Xuyên Thành Chính Thất Pháo Hôi Chết Sớm, Ta Tức Giận Gả Cho Nhân Vật Phản Diện

Chương 23: Dương Thịnh Âm Suy

Sau khi vơi bớt chuyện phiếm, Lữ Tụng Vân không khỏi nhắc lại chuyện muội muội mình và Triệu Úc Đàn cùng rơi xuống nước ở phủ Cung vương:

"Sao đúng lúc mấu chốt thế này lại xảy ra chuyện lớn như vậy?"

"Chẳng còn cách nào khác, Triệu Úc Đàn cố tình gài bẫy, lúc đó muội không đề phòng. Nhưng mà cha đã trút giận giúp muội rồi."

"Tỷ nghe nói rồi, cha vẫn là lợi hại nhất." Lữ Tụng Vân lại hỏi: "Thế bên nhà họ Tạ thái độ ra sao?"

"Ôi tỷ tỷ ruột của muội ơi, tỷ đang ở cữ mà, lo nghĩ nhiều thế làm gì. Dù sao muội với cha nương cũng sẽ lo liệu ổn thỏa thôi."

Nàng biết tỷ mình có lo cũng chẳng giúp được gì, chỉ tổ thêm một người nặng lòng mà thôi.

"Được được, tỷ không nhắc nữa. Nhưng mà A Lê này, mấy hôm không gặp, trông muội thay đổi nhiều quá."

"Thật ạ? Có phải muội lại đẹp lên không?" Lữ Tụng Lê chống cằm, vẻ mặt rầu rĩ: "Chao ôi, cứ đẹp mãi thế này, muội biết phải làm sao bây giờ."

Lữ Tụng Vân bị cái vẻ lém lỉnh của muội muội chọc cười ha hả, nhưng hễ cười là vết thương lại đau, tỷ ấy vội xin tha: "Thôi thôi, muội đừng chọc tỷ cười nữa."

Lữ Tụng Lê liền giơ hai tay lên làm bộ đầu hàng.

Vừa lúc đó, đứa bé trong lòng tỷ ấy nấc cụt một cái, Lữ Tụng Vân gọi: "Mau lại đây mà xem cháu ngoại muội này."

Lữ Tụng Lê vừa sáp lại gần, tỷ nàng đã định đưa đứa bé cho nàng bế, nàng hốt hoảng né vội. Cái điệu bộ đó cứ như đang tránh một viên oanh thiên lôi, khiến tỷ nàng lại được phen cười nhạo.

Cười thì cười, chứ đứa trẻ chưa đầy tháng mềm nát thế kia, nàng chẳng dám động vào, chỉ dám ghé sát nhìn một chút.

"Tỷ cả, đầu cháu nó có hơi lệch không?" Nàng thề bằng đôi mắt tinh tường của mình là không nhìn nhầm.

"Hì hì, là cố ý để nó ngủ ra thế đấy. Các cụ bảo đầu bẹt mới có phúc khí."

Không không, nàng không chịu nổi đâu, nàng vẫn thích cái gáy tròn trịa hơn.

"Tỷ này, muội nghe nói hài nhi đừng nên bế nhiều quá, không sau này nó bện hơi, lúc ngủ cũng không chịu rời tay."

"Tỷ biết rồi, đứa nhỏ này vốn đã ít bế. Hồi trước bế đại ca nhi nhiều, lúc đó tỷ phu muội hiếm lạ quá, cứ bế suốt không nỡ đặt xuống." Lữ Tụng Vân vừa nói vừa đặt đứa bé đã ngủ say sang một bên.

Chà, đúng là con nhà tông, đẻ nhiều quá nên hóa thường rồi đây.

"Lúc mang thai lão tam này, tỷ phu với cả nhà đều ngóng trông là một khuê nữ, ai dè chui ra vẫn lại là một tiểu tử."

"Nhi tử nhiều chẳng tốt sao?" Cổ đại chẳng phải quan niệm "đa tử đa phúc" đó ư?

"Nhi tử thì tốt, nhưng nhiều quá muội có hiểu không?" Tỷ cả mặt đầy vẻ phiền não.

Hiểu rồi, vật hiếm mới quý, nhi tử nhiều quá thành ra mất giá. Lữ Tụng Lê nhìn đứa trẻ đang ngủ, thầm thương cho thằng cháu tội nghiệp.

