Xuyên Thành Nhân Vật Chính, Tôi Bị Omega Phản Diện Bắt Cóc

Chương 19: Cô ấy đã dọn đi rồi

Trong căn nhà gỗ của Hồ Tử Uyển, Phác Phác vắt khô chiếc khăn sạch, thuần thục lau mặt cho "con heo chết" đang nằm trên giường.

Đợi mọi việc dọn dẹp xong, cô mới thổi tắt đèn cầy, đóng cửa rồi lui ra ngoài.

Đêm ở Hồng Tú Chiêu yên bình tĩnh lặng, khắp trại các nơi đều đã tắt đèn, giờ này mọi người đều chìm trong giấc mộng.

Nhà nhỏ của Phác Phác được dựng ngay cạnh Hồ Tử Uyển, sau đó là của Thi Vân Khởi và Lăng Nguyệt Tịch.

Bốn người bọn họ từng như hàng xóm, mấy căn nhà gỗ nối liền nhau; sáng sớm còn chưa tỉnh mộng đã nghe Hồ Tử Uyển mắng Thi Vân Khởi, ríu rít như Tết.

Khi ấy, cô dụi đôi mắt ngái ngủ, mở cửa ra là thấy hai người kia đang vây quanh Lăng Nguyệt Tịch đùa giỡn.

"Nguyệt Tịch, chị quản chị ấy đi chứ."

Thi Vân Khởi vừa né vừa ngoái lại nói: "Cô ta mà cứ dữ kiểu này, chờ đến khi loài người tuyệt chủng cũng chẳng ai muốn đâu!"

"Cần ngươi lo!" Hồ Tử Uyển ném cho cô ta nắm dược thảo, đưa tay túm cổ áo cô, "Bà đây sau này sẽ kiếm cho cô một Alpha như tiên nhân cho mà xem!"

"......"

"Phác Phác dậy rồi à?" Lăng Nguyệt Tịch quay đầu nhìn cô, thản nhiên duỗi chân làm ai đó vấp ngã, khuôn mặt vẫn bình tĩnh như không.

.

Khi thời tiết tốt, bốn người sẽ cùng nhau đến khu nhiễm nhẹ nhặt phế liệu, rồi trở về trại trước khi mặt trời lặn, chia những thứ kiếm được cho mọi người.

Đôi khi cùng mọi người ăn tối, đôi khi chỉ bốn người họ, nhóm lửa trước dãy nhà gỗ, ngồi quanh nhau, vừa uống canh rau vừa tán gẫu chuyện trời đất.

Đó là quãng thời gian hiếm hoi yên bình giữa tận thế, thỉnh thoảng một cơn gió chiều thổi qua, lá cây xào xạc vang lên.

Thi Vân Khởi chọc thêm cành khô vào đống lửa, quay sang hỏi:

"Nguyệt Tịch sẽ thích một Alpha như tiên nhân thật sao?"

"Tiên nhân? Cũng phải vừa mắt ta mới được."

"Thế ta có vừa mắt không?"

Lăng Nguyệt Tịch lạnh lùng cười khẩy, đứng dậy quay về phòng.

"Phụt." Hồ Tử Uyển cười đến suýt sặc, "Ê, ngươi tin không, chờ đến khi con ta biết đi mua nước tương rồi, ngươi cũng vẫn không theo đuổi được Nguyệt Tịch đâu."

"Hừ, khinh thường người quá ha."

......

Ký ức dâng trào như sóng, Phác Phác lúc này đang đứng ở đúng nơi năm xưa.

Bốn căn nhà gỗ vẫn còn đó, chỉ là thiếu mất một người.

Kỳ ph*t t*nh của Lăng Nguyệt Tịch không giống với Omega bình thường.

Ban đầu triệu chứng không rõ, nhưng theo thời gian, cảm xúc bất thường dần bộc lộ - mỗi lần lại càng nghiêm trọng hơn.

Trong những ngày đó, cô trở nên vô cùng nóng nảy, sau dần mất ngủ suốt đêm. Dù tiêm thuốc ức chế cũng chỉ duy trì được tạm thời. Đôi khi phát điên, đập phá tan tành mọi thứ trong phòng.

Càng đến gần, càng khiến cô kích động hơn, bệnh tình càng nặng.

Ngược lại, để cô một mình phát tiết, đợi khi kiệt sức thì sẽ yên lại.

Vì vậy phòng cô bài trí cực kỳ đơn giản - chỉ có bàn ghế, giường gỗ, hư thì thay cái mới.

