Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Đào Mỏ Của Nam Chính

Chương 35

 

[Tiểu Ngư Du Du] : Cậu bớt nói mấy lời vô ích đó đi.

[Tiểu Ngư Du Du] : Xin lỗi mau!

Thư Du chụp màn hình danh thiếp luật sư mà Tư Dĩ Hành gửi cho cô rồi quăng thẳng sang.

[Tiểu Ngư Du Du] : Thấy chưa? Đây là luật sư Tư Dĩ Hành giới thiệu cho tôi đấy. Ông ấy cực kỳ giỏi. Cậu cứ lên mạng tra thử là biết, ông ấy thừa sức khiến cậu phải trả giá.

[Tiểu Ngư Du Du] : Cậu chắc chắn muốn để tôi đ.â.m đơn kiện, chứ nhất quyết không chịu xin lỗi và bồi thường ngay bây giờ đúng không?

Cố Vân Tĩnh luống cuống tay chân, vội vàng tra thử tên vị luật sư kia.

Kết quả khiến cô ta hoàn toàn hoảng loạn.

Ông ấy quả thực là một nhân vật có tiếng trong giới luật, đặc biệt nổi danh với những vụ kiện bảo vệ danh dự.

Cách duy nhất Cố Vân Tĩnh nghĩ ra lúc này chính là mau ch.óng xóa sạch tất cả những bài viết và bình luận mình đã đăng.

Thế nhưng dường như Thư Du đã sớm đoán được cô ta sẽ làm gì.

Tin nhắn mới lập tức nhảy tới.

[Tiểu Ngư Du Du] : Cậu có xóa bài cũng vô ích thôi. Tôi đã lập vi bằng, thu thập đủ chứng cứ rồi.

Cố Vân Tĩnh lập tức xoay sang nhìn Tạ Mộng Nghiên bằng ánh mắt cầu cứu.

“Mộng Nghiên, cậu giúp tôi với! Cậu hỏi Thẩm Thanh Hãn xem có thể tìm giúp tôi một luật sư được không?”

Luật sư bình thường mà đối đầu với một luật sư hàng đầu chuyên xử lý các vụ kiện về quyền danh dự thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, cầm chắc phần thua.

Tạ Mộng Nghiên tỏ vẻ miễn cưỡng.

Nhưng hiếm khi mới có một cơ hội chính đáng để tìm Thẩm Thanh Hãn như thế này, cô ta lập tức giả vờ gượng gạo gật đầu đồng ý.

“Tôi sẽ cố hết sức xem sao. Nhưng cậu cũng biết đấy, dạo này Thẩm Thanh Hãn không liên lạc với tôi.”

Thẩm Thanh Hãn cũng chẳng ngờ Tạ Mộng Nghiên lại chủ động gọi điện cho mình.

Mà điều càng khiến anh ta bất ngờ hơn là cô ta gọi đến chỉ để nhờ giới thiệu luật sư.

Anh ta không nhịn được lẩm bẩm một câu:

“Sao dạo này lắm người có chuyện kiện tụng thế không biết?”

Thế nhưng khi biết Tạ Mộng Nghiên muốn tìm luật sư chuyên về các vụ kiện bảo vệ danh dự, Thẩm Thanh Hãn cũng đành lực bất tòng tâm.

Tư Dĩ Hành vừa lấy mất một suất giới thiệu luật sư để giúp Thư Du kiện người khác rồi.

Còn mấy vị luật sư giỏi khác, anh ta lại chẳng quen biết.

Cuối cùng, Thẩm Thanh Hãn đành phải từ chối Tạ Mộng Nghiên.

Tạ Mộng Nghiên càng thêm chắc chắn rằng Thẩm Thanh Hãn đúng là kiểu đàn ông có mới nới cũ, tráo trở ranh mãnh. Vừa gặp được cô gái khác là lập tức ném cô ta ra sau đầu.

Cô ta thở dài, nói với Cố Vân Tĩnh:

“Thẩm Thanh Hãn không chịu giúp chúng ta.”

Cố Vân Tĩnh như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Chẳng lẽ cô ta thật sự sắp bị Thư Du kiện sao?

Nếu bị kiện mà còn thua kiện, sau này cô ta làm sao có thể ngẩng mặt lên ở trường?

Thậm chí chuyện này còn có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc và tương lai của cô ta.

Tạ Mộng Nghiên khuyên nhủ:

“Cậu vốn không nên đăng mấy thứ đó lên diễn đàn trường. Thư Du rất dễ tra ra là do cậu làm.”

Cố Vân Tĩnh nghiến răng nghiến lợi.

Đúng vậy!

Đáng lẽ cô ta không nên đăng lên diễn đàn trường!

Cô ta nên đăng lên những nền tảng mạng xã hội lớn, phơi bày sạch sẽ tất cả những trò bẩn thỉu của Thư Du mới đúng!

Nhưng lúc này…

Cho tiền cô ta cũng chẳng dám làm thế nữa!

Tạ Mộng Nghiên tiếp tục khuyên:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Hay là cậu cứ xin lỗi Thư Du trước đi. Chỉ cần cô ta chịu bỏ qua thì mọi chuyện đều dễ giải quyết.”

