Trong khoảnh khắc ấy, Tô Thành toát mồ hôi lạnh, một cơn hoảng loạn chưa từng có dâng lên mà chính cô cũng không nhận ra.
Hai người họ biến mất từ lúc nào vậy?
Dù sau gáy đã dán thuốc thảo dược che mùi, nhưng dù sao họ vẫn là Omega, nếu bị người của Long Vực phát hiện, hậu quả không dám tưởng tượng.
Đáng chết, sao cô lại nông nổi mang họ theo chứ!
Không còn bận tâm đến quân canh gác, cô vội chạy ngược lại theo đường cũ, trong đầu thậm chí còn bắt đầu tính xem nếu Lăng Nguyệt Tịch bị bắt, liệu cô có nên lộ thân phận không, hay âm thầm ra tay cứu rồi trốn đi?
Cô loạng choạng bước nhanh, mắt không chớp tìm kiếm từng góc khuất.
Nhưng trong lòng lại như có một lỗ thủng lớn, theo từng giây từng phút trôi qua, cái lỗ ấy càng lúc càng rộng.
Não cô như rơi vào khoảng trống ngắn ngủi, không muốn, cũng không dám nghĩ sâu hơn đó là gì.
Tô Thành cứ thế ngẩn ngơ bước giữa con đường nhỏ trong Long Vực, thì ngay giây tiếp theo, một bàn tay thon lạnh bất ngờ che lên môi cô từ phía sau.
Chưa kịp phát ra tiếng, một cánh tay khác đã ôm chặt lấy eo, kéo cô về phía sau.
Hương thảo dược nhàn nhạt lan tới, Tô Thành cảm nhận được lưng mình áp vào một thân thể mềm mại lạnh lẽo, vừa hơi nghiêng đầu, má phải đã chạm vào chiếc mặt nạ băng lạnh của người kia.
"Đừng động, là tôi."
Đôi môi đỏ khẽ mở, giọng nói trầm thấp mơ hồ lướt qua bên tai Tô Thành, như lời thì thầm mê hoặc giữa tình nhân, mỗi âm tiết đều mang theo ma lực câu hồn đoạt phách.
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi thôi đã khiến cô tê dại cả người, thân thể run lên như có luồng điện chạy qua.
Con đàn bà chết tiệt này, nói chuyện cũng phải nghiêng mặt nạ sát đến mức suýt cắn trúng tai cô - cố ý chứ gì nữa!
Tô Thành ngoan ngoãn không nhúc nhích, nhưng tim lại đập nhanh hơn không kiểm soát nổi.
Tư thế hai người thực sự quá mờ ám, đặc biệt là khi cô còn cảm nhận rõ ràng sau lưng đang áp vào hai khối mềm mại, đàn hồi kia.
Còn phong phú đến thế cơ à...
Cô giống như một con mèo nhỏ bị siết chặt, căng thẳng đến mức không dám động đậy, mà hai vành tai lại như có linh hồn riêng, đỏ bừng lên thấy rõ.
Lăng đại ma vương lại cố ý thổi nhẹ một hơi, thấy đôi tai nhỏ co rụt lại, cô mới hài lòng buông tay.
Nhận ra mình bị trêu chọc, Tô Thành vừa xấu hổ vừa giận, quay phắt người lại, còn chưa kịp mở miệng thì đầu đã bị gõ một cái "cốc".
"Cô què kia, đi nhanh thế làm gì! Quay đầu cái là chẳng thấy người đâu." Hồ Tử Uyển nén giọng, nghe vẫn dữ dằn vô cùng.
Người này thật là tài, toàn chọn mấy lối nhỏ mà đi, vào Long Vực rồi thì như lươn chui nước, luồn vài cái là mất tăm mất dạng, cứ như sợ người khác theo kịp vậy!
Tô Thành ôm đầu, bĩu môi lẩm bẩm nhỏ giọng:
"Chẳng phải tôi đang vội sao..."
Vừa rồi mải để ý binh lính tuần tra, quay đầu lại đã thấy hai người kia bị bỏ xa cả đoạn.
Hai người còn định tranh cãi thêm vài câu thì nghe Lăng Nguyệt Tịch khẽ nói:"Có người tới."
Nghe vậy, Tô Thành lập tức im bặt, nhanh chóng tìm chỗ ẩn mình.
