Không hiểu sao, khi nhìn thấy câu này, trong đầu Tư Dĩ Hành đã lập tức hiện lên hình ảnh Thư Du đang run như cầy sấy, đến ngẩng đầu cũng chẳng dám.
Tội nghiệp ghê không cơ chứ.
[ATM]: Đừng sợ, có chuyện gì cứ nhắn cho anh bất cứ lúc nào.
[Tiểu Ngư Du Du]: Em đang run cầm cập đây này.
[ATM]: Thế cô bạn của em là người như thế nào?
Câu hỏi của Tư Dĩ Hành chẳng khác nào một cú “bẻ lái” ngoạn mục, lập tức chuyển sạch sự chú ý của Thư Du sang hướng khác.
Cô nhanh ch.óng quên béng mất chuyện vừa rồi, bắt đầu hí hoáy gõ tin nhắn, tập trung miêu tả cho Tư Dĩ Hành nghe xem rốt cuộc “ Bắp Ngô Hoàng Kim” là thần thánh phương nào.
Tâm trạng Thư Du dần thả lỏng. Cơ thể vốn còn run lẩy bẩy ban nãy cũng từ từ bình tĩnh trở lại.
Quán cà phê mà Diệp Ninh chọn nằm trên một đại lộ rợp bóng cây
Ngô đồng. Hai bên đường là những hàng cây cao lớn, tán lá xòe rộng, xanh mướt.
Ánh nắng chiều len qua kẽ lá, rải xuống mặt đất từng vệt vàng óng như kim loại quý. Mỗi khi gió thổi qua, những đốm nắng ấy lại lung linh nhảy múa, rồi theo đó hắt thẳng lên lớp kính trong suốt của quán cà phê.
Diệp Ninh vừa liếc mắt qua đã lập tức bắt được hình ảnh một cô gái đang ngồi bên cửa kính.
Cô gái kia có làn da trắng đến mức gần như phát sáng. Lúc này cô đang cúi đầu, để lộ chiếc cổ thon dài xinh xắn. Vài sợi tóc mái lơ thơ được vén gọn ra sau vành tai.
Chỉ một góc nghiêng thôi mà đã xinh đẹp đến mức khiến người ta chẳng tài nào tìm ra nổi một điểm để chê.
Đôi mắt Diệp Ninh lập tức sáng rực lên, chẳng khác nào hai chiếc đèn pha ô tô bật hết công suất.
Nhớ lại lời Thư Du đã báo trước rằng hôm nay cô sẽ mặc một chiếc váy màu hồng, Diệp Ninh lập tức chốt đơn.
Đại mỹ nhân kia chắc chắn là Thư Du, không thể lệch đi đâu được!
Diệp Ninh vội vàng băng qua đường, chạy tới trước cửa kính quán cà phê rồi gõ “cốc cốc” hai tiếng.
Thư Du nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên, vừa hay đụng phải một gương mặt xinh đẹp sắc sảo, mang theo vài phần thần thái và khí chất, rực rỡ đến mức hút mắt người nhìn.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Bốn mắt nhìn nhau.
Ngay khoảnh khắc ấy, cả hai đồng loạt chấm điểm tuyệt đối cho đối phương.
Diệp Ninh bước vào quán, mở miệng câu đầu tiên đã là một lời khen đầy sức sát thương:
“Tiểu Du, Bảo Bảo ơi, cậu xinh xỉu up xỉu down luôn ấy!”
Thư Du được khen đến mức ngượng ngùng, hai má hơi ửng lên:
“Ninh Ninh, cậu cũng siêu siêu đẹp luôn.”
Diệp Ninh lập tức dỗi nhẹ:
“Ơ kìa, sao không gọi tôi là Bảo Bảo? Tình cảm của chúng ta đã rạn nứt đến mức này rồi sao?”
Thư Du chớp chớp mắt, lập tức sửa sai:
“Bảo Bảo ơi, cậu cũng xinh đẹp dã man luôn!”
