Những đốm sáng bạc lơ lửng kia hẳn không phải là sinh vật sống, bởi chúng mang theo một loại chất cảm của kim loại, nói là bay múa nhưng nhìn kỹ lại giống như đang trôi nổi hơn. Đặc biệt là giữa đêm đen tĩnh mịch, cảnh tượng này thực sự khiến người ta liên tưởng đến dải ngân hà.
Tạ Thao yên lặng nằm trên đệm, nhất thời không biết nói gì cho phải. Cổ họng nàng như bị vật gì đó chặn lại, một chữ cũng không thốt ra được.
Nàng ta là một kẻ điên.
Người nàng ta yêu duy nhất chỉ có A Như.
Tạ Thao quá tỉnh táo để thấu hiểu điều này, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nàng vẫn cảm thấy trái tim mình rung động mãnh liệt. Những ký ức đau khổ đang dần lùi xa, thay vào đó là những xúc cảm dịu dàng từng chút một nhấn chìm nàng.
Nàng thật sự là... Thật sự là loại "nhớ ăn không nhớ đánh" mà.
Thế nhưng... Thế nhưng có cô gái nào lại chưa từng mơ một giấc mơ như thế? Có người sẵn lòng vì mình mà hái sao trên trời, dệt thành một dải ngân hà.
Tạ Thao một mặt thầm tự mắng nhiếc bản thân, một mặt nỗ lực kìm nén cảm xúc, nhưng sự rung động là thứ rất khó kiểm soát. Nàng đành quay đầu đi, không nhìn vào sắc bạc dịu dàng ấy nữa, chuyển sang hỏi nữ nhân điên.
"Sao đột nhiên ngươi lại nghĩ đến chuyện mang 'sao' về cho ta?"
"Đây là vật cộng sinh của Tha Sơn Thạch. Lúc nhìn thấy chúng, ta liền nghĩ nếu là ban đêm, để chúng trôi nổi giữa không trung thì hẳn sẽ rất giống sao trời." Nữ nhân điên khẽ cười một tiếng, rồi nói tiếp: "Cho nên ngay khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ đến rất lâu về trước, nàng từng như nói đùa mà bảo ta rằng, hễ ta hái được sao trời xuống thì nàng sẽ ở bên ta. Ta nghĩ, chắc hẳn nàng rất thích sao trời phải không?" Nữ nhân điên áp mặt vào xương quai xanh của Tạ Thao: "A Như, nàng có thích không?"
Những dòng máu nóng đang sôi trào, những rung động không thể kìm nén, ngay trong khoảnh khắc ấy, tát cả đều lặng lẽ rơi vào tĩnh mịch.
Tạ Thao không kìm được mà bật cười một tiếng, có lẽ là đang tự giễu cợt bản thân vừa rồi lại có một phút động lòng như một kẻ ngốc.
Nàng lạnh lùng đáp: "Thích."
Nữ nhân điên đang chìm đắm trong cảm xúc của riêng mình, căn bản không nhận ra sự bất thường của nàng, thậm chí còn hứa hẹn: "Sau này nếu thấy những 'ngôi sao' khác, ta sẽ lại mang về cho nàng."
"Sẽ có một ngày, ta sẽ hái cho nàng những ngôi sao thực thụ."
Lòng Tạ Thao không còn gợn sóng. Lời đường mật dù có tươi đẹp đến đâu cũng chẳng phải dành cho nàng. Tình cảm của họ thật khiến người ta cảm động, nhưng tiếc thay, nếu câu chuyện của hai người họ là một cuốn sách, thì nàng cũng chỉ là một kẻ thế thân làm vật hy sinh mà thôi.
Chỉ là không hiểu sao, tận sâu trong lòng lại dấy lên một nỗi buồn man mác.
Có lẽ là bởi vì không có ai yêu chăng.
Tạ Thao đến cả chuyện đột phá cũng chẳng muốn nhắc tới nữa, nàng khẽ nói: "Ta buồn ngủ rồi, ngủ ngon."