Giữa đêm khuya thế này, ai lại không ngủ mà còn lảng vảng bên ngoài chứ?
Trong lòng cô âm thầm chửi mấy câu, rồi lại len lén ló đầu ra xem là ai.
Ánh mắt hướng về ngã rẽ phía trước, quả nhiên có một bóng người đang đứng đó.
Ánh sáng quá yếu, khoảng cách lại xa, nên không thấy rõ mặt. Nhưng nhìn thân hình mảnh khảnh kia, hẳn là phụ nữ.
Chỉ thấy người đó quay người, bước chậm rãi về phía này.
Cộp, cộp, cộp - mỗi bước chân đều vững vàng, có lực. Chỉ nghe âm thanh thôi cũng biết không phải hạng tầm thường.
Ba người nín thở ẩn mình trong bóng tối, Tô Thành lặng lẽ siết chặt cây gậy trong tay, lòng cũng căng lên.
Không còn cách nào khác, nếu người đó thật sự đi đến gần, cô chỉ có thể ra tay trước, đánh ngất rồi tính sau.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Tô Thành thậm chí có thể nghe rõ tiếng đế giày chạm đất.
Cảm giác nặng nề đó không phải loại giày bình thường tạo ra được.
Cô nhắm mắt, trong đầu nhanh chóng phân tích.
Loại đế giày này ở Long Vực khá hiếm, giày binh sĩ không tốt như thế, tiếng bước sẽ thanh hơn nhiều.
Tuy hiếm thấy, nhưng sao lại quen đến thế...
Ánh mắt vô tình lướt qua đôi chân mình, cô sững lại một giây, rồi lập tức hiểu ra.
- Là giày quân dụng của Phá Hiểu!
Trong bóng tối, Tô Thành khẽ nghiêng người, dán chặt ánh mắt vào người đang đến gần.
Khoảng cách chưa đầy mười mét, người phụ nữ mặc áo trắng đang bước từng bước tới gần, dưới ánh đèn đường mờ vàng, mái tóc ngắn màu lam xõa quanh tai dần hiện rõ.
Ánh sáng chiếu lên người cô ta, như phủ lên một tầng hào quang Phật, kết hợp với gương mặt thanh tú không biểu cảm, khiến cả người toát ra khí chất siêu phàm thoát tục, như một bức họa sống động giữa trần thế.
Sắc mặt Tô Thành lập tức méo thành hình chữ "khổ" - cái, cái gì chứ... sao lại là cô ta!?
Thấy sắc mặt người kia đột nhiên biến đổi, Lăng Nguyệt Tịch khẽ hỏi: "Cô quen à?"
Tô Thành khổ sở gật đầu - chứ sao không quen, là quen quá rồi ấy!
"Đường Cấm, thành viên của Phá Hiểu, Alpha cấp A."
Nếu bị cô ta nhận ra thì phiền to!
Chắc chắn sẽ bị lộ! Lúc đó biết giải thích kiểu gì!?
Hồ Tử Uyển nhìn chằm chằm vào người đang đến, khóe môi cong lên tự tin: "Để tôi lo ~"
Lo cái đầu cô!
Tô Thành trong lòng gào thét, cầu mong Đường Cấm đột nhiên đổi ý quay lại.
Ba người nín thở, nhưng Đường Cấm lại cố tình đi thẳng về hướng chỗ họ nấp.
Còn chưa đầy vài mét, tim Tô Thành như sắp nhảy khỏi lồng ngực.
Đôi bên đều chẳng dễ chơi, nếu xảy ra xung đột thật, chưa biết ai thắng ai thua.
Mặc dù Lăng Nguyệt Tịch và Hồ Tử Uyển ở trong tối, lại có súng, nhưng Đường Cấm là Alpha hàng đầu của Long Vực, tuyệt đối không dễ bị hai Omega hạ gục.
Huống hồ, cô không hề muốn ai trong bọn họ bị thương.
Thấy người kia sắp đến gần, Tô Thành hít sâu một hơi, rồi bất ngờ bật cười lớn:
"Ahahahahaha!"
Hồ Tử Uyển giật mình, suýt đánh rơi ống tiêm trong tay, kinh ngạc nhìn cô - nếu không đeo mặt nạ, chắc trên mặt cô đã hiện rõ hai chữ "Đồ điên?" rồi.