Thế là sau đó, cuộc trò chuyện giữa hai người hoàn toàn chẳng hề khó khăn như Thư Du đã lo lắng linh tinh trước đó.
Diệp Ninh vốn chẳng phải kiểu người thích bắt bẻ hay cố tình làm khó người khác. Hơn nữa, hai người lại có chung một “tần số” trong khoản sở thích, thế là từ tiểu thuyết tám sang phim ảnh, từ phim ảnh lại quẹo một phát sang dàn sao C-biz.
Càng nói càng hợp.
Càng nói càng hăng.
Đúng kiểu hận đời sao không cho hai người gặp nhau sớm hơn!
Còn anh chàng Tư Dĩ Hành nào đó?
Thư Du đã sút bay ra sau đầu từ lâu lắm rồi.
Hai cô gái đang tám chuyện hăng say thì đột nhiên từ đâu chui ra một gã chẳng biết nhìn sắc mặt, sấn tới đòi xin Wechat của Thư Du.
Thư Du lập tức hoảng theo bản năng, chỉ hận không thể tìm ngay một cái lỗ để chui tọt xuống trốn cho xong chuyện.
Cô vội vàng từ chối:
“Xin lỗi anh…”
Nhưng gã kia chẳng khác nào bị mù chữ, hoàn toàn không đọc hiểu được tín hiệu từ chối rõ rành rành của cô. Hắn vẫn cứ dí dí điện thoại đến trước mặt Thư Du:
“Thì thêm Wechat thôi mà, anh có làm gì đâu. Mỹ nhân cho anh chút thể diện đi chứ.”
Diệp Ninh lập tức tháo phắt chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, đội cái rụp lên đầu Thư Du, sau đó kéo cô ra sau lưng mình như gà mẹ bảo vệ gà con.
Cô lạnh mặt nhìn gã kia:
“Né ra! Người ta đã không muốn cho rồi, mắt anh để làm cảnh à?”
Thấy Diệp Ninh rõ ràng thuộc kiểu “đầu có sỏi”, không phải người dễ chọc vào, gã kia chỉ có thể hậm hực rút lui.
Giải quyết xong tên phiền phức, Diệp Ninh vừa quay đầu lại đã bắt gặp đôi mắt đen láy, long lanh như hai hạt nhãn của Thư Du đang sáng rực nhìn mình.
Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Ninh đứng hình mất vài giây.
Ái chà chà!
Mèo con nhà ai mà đáng yêu thế này!
Diệp Ninh không nhịn được, thốt lên:
“Du Bảo ơi, cậu với Quýt nhỏ nhà cậu giống nhau thật đấy!”
Thư Du chớp chớp mắt:
“Thì tôi là mẹ Quýt nhỏ mà. Con giống mẹ là di truyền chuẩn khoa học nhé!”
Diệp Ninh lập tức than thở:
“Tôi cũng muốn nuôi mèo lắm chứ, nhưng mẹ tôi bị dị ứng với lông mèo, thế là đành chịu c.h.ế.t.”
Thư Du lập tức nhiệt tình gợi ý:
“Thế cậu có thể sang thăm Quýt nhỏ bất cứ lúc nào mà!”
Diệp Ninh lại thở dài:
“Tôi thèm nuôi một con ở nhà anh tôi lắm, nhưng nếu tôi dám vác về, chắc anh tôi tống cổ tôi ra đường ngủ xó mất. Anh tôi ghét mấy thứ lông lá cực kỳ. Bản thân anh ấy không thích thì thôi đi, đằng này còn bá đạo đến mức cấm cửa, không cho bất kỳ ai nuôi nữa cơ.”
Thư Du lập tức bật chế độ “bảo vệ bạn bè bất chấp lý lẽ”:
“Anh cậu bá đạo quá thể đáng!”