Đó là căn bệnh đến cả Hồ Tử Uyển cũng bó tay. Dù uống thuốc hằng ngày vẫn không ngăn nổi bệnh tình xấu đi.

Đến giờ thỉnh thoảng phát tác giữa ngày thường, tuy hiếm, nhưng nhẹ hơn, vẫn còn trong phạm vi khống chế bằng thuốc - đến nhanh, đi cũng nhanh.

Không nhớ rõ là đêm nào, Phác Phác bị đánh thức bởi một tiếng động lớn.

Khi ấy đã khuya, cô đã nghiên cứu cơ giáp suốt ngày, mệt lử, vừa nằm xuống chưa bao lâu. Đang ngủ say thì bị tiếng động làm tỉnh, cô chỉ muốn trùm chăn ngủ tiếp.

Nhưng tiếng động bên ngoài vẫn không ngừng. Cảm giác bất an khiến cô cắn răng ngồi dậy, tiếc rẻ rời khỏi chăn ấm, khoác áo dày.

Vừa mở cửa, một luồng gió lạnh buốt quất vào mặt, lẫn cả bông tuyết nhỏ, đau rát da thịt.

Mùa đông năm ấy dường như lạnh hơn mọi năm. Tuyết rơi mấy ngày liền, mái hiên đóng băng thành từng chiếc nhũ dài, cả ngọn núi như hóa thành đỉnh băng ngàn năm - nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu trắng xóa.

Hồ Tử Uyển và Thi Vân Khởi quấn chặt người, run như hai người tuyết, đứng trước cửa phòng Lăng Nguyệt Tịch. Lông mi họ đóng băng, đầu mũi đỏ ửng vì lạnh.

Ngày thứ tư trong kỳ ph*t t*nh, người vốn đã tiêm thuốc ức chế và ngủ say bỗng giữa đêm tỉnh lại, điên cuồng đập phá đồ đạc.

Cửa sổ đều khóa chặt, họ không thể vào được.

"Nguyệt... Nguyệt... Nguyệt Tịch, cậu... cậu thế nào rồi!" Thi Vân Khởi mặt bị lạnh đến cứng ngắc, lắp bắp đập cửa, lo lắng đến phát run: "Cậu... nói... nói gì đi chứ..."

Một tiếng "rầm" vang lên, hai thân hình tròn vo cùng run rẩy.

Tựa như có thứ gì đó bị ném tới, cánh cửa gỗ rung mạnh một cái, nứt ra một khe.

"Đừng lại gần...!"

"Các người tưởng có thể khống chế ta sao!?"

Tiếng gào thét của Lăng Nguyệt Tịch từ trong vọng ra, nghe điên loạn và tuyệt vọng.

"Bọn... bọn... bọn tớ đâu có khống... khống chế cậu, chỉ là muốn giú... giúp... giúp... ái da!"

Chưa nói xong, Hồ Tử Uyển đã uể oải bước tới, khó chịu vung một "chưởng gấu" sang bên.

Giúp gì mà lắm thế hả, còn định hòa âm à!

"Giúp ta?" Giọng nói bên trong gào lên khàn đặc, cười điên dại: "Nực cười!"

Thi Vân Khởi định xông lên, nhưng bị Hồ Tử Uyển vươn tay chặn lại.

Cô còn chưa kịp mở miệng, đã bị luồng gió mạnh quét thẳng vào mặt, cả người chao đảo, kéo theo Thi Vân Khởi lảo đảo lùi lại hai bước, cùng ngã dúi xuống đất.

Hai khối tròn trắng liền rơi phịch xuống tuyết.

"......"

Tuyết càng lúc càng dày, Phác Phác kéo chặt áo, gắng gượng chống gió tiến lại gần, chìa tay định đỡ họ dậy - nhưng chân vừa trượt, cả người liền ngã nhào về phía trước.

Hai "cục bông" kia vừa mắng vừa vịn nhau đứng dậy, loay hoay mãi mới thẳng người lên, còn chưa đứng vững đã bị cái gì đó từ trên bổ xuống, cả hai cùng chúi đầu xuống tuyết, cắn phải một miệng đầy băng lạnh.

Trong nhà lại vang lên những tiếng đập phá, chẳng biết là bàn hay ghế, đến mức căn nhà gỗ cũng rung lắc dữ dội.

Người trong trại Hồng Tú Chiêu đội gió tuyết kéo đến, từ xa đã thấy ba vật thể không rõ hình đang bò lổm ngổm trên đất...