"Thượng tướng Toan Nghê, đêm hôm khuya khoắt không ngủ, cô đơn trăn trở à?"
Tô Thành vừa cười vừa từ trong bóng tối bước ra, dang tay "nhiệt tình hữu nghị" lao về phía Đường Cấm.
"......"
Đường Cấm khẽ cau mày, cũng bị tiếng cười đó làm giật mình.
Nếu không phải nghe ra giọng quen, chắc bàn tay cô đã vung xuống từ lâu.
- Đồ thần kinh!
Cô vừa định hỏi người này dạo gần đây biến đi đâu, sao chẳng thấy bóng dáng, thì Tô Thành đã ôm chặt lấy cô, còn cười ha hả vỗ mạnh lên lưng, miệng nói cực khẽ hai chữ:
"Xin lỗi."
- Xin lỗi gì cơ?
"Bộp!"
Ngay giây tiếp theo, Đường Cấm tối sầm mắt, ngất lịm đi.
"Em xin lỗi chị..."
Tô Thành trong lòng rưng rưng, đỡ lấy người đang ngã, vung tay phải tê rần vì vừa ra đòn mạnh, khẽ than - đúng là đánh hơi quá tay rồi...
Lạy trời, mong Đường Cấm khi tỉnh lại sẽ mất trí tạm thời, đừng nhớ ra ai đã hạ mình.
"Ê ê ê, nhẹ tay thôi, đừng đánh người ta thành tàn phế đấy."
Hồ Tử Uyển thấy người ngất liền chạy tới, hất tay Tô Thành ra, đỡ lấy Đường Cấm.
Tô Thành: "???"
Sao tự nhiên lại cảm thấy mình thành người thừa vậy!?
Hồ Tử Uyển vén tóc Đường Cấm lên, bàn tay khẽ lướt qua tuyến thể sau cổ cô ta, giọng mang theo chút trách:
"Tuyến sau của Alpha rất nhạy cảm, cô đánh kiểu đó dễ làm tổn thương tuyến của cô ta lắm. Lần sau dùng thuốc mê cho rồi."
Tô Thành gật đầu, cô không muốn để Đường Cấm thật sự bị thương, đương nhiên là đã ngắm chuẩn rồi mới ra tay.
Nhưng mà...
"Cô đối xử với kẻ địch dịu dàng như vậy sao?" Tô Thành cau mày phản đối một câu, sau đó lại quay sang hỏi Lăng Nguyệt Tịch để xác nhận: "Ba người chúng ta là cùng phe đúng không?"
Con hàng này vừa nãy còn nhảy lên gõ cô một cái rõ đau, bây giờ lại dịu dàng ôm Đường Cấm thế kia?
Không phải quá tiêu chuẩn kép rồi sao!
Lăng Nguyệt Tịch không trả lời, chỉ im lặng nhìn Tô Thành, hồi lâu mới hỏi: "Quan hệ giữa cô và cô ta rất tốt à?"
Nói xong, ánh mắt cô hơi nheo lại, khẽ bước về phía Đường Cấm.
Tiếng súng sẽ thu hút thêm người, vì vậy cô đã chuẩn bị sẵn dao găm.
Nhìn người phụ nữ đang chậm rãi áp sát, Tô Thành thấy da đầu tê rần, không hiểu sao lại cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt.
Lẽ nào cô ta đã phát hiện ra điều gì, lại bắt đầu nghi ngờ cô rồi?
Cô không hiểu mình đã để lộ chỗ nào, rõ ràng hai người trước đó còn đứng sát nhau, giờ thì định...
Giết cô sao?
Một nỗi hụt hẫng vô cớ dâng lên, cùng với nhiều cảm xúc lẫn lộn mà chính cô cũng không phân rõ. Tô Thành đối diện với chiếc mặt nạ khó đoán kia, tủi thân nói: "Tại sao cô cứ không tin tôi vậy..."
Ít nhất lần này khi dẫn người vào Long Vực, cô thật sự không hề có ý định làm hại bọn họ.
Lăng Nguyệt Tịch khựng lại, nghe ra nỗi buồn trong giọng nói ấy, bước chân ngừng một chút, khẽ nói: "Ai cho phép cô ôm cô ta hả..."
Ôm...???
Ôm ai cơ???