Nhắc đến Tư Dĩ Hành, Diệp Ninh lập tức như mở được kho đạn, bao nhiêu oán hận tích tụ bấy lâu nay có chỗ để xả:
“Chứ còn gì nữa! Anh tôi đúng kiểu bạo quân một tay che cả bầu trời ấy. Có cả đống cách khiến người khác sống dở c.h.ế.t dở luôn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Diệp Ninh càng nói càng hăng:
“Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa bao giờ ăn nổi của anh ấy dù chỉ nửa miếng ngon!”
Thư Du nghe xong, trong lòng lập tức tràn ngập sự đồng cảm.
Nhất là khi cô hiểu rất rõ rằng trên đời này không phải mối quan hệ giữa những người thân nào cũng hòa thuận, yêu thương nhau.
Diệp Ninh nào có ngờ rằng, trong mắt Thư Du lúc này, hình tượng của cô đã lặng lẽ biến thành một chú cún con tội nghiệp, quanh năm suốt tháng chỉ biết bị anh trai bắt nạt.
Thư Du ngoan ngoãn nhìn Diệp Ninh bằng ánh mắt tràn ngập sự thương cảm.
Đáng thương quá đi mất!
Hai cô gái cứ thế tám chuyện trên trời dưới đất mãi cho đến tận chiều muộn. Sau khi trao đổi phương thức liên lạc, cả hai mới lưu luyến chia tay, không quên hẹn nhau lần sau nhất định phải gặp tiếp.
Trên đường về nhà, khóe môi Thư Du cứ cong lên mãi không chịu hạ xuống.
Mỗi lần nhớ tới Diệp Ninh, cô lại không kìm được mà nhún nhảy chân sáo vài bước.
Trông chẳng khác nào một chú thỏ con đang tung tăng nhảy múa.
Thiết Đản nhìn Ký chủ nhà mình hôm nay được ăn diện xinh đẹp lộng lẫy, cả người trông chẳng khác nào một mô hình nhân vật siêu cấp đáng yêu.
Trái tim Thiết Đản lập tức tan chảy thành nước.
Đúng là Ký chủ do chính tay nó nuôi lớn có khác!
Tự hào quá đi mất!
Nó phải gọi là trùm chăm sóc Ký chủ mới đúng!
Ký chủ nhà nó giờ đã được vỗ béo… À không, được nuôi dưỡng cho trở nên tràn ngập ánh nắng, yêu đời hơn hẳn rồi.
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của Thư Du trên mặt đất. Nụ cười trên môi cô nở rộ, rạng rỡ đến mức chẳng khác nào cả thế giới đều đang phát sáng.
“Thiết Đản này, giờ tôi có cậu đồng hành, có Quýt nhỏ, lại còn có thêm một cô bạn là Diệp Ninh nữa.”
“Còn có cả Tư Dĩ Hành nữa chứ.”
“Nhưng mà Tư Dĩ Hành chỉ tạm thời thuộc về tôi thôi. Sau này rồi cũng phải trả lại cho người ta.”
Dù vậy, chỉ cần từng có được Tư Dĩ Hành, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thì đối với cô, đó cũng đã là ký ức hạnh phúc nhất rồi.
“Tôi đang có nhiều thứ tuyệt vời quá chừng, Thiết Đản ơi. Tôi thấy mình hạnh phúc dã dũng luôn ấy!”
Giọng Thư Du rất nhẹ, nhưng lại đong đầy sự thành kính và biết ơn.
Thế nhưng…
Đời mà.
Đâu phải lúc nào cũng chịu để người ta vui vẻ đến cùng.
Đến bảy giờ tối, Thư Du chính thức rơi vào cảnh “vui quá hóa buồn”.
Cô đau bụng đến mức cổ và gò má đều rịn đầy những giọt mồ hôi hột. Quýt nhỏ bất an đi tới đi lui quanh người cô, liên tục dùng lưỡi l.i.ế.m những giọt mồ hôi lạnh trên mặt Thư Du.
Mấy cái gai lưỡi nho nhỏ của nó cọ qua cọ lại trên má khiến Thư Du có cảm giác như Quýt nhỏ đang tranh thủ… cạo gió cho mình vậy.
