Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Chương 79

Vệ Ly Mặc tâm tình không hiểu sao lại vui vẻ hẳn lên, cũng chỉ có Hi Quý Nhân mới dám làm vậy trước mặt hắn!

Tiêu Uyển Từ trong lòng vừa thấp thỏm vừa căng thẳng, chỉ sợ Vệ Ly Mặc mà nổi giận, sẽ thẳng tay ném nàng từ trên ngự liễn xuống! Đau lắm đó! Nghĩ đến thôi cũng đủ khiến nàng run sợ.

Nàng chờ hồi lâu, lại chẳng thấy Cẩu Hoàng Đế có bất cứ phản ứng gì, trong lòng liền bắt đầu suy nghĩ miên man—rốt cuộc Hoàng Thượng là đang giận hay không giận đây?

Không yên tâm, Tiêu Uyển Từ khẽ xoay đầu, đôi mắt len lén mở một khe nhỏ, muốn trộm nhìn xem biểu tình của Vệ Ly Mặc thế nào.

Không ngờ, vừa nhìn liền chạm phải ánh mắt thâm thúy của Cẩu Hoàng Đế, hắn đang cúi đầu, cười như không cười nhìn nàng!

Tiêu Uyển Từ: ...

Ta má ơi! Hoàng Thượng cười cái kiểu gì mà quỷ dị thế này!

Tiêu Uyển Từ hoảng hồn, vội vàng nhắm chặt hai mắt lại, miệng thì lẩm bẩm: "Ta cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không thấy..."

Thật sự cái gì cũng không thấy! Khóe mắt nàng giật giật, khóc không ra nước mắt.

Vệ Ly Mặc bị bộ dạng khôi hài này của Hi Quý Nhân chọc cười đến mức suýt không nhịn được. Cái đồ nghịch ngợm này! Không phải nên xin tha trước sao?

"Haha..."

Tiếng cười sảng khoái của Hoàng Đế vang vọng khắp con đường tiến cung, làm tiểu thái giám đang nâng kiệu phía sau thiếu chút nữa đánh rơi côn chống trên vai. Thậm chí, cả ngự liễn cũng theo đó mà rung nhẹ mấy lần.

Hoàng Thượng ơi, ngài có thể đừng cười khoa trương như vậy được không?!

Thực tế, trên ngự liễn lúc này chỉ có hai người: Hoàng Thượng và Hi Quý Nhân. Mà Hi Quý Nhân thì hôn mê, nói cách khác, bọn họ chỉ nghe thấy một mình Hoàng Thượng đột nhiên bật cười lớn. Tình huống này thật sự làm người ta không kịp đề phòng!

Lẽ nào... đầu óc Hoàng Thượng có vấn đề sao?!

Nhưng ý nghĩ này chỉ có thể giữ trong lòng, ai dám nói ra, đó chính là tự tìm đường c.h.ế.t!

Cười xong, Vệ Ly Mặc cũng cảm thấy hơi xấu hổ, vội ho nhẹ hai tiếng để che giấu, trầm giọng nói: "Hảo hảo nâng kiệu đi."

Tiểu thái giám nâng kiệu liền giật mình, biết Hoàng Thượng bất mãn với hành động của bọn họ ban nãy.

Tiêu Uyển Từ cũng bị tiếng cười này làm cho không hiểu gì, chỉ có thể nhắm mắt tiếp tục giả vờ bất tỉnh, xem như cái gì cũng chưa nghe thấy.

Ngự liễn rất nhanh đã đến trước Cẩm Hoa Điện của Ngọc Phù Cung. Hi Quý Nhân còn đang giả vờ bất tỉnh, Vệ Ly Mặc liền làm người tốt làm cho trót, ôm nàng ngang eo, đích thân đưa vào nội điện.

Tề Vũ đang ở cửa vừa thấy Hoàng Thượng ôm tiểu chủ của mình trở về, nếu không phải vì Hoàng Thượng đang ở đây, nàng sợ rằng đã đau lòng khóc òa lên mất.

Tiểu chủ của nàng rốt cuộc đã chịu bao nhiêu ủy khuất trong Nghi Xuân Cung, mới có thể hôn mê đến mức này chứ!

Vệ Ly Mặc ôm Tiêu Uyển Từ vào nội điện, Tề Vũ liền vội vàng tiến lên giúp hắn vén màn lụa, treo lên gọn gàng.

Đặt Tiêu Uyển Từ nhẹ nhàng lên giường xong, Vệ Ly Mặc cũng thuận thế ngồi xuống bên mép giường, buồn cười nhìn Hi Quý Nhân, muốn xem xem nàng có thể tiếp tục giả vờ tới khi nào.

Chờ một lát, Hi Quý Nhân vẫn tiếp tục nằm yên bất động.

Vệ Ly Mặc: ... Cái Hi Quý Nhân này, nàng ta giả vờ ngất đến nghiện rồi à?!

"Ái phi, nàng tính khi nào mới tỉnh đây?" Vệ Ly Mặc cố ý trêu chọc, giọng điệu mang theo ý cười."Hay là chờ đến lúc ái phi tỉnh, trẫm lại đến vấn an nàng lần nữa?"

Tiêu Uyển Từ biết mình không thể tiếp tục diễn trò được nữa, đành chậm rãi mở mắt, xấu hổ sờ sờ chóp mũi nhỏ, cười ngượng ngùng: "Hoàng Thượng vẫn còn ở đây sao? Tần thiếp còn tưởng rằng Hoàng Thượng đã đi rồi."

Tề Vũ ở bên cạnh nhìn mà suýt ngã ngửa—hóa ra tiểu chủ của nàng đang giả vờ thật sao?!

Nhìn thấy tiểu chủ không có gì đáng ngại, Tề Vũ thức thời lui ra ngoài.

Vệ Ly Mặc khẽ cười, giơ tay phải lên, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi mà Tiêu Uyển Từ vừa chạm qua, ánh mắt tràn đầy ý cười cưng chiều: "Trẫm còn tưởng ái phi định tiếp tục giả bộ nữa cơ đấy."

Tiêu Uyển Từ nhanh chóng ngồi dậy, ôm lấy cánh tay Vệ Ly Mặc, bắt đầu làm nũng: "Ai nha, Hoàng Thượng là tốt nhất, tha thứ cho tần thiếp lần này đi mà!"

Nàng giả vờ ngất để hố Khang Phi, đúng là có chút không phải, nhưng chuyện này cũng có nguyên nhân mà, có đúng không?!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn