Xuyên Thành Nhân Vật Chính, Tôi Bị Omega Phản Diện Bắt Cóc

Chương 45: Chuẩn Bị

Đội tiên phong mà Đường Cấm mang về, cuối cùng Lăng Nguyệt Tịch vẫn quyết định để họ tạm trú dưới chân núi. Còn về nhu yếu phẩm, sẽ có người mang đến sau.

Trong trại vẫn còn rất nhiều Omega, sống chung không tiện, mà thuốc ức chế dành riêng cho Alpha cũng chẳng còn bao nhiêu.

Dù sao trước kia Hồng Tú Chiêu căn bản chẳng cần đến thứ đó.

Những kẻ "tàn A" thì không cần, mà Đường Cấm cũng chẳng cần.

"Những lời cái tên Trình nhóc con đó nói, ngươi tin thật à?" - Thi Vân Khởi rót chén trà, vắt chân ngồi nghiêng trên ghế, bĩu môi - "...Trước đây ngươi đối xử với ta đâu có thế."

Lăng Nguyệt Tịch vốn cực kỳ cảnh giác với Alpha, đặc biệt là những Alpha đến từ Long Vực.

Có lẽ đó là bản năng tự vệ của một Omega.

Khi cô ta tàn phế đến mức ấy, Lăng Nguyệt Tịch vẫn l*t tr*n thân thế của cô, điều tra kỹ đến tận bảy cô tám dì.

Giờ thì hay rồi, mấy lời bịa đặt lung tung của Trình Tô, nàng lại dễ dàng bỏ qua?

"Chỉ là không muốn truy cứu nữa thôi." - Giọng Lăng Nguyệt Tịch lạnh nhạt, ánh mắt thoáng lướt qua.

Những kẻ có thể sống sót đến giờ, ai mà chẳng có vài bí mật? Ngay cả Hồ Tử Uyển - người ở cạnh nàng bao năm - cũng cất giấu một mối tình mười năm trong lòng.

Những câu hỏi mà nàng dành cho Trình Tô, thực ra đều là hỏi cho có, căn bản không thể chứng thực.

Người kia không muốn nói, nàng cũng không truy ép.

Từ khi trở về từ Khu Mười Một, hễ nhắm mắt lại, Lăng Nguyệt Tịch luôn thấy hình ảnh Trình Tô toàn thân đầy thương tích, vẫn cố liều mạng chạy ngược dòng người về phía nàng.

Cô ấy đã đặt cược bằng chính mạng sống của mình.

Đó là sự thật nàng tận mắt chứng kiến, không thể phai mờ.

Chuyện đã qua, nàng không muốn truy xét nữa - giờ có được tấm chân tình này là đủ rồi.

"...Thiên vị quá đó." - Thi Vân Khởi thấy không công bằng chút nào, "Hay để ta giúp ngươi thẩm vấn thử?"

Đều là tàn A cả, sao Trình Tô lại dễ dàng được tha như vậy?

"Thôi đi, dáng vẻ cô ấy liều mạng vì Hồng Tú Chiêu, ngươi đâu phải chưa thấy." - Lăng Nguyệt Tịch cắt ngang, xoay người sang hỏi người đang ngẩn ngơ bên cạnh - "Ngày vui của ngươi định vào khi nào?"

"...Hả? Ngày vui à? Ờ ờ, là thứ sáu tuần sau." - Vừa nghe nhắc đến chuyện này, Hồ Tử Uyển lập tức phấn khởi - "Áo cưới thì mẹ Miêu đã may xong, rượu thì Tống Từ đã ủ, chờ chúng ta trang hoàng xong trại là có thể bái thiên địa rồi!"

Thời nay chẳng ai còn xem lịch hoàng đạo, "ngày lành tháng tốt" gì cũng chẳng ai biết, nàng chỉ đơn giản chọn một ngày trời quang gió mát mà thôi.

Bộ hỷ phục ấy hai ngày trước nàng đã mang đến cho Lăng Nguyệt Tịch và Phác Phác xem. Tay nghề của mẹ Miêu khỏi chê - từng đường kim mũi chỉ đều tỉ mỉ tinh tế.

Chỉ là kiểu dáng của nó khá táo bạo, có thể nói là kết hợp giữa cổ điển và hiện đại, không rườm rà như kiểu Trung phục truyền thống, mà được cắt may gọn gàng, ôm sát người.

Thân hình nàng vốn đã bốc lửa, khoác lên bộ áo cưới đỏ rực ấy, ngay cả Phác Phác cũng nhất thời không rời mắt nổi.

Tay áo rộng thướt tha, eo thon ngực đầy, phần hở ra vừa đủ - phác họa trọn vẹn những đường cong quyến rũ.

Gợi cảm mà vẫn đoan trang, mê hoặc mà chẳng dung tục.

Điều duy nhất thiếu sót là hơi đơn giản.

Dù sao thì thời tận thế, chẳng còn trang sức châu báu nào để điểm xuyết. Nhưng nhan sắc nàng vốn quá rực rỡ - cho dù chỉ mặc áo thun cũng có phong vị hơn người.

Nhìn dáng vẻ nàng tràn ngập mong chờ, Thi Vân Khởi không khỏi dội cho gáo nước lạnh: "Đường Cấm đồng ý cưới ngươi chưa?"

"...Chưa. Cô ấy vẫn chưa biết."

???

Hay lắm, cả trại đều tham gia chuẩn bị, chỉ trừ đương sự là chưa hề hay biết.

Thi Vân Khởi không hiểu nổi: "Cô ấy mỗi ngày làm gì vậy? Cứ cắt tóc mãi à? Sao chẳng nhận ra?"

"Cô ấy à..." - Hồ Tử Uyển bặm môi hồi tưởng - "Hình như mấy ngày nay đều ở cùng Trình Tô, thần thần bí bí chẳng biết bận gì."

"Hả?" - Thi Vân Khởi càng khó hiểu - "Hai Alpha ở chung làm gì, tán tỉnh nhau à?"

Một câu khiến hai Omega trong phòng đồng loạt khựng lại.

Nghĩ kỹ lại thì... quả thật hai người đó rất thân thiết. Lần trước Đường Cấm đến Khu Mười Một, người cô cứu đầu tiên chính là Trình Tô, bỏ mặc cả đám phía sau. Còn Trình Tô thì... dường như luôn đứng ra bảo vệ Đường Cấm.

Sắc mặt thoáng bất mãn, Lăng Nguyệt Tịch liếc nhìn Hồ Tử Uyển, nói lạnh lùng:

"Ngươi lo chuyện của ngươi, ta lo chuyện của ta."

...

Cùng lúc đó, ở trung tâm cơn bão - Tô Thành đang làm tóc trong căn nhà nhỏ của Đường Cấm.

"Về bản đồ Hồng Tú Chiêu, ta đã làm một bản giả." - Ngồi trên ghế, Tô Thành chăm chú nhìn mình trong gương - "Ta sửa vài chỗ nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện. Đến lúc đó ta sẽ đưa bản này cho Kình Thương, cố gắng giành được lòng tin của hắn."

Tay cầm cây uốn tóc sạc điện mà Hồ Tử Uyển cho mượn, Đường Cấm cẩn thận kẹp lấy một lọn tóc đen rồi cuộn lại từ tốn: "Người đàn ông bên cạnh hắn, kẻ có mật danh Si Vẫn, không đơn giản đâu. Hắn ẩn rất sâu. Trong nhóm 'Phá Hiểu', ta vẫn chưa từng thấy hắn ra tay."

So với những người khác, sự hiện diện của Si Vẫn trong Phá Hiểu quả thật rất mờ nhạt. Hắn ít khi xuất hiện, lời nói cũng ít. Nhưng với Tô Thành - người đã đọc qua bản gốc - thì biết rõ, kẻ này tuy cũng là Alpha cấp A, song thực lực mạnh hơn Nhai Tệ rất nhiều, hơn nữa còn trung thành tuyệt đối với Kình Thương.

Ngoài hắn ra, vài người khác trong Phá Hiểu - xét về độ khó tiếp cận - thì Vu Phi là dễ tiếp xúc nhất, quan hệ giữa hai bên cũng tốt. Sau đó là tướng quân trấn giữ thành - Phụ Hí, viện trưởng viện nghiên cứu - Bồ Lao, và tướng quân thống lĩnh quân Hộ Đình - Bí Hí.

Chỉ không rõ vì sao Kình Thương lại khiến được những Alpha cấp A ấy trung thành tuyệt đối. Có lẽ trong tay hắn cũng nắm giữ vài thứ bí mật của họ.

Tô Thành suy nghĩ một lát, thấy tóc gần như uốn xong, liền nói: "Giờ đừng động tĩnh lớn, để ta âm thầm 'đào tường' từng người một đã."

Một kẻ nằm vùng mà lại nằm ngược vào phe mình, Đường Cấm không nhịn được cười khẽ:
"...Được thôi, không vấn đề gì."

"À phải, dạo này ngươi có thấy ai cũng bận bịu lạ không?"

Cả trại được trang trí đỏ rực, đèn đuốc giăng khắp nơi, ngay cả lồng đèn cũng đổi thành màu đỏ - quả đúng là "Hồng Tú Chiêu" danh xứng với thực.

"Chắc là để đón năm mới." - Uốn xong, Đường Cấm nghiêng đầu quan sát vài lần, gật đầu hài lòng rồi tắt cây uốn tóc, xoay người thu dọn đồ trên bàn - "Thứ sáu tuần sau là năm 2100 rồi, nhân loại sắp bước vào thế kỷ mới, dù sao cũng đáng để ăn mừng."

Ồ, thì ra là vậy à.

Nhưng sao chỉ có Đường Cấm có quần áo mới?

Đang định mở miệng hỏi, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ.

Hai người nhìn nhau, rồi Đường Cấm nói: "Mời vào."

Cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, Hồ Tử Uyển sải đôi chân dài bước vào, phía sau là Lăng Nguyệt Tịch với vẻ mặt lạnh nhạt. Hai Omega, một trước một sau, cùng tiến về phía hai Alpha trong phòng.

???

Gì vậy, sao hai người kia trông có vẻ không vui thế?

"...À, Tịch Tịch." - Tô Thành vội nở nụ cười lấy lòng - "Ngươi thấy kiểu tóc mới của ta thế nào?" Đây là kiểu cô hứng lên hôm nay, cố tình nhờ Đường Cấm làm cho.

Trong mắt Lăng Nguyệt Tịch thoáng qua tia sáng, không nói lời nào, chỉ kéo người dậy rồi lạnh giọng: "Đi với ta."

Bên kia, thấy hai người rời khỏi, Hồ Tử Uyển do dự chốc lát, cuối cùng cũng lấy hết can đảm tiến về phía Đường Cấm: "Ta có chuyện muốn nói với ngươi..."

Gì thế này, sao thần bí vậy?

Bị Lăng Nguyệt Tịch kéo đi vội vã lên núi, Tô Thành lòng đầy nghi hoặc. Nơi này cô từng đến mấy lần - khi trước là để tìm vị trí động Thủy Liên, không ngờ trên đó chỉ là một vách núi, ngoài một cây đào cổ bốn mùa nở rộ thì chẳng còn gì.

Đầu ngón tay Lăng Nguyệt Tịch lạnh như băng, ánh mắt sâu thẳm không biết đang nghĩ gì, Tô Thành cũng chẳng dám làm phiền, chỉ ngoan ngoãn để nàng dắt đi.

Hai người đi mãi đến đỉnh núi, Tô Thành mới nhận ra nơi đây cũng được trang trí vô cùng tỉ mỉ. Trên đất trải một tấm thảm đỏ dài, kéo dài đến tận gốc cây đào.

Dù đang là mùa đông, hoa đào vẫn nở rộ trong gió, từng cánh hoa hồng phấn chen nhau, tựa như chiếc ô khổng lồ khi nhìn từ xa. Trên cành treo đầy những mảnh gỗ buộc dây đỏ, trên mỗi mảnh đều viết kín lời chúc phúc.

"Tử Uyển sắp kết hôn rồi, sau này ngươi ít đến tìm Đường Cấm đi."

"Ờ." - Tô Thành ngoan ngoãn gật đầu, vừa đáp xong liền giật mình - "...Hả? Cô ấy sắp kết hôn rồi!?"

Thật sự à!?

Còn nữa, tại sao mình lại không được tìm Đường Cấm nữa!?

Thấy cô tỏ vẻ kinh ngạc, Lăng Nguyệt Tịch nhướng mày: "Sao thế, ngươi với Tử Uyển thân thiết vậy, cô ấy không nói cho ngươi biết à?"

Không hề nha...

Chuyện lớn thế này mà con họ Hồ đó nín được à?

Ngẫm lại thì dạo gần đây mình thật sự bận quá.

Từ khi về từ Khu Mười Một, cô và Đường Cấm vẫn luôn âm thầm bàn bạc. Sức mạnh hiện tại của Hồng Tú Chiêu vẫn chưa đạt đến mức đỉnh, muốn phát triển nhanh hơn, có lẽ phải cùng Đường Cấm vào khu nhiễm thêm vài lần nữa để thu thập vật tư. Giờ đã có đội Alpha đó, Hồng Tú Chiêu hoàn toàn có thể mở rộng sang các khu lớn hơn.

"Đường Cấm là Alpha cấp A, còn ngươi thì không." - Lăng Nguyệt Tịch kéo tay cô tiếp tục đi - "Từ giờ đi theo ta. Thứ ngươi nên học là cơ giáp, khi sức mạnh không đủ thì phải nhờ đến vũ khí cơ giới."

Hả? Cô có học gì từ Đường Cấm đâu mà...

Nhìn bóng lưng nàng, Tô Thành bỗng hiểu ra - chẳng lẽ nàng tưởng mình sùng bái Đường Cấm, nên định đưa đi học cho "bằng người ta" sao...

Nghe mà như trẻ con nói: "Đừng chơi với cô ấy nữa, đến với ta đi, ta có thứ còn lợi hại hơn."

Kỳ lạ thật, đây chẳng phải là... đang ghen sao? Còn ghen với Alpha nữa?

Chợt nhớ đến chuyện học cơ giáp, Tô Thành khẽ sững - chẳng lẽ nàng định đưa mình tới động Thủy Liên?

Nắm tay cô đi đến mép vực, Lăng Nguyệt Tịch nói: "Đây là vách núi Trụ Vân Nhai."

Đứng song song bên nhau, Tô Thành nhìn theo hướng ánh mắt nàng, chỉ thấy mây trắng cuồn cuộn, núi xa ẩn hiện, như bước vào tiên cảnh.

Vậy... động Thủy Liên ở đâu?

Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của cô, khóe môi Lăng Nguyệt Tịch khẽ cong, nhẹ kéo người vào lòng.

Rồi, ôm chặt cô, nàng đột ngột lao xuống - nhảy thẳng vào biển mây mênh mông dưới chân...

"...A Cấm, chúng ta kết hôn đi." - Trong căn nhà gỗ yên tĩnh, Hồ Tử Uyển đỏ mặt, tim đập thình thịch, ánh mắt né sang một bên không dám nhìn đối phương - "Mọi thứ ta đều chuẩn bị xong rồi, tuần sau chúng ta sẽ làm lễ cưới tại Trụ Vân Nhai, Chấn Nguyên sẽ chủ hôn cho chúng ta."