"Không chỉ tỷ mong khuê nữ đâu, mà bà bà từ lúc tỷ mới vào cửa đã ngóng trông tỷ sinh cho bà một tôn nữ rồi, giờ bà thấy tôn tử là bà phiền."

Lữ Tụng Lê nhớ lại một hàng dài mấy đứa nhóc đứng đón mình lúc nãy, đúng thật, tám đứa tôn tử, còn đông hơn cả anh em Hồ Lô trên cùng một dây leo. Nhà họ Từ này đúng là dương thịnh âm suy trầm trọng.

Từ lão thái thái vốn nữ sinh nam tướng, còn Từ lão gia tử thì lại tuấn tú. Người ta hay bảo "nữ nhi giống cha, nhi tử giống mẹ", bà Từ tin sái cổ chuyện này nên từ lúc thành thân đã khát khao sinh một nữ nhi giống phu quân, kết quả đẻ liền ba thằng con trai giống hệt mình.

Ba người con trai kết hôn xong, sinh ra cũng toàn là nhi tử. Tôn tử đã có tám đứa mà tôn nữ thì tăm hơi chẳng thấy đâu. Vì thế khi nàng gả vào, cha nương chồng đều ngóng nàng có thể sinh cho gia tộc một tiểu khuê nữ dịu dàng. Sau khi nàng vào cửa, các vị tẩu tẩu đều thở phào, đối xử cực tốt với nàng, chắc là cảm thấy cuối cùng cũng có người vào chia sẻ "hỏa lực" của bà bà. Ngặt nỗi nàng đẻ ba lứa đều là nhi tử, phụ lòng mong mỏi của tất cả mọi người.

"Muội xem, nương mình cũng sinh được hai chị em mình đấy thôi, tỷ chẳng cầu nhiều, chỉ cần một đứa khuê nữ là đủ rồi."

Lữ Tụng Lê thầm nghĩ: Đúng là mong khuê nữ đến mức mắt xanh lè ra rồi.

"Muội bảo xem, tỷ chỉ muốn một khuê nữ thôi mà sao khó thế không biết?"

Tỷ ấy liền muốn một "chiếc áo bông nhỏ" dịu dàng, ấm áp. Lữ Tụng Lê tặc lưỡi, chỉ sợ "áo bông" thời nay cũng dễ bị hở gió lắm chứ đùa.

Nàng lên tiếng an ủi: "Nhi tử cũng tốt mà, sao tỷ lại trọng nữ khinh nam thế? Bất kể là nhi tử hay nữ nhi, nuôi dạy tốt thì đều ngoan cả."

Lữ Tụng Vân liếc nàng một cái: "Muội thích à? Thế tặng muội đấy, muội có lấy không?"

"Muội cũng muốn lắm chứ, nhưng điều kiện tiên quyết là nếu muội ôm về, chắc cha nương đánh chết hai chị em mình mất." Lữ Tụng Lê nhún vai, vẻ mặt bất lực.

Lữ Tụng Vân im bặt.

Người nói vô ý, người nghe hữu tâm, hai tỷ muội không để ý có một bóng nhỏ lẻn vào rồi lại lén lút chạy ra ngoài.

Thấy tỷ mình phiền não quá, Lữ Tụng Lê thuận miệng hiến kế: "Hay là tỷ nhận nuôi một đứa đi?" Hiện tại các hài tử bị bỏ rơi rất nhiều, nếu tỷ nàng nhận nuôi một đứa thì cũng coi như làm phúc cứu một mạng người.

Tỷ nàng nghe xong thì trầm ngâm, hình như cũng thấy đây là một lối thoát.

Uống hơi nhiều trà, Lữ Tụng Lê dành thời gian đi tịnh xá một chuyến. Nàng hoàn toàn không ngờ tỷ mình lại nghiêm túc cân nhắc cái ý tưởng bộc phát đó.

Vừa bước ra khỏi tịnh xá, liền thấy một cậu nhóc cứ lẩn quẩn ở góc tường.

"Dì nhỏ, tới đây, tới đây." Thịnh ca nhi – đứa cháu ngoại bốn tuổi vẫy vẫy tay gọi nàng.

Thấy bộ dạng lén lút như muốn nói chuyện đại sự của nó, nàng thấy khá thú vị, bèn giả vờ nhìn quanh rồi khom lưng chạy lại phía nó.