Ai nấy lo lắng nhưng không ai dám xông vào k*ch th*ch cô thêm, mọi người tự nguyện đứng canh bên ngoài, chẳng ai rời đi giữa chừng.

Không ngờ, lần chờ ấy lại kéo dài suốt một đêm.

Tới khi trời sáng, ánh mặt trời mùa đông xuyên qua tầng mây dày chiếu xuống mặt đất trắng xóa, người trong phòng mới dần yên tĩnh lại.

Khi Thi Vân Khởi đạp cửa xông vào, cảnh tượng bên trong hỗn độn tàn tạ, cô ta ngồi bệt dưới đất, toàn thân run rẩy, trong mắt đầy tơ máu...

Về sau, đến đầu xuân, Lăng Nguyệt Tịch dọn đi - không cho phép ai đi theo.

Dù mọi người hết lời khuyên ngăn, cô vẫn bất chấp phản đối, một mình đến sâu hơn trong núi dựng lại căn nhà gỗ mới.

Không ai cản nổi cô.

Thi Vân Khởi thấy sống một mình quá lạnh lẽo, bèn dựng hàng rào quanh nhà, trồng hoa cỏ cho sân nhỏ bớt trống trải - nhưng chẳng bao lâu, những sinh mệnh nhỏ ấy đều bị người ngày càng cáu gắt kia thuận tay phá hủy.

Từ đó, đêm ở sơn trại lại trở nên yên tĩnh.

Không ai còn bị đánh thức giữa đêm, nhưng đối với vị đại đương gia sống ẩn trong núi, tính khí ngày càng quái dị ấy, mọi người vừa kính vừa sợ.

Trước dãy nhà gỗ cũng chẳng bao giờ nhóm lửa trại nữa.

Phác Phác thu lại dòng ký ức, bước theo ánh trăng trở về căn nhà nhỏ của mình.

Dù đã khuya, nhưng vì ăn quá no chưa tiêu, cô cũng chẳng vội ngủ.

Trên bàn gỗ bày bừa đủ loại mô hình robot và bản vẽ.

Hiện tại Hồng Tú Chiêu chỉ có rất ít cơ giáp: một chiếc số 1 đang hoạt động, và hai chiếc thử nghiệm dự phòng.

Trước đó từng có một chiếc số 0 hiệu suất tốt, tiếc là khi bị truy đuổi bởi người của "Phá Hiểu", cô đành tự tay kích nổ nó.

Chỉ cần nghĩ đến Alpha tóc vàng đeo mặt nạ đó, Phác Phác lại tức điên.

Sao lại có người nhanh đến thế chứ? Linh hoạt như khỉ!

Hồng Tú Chiêu đâu có nhiều Alpha thể chất mạnh như Long Vực, ngoài hai "tàn Alpha", những người còn lại đều là Omega hoặc Beta.

Họ chỉ có thể dựa vào công nghệ, chế tạo thêm cơ giáp để tăng thực lực.

Cơ giáp tuy có khả năng tấn công và phòng thủ tốt, nhưng tốc độ và phản ứng quá khó cải thiện - gặp phải cái Alpha như con khỉ kia, thật là ấm ức, đánh mãi chẳng trúng!

Phác Phác cau mày, trải bản vẽ ra bàn, cầm bút chỉnh sửa liên tục, ngoài kia tiếng súng mơ hồ vang lên từng hồi, cô vẫn cúi đầu miệt mài làm việc.

......

Trong căn nhà gỗ sâu trong núi, "đoàng" một tiếng, viên đạn bay sượt qua đỉnh đầu Tô Thành.

Còn quả đào thì vẫn an toàn nguyên vẹn.

Lăng Nguyệt Tịch tức đến bật cười, giọng khàn khàn:

"Ta ghen à?"

Nghe như vừa được kể chuyện buồn cười nhất đời, cô khẽ cười mấy tiếng, nói:

"Ta ghen vì ngươi sao?"

Tô Thành sợ đến tim như ngừng đập, trời ạ, cô ta nhắm vào đầu mà bắn có thể đừng bất ngờ như vậy không?!

Trước đây ít ra còn bắn sượt qua vai, qua hông - cùng lắm trầy xước, với thể chất của cô thì chẳng chết nổi.

Nhưng đầu thì khác hẳn! Thứ như xác sống trúng đầu còn chết ngay, huống chi là người!

Tô Thành sợ đến tim ngừng nửa nhịp, lưng toát mồ hôi lạnh.

Dù kinh hãi, nhưng cô vẫn bắt được tia hy vọng!