Tô Thành ngẩn người, nhớ lại cảnh vừa rồi khi cô bất ngờ tấn công Đường Cấm, trong đầu lóe lên tia chớp.
Dù khó tin thật, nhưng chẳng lẽ người này... đang ghen sao?!
"Cô định giết Đường Cấm à?"
Lăng Nguyệt Tịch nhíu mày, "Đương nhiên." Ở đây không giết cô ta thì còn giết ai nữa?
Nghe vậy, Tô Thành thở phào nhẹ nhõm - may quá, chỉ cần không phải giết cô là được.
Khoan, khoan đã!
"Không được!"
"Không được!"
Hai người đồng thanh, sau đó nghi hoặc liếc nhìn nhau.
Hồ Tử Uyển nói: "Cô ta là thành viên Phá Hiểu, chết như vậy Long Vực nhất định sẽ điều tra. Với thực lực hiện giờ của chúng ta, tốt nhất đừng tự chuốc phiền phức."
Tô Thành tiếp lời: "Đúng thế! Lần này mục tiêu của chúng ta chỉ là lấy thuốc, đừng sinh chuyện ngoài ý muốn! Lỡ mà liên lụy đến thằng anh trông cổng của tôi thì sao!"
Hồ Tử Uyển: "Chuẩn luôn! Cái anh trông cổng đó tốt lắm, lần sau quay lại còn phải nhờ anh ta giúp!"
Tô Thành: "Phải đấy! Còn phải nhờ..."
Cái gì cơ??? Còn có "lần sau" nữa à!?
Tuyệt đối không thể!
Lăng Nguyệt Tịch nhìn hai người vừa nói vừa phụ họa, miệng lắm điều không dứt, cuối cùng đau đầu thu dao lại.
Ba người đem Đường Cấm giấu vào một góc an toàn rồi mới tiếp tục đi.
Lần này không còn sự cố nào nữa, né tránh vài đội lính tuần tra, rất nhanh họ đã đến trạm y tế.
Hồ Tử Uyển ở lại ngoài cửa cảnh giới, hai người còn lại lặng lẽ lẻn vào trong lấy thuốc.
Tô Thành lê cái chân khập khiễng khó nhọc trèo qua tường, quay đầu nhìn về phía Lăng Nguyệt Tịch - chỉ thấy người phụ nữ kia chống tay khẽ bật, đôi chân dài quét qua tường, hạ xuống đất nhẹ nhàng như mèo, động tác dứt khoát, không gây ra một tiếng động nào.
Thân thủ còn giỏi hơn đa số Alpha.
Nhớ lại cảnh cô ta cưỡi mô-tô vừa bắn vừa bay trên không, Tô Thành nghĩ, nếu người này ở Long Vực thì chắc chắn sẽ được đề bạt làm thành viên Phá Hiểu, dù cô ta là Omega.
Trạm y tế ngày đêm đều có người trực, nhưng toàn là Beta, Lăng Nguyệt Tịch chẳng để vào mắt. Cô cầm dao găm, vừa định ra tay thì bị Tô Thành kéo lại, "Đừng giết người."
Lăng Nguyệt Tịch vốn định nói "Dù sao không phải người của Phá Hiểu, giết cũng chẳng sao", nhưng đối diện ánh mắt nghiêm túc kia, lời ấy lại nghẹn trong họng.
Thấy cô nhẹ gật đầu, Tô Thành mới buông tay.
Người phụ nữ ấy hành động như một đặc vụ được huấn luyện chuyên nghiệp - ẩn nấp, bám đuôi, đột kích, động tác gọn gàng, không có lấy một điểm sơ hở.
Sau khi dễ dàng hạ gục vài người và giấu họ đi, hai người cuối cùng cũng vào được phòng thuốc.
Nhìn những kệ thuốc đầy ắp, mắt Tô Thành sáng rực, niềm vui sướng chẳng khác nào hải tặc tìm được kho báu.
Mẹ nó chứ, lấy xong chạy ngay thôi!
Trong bóng tối, cô xoa xoa tay, vừa định bật đèn pin tìm thuốc thì chợt nghe thấy tiếng nói ngoài cửa: "Ủa, sao cửa này lại mở?"
Giọng nói ấy nghe cực kỳ quen tai.
Tác giả có lời muốn nói:
Tô Thành: Lại là ai phá hỏng chuyện của ông đây thế hả!?