Xuyên Sách Thành Mẹ Kế Nhà Giàu Nhưng Lại Làm Chủ Nhiệm Giáo Dục

Chương 45

Kim Nhiễm lập tức cười rộ lên, mặc dù bánh quy này không phải cô làm, nhưng là cô cùng đầu bếp đặt hàng! Cô hào phóng vẫy tay: "Nếu anh thích, hộp này cho anh đấy!"

 

"Không cần." Giang Minh Thoa lấy ra ba miếng từ trong hộp, đẩy phần còn lại về, "Tôi ăn nhiêu đây là đủ rồi."

 

Trường Trung học Văn Thừa là trường cấp ba tốt nhất trong thành phố. Mấy năm trước để chạy theo tỷ lệ đỗ đại học, lịch học được sắp xếp từ sáng đến tối. Mấy năm nay đã có cải thiện, tăng thêm nhiều tiết học âm nhạc, thể dục, mỹ thuật.

 

Ví dụ như giờ tự học buổi sáng, học sinh có thể lựa chọn đọc sách, cũng có thể làm việc khác, miễn là không ảnh hưởng đến bạn học bên cạnh.

 

Đối với Giang Hứa Lê và mấy người bạn, tự nhiên là lựa chọn trốn học ngủ, hoặc ra sân thể d.ụ.c chơi bóng.

 

Nhưng sáng nay, khi Trần Huấn Lương ngáp liên tục đi vào lớp từ cửa sau, một cái liếc mắt đã thấy Giang Hứa Lê đang ngoan ngoãn ngồi ở vị trí của mình.

 

"Trời đất, Lê ca cậu mộng du à? Đến sớm thế!"

 

Cậu ta vẻ mặt nghi hoặc ngồi vào vị trí, rồi quay đầu nói chuyện, lớp trưởng bàn trên ho khan vài tiếng cũng làm ngơ: "Uông Văn lớp bốn hẹn chúng ta chơi bóng rổ, ở sân thể d.ụ.c phía tây, khi nào qua đó?"

 

Giang Hứa Lê mặt không biểu cảm: "Ồ, không đi."

 

Không chỉ vậy, cậu còn dịch người sang bên phải một chút, có chút ghét bỏ: "Đừng che ánh sáng."

 

Trần Huấn Lương ngơ ngác, không nhịn được trầm tư suy nghĩ: "Tại sao không đi? Chẳng lẽ hôm nay chúng ta có việc gì khác à? Sao tớ hoàn toàn không nhớ gì cả."

 

"Không có việc gì khác."

 

"A? Vậy tại sao không đi?"

 

"Không đi thì không đi, đâu ra lắm tại sao thế."

 

Giang Hứa Lê bực bội nhíu mày, có thể nói là ăn của người ta thì phải nể nang?

 

Lúc này tâm trạng cậu chính là khó chịu, rất khó chịu.

 

Bánh quy đúng là rất ngon, đặc biệt là khi đói, ăn vài cái là no bụng, dễ ăn hơn bánh mì.

 

Nhưng lúc ăn thì sướng, đến trường rồi, Giang Hứa Lê mới muộn màng cảm thấy hối hận.

 

Cậu trước nay muốn làm gì thì làm, ngay cả giáo viên cũng không quản được, ba cậu thì hoàn toàn không quan tâm. Bây giờ lại bị Kim Nhiễm dùng vài chiếc bánh quy nhỏ ép ngồi trong lớp — mặc dù cậu vốn dĩ cũng không định trốn học, nhưng tự nguyện ở lại và bị động ở lại vẫn có sự khác biệt.

 

Tâm trạng không tốt, nhìn ai cũng khó chịu: "Cậu có thể có chút đầu óc được không, sắp thi cuối kỳ rồi, muốn tiếp tục đứng nhất từ dưới lên rồi lưu ban à."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.

Trần Huấn Lương vô cớ bị mắng, oan hơn cả Đậu Nga, lại còn bị anh em nói không có đầu óc, lửa giận cũng bùng lên: "Không phải, tớ chỉ hỏi một chút thôi mà, có đến mức phải nổi nóng như vậy không? Thích thì đi, tớ tự đi!"

 

Cậu ta còn tưởng Lê ca vì chuyện gia đình mà phiền lòng, tốt bụng rủ cậu ta đi chơi bóng thư giãn, bây giờ xem ra không cần thiết.

 

Ôm tâm trạng kiêu ngạo, Trần Huấn Lương chạy ra sân thể d.ụ.c chơi một trận trời đất mù mịt, đợi đến khi chuông vào tiết học đầu tiên vang lên nửa ngày, cậu ta mới không vội không chậm mà quay về.