---------------
Tạ Thao ngủ cả đêm, nhưng thực chất cả đêm chẳng được yên giấc. Trong mơ toàn là những đốm sáng bạc bay tới bay lui. Thực tế với tu vi của mình, nàng dù không ngủ cũng chẳng thấy khó chịu, càng không có quầng thâm mắt, nhưng nàng vẫn ép mình phải ngủ một đêm.
Sáng sớm hôm sau, khi hai người thức dậy, Tạ Thao vẫn chưa thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn đó, nhưng ngoài mặt thì không hề để lộ. Nàng trông vẫn rất bình thản, không khác gì thường ngày.
Luyện đan sư đã bế quan luyện đan. Nữ nhân điên nói, nhanh thì một tháng, chậm thì hai ba tháng hắn mới có thể luyện chế xong. Vì vậy, họ có thể ở lại toà thành này chơi vài ngày, sau đó sang phía chính đạo dạo chơi, đến lúc ấy quay lại lấy đan dược cũng vừa đẹp.
Tạ Thao không mấy để tâm, bèn cùng nữ nhân điên đi xem kịch. Họ mua vài món ăn vặt, xem hai vở diễn, trong đó có một vở hơi giống chuyện Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài. Điểm khác biệt là câu chuyện xảy ra giữa hai "cô gái", cuối cùng mới phát hiện ra một trong hai là nữ trang đại lão (nam giả nữ).
Tạ Thao xem đến mức đờ người, thầm cảm thán đúng là biết cách chơi thật.
Dạo chơi bên ngoài cả một ngày ròng, tâm trạng Tạ Thao cuối cùng cũng bình phục, trở lại trạng thái bình thường. Nàng tự cảnh cáo bản thân vô số lần rằng: Hiện tại việc quan trọng nhất là nâng cao thực lực, việc quan trọng thứ hai là rời khỏi nữ nhân điên, những thứ khác đều không quan trọng.
Cuộc đời nàng còn dài, sau này nhất định sẽ gặp được một người thực sự yêu nàng, và nàng cũng yêu người đó, để cùng nhau bầu bạn suốt quãng đời còn lại.
Thế nên, sau khi trở về chỗ ở, Tạ Thao liền hỏi nữ nhân điên về tâm đắc thể hội để đột phá lên Nguyên Anh kỳ.
Nào ngờ, nữ nhân điên mặt đầy mờ mịt: "Ta sinh ra đã là Kim Đan kỳ, cứ thế lớn lên rồi tự nhiên đột phá thôi, hóa ra còn có cả bình cảnh sao?"
Tạ Thao: "..."
Không hiểu sao cứ cảm thấy như mình đang bị chế giễu. Tâm trạng quả thực có chút phức tạp.
Nữ nhân điên trầm ngâm một lát rồi nói: "Thế này đi, ngày mai chúng ta xuất phát sang phía chính đạo. Ở Nhân gian giới có rất nhiều tu sĩ chính đạo, chúng ta bắt lấy vài kẻ từ Nguyên Anh kỳ trở lên mà hỏi."
Tạ Thao: "..."
Đây chính là phong thái của ma đầu sao?
Thật là bái phục.
"Được rồi." Tạ Thao gật đầu. Trời sáng, nàng theo nữ nhân điên rời khỏi nơi này, hướng về Nhân gian giới mà đi. Lúc tới tốc độ khá chậm, nhưng khi đi thì cực nhanh.
Dù sao lúc tới đường xá xa xôi lại gặp bao chuyện rắc rối, giữa chừng còn tìm đủ thứ đồ đạc nên lãng phí không ít thời gian. Lần này trở về, họ đi một mạch không nghỉ nên tốc độ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã thấy thấp thoáng thành Đông Ma. Tạ Thao chợt nhớ tới việc mình gặp Giang Hạo Hãn ở thành Đông Ma, lại nghĩ đến những sư huynh đệ hiện không rõ tung tích của mình.
