Xuyên Thành Thế Thân Tình Nhân Của Boss Phản Diện

Chương 23

"Được rồi được rồi, đi thôi." Tạ Thao cảm thấy bản thân sắp "xã tử" (chết xã hội) đến nơi rồi. Người da mặt dày có lẽ còn có thể cười trừ cho qua, thậm chí hôn lại một cái, nhưng da mặt nàng chưa dày đến mức đó. Bị bao nhiêu ánh mắt đổ dồn nhìn chằm chằm, lại còn hôn đến mức phát ra tiếng chép chép, những ánh nhìn kia chỉ trong chốc lát đã từ quái dị chuyển thành nóng bỏng.

Nàng thực sự cảm nhận được cái gọi là "chết vì xấu hổ", chỉ hận không thể lập tức tìm một kẽ đất mà chui xuống.

Thế là nàng kéo theo nữ nhân điên cúi đầu chạy vội, còn không quên liên tục dỗ dành: "Nàng ta có chỗ nào đẹp bằng ngươi chứ? Ta liếc thêm một cái chẳng qua vì nàng ta là người lạ, ta không quen biết nên mới hơi hiếu kỳ một chút thôi. Nếu ngươi không thích ta nhìn nàng ta, vậy ta không nhìn nữa."

Tạ Thao cúi gằm mặt, hai má nóng như có lửa đốt, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, chạy càng xa càng tốt.

Nữ nhân điên siết chặt tay nàng, vì dùng lực quá mạnh mà Tạ Thao thậm chí cảm thấy tay mình đau nhói. Nhưng theo từng câu dỗ dành của nàng, lực tay kia dần dần nhẹ đi, chỉ là tâm trạng vẫn chưa khá hơn, rõ ràng không dễ gì nguôi giận.

Hai người nhanh chóng rời khỏi cổng thành Phủ Tuyết, bỏ lại sau lưng những ánh mắt kỳ quái kia. Lúc này Tạ Thao mới cảm thấy lồng ngực vì xấu hổ mà bức bối của mình dễ chịu hơn đôi chút.

Mặt đất phủ đầy tuyết trắng trông vô cùng đẹp đẽ, tinh khiết, sạch sẽ, chỉ cần dẫm lên một dấu chân nông cũng trở nên vô cùng rõ ràng.

Ánh mắt Tạ Thao bất giác bị đôi chân của nữ nhân điên thu hút. Nàng ấy không đi giày, cũng không dùng linh lực để lơ lửng, mà cứ chân trần bước đi trên mặt đất, vì thế mỗi bước đều để lại dấu chân nhỏ nhắn, thậm chí có thể thấy rõ dấu ngón chân tròn trịa in trong tuyết.

Mỗi bước nàng ấy đi, bàn chân trắng nõn gầy gò đều chìm hẳn vào trong tuyết, đến cả mu bàn chân cũng bị phủ một lớp tuyết mỏng.

Nữ nhân điên rất trắng, rất gầy, làn da trắng đến mức gần như trong suốt, gầy đến mức có thể thấy rõ xương trên mu bàn chân.

Tuy biết rõ nàng ấy không lạnh, nhưng mỗi khi tuyết phủ lên đó, Tạ Thao vẫn không kìm được mà hết lần này đến lần khác dời ánh mắt về phía ấy.

Đi được một đoạn, Tạ Thao cuối cùng không nhịn được, khẽ kéo nàng ấy lại: "Hay là quay về mua một đôi giày đi."

Nữ nhân điên khựng bước chân, quay đầu nhìn Tạ Thao. Khóe môi nàng ấy khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười cứng ngắc nhưng cuồng nhiệt.

"A Như..."

Tạ Thao: ...

Nàng biết đối phương hẳn đã liên tưởng đến A Như, bởi lần đầu gặp nhau năm xưa quả thật cũng có tình cảnh tương tự. Nhưng Tạ Thao thật sự không muốn kéo câu chuyện quay lại chủ đề đó, bèn dứt khoát ngồi xổm xuống trước mặt nàng ấy: "Thôi không quay lại nữa, ta cõng ngươi vậy. Đi đâu?"

Nữ nhân điên nhìn bóng lưng mảnh mai của Tạ Thao, đứng đó thật lâu không nói lời nào. Khi tất cả mọi người đều cho rằng nàng ấy vô địch thiên hạ, không cần ai bảo vệ, chỉ có A Như lại cho rằng nàng ấy cô đơn, cần có người bầu bạn; tịch mịch, cần có người yêu thương; yếu đuối, cần có người che chở.

Vì thế, nàng ấy đã yêu A Như.

"Sao vậy?" Tạ Thao không cảm nhận được động tĩnh phía sau, liền nghi hoặc hỏi.