Cố Vân Tĩnh nuốt cục tức vào bụng, nghiến răng gõ phím.

[Cố Vân Tĩnh]: Tôi xin lỗi cậu là được rồi chứ gì?

[Tiểu Ngư Du Du] : Không được.

[Cố Vân Tĩnh]: Thế cậu còn muốn tôi làm gì nữa?!

[Tiểu Ngư Du Du] : Xóa bài, đồng thời đăng một bài công khai xin lỗi bằng tên thật.

[Tiểu Ngư Du Du] : Ngoài ra, hành vi của cậu đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình thường của tôi, khiến tinh thần vốn đã mỏng manh của tôi phải chịu tổn thương nặng nề. Cậu còn phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi!

[Cố Vân Tĩnh]: Cậu đừng có mà quá đáng!

Làm như vậy thì khác nào bắt cô ta tự tay đập nát mặt mũi của chính mình?!

[Tiểu Ngư Du Du] : Tôi không hề quá đáng.

[Tiểu Ngư Du Du] : Dựa vào đâu mà kẻ gây hại lại dám chỉ trích nạn nhân là người quá đáng?

[Tiểu Ngư Du Du] : Nếu cậu không chịu dùng tên thật xin lỗi và bồi thường tổn thất tinh thần, tôi chỉ còn cách đ.â.m đơn kiện thôi.

[Cố Vân Tĩnh]: Được! Tôi sẽ dùng tên thật xin lỗi!

[Tiểu Ngư Du Du] : Viết xong nội dung xin lỗi thì gửi qua cho tôi duyệt trước. Tôi đồng ý rồi cậu mới được đăng.

Tạ Mộng Nghiên đứng bên cạnh nhìn Cố Vân Tĩnh ngậm đắng nuốt cay viết thư xin lỗi.

Cuối cùng, cô ta vẫn không nhịn được mà lên tiếng:

“Sao Thư Du có thể làm như vậy cơ chứ? Dù gì cũng là bạn học, trước đây còn từng ở chung ký túc xá. Cô ta không thể giơ cao đ.á.n.h khẽ một lần sao?”

Gương mặt Cố Vân Tĩnh vặn vẹo, lộ rõ vẻ dữ tợn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cô ta chẳng qua chỉ là nhờ bám được vào Tư Dĩ Hành thôi!”

Cô ta càng nói càng tức, nghiến răng hằn học:

“Mộng Nghiên, sau này chờ cậu ở bên Tư Dĩ Hành rồi, nhất định phải cho Thư Du một bài học nhớ đời!”

Tạ Mộng Nghiên nghe vậy liền im lặng.

Cố Vân Tĩnh cố tình không ghi tên Thư Du vào bài đăng xin lỗi.

Cô ta chẳng muốn bất kỳ ai biết mình lại phải cúi đầu xin lỗi một kẻ mờ nhạt như Thư Du, nên trong bài viết chỉ ghi chung chung là xin lỗi bạn gái của Tư Dĩ Hành.

Thư Du kiểm tra một lượt, thấy không có tên mình thì vô cùng hài lòng.

Cô chẳng ham hố gì chuyện bị mọi người vây quanh hỏi han, soi mói.

Cố Vân Tĩnh gây ra họa thì cứ để một mình cái tên Cố Vân Tĩnh bị đóng đinh trên cột sỉ nhục là được rồi.

Bài đăng xin lỗi của Cố Vân Tĩnh vừa xuất hiện trên diễn đàn, lập tức gây xôn xao dư luận.

Tư Dĩ Hành vốn đã là nhân vật có tầm ảnh hưởng trong trường, nghiễm nhiên mang sẵn sức hút truyền thông. Chẳng mất bao lâu, tin tức Cố Vân Tĩnh vu khống bạn gái của Tư Dĩ Hành đã lan truyền khắp nơi.

Bên dưới bài đăng xin lỗi, không ít người bắt đầu hăng hái “đẩy thuyền”:

Tầng 19: Tư Dĩ Hành thế này có được tính là bá đạo bảo vệ nóc nhà không nhỉ?

Tầng 26: Ngọt sâu răng luôn rồi! Rốt cuộc bạn gái Tư Dĩ Hành là ai thế? Tò mò c.h.ế.t đi được!

Tầng 28: Chắc chắn là thủ đoạn sấm sét của Tư Dĩ Hành ép đối phương phải cúi đầu xin lỗi rồi.

Bài viết nhanh ch.óng thu hút thêm hàng trăm lượt bình luận.

Thế rồi, một phản hồi bất ngờ xuất hiện, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người.

Tư Dĩ Hành (Tầng 190): Bạn gái tôi có đủ năng lực tự bảo vệ bản thân. Cô ấy đã tự mình giải quyết ổn thỏa chuyện này. Đây là lời xin lỗi do chính cô ấy tự giành lấy.

Tầng 198: Ơ sao lại càng ngọt hơn thế này! Kiểu cảm giác “Nóc nhà là điểm yếu của tôi, nhưng nóc nhà nhà tôi cũng chẳng phải dạng vừa đâu” ấy!