Thú thực, thời gian chung sống với những sư huynh đệ này rất ngắn nên cũng chưa nảy sinh tình cảm gì sâu đậm. Thế nhưng, trong số đó vẫn có vài người khá tốt, cứ nghĩ đến việc họ có thể rơi vào kết cục tương tự như Tạ Thanh Đình, trong lòng Tạ Thao lại thấy không thoải mái.
Lần trước gặp Giang Hạo Hãn, quan hệ giữa Tạ Thao và nữ nhân điên còn khá căng thẳng, chủ yếu là vì nàng chưa hoàn toàn học được cách khống chế trạng thái của nàng ta để nàng ta không phát điên. Giờ đây tình hình đã khá hơn nhiều, tâm trí Tạ Thao cũng vì thế mà hoạt bát hơn đôi chút.
"Nàng còn nhớ lúc nàng đi tìm ta, bên cạnh ta có rất nhiều sư đệ không?" Tạ Thao nhìn thành Đông Ma xa xa, khẽ hỏi.
Nữ nhân điên ngẫm nghĩ, dường như có chút ấn tượng, nhưng với những kẻ không quan trọng, nàng ta thường chẳng bận tâm ghi nhớ, bèn hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Tạ Thao đáp: "Họ bị ma tu bắt giữ rồi, ta có chút lo lắng."
"Chuyện này dễ thôi." Nữ nhân điên dắt tay Tạ Thao: "Chúng ta đi tìm Thành chủ thành Đông Ma."
Thành chủ thành Đông Ma những ngày qua sống cũng khá tiêu dao. Chủ yếu là sau khi Tạ Thao và nữ nhân điên rời đi, lão lại khôi phục vị thế nhất thành chi chủ, ở thành Đông Ma nói một không hai, ngày tháng tự nhiên là khoái lạc.
Lúc Tạ Thao và nữ nhân điên tìm đến, lão đang uống rượu, một ngụm rượu còn chưa kịp nuốt xuống hết thì đã thấy nữ nhân điên đột ngột bước vào.
"Phụt!" Đường đường là một tu đạo giả, lại còn là một ma tu có thực lực đứng đầu, thế mà lại bị rượu làm cho sặc đến mức suýt chút nữa là "chết bất đắc kỳ tử" ngay tại chỗ.
Nước mắt trong lòng Thành chủ thành Đông Ma giờ đây đã sắp nhấn chìm cả lục phủ ngũ tạng của lão.
Tại sao! Chẳng phải họ đã đi rồi sao!
Thành chủ thành Đông Ma tuyệt vọng quỳ "bùp" xuống đất, lắp ba lắp bắp: "Quân... Quân..."
"Không cần hành đại lễ như thế, ta có việc cần ngươi làm, thời gian gấp rút, nghe ta nói cho hết." Nữ nhân điên nhanh chóng tóm tắt tình hình một lượt, rồi nói: "Ngươi đi tìm đám người đó ra rồi thả họ đi. Ta hy vọng khi tới Nhân gian giới sẽ được nghe tin tốt."
Thành chủ thành Đông Ma nghe xong, nhận ra hai người này dường như không định lưu lại đây lâu, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Lão đáp lời với tốc độ sấm sét: "Xin ngài cứ yên tâm, thuộc hạ sẽ đi tra xét ngay! Bảo đảm sẽ cứu người ra với tốc độ nhanh nhất!"
"Ừm." Nữ nhân điên đến cũng vội mà đi cũng nhanh, dắt tay Tạ Thao rời đi ngay lập tức.
Bên này, Thành chủ thành Đông Ma quyết đoán hạ lệnh xuống dưới, trước tiên lùng sục khắp thành Đông Ma một lượt để tìm ra đám ma tu kia. Bất luận thế nào cũng phải hoàn thành việc mà nữ nhân điên giao phó với tốc độ nhanh nhất có thể.