Thư Du cố gắng mở mắt, gượng gạo nở một nụ cười rồi đưa tay vuốt ve cái đầu nhỏ xíu của Quýt nhỏ . Cô cất giọng mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng hết sức để trấn an nó:
“Quýt nhỏ ngoan, mẹ không sao đâu nè. Con đừng lo nha.”
Thiết Đản cuống cuồng hét lên:
[Du Bảo ơi, cô mau ngồi dậy đi! Hình như cô bị viêm ruột thừa rồi đấy! Phải đi bệnh viện ngay và luôn thôi!]
Thư Du nhắm tịt mắt.
Trong lòng cô không khỏi thở dài một tiếng đầy đau khổ.
Đấy!
Biết ngay mà!
Quả nhiên không thể cười quá hớn hở được.
Cứ hễ cô vui vẻ quá đà là kiểu gì ông Trời cũng cảm thấy dạo này cô sống sướng quá, thế là phải tranh thủ bồi thêm cho cô một cú đ.ấ.m chí mạng ngay lập tức.
Thư Du gồng mình ngồi dậy, thay quần áo.
Cô tìm một cửa hàng thú cưng, c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau, bắt xe đưa Quýt nhỏ đến gửi tạm ở đó trước. Sau khi chắc chắn Quýt nhỏ đã được sắp xếp ổn thỏa, cô mới yên tâm đón xe đến bệnh viện.
Bác tài xế vừa nhìn thấy sắc mặt trắng bệch, chẳng còn chút m.á.u nào của Thư Du đã hú vía. Ông tốt bụng hỏi:
“Cháu gái, cháu đi một mình thôi à? Bệnh thành thế này rồi thì phải bảo người nhà đi cùng tới bệnh viện chứ!”
Cơn đau dữ dội như muốn làm tê liệt mọi dây thần kinh trong cơ thể.
Thư Du chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm đến những ánh mắt xung quanh hay nỗi sợ hãi khi phải phơi mình giữa đám đông nữa.
Cô chỉ gượng gạo nở một nụ cười:
“Người nhà cháu bận lắm ạ. Một mình cháu tự xoay xở được mà.”
Bởi vì…
Người nhà của cô có thương yêu cô đâu cơ chứ.
Cái cảnh một thân một mình đi khám bệnh thế này, cô đã tự mình trải qua chẳng biết bao nhiêu lần rồi.
Cũng đâu phải chuyện gì quá to tát.
Thư Du tự mình đến quầy đăng ký khám cấp cứu.
Một cô y tá trẻ thấy cô đi lại khó khăn liền tốt bụng chạy tới đỡ một tay.
Thư Du vốn đã chẳng còn duy trì nổi sự tỉnh táo nữa rồi.
Vừa được cô y tá đỡ lấy, cô lập tức đau đến mức hai mắt tối sầm, sau đó ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cô y tá trẻ vốn chỉ mới đi thực tập, vừa nhìn thấy cảnh tượng này thì hồn xiêu phách lạc, tim suýt nữa muốn bay thẳng ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Lại nhìn quanh một vòng, phát hiện bên cạnh Thư Du thực sự chẳng có lấy một bóng người nhà, cô lập tức cuống cuồng cõng Thư Du, chạy thẳng vào phòng bác sĩ.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ lập tức báo cho cô y tá biết Thư Du bị viêm ruột thừa cấp tính, cần phải phẫu thuật gấp. Ông dặn cô mau ch.óng liên lạc với người nhà bệnh nhân.
Cô y tá vội vàng lấy điện thoại của Thư Du ra, tìm đến số liên lạc gần nhất rồi bấm gọi.
“Alo, xin hỏi có phải người nhà của Thư Du không ạ?”
Đầu dây bên kia nhanh ch.óng có người nghe máy.