Nữ nhân điên vén nhẹ vạt áo, ngoan ngoãn nằm lên lưng nàng, hạ thấp giọng nói: "Đi về bên phải, cứ đi thẳng, sẽ thấy một ngọn núi rất cao, đến đó."

"Được." Tạ Thao cõng nàng ta, chậm rãi bước đi. Trên trời lại bắt đầu rơi tuyết, từng bông tuyết nhỏ mịn, khi chạm vào gò má liền nhanh chóng tan ra, để lại chút lành lạnh.

Một vài bông tuyết rơi lên hàng mi dài của Tạ Thao, cũng nhanh chóng tan chảy, theo khóe mắt chảy xuống.

Tạ Thao rất thích những lúc mưa hay tuyết rơi, bởi bất kể là tiếng mưa hay âm thanh tuyết rơi xào xạc, đều khiến lòng người trở nên tĩnh lặng.

Dường như mọi phiền não đều có thể trong khoảnh khắc bị bỏ lại phía sau.

Nàng bước sâu bước cạn trên nền tuyết, dẫm lên phát ra tiếng "cót két". Nữ nhân điên rất yên lặng, ôm cổ nàng, cằm tựa lên vai nàng, hô hấp kéo dài đều đặn.

"Ta rất ít khi thấy tuyết. Không nhớ là năm tám hay chín tuổi, nơi ta ở từng có một trận tuyết rất nhỏ, thật sự rất nhỏ, chỉ phủ một lớp mỏng trên mặt đất, đến mức chẳng thể xúc lên được."

"Khi đó ta rất muốn có một người tuyết, nên cầm một cái xô nhỏ, một cái xẻng nhỏ, đi khắp nơi gom tuyết, từ dưới đất, trên cây, cả bụi cây ven đường, thậm chí cả trên xe của người khác, gom đầy một xô, vui vẻ mang về nhà, nặn một người tuyết bé xíu đặt trên bậu cửa sổ, chắc chỉ cao bằng một ngón tay thôi. Tối hôm đó ta ngủ rất vui vẻ, trong mơ cũng là cảnh chơi đùa với người tuyết... nhưng sáng hôm sau..."

"Nó tan mất rồi. Nước tuyết ướt sũng chảy dọc bậu cửa xuống đất, ta đã khóc rất thảm."

Ừm... Tạ Thao còn làm một chuyện cực kỳ ngốc nghếch: nàng gom lại đám nước tuyết ấy, đem chôn phía sau nhà, còn dựng cho "người tuyết đáng thương" một tấm bia.

Giờ nhớ lại chuyện xấu hổ thời thơ ấu, ngoài chút ngượng ngùng, càng nhiều hơn là muốn cười.

Tạ Thao cũng không biết vì sao lại đột nhiên muốn kể những chuyện này cho nữ nhân điên. Có lẽ là vì gió nhẹ, tuyết nhẹ, trời đất trắng xóa một màu, tựa như trên thế gian này chỉ còn lại hai người họ.

Nỗi khao khát được giãi bày bỗng trở nên mãnh liệt.

Nữ nhân điên không nói gì, chỉ vô thức siết chặt vòng tay hơn một chút, có lẽ là vì cảm thấy đáng yêu.

Nàng ấy tưởng tượng ra một A Như tám, chín tuổi, dáng vẻ đáng yêu khi nặn người tuyết, bị làm cho rung động cũng là điều bình thường.

Tạ Thao cõng nàng ấy đi rất lâu trong gió tuyết, cuối cùng cũng nhìn thấy một ngọn núi cao sừng sững. Ngọn núi ấy bị tuyết phủ kín, trắng xóa. Nhìn từ dưới lên, đỉnh núi chìm trong mây, mang theo vẻ hùng vĩ chỉ riêng thiên nhiên mới có.

Tạ Thao không biết vì sao nữ nhân điên muốn đến nơi này, nhưng vẫn chăm chỉ leo lên. May mà nàng giờ cũng là người tu tiên, leo núi không đến mức quá mệt, nhiều lắm khi lên đến đỉnh chỉ hơi thở gấp một chút.

Dù sao... Ngọn núi này thực sự rất cao.

Đến đỉnh núi, Tạ Thao mới đặt nữ nhân điên xuống. Nàng xoay nhẹ vai cho giãn gân cốt, rồi hỏi: "Đến đây là để lấy thứ gì sao?"

"Không có." Nữ nhân điên nắm tay nàng, kéo nàng tiến lên hai bước, ra hiệu cho nàng nhìn xuống. Tạ Thao nghiêng người nhìn theo.

Lớp mây mỏng không che nổi trập trùng núi non, phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy một màu trắng bạt ngàn. Tuyết nhỏ xoay tròn, từ từ rơi xuống từ bầu trời. Núi sông, cây cỏ, hoa lá... thậm chí cả toàn bộ thành Phủ Tuyết đều hiện rõ trong tầm mắt.

