, khi nhuốm thêm từng sợi máu tươi lại càng trở nên diễm lệ.

Tạ Thao im lặng rất lâu, cho đến khi Giang Thù Nhan thực sự không nhịn được nữa, nhỏ giọng hỏi: "Xong chưa? Xong rồi thì tiến hành bước tiếp theo đi! Đừng lãng phí thời gian nữa!"

Tạ Thao lẳng lặng lấy y phục bên cạnh đắp lên người Sở Từ, sau đó mới trầm giọng đáp: "Xong rồi."

Khi Giang Thù Nhan chui ra, thấy Tạ Thao và Sở Từ cả hai đều khoác y phục hờ hững, lập tức lộ ra biểu cảm kỳ quái, có lẽ là không còn lời nào để nói.

Thậm chí nàng ta rất muốn mắng một câu: Đã là lúc nào rồi mà hai người còn làm chuyện này, tình cảm giữa hai người thực sự đã tan vỡ rồi sao? Sao ta cảm thấy chẳng giống chút nào vậy.

Nhưng cuối cùng nàng ta cũng không nói ra, chỉ nói: "Đã cho nàng ta uống rồi phải không? Chắc chắn sẽ có tác dụng. Nếu không phải vì thời gian không đủ, ta thực sự rất muốn kiểm tra xem não nàng ta hỏng kiểu gì."

"Nhưng có thể hỏng đến mức này thì chắc chắn không phải vấn đề nhỏ. Thời gian của ta không còn nhiều, chắc chắn không có cách nào thỏa mãn trí tò mò của mình được rồi. Khốn khiếp, nghĩ lại thì đúng là muốn sống thêm vài năm nữa mà." Giang Thù Nhan tức tối nói: "Nhưng giờ điều cần giải quyết là... Vấn đề giữa hai người."

Giang Thù Nhan sau này mới nghĩ thông suốt tại sao hễ hai người xuất hiện là Tạ Thao lại bị phát hiện ngay lập tức.

Tạ Thao từng sở hữu nội đan của Sở Từ trong một thời gian ngắn, dù sau đó đã trả lại, nhưng giữa hai người vì thế mà nảy sinh một cảm ứng rất đặc biệt.

Sở Từ chắc hẳn đã lấy cảm ứng này làm cảm hứng để chế tạo ra thứ gì đó, rồi phát tán cho các ma tu ở các thành trì và điểm tập kết lớn. Chỉ cần Tạ Thao đến gần, họ sẽ phát hiện và lập tức định vị được nàng.

Tạ Thao muốn hoàn toàn thoát khỏi Sở Từ thì buộc phải triệt tiêu vấn đề này. Dĩ nhiên chỉ cần giết Sở Từ là xong hết mọi rắc rối, nhưng Giang Thù Nhan biết Tạ Thao chắc chắn sẽ không làm vậy.

Vì thế... Chỉ còn cách dùng một phương pháp phiền phức hơn.

Giang Thù Nhan nghiến răng nói: "Việc này là không thể vãn hồi, ngươi thực sự chắc chắn muốn làm vậy chứ? Nếu chắc chắn thì giải quyết nhanh đi, chúng ta còn phải rời đi."

"Chắc chắn." Tạ Thao xem như đã hoàn toàn chết tâm. Nàng đã từng luôn mong chờ, hy vọng rằng Sở Từ cũng có một chút tình cảm dành cho con người tên Tạ Thao này.

Thế nhưng vừa rồi, khi Sở Từ ngay cả một tia do dự cũng không có mà muốn hồi sinh A Như trong cơ thể nàng, Tạ Thao đã từ bỏ.

Nàng không muốn tiếp tục cảm thấy đau đớn vì những điều không có kết quả nữa. Đời người còn dài, thà đau một lần rồi thôi.

"Nếu đã vậy thì ta bắt đầu đây." Giang Thù Nhan vỗ vỗ vai Tạ Thao: "Không muốn xem thì quay mặt đi, nhưng đừng lo, nàng ta chắc chắn không chết đâu."

"Chỉ là sẽ mất trí nhớ thôi. Nghĩ kỹ thì thế này cũng tốt, quên ngươi rồi nàng ta sẽ không đến làm phiền ngươi nữa."

Tạ Thao vốn là người khá tôn trọng người khác, nàng không nghĩ mình có tư cách tự ý thay đổi ký ức của ai đó. Nhưng vào khoảnh khắc này, nàng rất sẵn lòng dùng thủ đoạn này để đặt một dấu chấm hết cho mối quan hệ này.

Việc "mất trí nhớ" mà Giang Thù Nhan nói thực chất là chỉ những ký ức cụ thể, đó là toàn bộ ký ức liên quan đến Tạ Thao.

Giang Thù Nhan sẽ xóa sạch phần ký ức của Sở Từ sau khi gặp Tạ Thao, giữ lại toàn bộ phần còn lại. Sở Từ chắc chắn vẫn sẽ đi tìm kẻ được gọi là giống A Như, lúc đó hai người họ trốn đi, Sở Từ không còn nhớ có một người như vậy nữa, chắc chắn sẽ không chủ động đi tìm họ.

Còn về những dấu vết để lại, nếu Sở Từ tiếp xúc với những kẻ từng biết nàng ấy đang tìm Tạ Thao, có lẽ sẽ phát hiện ra điều gì đó.

Nhưng không sao cả, dù có phát hiện ra, nàng ấy chắc chắn cũng sẽ không nghĩ theo hướng này nữa. Quan trọng nhất là, lần này Tạ Thao đã quyết định, một khi nàng đã ẩn mình đi thì sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.