Cô y tá lập tức nói:
“Thư Du hiện tại đang cần phẫu thuật gấp. Người nhà có thể đến bệnh viện ngay một chuyến được không ạ?”
Tội nghiệp ghê không cơ chứ.
[ATM]: Đừng sợ, có chuyện gì cứ nhắn cho anh bất cứ lúc nào.
[Tiểu Ngư Du Du]: Em đang run cầm cập đây này.
[ATM]: Thế cô bạn của em là người như thế nào?
Câu hỏi của Tư Dĩ Hành chẳng khác nào một cú “bẻ lái” ngoạn mục, lập tức chuyển sạch sự chú ý của Thư Du sang hướng khác.
Cô nhanh ch.óng quên béng mất chuyện vừa rồi, bắt đầu hí hoáy gõ tin nhắn, tập trung miêu tả cho Tư Dĩ Hành nghe xem rốt cuộc “ Bắp Ngô Hoàng Kim” là thần thánh phương nào.
Tâm trạng Thư Du dần thả lỏng. Cơ thể vốn còn run lẩy bẩy ban nãy cũng từ từ bình tĩnh trở lại.
Quán cà phê mà Diệp Ninh chọn nằm trên một đại lộ rợp bóng cây
Ngô đồng. Hai bên đường là những hàng cây cao lớn, tán lá xòe rộng, xanh mướt.
Ánh nắng chiều len qua kẽ lá, rải xuống mặt đất từng vệt vàng óng như kim loại quý. Mỗi khi gió thổi qua, những đốm nắng ấy lại lung linh nhảy múa, rồi theo đó hắt thẳng lên lớp kính trong suốt của quán cà phê.
Diệp Ninh vừa liếc mắt qua đã lập tức bắt được hình ảnh một cô gái đang ngồi bên cửa kính.
Cô gái kia có làn da trắng đến mức gần như phát sáng. Lúc này cô đang cúi đầu, để lộ chiếc cổ thon dài xinh xắn. Vài sợi tóc mái lơ thơ được vén gọn ra sau vành tai.
Chỉ một góc nghiêng thôi mà đã xinh đẹp đến mức khiến người ta chẳng tài nào tìm ra nổi một điểm để chê.
Đôi mắt Diệp Ninh lập tức sáng rực lên, chẳng khác nào hai chiếc đèn pha ô tô bật hết công suất.
Nhớ lại lời Thư Du đã báo trước rằng hôm nay cô sẽ mặc một chiếc váy màu hồng, Diệp Ninh lập tức chốt đơn.
Đại mỹ nhân kia chắc chắn là Thư Du, không thể lệch đi đâu được!
Diệp Ninh vội vàng băng qua đường, chạy tới trước cửa kính quán cà phê rồi gõ “cốc cốc” hai tiếng.
Thư Du nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên, vừa hay đụng phải một gương mặt xinh đẹp sắc sảo, mang theo vài phần thần thái và khí chất, rực rỡ đến mức hút mắt người nhìn.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Bốn mắt nhìn nhau.
Ngay khoảnh khắc ấy, cả hai đồng loạt chấm điểm tuyệt đối cho đối phương.
Diệp Ninh bước vào quán, mở miệng câu đầu tiên đã là một lời khen đầy sức sát thương:
“Tiểu Du, Bảo Bảo ơi, cậu xinh xỉu up xỉu down luôn ấy!”
Thư Du được khen đến mức ngượng ngùng, hai má hơi ửng lên:
“Ninh Ninh, cậu cũng siêu siêu đẹp luôn.”
Diệp Ninh lập tức dỗi nhẹ:
“Ơ kìa, sao không gọi tôi là Bảo Bảo? Tình cảm của chúng ta đã rạn nứt đến mức này rồi sao?”
Thư Du chớp chớp mắt, lập tức sửa sai:
“Bảo Bảo ơi, cậu cũng xinh đẹp dã man luôn!”
Thế là sau đó, cuộc trò chuyện giữa hai người hoàn toàn chẳng hề khó khăn như Thư Du đã lo lắng linh tinh trước đó.