Chỉ đứng ở góc độ này, mới có thể thu trọn cả tòa thành vào đáy mắt, mới hiểu vì sao nơi đây lại mang tên "Phủ Tuyết".

Cả tòa thành chìm trong tuyết trắng, hóa thành sắc bạc lấp lánh, trong suốt như pha lê, phản chiếu ánh dương thành những dải sắc màu rực rỡ.

Bởi vậy mà toàn bộ thành Phủ Tuyết dường như được bao phủ trong ánh sáng, đẹp đến mức khó tả.

Tạ Thao chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, cũng không ngờ từ trên cao nhìn xuống tuyết lại đẹp đến thế. Nàng vô thức ngồi xổm xuống, lặng lẽ ngắm nhìn thật lâu. Đợi đến khi từ cơn chấn động và niềm vui dần lấy lại ý thức, nàng quay đầu định chia sẻ với người bên cạnh, thì thấy nữ nhân điên đang ngồi cạnh mình, hai chân đung đưa, thần sắc an nhiên.

Tạ Thao bỗng không muốn nói gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh nàng ấy, hai người cùng nhau im lặng ngắm cảnh.

Gió dần lớn hơn, cuốn tuyết bay tán loạn, thổi tan từng tầng mây. Nhưng trong lòng Tạ Thao lại vô cùng yên tĩnh. Kể từ khi xuyên đến thế giới này, mỗi ngày nàng đều mang theo một nỗi bồn chồn khó tả, chỉ là không muốn biểu lộ ra ngoài.

Dù sao thì, thời gian đầu nàng chịu không ít giày vò, về sau lại sống trong trạng thái mơ hồ, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là chạy trốn. Giờ biết rằng mình khó lòng thoát thân, phải tìm cơ hội khác, lại còn bị những chuyện liên quan đến A Như làm cho đầu óc rối ren.

Nhưng cảnh núi sông hùng vĩ, chính là vẻ đẹp tráng lệ của thiên địa, vừa khiến người ta chấn động, vừa có thể xoa dịu tâm hồn.

Tạ Thao thở dài một hơi, mọi uất kết trong lòng dường như tan biến. Nàng ngả người ra sau, "bịch" một tiếng nằm xuống nền tuyết, nghiêng đầu nhìn nữ nhân điên: "Ta còn tưởng ngươi lên núi là để hái thứ gì đó, hoặc giống lần ở Đãng Vân Sơn, có bí cảnh gì đó chứ."

Nữ nhân điên vốn ngồi bên cạnh, thấy vậy cũng nằm xuống theo. Tuyết lạnh buốt, nhưng cả hai đều là tu sĩ, không đến mức run rẩy vì lạnh.

Chỉ là nàng ấy không kìm được mà áp sát vào người Tạ Thao. Nàng ấy lặng lẽ tựa vào, một lúc sau mới nói: "Vì cảnh tuyết rất đẹp."

Tạ Thao hiểu được. Bởi vì thấy cảnh tuyết đẹp, lại nghĩ rằng Tạ Thao có lẽ chưa từng thấy, nên muốn chia sẻ với nàng.

Tạ Thao khẽ muốn cười, nữ nhân điên quả thật rất điên, lúc điên thì khiến người ta đau đầu, nhưng đôi khi lại đơn thuần đến lạ, thậm chí còn có chút ngây ngô.

Nàng ấy và A Như... Hẳn là mối tình đầu đi.

Trong đầu Tạ Thao hiện lên đủ thứ hỗn loạn, lúc thì là dáng vẻ điên cuồng của nàng ấy, lúc lại là ánh mắt si tình khi gọi "A Như".

Nàng khó lòng vì những đau khổ mình từng trải mà sinh ra thứ tình cảm tương tự đối với nữ nhân điên. Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, dáng vẻ nàng ấy toàn tâm toàn ý yêu A Như, vì một người mà phát điên, vì một người mà vứt bỏ tất cả... Thật sự khiến người khác phải ghen tị.

Ghen tị với A Như, dù đã chết, vẫn có một người khắc ghi nàng ấy trong tim, yêu nàng sâu đậm như thế.

Cũng ghen tị với nữ nhân điên, có thể không chút giữ lại mà yêu một người, đem toàn bộ tình cảm dốc hết lên một người.

Nữ nhân điên xoay người, nằm đè lên ngực Tạ Thao. Trong đôi mắt pha tạp sắc màu của nàng ấy, phản chiếu bóng hình Tạ Thao.

"A Như... Hôn ta đi."

Tạ Thao nâng mặt nàng ấy lên, tuyết vẫn rơi không ngừng, đậu trên mái tóc trắng của nàng ấy.

Nàng rất muốn nói 'ta không phải A Như'.

Người ngươi thấy cũng không phải A Như.

Nhưng cuối cùng, nàng không nói gì cả, chỉ khẽ ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hôn lên.