Bằng không... Lão chắc chắn sẽ gặp họa lớn.
Vị bạo quân kia sẽ chẳng quan tâm lão có tận lực hay không, nàng ta chỉ quan tâm đến kết quả. Nếu kết quả không tốt... Xin mời tham khảo những tấm gương trước đó.
Nước mắt lão cứ thế chực trào nơi hốc mắt.
Rõ ràng vị kia đã rất lâu, rất lâu rồi không xuất hiện, tại sao đột nhiên lại...
Tất cả đều tại kẻ "họa thủy" Tạ Thao kia! Đúng là họa thủy mà!
------------
Vị sư đệ lông mày rậm vốn dĩ tưởng rằng kết cục của mình sẽ là vĩnh viễn trầm luân trong Ma giới, vận khí tốt thì tìm được cơ hội tự sát, vận khí kém thì đến cả tự sát cũng không làm được.
Vạn vạn không ngờ tới, ngày hôm nay, một ma tu đột nhiên xuất hiện, một cước liền đá tên ma tu đang bắt giữ hắn thành mấy khúc. Nguyên Anh của tên đó vừa mới xuất hiện chưa kịp chạy trốn đã bị đánh cho tan thành tro bụi ngay tại chỗ.
Vị ma tu đáng sợ kia tiến lên một bước, thần sắc ôn hòa đến cực điểm nói: "Cho hỏi, các ngươi có phải người của Thương Thanh Môn không?"
Sư đệ lông mày rậm ngơ ngác gật đầu.
Ngay sau đó, một chuyện còn khiến hắn ngơ ngác hơn đã xảy ra: Hắn được đưa về thành Đông Ma đoàn tụ với các sư huynh đệ khác. Ngoại trừ một số đệ tử mới nhập môn thực lực quá thấp đã mất tích, những người còn lại thế mà đều bình an vô sự.
Họ cứ thế được hộ tống suốt dọc đường trở về Nhân gian giới.
Sư đệ lông mày rậm: "???"
Tuy trong lòng đầy rẫy nghi hoặc, không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng vì trong số những người được cứu không có Đại sư tỷ, nên họ chỉ có thể tức tốc lên đường trở về sư môn để báo tin.
Khi họ đang hối hả về sư môn thì Tạ Thao và nữ nhân điên cũng đã đặt chân đến Nhân gian giới, bắt đầu đi dạo khắp nơi.
Địa giới của Nhân gian rộng lớn hơn Ma giới đôi chút. Ngoài "Tam sơn ngũ nhạc" nơi các tu đạo giả cư ngụ, còn có rất nhiều, rất nhiều người phàm sinh sống. Họ thành lập quốc gia, xây dựng thành trì, khắp nơi đều là cảnh tượng phồn hoa thịnh thế.
Tuy nhiên, phàm là những nơi linh khí nồng đậm đều đã bị các môn phái tu đạo chiếm lĩnh, chỉ còn lại những nơi linh khí thưa thớt mới là nơi cư ngụ của người phàm.
Đến vùng ranh giới giữa hai bên, nữ nhân điên vẫn đang cân nhắc xem có nên bắt lấy một con thú cưỡi để làm phương tiện đi lại hay không. Ngự kiếm phi hành tuy nhanh nhưng lại không thích hợp để vãn cảnh khắp nơi.
Thú thực, nàng ta không mấy mặn mà với việc bắt tọa kỵ, nguyên nhân chủ yếu là vì...
Đa số các loài động vật đều có lông.
Mà nàng ta, hơn ai hết, đều hiểu rõ một chuyện cực kỳ quan trọng: A Như của nàng rất thích tiểu động vật, đặc biệt là loại lông mượt mềm mại.
Nữ nhân điên không muốn bất cứ thứ gì san sẻ tình yêu của A Như dành cho mình, tiểu động vật cũng không được.
Đặc biệt là những thứ có lông.