 

Qua cửa sổ, giọng nói trong trẻo như tiếng nhạc cụ từ từ vang ra.

 

"Bài này vận dụng hình học không gian và hình học giải tích, chúng ta có thể tiếp cận từ những góc độ này..."

 

Trần Huấn Lương đẩy cửa sau, lén lút lẻn vào lớp, định im lặng về chỗ ngồi của mình, đột nhiên không cẩn thận nhìn thấy người phụ nữ trên bục giảng.

 

Sau đó, suýt nữa một tiếng "mẹ kế" buột ra khỏi miệng.

 

Không đúng, là mẹ kế của Lê ca!

 

Kim Nhiễm nghe thấy động tĩnh, nhìn qua, liền thấy người bạn ngốc nghếch của con riêng đang đứng giữa lối đi, bên cạnh là Giang Hứa Lê không nỡ nhìn thẳng.

 

Cô nhướn mày: "Không tệ, còn nhớ đến lớp học."

 

Sắc mặt Trần Huấn Lương lập tức đỏ bừng.

 

Lúc này cậu ta cuối cùng cũng hiểu tại sao Lê ca lại nổi cáu, ai mà có mẹ kế chạy đến làm giáo viên cho mình cũng sẽ không vui.

 

Trong lòng hối hận vô cùng, nhưng thực tế một câu cũng không nói nên lời. Thấy dáng vẻ này của cậu ta, Kim Nhiễm cũng không làm khó nhiều, bảo cậu ta về chỗ.

 

Chỉ là cô lại giảng lại kiến thức vừa rồi một lần nữa, và đốc thúc một vài học sinh "chưa hiểu" ghi chép vào vở.

 

Trí nhớ tốt không bằng nét mực mờ, cô không có cách nào trong thời gian có hạn làm cho tất cả mọi người đều hiểu, chỉ có thể cố gắng để họ hiểu sau giờ học.

 

Trần Huấn Lương nhân lúc người trên bục giảng không chú ý, nhanh chóng quay đầu lại liếc nhìn Giang Hứa Lê một cái đầy thông cảm.

 

Giang Hứa Lê: "..."

 

Thực tế, cậu cũng không "thảm" như Trần Huấn Lương tưởng tượng.

 

Từ khoảnh khắc xuất hiện trong lớp học 10A3, Kim Nhiễm đã chiếm được sự kinh ngạc và hoan nghênh của hầu hết học sinh, trừ Giang Hứa Lê.

 

Nguyên nhân không gì khác, cô quá xinh đẹp, xinh đẹp đến mức chỉ cần có cô xuất hiện, mọi người sẽ không nhìn thấy ai khác.

 

Tính cách cũng cởi mở lạc quan, cử chỉ tự nhiên phóng khoáng, bằng vài câu đùa trên mạng, cô đã dễ dàng xóa bỏ khoảng cách với học sinh.

 

Nhưng Kim Nhiễm không phải lúc nào cũng khoan dung, thấy có học sinh quên mình vỗ bàn, cô sẽ lập tức nghiêm khắc ngăn lại, và nói cho đối phương biết hành vi này sẽ ảnh hưởng đến người khác.

 

Công bằng mà nói, ngay cả Giang Hứa Lê cũng không tìm ra được điểm nào không tốt ở cô.

 

Lớp học của cô tràn đầy sức sống và sự sôi nổi, không khí nhẹ nhàng vui vẻ. Cậu thấy mấy bạn thường ngày không nghe giảng cũng đều dỏng tai lên bị thu hút, rồi có lúc đột nhiên phản ứng lại, trên mặt lộ ra vẻ ảo não.

 

Sao lại không kiểm soát được mà nghe giảng thế này?

 

Thậm chí, Kim Nhiễm còn ghi nhớ rất kỹ quy tắc "người dưng" mà cậu đã nói.

 

Để tránh hiềm nghi, cô không một lần nào nhìn về phía cậu...

 

Tâm trạng có chút phức tạp.

 

Ngón tay không cẩn thận sờ đến hộp sắt trong cặp sách, cảm giác lành lạnh. Giang Hứa Lê lạnh lùng thu tay lại, trong đầu dường như vẫn còn nghe thấy tiếng cười của cô khi hỏi mình.

 

Các bạn học khác trong lớp cũng nghe giảng rất nghiêm túc.

 

Có thể đỗ vào Văn Thừa, dù bây giờ thành tích thế nào, trước đây ở trường cũ đều là những người xuất sắc. Kim Nhiễm giảng bài rất có hệ thống, còn giỏi giải bài từ góc nhìn của học sinh yếu, phân tích kiến thức rất chi tiết. Những học sinh vốn thông minh này, tự nhiên nghe một lần là hiểu.