Người này đúng là tinh quái, rõ ràng nhắm mắt mà vẫn nắm trúng tay cô.
Tô Thành thử rút về, người trên giường cau mày chặt hơn, xoay người sang bên rồi còn dùng thêm một tay ôm lại.
Cánh tay của Tô Thành bị Lăng Nguyệt Tịch ôm chặt, mu bàn tay chạm vào làn da mịn màng mềm mại.
"Không phải đã tiêm thuốc ức chế rồi sao, sao vẫn thế này?" Cô đã đọc kỹ hướng dẫn, quy trình tuyệt đối không sai.
"Cô tiêm cho cô ấy à?" Hồ Tử Uyển kinh ngạc nhìn Tô Thành, "Cô ấy không đánh cô à?"
Sao có thể chứ? Lăng Nguyệt Tịch khác hẳn các Omega khác, khi vào kỳ phát nhiệt thì rất bất thường - lúc bạo phát có thể đập nát cả căn phòng. Hồ Tử Uyển và Phác Phác hai người còn chưa chắc giữ nổi, người trong trại càng chẳng dám đến gần. Chỉ khi cô ta làm loạn đến kiệt sức, họ mới dám tiêm thuốc.
Tô Thành nhớ lại hành vi kỳ lạ của Lăng Nguyệt Tịch khi đó - tuy không đánh cô, nhưng suýt nữa thì b*p ch*t thật.
"Chẳng lẽ cô ấy là tàn O? Không thể bị đánh dấu?"
Hồ Tử Uyển đá vào chân cô: "Cô đừng tưởng cô bị tàn thì ai cũng tàn! Tuyến thể của Nguyệt Tịch rất bình thường, là Omega cấp S, chẳng Alpha nào chịu nổi cả!" Nói xong lại bổ sung, "Trừ cô."
Tô Thành xoa chân, khó hiểu hỏi: "Vậy là tại sao?"
Ánh mắt Hồ Tử Uyển trở nên tối sâu, không trả lời. Chỉ bước lên đắp lại chăn cho Lăng Nguyệt Tịch, trầm giọng nói: "Cô ấy đã sốt cả ngày, nếu qua đêm vẫn không hạ thì phải nghĩ cách khác thôi."
"Tôi ở lại trông cô ấy, hai người về nghỉ đi." Tô Thành nhìn cánh tay bị ôm chặt, bất đắc dĩ cười, "Dù sao tôi cũng chẳng đi đâu được."
Hồ Tử Uyển nhìn cô, nhướng mày: "Một mình cô được không? Trên tàn dưới tàn."
Khóe miệng Tô Thành giật giật, trong lòng chửi thề: Đồ khốn. "Yên tâm, tôi sẽ chăm cô ấy tốt. Hai người cũng mệt rồi, về ngủ sớm đi, sáng mai đổi ca."
Hồ Tử Uyển nghĩ cũng có lý, cô và Phác Phác đã thức trắng một ngày một đêm, giờ mắt thâm quầng cả rồi. Người này là tàn A, cũng chẳng làm được gì, mà xem ra quan hệ hai người... hình như không đơn giản.
"Vậy sáng mai tôi lại qua."
"Được."
Hồ Tử Uyển kéo Phác Phác lặng lẽ đi ra, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Tô Thành ngồi bên giường quan sát Lăng Nguyệt Tịch, người này giống như đứa trẻ, phải ôm gì đó mới ngủ được. Nhưng hình như từ nãy đến giờ, hơi thở đã dần ổn định hơn.
Có câu nói, "nhân lúc người ta bệnh thì ra tay giết luôn". Tô Thành nhìn chằm chằm người trên giường một lúc lâu, rồi thở dài - thôi, giờ có muốn ra tay cũng chẳng chạy thoát.
Cô cứ ngồi không như vậy, lúc thì sờ trán Lăng Nguyệt Tịch, lúc thì đổi tư thế cho đỡ tê, dù vậy tay vẫn tê dại.