Diệp Ninh vốn chẳng phải kiểu người thích bắt bẻ hay cố tình làm khó người khác. Hơn nữa, hai người lại có chung một “tần số” trong khoản sở thích, thế là từ tiểu thuyết tám sang phim ảnh, từ phim ảnh lại quẹo một phát sang dàn sao C-biz.
Càng nói càng hợp.
Càng nói càng hăng.
Đúng kiểu hận đời sao không cho hai người gặp nhau sớm hơn!
Còn anh chàng Tư Dĩ Hành nào đó?
Thư Du đã sút bay ra sau đầu từ lâu lắm rồi.
Hai cô gái đang tám chuyện hăng say thì đột nhiên từ đâu chui ra một gã chẳng biết nhìn sắc mặt, sấn tới đòi xin Wechat của Thư Du.
Thư Du lập tức hoảng theo bản năng, chỉ hận không thể tìm ngay một cái lỗ để chui tọt xuống trốn cho xong chuyện.
Cô vội vàng từ chối:
“Xin lỗi anh…”
Nhưng gã kia chẳng khác nào bị mù chữ, hoàn toàn không đọc hiểu được tín hiệu từ chối rõ rành rành của cô. Hắn vẫn cứ dí dí điện thoại đến trước mặt Thư Du:
“Thì thêm Wechat thôi mà, anh có làm gì đâu. Mỹ nhân cho anh chút thể diện đi chứ.”
Diệp Ninh lập tức tháo phắt chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, đội cái rụp lên đầu Thư Du, sau đó kéo cô ra sau lưng mình như gà mẹ bảo vệ gà con.
Cô lạnh mặt nhìn gã kia:
“Né ra! Người ta đã không muốn cho rồi, mắt anh để làm cảnh à?”
Thấy Diệp Ninh rõ ràng thuộc kiểu “đầu có sỏi”, không phải người dễ chọc vào, gã kia chỉ có thể hậm hực rút lui.
Giải quyết xong tên phiền phức, Diệp Ninh vừa quay đầu lại đã bắt gặp đôi mắt đen láy, long lanh như hai hạt nhãn của Thư Du đang sáng rực nhìn mình.
Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Ninh đứng hình mất vài giây.
Ái chà chà!
Mèo con nhà ai mà đáng yêu thế này!
Diệp Ninh không nhịn được, thốt lên:
“Du Bảo ơi, cậu với Quýt nhỏ nhà cậu giống nhau thật đấy!”
Thư Du chớp chớp mắt:
“Thì tôi là mẹ Quýt nhỏ mà. Con giống mẹ là di truyền chuẩn khoa học nhé!”
Diệp Ninh lập tức than thở:
“Tôi cũng muốn nuôi mèo lắm chứ, nhưng mẹ tôi bị dị ứng với lông mèo, thế là đành chịu c.h.ế.t.”
Thư Du lập tức nhiệt tình gợi ý:
“Thế cậu có thể sang thăm Quýt nhỏ bất cứ lúc nào mà!”
Diệp Ninh lại thở dài:
“Tôi thèm nuôi một con ở nhà anh tôi lắm, nhưng nếu tôi dám vác về, chắc anh tôi tống cổ tôi ra đường ngủ xó mất. Anh tôi ghét mấy thứ lông lá cực kỳ. Bản thân anh ấy không thích thì thôi đi, đằng này còn bá đạo đến mức cấm cửa, không cho bất kỳ ai nuôi nữa cơ.”
Thư Du lập tức bật chế độ “bảo vệ bạn bè bất chấp lý lẽ”:
“Anh cậu bá đạo quá thể đáng!”