Kết hôn?!

Bàn tay đang cầm máy uốn tóc bỗng khựng lại, Đường Cấm có chút kinh ngạc, trầm mặc một hồi lâu mới hỏi: "Tử Uyển, vì sao đột nhiên em lại muốn kết hôn với tôi?"

"...Đột nhiên sao?" Gương mặt cô càng đỏ, mười ngón tay đan chặt vào nhau, "Quan hệ của chúng ta đã thân thiết như vậy rồi. Hơn nữa lần trước chị liều mạng cứu em, em chỉ nghĩ... chỉ nghĩ..."

Lấy chị làm vợ.

Đã muốn từ rất lâu, rất lâu rồi.

"Chuyện đó em không cần để trong lòng." Giọng Đường Cấm dịu lại: "Dù là ai đi nữa, chỉ cần tôi đã hứa, nhất định sẽ làm được."

Dù là ai đi nữa.

Hồ Tử Uyển khẽ sững người, ngẩng đầu nhìn cô, chỉ nghe người kia nói tiếp: "Chúng ta là bạn bè, cứu em là điều nên làm."

Bạn bè.

Hai chữ ngắn ngủi mà nặng trĩu, như đè hẳn lên tim cô.

Chẳng lẽ trong mắt Đường Cấm, từ đầu đến cuối hai người chỉ là "bạn bè" thôi sao...?

Khi cô nói những lời đó, ánh mắt trong veo, không một chút dao động nào, Hồ Tử Uyển không thấy nổi một tia tình cảm khác.

Khi còn ở Long Vực, bao nhiêu người từng có ý đồ với cô - ánh nhìn họ mang, dục niệm trong mắt họ, chỉ cần liếc qua cô đã nhìn thấu.

Cô luôn rất giỏi đoán lòng người, và giờ đây, cô cũng nhìn thấu ý tứ của Đường Cấm --

Người này thật sự không thích mình.

Câu nói kia được thốt ra thản nhiên mà thành thật đến mức khiến người khác hận - hận chính cái sự "trong ngoài như một" ấy của cô.

"Nhưng em đã nói ra rồi." Hồ Tử Uyển xoay người, quay lưng lại với cô, cố đè nén cảm xúc đang run rẩy, hai bàn tay trong tay áo nắm chặt lại, "...Không thể để người ta chê cười được."

"Em là nhị đương gia của Hồng Tú Chiêu, ai dám--"

"Đường Cấm."

Cắt ngang lời cô, Hồ Tử Uyển hít sâu một hơi, bàn tay siết chặt khẽ run, "...Kết hôn với em thì có gì không tốt sao?"

Đường Cấm hơi sững lại, nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không có."

Đôi mắt Hồ Tử Uyển rưng rưng, hỏi: "Vậy tại sao..."

Bởi vì tôi không thích em.

Đường Cấm khẽ hé môi, nhưng mãi vẫn không nói ra được.

Thế nhưng cô không nói, Hồ Tử Uyển cũng đã hiểu.

"...Giữa chúng ta chẳng có sính lễ, chẳng có của hồi môn, thậm chí đến giấy đăng ký kết hôn cũng không có."

Không có gì cả - trong thời mạt thế này, mối quan hệ của hai người chẳng được pháp luật nào công nhận. Chỉ cần một bên không thừa nhận, có cưới hay không cũng chẳng khác gì nhau, muốn rời đi lúc nào cũng được.

"Lễ cưới sẽ tổ chức vào thứ sáu tuần sau, ngày đầu tiên của thế kỷ mới." Giọng cô run run, ngẩng đầu, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, "Chị cứ xem như diễn một vở kịch với em đi."

Nói dứt lời, Hồ Tử Uyển xoay người bỏ ra ngoài, để lại Đường Cấm đứng ngẩn người trong căn phòng vắng lặng.

Tác giả có lời muốn nói:

Đừng vội, sắp tới màn lộ thân phận rồi.