Phản ứng vừa rồi khác hẳn những lần trước, thay vì lạnh nhạt, cô ta lại giận dữ chất vấn liên tục - rõ ràng là bị nói trúng tim đen mà không chịu thừa nhận.

Đúng là đồ kiêu ngạo chết tiệt!!!

Cái "ghen" này không phải vì thích, mà là thứ chiếm hữu b*nh h**n.

Dù chỉ là món đồ chơi, cũng không cho phép người khác chạm vào.

Tô Thành hiểu rõ, nếu thật là thích, ai lại coi người mình yêu như bia tập bắn?

Dù súng pháp của cô ta tốt đến đâu, vẫn có thể lỡ tay; hơn nữa bắn gần sát thế này, chỉ cần cô run nhẹ, vết thương là không tránh khỏi.

Đây rõ ràng là một lời cảnh cáo cực kỳ nguy hiểm.

"Ta muốn chơi với ngươi, ngươi chính là bảo vật. Ta không muốn chơi nữa, ngươi chẳng là gì hết."

Câu nói đó hoàn toàn không sai.

Cô ta có thể yêu chiều ngươi - cũng có thể tự tay hủy diệt ngươi.

Băng đạn thứ hai đã bắn hết sáu viên, trong súng của cô chỉ còn lại một viên cuối cùng.

Tất nhiên, nếu trả lời sai thì cô ta sẽ lại thay một băng mới...

Nhưng--nhìn phản ứng kia thì rõ ràng là đang ghen rồi, chỉ là cần đổi cách nói mà thôi.

Lần này, Tô Thành không vội mở miệng, mà đứng từ góc nhìn của Lăng Nguyệt Tịch để suy nghĩ, lại kết hợp với mấy lần "được sủng ái" trước đó, lời nên nói phải là thế này--

"Ây da, sao chị lại không hiểu tâm tư con gái chứ, là em cố ý muốn chị ghen mà." Giọng cô lên xuống đúng nhịp, nhấn mạnh ở chữ "muốn".

"Ai bảo hôm nay chị cứ đi cùng cái tên gây chuyện... à, Thi Vân Khởi ấy. Em mở mắt ra mà không thấy chị thì buồn lắm, nên mới cùng Tử Uyển bày chuyện này đó. Sau đó thấy hai người ở cùng nhau, em mới ghen chứ sao! Trong lòng gấp quá nên mới mượn cô ta để chọc tức chị thôi."

Cô nặn ra hai giọt nước mắt, chẳng rõ là vì sợ hãi hay xúc động, "Em thật sự quá quan tâm đến chị rồi mà..."

Tô Thành khóc rất có bài bản, nước mắt rơi từng giọt theo đường nét chiếc cằm tinh xảo, biểu cảm được khống chế đến mức hoàn hảo, như một mỹ nhân bị vứt bỏ, đau lòng đến tận cùng.

"Em thật sự biết sai rồi, sau này sẽ không thân thiết với người khác nữa, được không?" Dáng vẻ cầu xin tha thiết đến mức ai nhìn cũng phải mềm lòng.

Nếu ở thế giới ban đầu, diễn xuất này của cô đủ đè bẹp cả đám tiểu sinh trẻ tuổi rồi.

Lăng Nguyệt Tịch khựng lại, không ngờ người này nói khóc là khóc thật.

Đôi mắt, cái mũi đều đỏ bừng lên, dường như thật sự đang tổn thương.

Cô liếc vết sẹo giữa trán đối phương, cuối cùng hạ súng xuống, quay mặt đi, giọng trầm thấp: "Biết sai là được. Đi đi, lần sau mà còn thế thì ta tuyệt đối không nương tay."

Mẹ kiếp!

Tôi, sống, rồi!

"Thần thiếp tạ ơn hoàng ân..." Trong lòng dâng lên niềm vui sướng như sau cơn hoạn nạn, Tô Thành suýt chút nữa bật khóc vì mừng, vội vàng gỡ quả đào trên đầu xuống, rón rén lùi về phía cửa.

Vì quá kích động, tay cô run lẩy bẩy, vặn mãi mới mở được ổ khóa, nhưng lại kéo cửa mãi không ra, trong lòng dần dâng lên nỗi sợ hãi.

Chẳng lẽ đây là ý trời sao!?

Hay căn nhà này có từ trường kỳ quái nào đó, bị ý niệm của đại ma vương khống chế khiến cô không thể thoát thân!?

"Đẩy ra ngoài."

"Ồ ồ, cảm ơn..."