Nhắc đến Tư Dĩ Hành, Diệp Ninh lập tức như mở được kho đạn, bao nhiêu oán hận tích tụ bấy lâu nay có chỗ để xả:
“Chứ còn gì nữa! Anh tôi đúng kiểu bạo quân một tay che cả bầu trời ấy. Có cả đống cách khiến người khác sống dở c.h.ế.t dở luôn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Diệp Ninh càng nói càng hăng:
“Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa bao giờ ăn nổi của anh ấy dù chỉ nửa miếng ngon!”
Thư Du nghe xong, trong lòng lập tức tràn ngập sự đồng cảm.
Nhất là khi cô hiểu rất rõ rằng trên đời này không phải mối quan hệ giữa những người thân nào cũng hòa thuận, yêu thương nhau.
Diệp Ninh nào có ngờ rằng, trong mắt Thư Du lúc này, hình tượng của cô đã lặng lẽ biến thành một chú cún con tội nghiệp, quanh năm suốt tháng chỉ biết bị anh trai bắt nạt.
Thư Du ngoan ngoãn nhìn Diệp Ninh bằng ánh mắt tràn ngập sự thương cảm.
Đáng thương quá đi mất!
Hai cô gái cứ thế tám chuyện trên trời dưới đất mãi cho đến tận chiều muộn. Sau khi trao đổi phương thức liên lạc, cả hai mới lưu luyến chia tay, không quên hẹn nhau lần sau nhất định phải gặp tiếp.
Trên đường về nhà, khóe môi Thư Du cứ cong lên mãi không chịu hạ xuống.
Mỗi lần nhớ tới Diệp Ninh, cô lại không kìm được mà nhún nhảy chân sáo vài bước.
Trông chẳng khác nào một chú thỏ con đang tung tăng nhảy múa.
Thiết Đản nhìn Ký chủ nhà mình hôm nay được ăn diện xinh đẹp lộng lẫy, cả người trông chẳng khác nào một mô hình nhân vật siêu cấp đáng yêu.
Trái tim Thiết Đản lập tức tan chảy thành nước.
Đúng là Ký chủ do chính tay nó nuôi lớn có khác!
Tự hào quá đi mất!
Nó phải gọi là trùm chăm sóc Ký chủ mới đúng!
Ký chủ nhà nó giờ đã được vỗ béo… À không, được nuôi dưỡng cho trở nên tràn ngập ánh nắng, yêu đời hơn hẳn rồi.
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của Thư Du trên mặt đất. Nụ cười trên môi cô nở rộ, rạng rỡ đến mức chẳng khác nào cả thế giới đều đang phát sáng.
“Thiết Đản này, giờ tôi có cậu đồng hành, có Quýt nhỏ, lại còn có thêm một cô bạn là Diệp Ninh nữa.”
“Còn có cả Tư Dĩ Hành nữa chứ.”
“Nhưng mà Tư Dĩ Hành chỉ tạm thời thuộc về tôi thôi. Sau này rồi cũng phải trả lại cho người ta.”
Dù vậy, chỉ cần từng có được Tư Dĩ Hành, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thì đối với cô, đó cũng đã là ký ức hạnh phúc nhất rồi.
“Tôi đang có nhiều thứ tuyệt vời quá chừng, Thiết Đản ơi. Tôi thấy mình hạnh phúc dã dũng luôn ấy!”
Giọng Thư Du rất nhẹ, nhưng lại đong đầy sự thành kính và biết ơn.
Thế nhưng…
Đời mà.
Đâu phải lúc nào cũng chịu để người ta vui vẻ đến cùng.
Đến bảy giờ tối, Thư Du chính thức rơi vào cảnh “vui quá hóa buồn”.
Cô đau bụng đến mức cổ và gò má đều rịn đầy những giọt mồ hôi hột. Quýt nhỏ bất an đi tới đi lui quanh người cô, liên tục dùng lưỡi l.i.ế.m những giọt mồ hôi lạnh trên mặt Thư Du.
Mấy cái gai lưỡi nho nhỏ của nó cọ qua cọ lại trên má khiến Thư Du có cảm giác như Quýt nhỏ đang tranh thủ… cạo gió cho mình vậy.
