[Cười khổ.JPG]
Tôi: "…"
Đúng là dễ lừa.
Lần trở về ăn cơm ở nhà chính nhà họ Quý tiếp theo cùng Quý Minh Tước, lúc chạm mặt tôi, Quý Thần thế mà lại không trưng ra bộ mặt khinh bỉ xấc xược như thường lệ.
Hắn ta trầm mặc không nói lời nào, chỉ trưng ra bộ dạng ngửa cổ ngước góc bốn lăm độ nhìn lên bầu trời, ra sức gồng mình cố rặn ra dáng vẻ nam thần u sầu đầy cô độc.
Bữa cơm ăn được lưng lửng, hắn ta đột nhiên mở miệng một cách cực kỳ trịnh trọng: "Chú út à, cháu đồng ý thông qua hôn sự của chú và Phó Linh rồi đấy."
Quý Minh Tước khẽ ngước mắt lên liếc nhìn hắn: "Cháu tự tin đến mức nghĩ mình có quyền quyết định trong chuyện này cơ à?"
Còn tôi thì chỉ biết cắm mặt xuống ra sức kìm nén tiếng cười.
14
Những ngày tháng thoải mái cứ thế trôi qua, tôi đi học lái xe và đã lấy được bằng.
Lái chiếc xế hộp hạng sang mà Quý Minh Tước tặng đi dạo phố, sung sướng làm sao.
Có hôm nổi hứng, tôi còn lái xe đến đón Quý Minh Tước tan làm.
"Chồng ơi, lên xe, lên ngồi ghế phụ của em nè~" Tôi hỏi anh: "Anh có thấy cái cảm giác tuổi trẻ ngông cuồng không?"
Anh khẽ nhướng mày: "Ngông cuồng chỗ nào?"
Tôi: "Đường giới hạn tốc độ 60 thì em sẽ đạp ga lên tận 59 cây số trên giờ, diễn luôn bộ Fast & Furious cho anh xem."
Đi được nửa đường, đi ngang qua chợ đêm, cái nết tham ăn lại trỗi dậy, thế là tôi tấp xe vào bãi đỗ ven đường.
"Chồng ơi, đợi em một xíu xiu nha, tự dưng tụt huyết áp cần phải nạp lại thanh m.á.u gấp."
Xuống xe, tôi thoăn thoắt mua vài món ăn vặt, lúc đi ngang qua một sạp hàng nọ bèn nảy lòng tham mua luôn một bó hoa hồng.
Sau đó, tôi vui vẻ ôm hoa chạy về phía xe.
"Chồng ơi, tặng anh này." Vừa mở cửa xe, việc đầu tiên tôi làm là dí thẳng bó hoa hồng vào mặt Quý Minh Tước. Tiếp đó, tôi soái khí ngời ngời ngồi vào ghế lái, nói với giọng điệu vô cùng thâm tình: "Kỷ niệm tình cảm hôn nhân thủy chung son sắt của đôi ta, anh có cảm động không?"
Quý Minh Tước nhận lấy: "Trình độ lái xe của cậu, đố ai dám động."
"..."
Thật là quá đáng.
Tôi đưa đống đồ ăn vặt cho anh: "Chồng yêu cầm giúp em một lát, tí nữa đôi ta chia chác theo tỷ lệ hai tám nha."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tổng giám đốc Quý cao lãnh, kiêu sa thế mà lại thực sự cầm lấy đống đồ ăn vặt chiên rán lề đường đó.
Buổi tối nằm trên giường, tôi cứ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào con số 88% lơ lửng giữa không trung.
Dạo này sống yên bình quá, tôi suýt thì quên mất cái sự thật bản thân chỉ là một tên pháo hôi tép riu trong sách.
Tôi sẽ "đăng xuất" bằng cách nào thì tạm thời cứ gác lại đã, nhưng còn một điểm nữa... chẳng phải điều đó đồng nghĩa với việc ngày Quý Minh Tước bị t.a.i n.ạ.n giao thông cũng không còn xa nữa sao?
Không muốn đâu.
Trái tim tôi bất giác nhói lên một cái không sao kiểm soát nổi.
Nghĩ đến cái viễn cảnh đó, tự dưng lại thấy khó chịu và xót xa đến lạ.
Thật ra có sao nói vậy, từ trước đến nay Quý Minh Tước đối xử với tôi rất tốt, tuy rằng có thể anh chẳng có tình cảm gì với tôi, nhưng đồ ăn thức uống, quần áo đồ dùng chưa từng để tôi thiếu thốn thứ gì, lại còn cho tôi tiền, tặng tôi siêu xe, thậm chí còn ra mặt trút giận thay tôi nữa.
C.h.ế.t tiệt thật, rốt cuộc thì gã đàn ông này đã bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cho tôi vậy? Sao tôi lại có thể để tâm đến anh nhiều như thế chứ.
Nghĩ đến kết cục của hai đứa trong sách, tôi lại thấy chạnh lòng cõi dạ.
Tôi quay sang hỏi Quý Minh Tước: "Chồng ơi, nếu em c.h.ế.t rồi, anh có nguyện ý xem 120 giây quảng cáo để hồi sinh em không?"
Quý Minh Tước ném cho tôi một ánh nhìn khó hiểu, đáp: "60 giây là đủ rồi nhỉ? Dám chắc là Diêm Vương cũng chả thèm thu nhận cậu đâu."
"..." Tôi nói tiếp: "Vậy nếu lỡ em không còn nữa, anh cũng phải tự bảo vệ mình cho tốt đấy nhé, đừng có nhớ em quá nha."
Anh nhíu mày, dường như đã nghe ra được sự nghiêm túc trong lời nói của tôi.
"Cậu lại suy nghĩ lung tung cái gì thế? Có tôi ở đây, đố kẻ nào dám động tới cậu."
Nước mắt tôi rưng rưng chực trào: "Thật không? Vậy anh lấy gì ra để đảm bảo?"
Trước mắt tôi bỗng phóng to gương mặt điển trai của anh.
Quý Minh Tước rướn người sát lại gần, ấn giữ lấy gáy tôi, chẳng nói chẳng rằng mà phủ môi hôn xuống.
Hóa ra đôi môi của người đàn ông mặt lạnh cũng mang lại cảm giác ấm nóng và mềm mại đến vậy, tôi ngẩn người hé miệng ra một chút, lập tức bị anh bắt lấy thời cơ mà xâm nhập vào sâu hơn.
Một nụ hôn hung mãnh, cuồng nhiệt và quấn quýt triền miên.
Dây dưa kéo dài suốt một khoảng thời gian khá lâu.
Mãi một lúc sau, cuối cùng anh cũng chịu buông tôi ra.
Đầu óc tôi ong ong trống rỗng, đưa tay lên chạm vào bờ môi vừa bị chà đạp tơi bời, ngơ ngác mở miệng hỏi: "Chứng nhận tình bạn qua đôi môi hả?"
Anh nở một nụ cười như có như không, trong ánh mắt mang theo sự thỏa mãn khó lòng che giấu, sau đó vươn cánh tay dài ra, ôm trọn lấy tôi vào lòng: "Chứng nhận chồng chồng, ngủ đi."