Trời vừa tờ mờ sáng, mí mắt Lăng Nguyệt Tịch khẽ động, chậm rãi mở ra, thấy người nào đó đang gục tay bên giường ngủ say.
Thì ra mình đã ôm tay cô ấy ngủ cả đêm.
Lăng Nguyệt Tịch mặt đỏ lên, như con mèo nhỏ khẽ rụt tay lại.
Nhưng vừa động, Tô Thành liền tỉnh.
Cô dụi dụi mắt, mơ màng nói: "Cô tỉnh rồi à?" Nâng tay lên, mỏi nhừ, "Ái da..."
Lăng Nguyệt Tịch lập tức rụt tay vào chăn, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi: "Cô làm gì ở đây?"
Tô Thành vung tay bị tê, trong lúc đầu óc còn mơ màng đã buột miệng: "Kéo quần lên là chối người ta liền hả?"
Vừa dứt lời, chính cô cũng sững sờ.
Mẹ nó, sao lại nói to suy nghĩ trong đầu ra thế! Đúng là sáng dậy lú cả ngày!
"Cô nói gì?" Ánh mắt Lăng Nguyệt Tịch lạnh đi, nhưng vành tai lại đỏ bừng.
Tô Thành vội cười gượng: "Tôi... tôi nói cũng đâu sai mà..."
"Câm miệng!" Lăng Nguyệt Tịch trừng cô một cái, rồi kéo chăn trùm kín đầu. Đúng là thừa hơi mới rước cô ta về!
Nhìn người nào đó trùm chăn như "rùa rụt cổ", Tô Thành cười không dứt được.
Hiểu rồi hiểu rồi, Lăng Nguyệt Tịch sợ mấy câu tán tỉnh!
Tô mặt dày vô biên Thành lại thò người qua, giọng trêu chọc: "Này, đừng có ngạt chết trong đó nhé, tôi sẽ đau lòng lắm đấy."
Giọng Lăng Nguyệt Tịch vang lên từ trong chăn, nghèn nghẹn: "Cút. Ai cần cô đau lòng?"
Sao lại giống con nít đến thế, phải dỗ mới chịu hả? Tô Thành thấy kéo mãi không ra được chăn, liền dịu giọng nói: "Ngoan nào, cô đã sốt cả ngày rồi. Để tôi xem thử, nếu không hạ sẽ bị sốt đến ngốc mất thôi."
Nói xong đợi một lát, Lăng Nguyệt Tịch mới chậm rãi kéo chăn xuống, hai tay bấu lấy mép chăn, chỉ lộ ra đôi mắt, im lặng trừng cô.
Như một con thú nhỏ hung dữ.
Người ta khi bệnh đều yếu đi, ngay cả Lăng Nguyệt Tịch giết người không chớp mắt cũng không ngoại lệ.
Bình thường chỉ cần cô ấy trừng một cái đã đủ khiến người khác run rẩy, chân tay mềm nhũn. Nhưng bây giờ nằm trong chăn, khí thế yếu đi quá nửa, đôi mắt xanh biếc mờ sương, ánh nhìn đó ba phần giận dỗi, bảy phần ngượng ngùng, khiến ai thấy cũng phải rung động trong lòng.
Tô Thành ngẩn người một giây, rồi chẳng hiểu sao lại cúi người tiến lại gần. Lăng Nguyệt Tịch mở to mắt nhìn cô áp sát lại, hai trán chạm nhau, hơi thở ấm nóng quấn lấy nhau.
Lại ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt ấy - Tô Thành khẽ nhắm mắt cảm nhận, chóp mũi khẽ động - hương chanh xanh pha bạc hà.
"Vẫn còn hơi sốt." Một lát sau, cô thẳng người dậy, kéo giãn khoảng cách. "Cô muốn ăn gì không? Tôi đi nấu cho."
Lăng Nguyệt Tịch mặt đỏ ửng, hừ lạnh một tiếng, hơi quay đầu đi chỗ khác, nhắm mắt nói: "Không cần, không muốn ăn."
