Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U

Chương 7

 

"Thằng khố rách áo ôm, theo tao biết thì mày đến cả một chiếc xe cũng không có đúng không?"

Tôi: "Có chứ, tao có chiếc Rolls-Royce Ảo giác."

"Bốc phét vừa thôi mày!"

"Theo tao thấy thì chắc là mày dựa vào cái miệng này đi lừa gạt Tổng giám đốc Quý, không thì ngài ấy đá văng mày từ tám kiếp rồi."

"Khuyên mày đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, cút xéo khỏi nhà anh Quý của bọn tao cho sớm đi!"



Mỗi người xỉa xói một câu, ồn ào nhức cả óc, đúng là những thứ tạp âm khó lọt lỗ tai.

Tôi ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn chúng: "Sủa hăng thế này, đem xích ở cổng làm ch.ó giữ nhà được đấy."

"Mày..."

Tôi ngắt lời: "Mày cũng ra đó luôn đi, cho có đôi có cặp."

Mấy người kia cứng họng, sắc mặt khó coi cực kỳ.

Quý Thần: "Phó Linh, tao nói cho mày hay, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, tao khuyên mày..."

Tôi: "Quý Tuấn Kiệt."



Lần này, tôi khua môi múa mép chiến một trận sảng khoái, đ.á.n.h cho bọn chúng ôm đầu m.á.u bỏ chạy. Quý Thần dẫn theo đám đàn em hậm hực cuốn gói lượn đi mất.

Tôi cũng hết hứng thú ăn uống, chỉ cảm thấy hết sức nhàm chán.

Vừa khéo trợ lý Khương đi tới hỏi xem tôi có muốn cùng về với Quý Minh Tước hay không.

Dĩ nhiên tôi đồng ý ngay lập tức.

Trước khi rời đi, một người bỗng chắn ngang đường tôi, mặt mày hằm hằm: "Phó Linh! Cái đồ bất hiếu nhà mày..."

Tôi thẳng thừng ngắt lời: "Làm cái trò gì thế lão già kia, ch.ó ngoan không cản đường."

Nói xong tôi tông mạnh vào người ông ta rồi lách bước đi thẳng.

Người cha ruột hãm tài của nguyên chủ, liên quan quái gì tới tôi chứ?

Vội vàng chạy lên chiếc siêu xe của Quý Minh Tước, tôi thở phào nhẹ nhõm, cái bữa tiệc quỷ quái này sau này đứa nào thích thì đi mà đến.

Quý Minh Tước ngồi trong xe khẽ nhướng mi mắt lên: "Bị người ta bắt nạt à?"

"Có đâu." Tôi ngớ người, một cỗ chua xót bỗng dâng trào trong cõi lòng. Tôi vô thức buột miệng phủ nhận: "Bọn chúng ranh con quá, chẳng có tí lực sát thương nào đối với em cả."

"…"

10

Ở bữa tiệc chưa kịp ăn no bụng, tối đến chui trong ổ chăn mền tôi trằn trọc mãi chẳng ngủ được, ngồi đếm cừu mà thèm tới mức chảy cả nước dãi.

"Chồng à..." Giọng tôi thều thào yếu ớt: "Em có xứng đáng được húp một tô mì gói không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Quý Minh Tước: "Được, cho thêm cậu cái xúc xích nữa."

Tôi mừng rỡ như bắt được vàng: "Ở đâu cơ?"

"Mở bản đồ trên điện thoại lên, tìm đường tới cửa hàng tiện lợi 24 giờ rồi tự lết đi mua đi."

Tôi lập tức nhụt chí, mặt oán niệm như một hồn ma: "Sao anh lại phũ thế, em đói sắp xỉu rồi đây này..."

Quý Minh Tước không nói lời nào, đột nhiên gượng người ngồi dậy, chỉ thấy anh mở điện thoại lạch cạch nhắn tin cho ai đó, lát sau mới bảo tôi: "Xuống lầu đi, muốn ăn gì thì bảo đầu bếp làm cho."

Đôi mắt tôi lập tức sáng rỡ: "Tuyệt vời! Chồng yêu anh đỉnh nhất vòm vũ trụ luôn."

Sau khi ăn một bụng no nê dưới lầu, tôi thỏa mãn vác bụng tròn vo về lại phòng.

Thế quái nào mà Quý Minh Tước vẫn chưa chịu ngủ, ánh đèn vàng hiu hắt bên đầu giường vẫn hắt lên người anh, anh vẫn duy trì tư thế từ lúc tôi xuống lầu, chăm chú lướt điện thoại.

Chắc là đang bận xử lý công việc gì đó rồi.

Căn bệnh sạch sẽ lại tái phát, tôi chui tọt vào phòng tắm xối nước rồi chui thẳng vào ổ chăn mền ấm áp.

Quý Minh Tước cũng tiện tay tắt đèn rồi nằm xuống.

Chợt anh cất lời hỏi: "Mấy cái đứa kiếm chuyện với cậu hôm nay, cậu có nhớ tên bọn chúng là gì không?"

"Ưm..." Tôi ngẫm nghĩ một chốc: "Có trạm thu phí ETC, máy khâu, và đầu bếp."

"Cái gì cơ?"

Đứa nào rảnh rỗi đi cãi nhau mà lại hỏi tên làm gì, đây là mấy cái biệt danh tôi tự bịa ra gán cho những kẻ có đặc điểm nổi bật nhất trong đám đó đấy chứ.

Tôi thong dong giải thích: "ETC là ám chỉ cái đứa mắc bệnh tự động bắt bẻ chọc ngoáy người khác ấy."

"Máy khâu, là cái đứa đam mê dìm hàng người khác không ngớt."

"Còn đầu bếp, là cái thằng điêu toa có nghề hất chảo đổ vỏ đỉnh cao nhất đám."

"…"

Cơn buồn ngủ ập đến, tôi chớp mắt liền chìm sâu vào giấc mộng.

Đêm đó, tôi đã gặp một cơn ác mộng.

Vài con ch.ó dữ tợn đuổi theo tôi sát rạt phía sau, chúng vừa sủa vừa đuổi gắt gao.

Cái dáng điệu của bọn chúng nhìn phát là biết muốn xé xác tôi ra rồi, khiến tôi sợ vỡ mật vắt giò lên cổ mà bỏ chạy, nhưng chạy kiểu gì cũng chẳng cắt đuôi được chúng.

Mãi sau này tôi bị cái rét làm cho tỉnh giấc, chiếc chăn đắp trên người đã bốc hơi mất dạng, chắc mẩm là bị tôi đạp bay xuống đất rồi.

Trong cơn ngái ngủ mơ màng, tôi vô thức vén góc chăn bên cạnh lên, rồi luồn mình vào.

Một giọng nam trầm ấm bất thình lình vang lên bên tai: "Phó Linh, cậu..."

Tôi cố gắng hé mở một đường chỉ mắt hẹp tí teo: "Chồng hả?"

Sao Quý Minh Tước lại xích lại gần tôi thế này? Mình vẫn đang nằm mơ đấy à?