"Dì nhỏ, dì có thích đệ đệ không?" Thịnh ca nhi hỏi nhỏ xíu.

"Thích chứ." Đều là cháu ngoại, dì đều yêu thương như nhau, không thiên vị đứa nào cả!

Thịnh ca nhi tay nhỏ vung lên, hào phóng bảo: "Thế dì nhỏ mang đệ đệ đi đi, con tặng đệ đệ cho dì đấy."

Lữ Tụng Lê sửng sốt: "Thế Thịnh ca nhi không thích đệ đệ à?" Tiểu tử thối, nương con mà biết chắc mông con nở hoa mất thôi.

"Cũng thích ạ, nhưng nếu là muội muội thì con sẽ thích hơn."

Hóa ra là vậy. Lữ Tụng Lê xoa đầu nó: "Nhưng Thịnh ca nhi không được đem đệ đệ tặng người khác đâu, sau này đệ đệ lớn lên biết chuyện sẽ đau lòng lắm đấy."

"Thịnh ca nhi biết rồi ạ." Nó ngoan ngoãn gật đầu.

Lữ Tụng Lê phát hiện Thịnh ca nhi có chút lanh lợi sớm, mới năm tuổi đầu mà nói năng đã rất trôi chảy.

"Dì nhỏ ơi, nương không sinh được muội muội, con chẳng có muội muội gì cả." Thịnh ca nhi tìm một tảng đá ngồi xuống, hai tay chống cằm, khuôn mặt bầu bĩnh nhăn nhó như cái bánh bao. Nó thèm muội muội đến phát sầu, toàn là mấy thằng đệ thối thôi, chán chết.

Chao ôi, cái nhà này phát điên vì nữ oa thật rồi, đúng là tẩu hỏa nhập ma.

Nhưng mà đứa cháu ngoại này sao lại đáng yêu thế chứ? Lữ Tụng Lê ngồi xuống cạnh nó, Thịnh ca nhi còn ý tứ nhích mông nhỏ nhường chỗ cho dì.

Nàng khuyên nhủ: "Không có muội muội cũng không sao, tương lai con tự sinh là được mà. Cậy nhờ người khác không phải chuyện lâu dài, tự lực cánh sinh mới là vương đạo. Mạnh mẽ lên!"

"Đúng ạ! Cha nương chẳng đáng tin gì cả!" Thịnh ca nhi nắm chặt tay nhỏ, "Con sẽ tự sinh lấy, không, phải là hai đứa!"

Mấy từ "tự lực cánh sinh" dì nói nó nghe chưa hiểu lắm, nhưng đại ý thì nó đã mò mẫm hiểu được.

Lữ Tụng Lê không hề biết rằng vì lời khuyên vô trách nhiệm của mình mà sau khi nàng về, Thịnh ca nhi đã làm loạn đòi sinh nữ nhi. Đến khi người lớn bảo nam nhi không sinh con được, nó lại quay sang đòi cưới thê tử để sinh nữ nhi, khiến các trưởng bối mệt phờ râu, cuối cùng thằng nhóc bị nương nó "bạo lực trấn áp".

Đúng lúc này, từ tiền viện vang lên một tiếng khóc thét xé lòng.

"Oa... bà ơi, nương ơi, mau lại đây!"

Lúc đầu Lữ Tụng Lê không để ý, chỉ nghĩ mấy đứa trẻ nghịch ngợm đánh nhau, tiền viện lại có đủ cả Từ lão gia tử lẫn lão phu nhân, không đến lượt khách nhân như nàng xen vào.

Mãi đến khi Từ lão phu nhân hớt hải chạy vào hậu viện tìm nàng, thần sắc lo lắng: "Dì nhỏ ơi, có thể cho nhà tôi mượn xe ngựa một lát được không?"

Thấy tình thế cấp bách, Lữ Tụng Lê không kịp hỏi nguyên do, lập tức ra lệnh: "Mặc Băng, Mặc Băng, mau gọi Lưu thúc!"

Phân phó xong nàng mới hỏi lão thái thái có chuyện gì.

"Đa tạ, đa tạ con. Là Hạo Hạo gặp chuyện rồi, nó bị hạt đậu phộng mắc kẹt ở cổ họng, phải đưa ngay đến y quán cứu mạng!"