"Thế sao được, cô ngủ thêm một lát đi, tôi nấu chút gì đó." - Cô không đói chứ tôi thì đói rồi. Tô Thành chống tay lên mép giường đứng dậy, với lấy cây gậy bên cạnh.
Lăng Nguyệt Tịch lén mở mắt, ánh nhìn dõi theo cô, thấy người kia khập khiễng đi được hai bước lại quay đầu, liền vội vàng nhắm mắt lại.
"Ngoan ngoãn chờ phu quân về nhé~" Trước khi đi, Tô Thành ngoảnh đầu cười, lại cố tình làm cô phát ngán thêm lần nữa.
"Cút đi!"
"Ha ha ha ha-"
Trời còn chưa sáng hẳn, cả sơn trại yên tĩnh lạ thường. Tô Thành một mình chống gậy đi trên đường, ngó đông ngó tây, nhân lúc xung quanh chẳng có ai liền dạo một vòng, cũng không thấy cơ giáp của Phác Phác đâu.
Hay là còn có căn cứ bí mật gì đó?
Đi được một lúc mới thấy bếp nấu. Bệ bếp xây bằng đá, trên đặt một cái nồi sắt to.
Thoáng chốc, cô có cảm giác như mình đã ẩn cư trong núi.
Trên bàn có bao diêm, cô bật lửa đốt ít rơm khô, rồi chậm rãi thêm củi. Mất nửa ngày mới nhóm được lửa, khói xộc lên làm mắt cay xè, nước mắt ràn rụa.
"Khụ khụ... Một nữ chính như tôi mà lại sa sút tới mức này sao." Tô Thành thở dài, lau mặt rồi tiếp tục nấu cháo.
Cuối cùng cũng nấu xong một nồi, cô nếm thử, hương vị tạm ổn.
Ăn no uống đủ xong, mới múc một bát cho ai đó.
Lăng Nguyệt Tịch chờ một lúc lâu mới nghe thấy tiếng động. Cô ngẩng lên nhìn ra cửa, thấy một người dùng vai đẩy cửa, tay trái bê cháo, tay phải chống gậy, khuôn mặt thì lem nhem đủ màu, trông thật buồn cười.
"Cô bưng thế này đi suốt đường à?"
Người vừa đến ngớ ra nhìn bát cháo - chết tiệt, sao lúc đó lại quên tìm hộp đựng gì đó chứ. Quả nhiên sáng dậy lú cả ngày!
"Ha ha..." Cô gượng cười hai tiếng, "Tôi chẳng phải vội mang cho cô à, nếm thử xem?"
"Ừ." Lăng Nguyệt Tịch vốn chẳng muốn ăn, nghĩ nghĩ rồi cũng gật đầu.
Tô Thành đặt bát xuống, bước tới đỡ cô ngồi dậy, còn cẩn thận kê thêm cái gối sau lưng. Giúp cô súc miệng xong mới bê bát cháo tới.
"Ấm vừa, ngon đấy."
Lăng Nguyệt Tịch nhận lấy, cúi đầu húp một ngụm, bỗng hỏi: "Cô có uống không?"
Tô Thành dứt khoát lắc đầu: "Chưa đâu. Tôi lo cho cô nên nào dám uống trước." Nói xong còn cười híp mắt ngồi nhìn chằm chằm.
Người trên giường liếc thoáng qua vết cháo còn dính nơi khoé miệng cô, không nói gì.
Hồ Tử Uyển bước vào đúng lúc ấy, suýt nữa thì rơi cằm xuống đất.
Đúng là mở mang tầm mắt rồi! Bình thường mỗi khi Lăng Nguyệt Tịch phát nhiệt, muốn cô ấy ăn gì đều là cực hình. Người trong trại thay đổi đủ món ngon, mà cô ấy cũng chỉ ăn được nửa thìa sau nửa ngày.
Giờ lại ngoan ngoãn ngồi đó húp cháo?
Cái Trình Tô này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy!?