Thư Du cố gắng mở mắt, gượng gạo nở một nụ cười rồi đưa tay vuốt ve cái đầu nhỏ xíu của Quýt nhỏ . Cô cất giọng mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng hết sức để trấn an nó:
“Quýt nhỏ ngoan, mẹ không sao đâu nè. Con đừng lo nha.”
Thiết Đản cuống cuồng hét lên:
[Du Bảo ơi, cô mau ngồi dậy đi! Hình như cô bị viêm ruột thừa rồi đấy! Phải đi bệnh viện ngay và luôn thôi!]
Thư Du nhắm tịt mắt.
Trong lòng cô không khỏi thở dài một tiếng đầy đau khổ.
Đấy!
Biết ngay mà!
Quả nhiên không thể cười quá hớn hở được.
Cứ hễ cô vui vẻ quá đà là kiểu gì ông Trời cũng cảm thấy dạo này cô sống sướng quá, thế là phải tranh thủ bồi thêm cho cô một cú đ.ấ.m chí mạng ngay lập tức.
Thư Du gồng mình ngồi dậy, thay quần áo.
Cô tìm một cửa hàng thú cưng, c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau, bắt xe đưa Quýt nhỏ đến gửi tạm ở đó trước. Sau khi chắc chắn Quýt nhỏ đã được sắp xếp ổn thỏa, cô mới yên tâm đón xe đến bệnh viện.
Bác tài xế vừa nhìn thấy sắc mặt trắng bệch, chẳng còn chút m.á.u nào của Thư Du đã hú vía. Ông tốt bụng hỏi:
“Cháu gái, cháu đi một mình thôi à? Bệnh thành thế này rồi thì phải bảo người nhà đi cùng tới bệnh viện chứ!”
Cơn đau dữ dội như muốn làm tê liệt mọi dây thần kinh trong cơ thể.
Thư Du chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm đến những ánh mắt xung quanh hay nỗi sợ hãi khi phải phơi mình giữa đám đông nữa.
Cô chỉ gượng gạo nở một nụ cười:
“Người nhà cháu bận lắm ạ. Một mình cháu tự xoay xở được mà.”
Bởi vì…
Người nhà của cô có thương yêu cô đâu cơ chứ.
Cái cảnh một thân một mình đi khám bệnh thế này, cô đã tự mình trải qua chẳng biết bao nhiêu lần rồi.
Cũng đâu phải chuyện gì quá to tát.
Thư Du tự mình đến quầy đăng ký khám cấp cứu.
Một cô y tá trẻ thấy cô đi lại khó khăn liền tốt bụng chạy tới đỡ một tay.
Thư Du vốn đã chẳng còn duy trì nổi sự tỉnh táo nữa rồi.
Vừa được cô y tá đỡ lấy, cô lập tức đau đến mức hai mắt tối sầm, sau đó ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cô y tá trẻ vốn chỉ mới đi thực tập, vừa nhìn thấy cảnh tượng này thì hồn xiêu phách lạc, tim suýt nữa muốn bay thẳng ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Lại nhìn quanh một vòng, phát hiện bên cạnh Thư Du thực sự chẳng có lấy một bóng người nhà, cô lập tức cuống cuồng cõng Thư Du, chạy thẳng vào phòng bác sĩ.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ lập tức báo cho cô y tá biết Thư Du bị viêm ruột thừa cấp tính, cần phải phẫu thuật gấp. Ông dặn cô mau ch.óng liên lạc với người nhà bệnh nhân.
Cô y tá vội vàng lấy điện thoại của Thư Du ra, tìm đến số liên lạc gần nhất rồi bấm gọi.
“Alo, xin hỏi có phải người nhà của Thư Du không ạ?”
Đầu dây bên kia nhanh ch.óng có người nghe máy.
Cô y tá lập tức nói:
“Thư Du hiện tại đang cần phẫu thuật gấp. Người nhà có thể đến bệnh viện ngay một chuyến được không ạ?”