Tầng 212: Còn đặc biệt lên tiếng giải thích nữa chứ! Tư Dĩ Hành, anh đừng có si tình quá mức thế chứ!

Tầng 218: Rốt cuộc là ai đã khiến cao lãnh chi hoa Tư Dĩ Hành phải cúi đầu vậy? Chắc chắn phải vừa xinh đẹp vừa tài hoa lắm! Muốn biết danh tính bạn gái anh ấy quá đi mất!

Tư Dĩ Hành không tài nào hiểu nổi tại sao đám người này cứ một mực khẳng định anh yêu Thư Du đến c.h.ế.t đi sống lại.

Anh đọc lại bài đăng xin lỗi một lần nữa.

Từ đầu đến cuối quả thực không hề có tên cô.

Tư Dĩ Hành hạ mắt, cảm xúc nơi đáy mắt sâu thẳm đến mức khó lòng đoán được.

Trong khi đó, sự việc được giải quyết gọn gàng, Thư Du lại còn ôm trọn khoản tiền bồi thường từ Cố Vân Tĩnh, tâm trạng tốt đến mức gần như bay lên tận mây xanh.

Cô nghĩ lần này Cố Vân Tĩnh chắc chẳng dại gì mà tiếp tục kiếm chuyện với mình nữa.

Đã bị chảy m.á.u túi tiền thì ít nhiều cũng phải biết điều mà thu mình lại chứ.

Thư Du ôm Quýt nhỏ trong lòng, vừa chải lông cho nó vừa nghêu ngao hát lệch tông:

“Quýt nhỏ ơi, mẹ giỏi lắm đúng không nào?”

Quýt nhỏ l.i.ế.m l.i.ế.m chiếc móng vuốt nhỏ xíu của mình, rồi “meo meo” mấy tiếng, trông chẳng khác nào đang nhiệt tình hùa theo lời cô.

Đúng lúc ấy, điện thoại đột nhiên vang lên.

Thư Du mở máy, phát hiện tin nhắn của Thẩm Thanh Hãn gửi tới.

[Thẩm Thanh Hãn]: Thế nào rồi? Tư Dĩ Hành kiện cô chưa? Có cần tôi tìm luật sư cho không?

Vừa nhìn thấy cái tên Thẩm Thanh Hãn, Thư Du đã thấy bực mình.

Cái tên ngốc chuyên truyền tin nhảm này suýt chút nữa đã dắt cô xuống hố rồi!

Không kìm được cơn giận, Thư Du lập tức nhắn tin mắng Thẩm Thanh Hãn xối xả.

[Tiểu Ngư Du Du] : Thẩm Thanh Hãn, cái đồ ngốc nhà anh! Anh suýt chút nữa là hại c.h.ế.t tôi rồi đấy!

[Tiểu Ngư Du Du] : Đúng là làm cái gì cũng không xong! Sao trong đầu anh lúc nào cũng toàn mấy cái ý tưởng tồi tệ thế hả?!

Thẩm Thanh Hãn đúng là sao quả tạ của cô mà!

Nếu không phải tại anh ta bày trò hủ bại, đòi tìm nguyên chủ làm “vật đối chứng” cho nữ chính, thì cô làm sao vừa xuyên qua đã phải gánh khoản nợ 150 vạn với Tư Dĩ Hành chứ?

Vừa rồi anh ta còn suýt khiến cô trượt vỏ chuối, quỳ rạp xuống trước mặt Tư Dĩ Hành, làm cô suýt nữa không chịu nổi mà tự thú chuyện mình lừa tiền anh.

[Tiểu Ngư Du Du] : Đồ ngốc!

Thẩm Thanh Hãn bị mắng đến mức ngơ ngác.

Nhưng chẳng hiểu sao, nghe giọng điệu mắng mỏ của Thư Du, anh ta lại cảm thấy…

Hình như cũng khá êm tai.

[Thẩm Thanh Hãn]: Được rồi, tôi là đồ ngốc.

[Thẩm Thanh Hãn]: Sao không mắng tiếp đi?

Thư Du: “?”

Thư Du ngơ ngác.

Thẩm Thanh Hãn bị thèm mắng đấy à?

Cô không mắng nữa, anh ta còn thấy khó chịu chắc?

Thiết Đản phức tạp lên tiếng:

[Du Bảo, đừng mắng anh ta nữa. Tôi sợ cậu càng mắng, anh ta lại càng sướng rên lên đấy.]

Đôi mắt trong veo xinh đẹp của Thư Du lập tức mở to, tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Biến thái thật sự luôn đấy…”

Thiết Đản: [Du Bảo, Tư Dĩ Hành lại gửi lì xì cho cậu kìa.]

Thư Du lập tức mở hộp thoại với Tư Dĩ Hành.

Cô bấm nhận lì xì.

Quả nhiên…

Lại là một lì xì mệnh giá một tệ.

[ATM]: Em không muốn công khai quan hệ với anh à? Không muốn người khác biết mối quan hệ giữa em và anh sao?