Cô quay đầu nhìn sang, vừa thấy gương mặt kia liền bật cười: "Ha ha ha... cô... cô..."
"..."
Mắc bệnh gì thế không biết! Tô Thành thấy cô ta cười như điên thì cau mày, quay sang hỏi Lăng Nguyệt Tịch: "Trên mặt tôi có gì à?"
Người kia lặng lẽ lắc đầu.
Vậy cười cái gì? Tô Thành định tìm gương soi thì bỗng nhận lấy cái bát không đưa tới: "Có lẽ là vì cô đẹp đấy."
"Vậy cô thích không?" Tô Thành nhận lấy bát, cố ý rướn người đến gần, đôi mắt xanh thẳm rực như sao.
Đôi mắt biếc của Lăng Nguyệt Tịch khẽ sáng lên, khoé môi cong nhẹ: "Thích."
Nụ cười ấy làm tim Tô Thành hụt một nhịp.
"Khụ." Cô giả vờ ho che đi, lạ thật, sao lần này không bị lời trêu làm cho lui, lại còn cảm thấy... tiến bộ nữa cơ?
Hồ Tử Uyển bên kia thì cười sặc suýt tắt thở.
Nghe tiếng cười mãi không dứt sau lưng, Tô Thành chau mày: Cái loại đầu óc có vấn đề này mà còn đi bắt mạch được sao?
Ba người, ba suy nghĩ, đều cho rằng hai người kia đầu óc không bình thường.
Cười đủ rồi, Hồ Tử Uyển mới tới bắt mạch: "Đợi hết sốt hẳn thì không sao đâu, mấy ngày này nhớ uống nhiều nước."
Sau khi chăm Lăng Nguyệt Tịch nằm xuống, Tô Thành mới ra ngoài.
Một bát cháo chẳng đủ no, lúc này người trong trại cũng lần lượt dậy, cô lại quay về bếp, định kiếm thêm chút ăn.
Đi dọc đường, ai gặp cô cũng cười. Ban đầu Tô Thành còn sung sướng, chẳng lẽ mình lại đẹp ra à? Ngay cả Lăng Nguyệt Tịch cũng khen đẹp nữa mà.
Cho đến khi gặp người phụ nữ hôm qua dẫn đường: "Trình Tô à, cô coi mình là củi đốt hả!? Mặt cô lem nhem thế kia, mau đi rửa đi!"
Tô Thành ngơ ngác, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, chống gậy chạy thẳng về căn lều của mình.
Cô lục tung cả phòng, cuối cùng tìm được cái gương nhỏ. Vừa soi vào - mặt đen sì một mảng.
Lăng! Nguyệt! Tịch!
Bảo sao lại nói "thích"! Hóa ra là thấy cô buồn cười! Hai người này giả vờ từ đầu tới cuối, đúng là kẻ nào cũng xấu xa!
Vốn dĩ Lăng Nguyệt Tịch chỉ cần tiếp tục nghỉ ngơi là được, không ngờ cơn sốt nhẹ lại kéo dài suốt ba ngày mà vẫn chưa lui.
Hồ Tử Uyển lặng lẽ kéo Tô Thành ra ngoài, cau mày nói: "Thuốc hiện giờ dường như chẳng có tác dụng gì. Đêm qua cô ấy lại gặp ác mộng, ta sợ nếu kéo dài thêm, tình trạng sẽ tệ hơn."
"Cho nên... chúng ta chỉ có thể ra ngoài thử vận may thôi."
Tô Thành không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến vậy, nhưng chẳng lẽ Lăng Nguyệt Tịch đang có tâm bệnh gì đó? Huống hồ...
"Cậu đi tìm thuốc thế này chẳng khác gì mò kim đáy bể." Cô vừa xoa cằm vừa suy nghĩ - Hồ Tử Uyển chắc cũng hiểu điều đó, nói vậy hẳn là vì không còn lựa chọn nào khác.
Tô Thành thở dài: "Thật ra... cũng không phải là không có cách."