[Chồng ơi chồng ơi.]
[Tít tít chồng ơi, nghe rõ xin trả lời.]
Phải hơn mười phút sau bên kia mới nhắn lại: [?]
Tôi: [Chuyển sang chồng yêu.]
Quý Minh Tước: [Rốt cuộc cậu muốn làm gì?]
Tôi ôm điện thoại cười ha ha vài tiếng, lúc này mới khai thật ý đồ của mình.
[Chồng à, em muốn uống Tứ Quý Xuân kem phô mai của Mixue, size L ít đá đường bình thường thêm trân châu giòn, lúc nào về anh mua hộ em một ly nha, moa moa chụt chụt.]
Quý Minh Tước: [1.]
Tôi yên tâm chuyển lại giao diện game rồi tiếp tục cày cuốc.
Nhà họ Quý này to thì to thật đấy, nhưng lại có một điểm không tốt, đó là shipper không giao đồ ăn vào tận nơi được.
Vốn mang tâm hồn ăn uống mãnh liệt, chỉ trong vòng một tuần, tôi đã nhờ Quý Minh Tước mua đồ ăn thức uống mang về không dưới năm lần.
Thật ra lúc nhắn tin cho anh lần đầu, tôi chẳng hề nghĩ là anh sẽ thèm đoái hoài đến mình.
Hôm đó lúc về nhà, trợ lý Khương đi theo sau anh lại thực sự đưa cho tôi một phần bánh ốc quế nếp cẩm.
Ngay khoảnh khắc đó tôi liền hiểu ra, Quý Minh Tước là một bá tổng vô cùng rộng lượng, có thể làm bạn được!
Giống như hôm nay chẳng hạn, anh cũng mua về cho tôi.
Chỉ khác một điều, tối nay người đưa nó cho tôi không phải là trợ lý Khương, mà là do đích thân anh đưa.
Một bá tổng ngồi trên xe lăn, mang theo khuôn mặt liệt không cảm xúc đưa cho tôi một ly Mixue, khung cảnh ấy nhìn sặc mùi tương phản.
"Cảm ơn chồng yêu." Tôi hớn hở chạy ra đón lấy: "Anh có muốn uống thử không? Cho anh uống ngụm đầu tiên luôn đấy."
Tôi chỉ khách sáo thế thôi, nào ngờ Quý Minh Tước lại thực sự rút tay về, nhạt giọng đáp: "Được thôi."
Tiếp đó, anh xé vỏ ống hút cắm vào ly, làm một hơi uống cạn gần nửa ly của tôi.
Tôi: "?"
"Cầm lấy."
Anh đưa ly nước cho tôi.
Tôi nhận lấy, gương mặt gượng cười cứng đờ.
Xin rút lại lời khen anh rộng lượng ban nãy, xem ra Quý Minh Tước đã chất chứa oán hận từ lâu với việc tôi hay sai vặt anh mua đồ.
Nhưng không sao, lần sau tôi vẫn dám làm tiếp!
"Chồng à, có phải anh cố tình muốn gián tiếp hôn em đúng không?" Tôi ném cho anh một cái liếc mắt đưa tình đầy giả trân và gớm ghiếc: "Anh hư thật đấy~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quý Minh Tước quay mặt đi, không thèm nhìn nữa.
8
Chắc là ghen tị với cuộc sống thần tiên chỉ có ăn với uống của tôi, tối nay Quý Thần lại bắt đầu gây khó dễ.
Ngay trên bàn ăn, hắn ta đột nhiên hừ mạnh một tiếng, lạnh lùng nói: "Phó Linh, cậu đến nhà chúng tôi cũng được một tuần rồi, ngày nào không ăn uống thì cũng chơi bời, tôi nhìn thấu cậu rồi, cậu chỉ nhắm vào tiền của chú út tôi thôi."
Hắn ta đinh ninh phán: "Rõ ràng cậu chỉ là một thằng hám tiền!"
Tôi ngạc nhiên ngước mắt lên, bật cười: "Cháu ngoan, cháu hiểu chú đấy."
"Tôi không hám tiền thì hám gì? Bathroom chắc?"
Quý Thần quay ngoắt sang mách lẻo ngay: "Chú út, chú nghe thấy chưa?"
Quý Minh Tước: "Thứ tôi không thiếu nhất chính là tiền."
Quý Thần kinh ngạc thốt lên: "Không phải chứ, chú út, sao chú có thể cưới cái loại đàn ông thế này về nhà được?"
"Quý Thần, ăn nói tôn trọng thím út của cháu một chút."
Giọng điệu vốn luôn điềm tĩnh, hờ hững của người đàn ông lúc này chợt lạnh đi vài phần.
Tôi lập tức được đà lấn tới: "Đúng thế đúng thế. Quý Thần, sao ngày nào cháu cũng công kích một ông cụ hai mươi tuổi như chú vậy, cái loại bất hiếu như cháu chiếu theo luật của các cụ ngày xưa là không được phép ngồi lên bàn ăn đâu chú nói cho mà biết."
"Hơn nữa, chẳng phải cháu cũng suốt ngày chơi bời lêu lổng ở bên ngoài, đua xe bạt mạng, ngày nào cũng chẳng chịu làm chuyện đàng hoàng đấy sao, cớ gì lại khoan dung với bản thân mà khắt khe với người khác thế hả?"
"Tiểu Linh nói đúng đấy." Cuối cùng cha của Quý Thần cũng thôi giả c.h.ế.t: "Quý Thần, dạo trước chẳng phải đã bảo con đến công ty đi theo Tu Diễn học hỏi sao. Sao mới đi được hai hôm đã chuồn mất tiêu rồi?"
Quý Minh Tước xát thêm nắm muối: "Là do tự biết mất mặt đấy."
Quý Thần đúng là tự làm tự chịu, mũi dùi chủ đề lập tức chĩa thẳng vào hắn ta.
Hắn ta vẫn cố gắng vớt vát: "Con đã nói rồi, mấy việc trong công ty không phải là thế mạnh của con. Sở trường của mỗi người mỗi khác mà, OK?"
"Phải tin rằng là vàng thì kiểu gì cũng sẽ phát sáng, mọi người đừng có khắt khe với con như thế."
Tôi: "Tiếc là cháu chỉ là cục sắt vụn mà thôi."
Quý Thần trừng mắt lườm tôi: "Mặc dù con có năng lực, nhưng cũng chẳng thể nào làm hài lòng tất cả mọi người được."
Tôi: "Nhưng cháu có thể làm cho tất cả mọi người đều phải bất mãn mà."
…
Quý Thần, out.
Buổi tối, tôi tựa lưng vào đầu giường chơi game Candy Crush, vô tình lại nhìn thấy tỷ lệ phần trăm lơ lửng giữa không trung hiện lên: 30%.
Tôi giật mình thon thót, cốt truyện đi nhanh dữ vậy sao? Tôi nào có làm cái quái gì đâu, bộ làm thế vẫn không trì hoãn được tiến độ "đăng xuất" của tôi à?
Thôi kệ đi, cứ coi như không thấy vậy, sau này phải bơ luôn cái thanh tiến độ đòi mạng này mới được.