Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Chương 62

Phượng Nghi Cung.

Hoa Ma Ma vẻ mặt phẫn nộ, trừng mắt Thanh Trúc, giọng điệu đầy bất mãn.

"Ta đã dặn dò ngươi thế nào, ngàn lần dặn, vạn lần dặn, bảo ngươi tuyệt đối không được nói chuyện này cho Nương nương. Khi đó ngươi đã đáp ứng ta thế nào? Hừ, vậy mà xoay người một cái liền tự ý làm chủ, báo chuyện cho Nương nương. Thanh Trúc, ngươi rốt cuộc nghĩ gì vậy hả?"

Thanh Trúc dạo gần đây càng lúc càng có chủ kiến, đến cả lời nàng nói cũng bắt đầu bằng mặt không bằng lòng rồi.

Nhưng Thanh Trúc căn bản không hề thấy mình sai, nàng hừ nhẹ, bình tĩnh biện giải: "Ma Ma, hiện giờ Hiền Phi cùng Khang Phi đang rải lời đồn khắp hậu cung, bất lợi cho Nương nương. Mà hôm rằm Hoàng thượng lại nghỉ tại khuynh nhan điện của Ý Tần, sự tình đã vượt khỏi tầm kiểm soát, chúng ta hoàn toàn không thể ngăn chặn. Không báo cho Nương nương thì phải làm thế nào? Ma Ma, người có cách nào giải quyết không?"

Thanh Trúc cảm thấy bản thân không hề làm sai, hơn nữa cũng không tán thành cách làm của Hoa Ma Ma. Nàng và Hoa Ma Ma đều chỉ là nô tỳ của Hoàng hậu, vậy mà Hoa Ma Ma cứ tự tiện làm chủ, che giấu tin tức, khiến sự tình vượt quá tầm kiểm soát.

Giờ đây, chuyện này đã không còn nằm trong phạm vi một đám nô tỳ như các nàng có thể xử lý. Từ Thọ Cung và Càn Nguyên Cung đều án binh bất động, trong khi lời đồn đã bay đầy trời, nếu nhà mình Nương nương không ra mặt nghĩ cách ngăn chặn, để lời đồn truyền ra ngoài cung, đến lúc đó Nương nương còn có đường nào xoay sở? Chờ đến khi sự đã rồi mới lo nghĩ cách cứu vãn, thì chẳng phải đã quá muộn hay sao?

Hạ Hoàng Hậu tóc dài rối tung, căn bản không quan tâm đến hai người phía dưới đang tranh cãi. Bà ta nổi giận đùng đùng, tức tối chửi rủa Hiền Phi:

"Triệu Như Ý, tiện nhân này! Tiện nhân! Nàng ta dám! Mới chưởng quản cung vụ hai ngày, đã dám giở trò hãm hại Bổn cung. Hiện tại Bổn cung vẫn là Đại Cảnh Hoàng Hậu!"

Tiếp đó, dường như chợt nghĩ ra điều gì, Hạ Hoàng Hậu lập tức bật khóc, giọng nghẹn ngào lẩm bẩm:

"Hoàng thượng... Hoàng thượng... Ngài làm sao có thể đối xử với thần thiếp như vậy..."

"Ý Tần! Ý Tần! Cũng là tiện nhân!" Bà ta hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ngày tuyển tú năm đó, bà ta cũng đã tận mắt thấy Ý Tần. Dung nhan thanh lãnh tuyệt mỹ, giống như một đóa tuyết liên cao ngạo, là loại nữ nhân mà nam nhân nhìn thấy thì không thể dời mắt.

Mà Hoàng thượng cao quý như vậy, hôm đó chẳng phải cũng bị Ý Tần mê hoặc đến ngây người đó sao!

Hoàng thượng tưởng rằng mình giấu rất giỏi, nhưng ngay khoảnh khắc Ý Tần ngẩng đầu, ánh mắt kinh diễm của Hoàng thượng, làm sao có thể che giấu được?

Quả nhiên, sau khi Ý Tần nhập cung, liên tiếp thị tẩm bốn đêm liền. Chuyện này còn chưa tính, nay Hoàng thượng còn gạt bỏ quy củ hậu cung, chiêu Ý Tần thị tẩm ngay vào ngày vốn thuộc về Hoàng hậu!

Ý Tần, Ý Tần! Nhìn dáng vẻ cao quý thanh lãnh, không ngờ cũng chỉ là một hồ mị tử mà thôi!

Vậy còn Hoàng thượng? Ngài để một Hoàng hậu chính thống như ta vào đâu? Để ta sau này ở hậu cung làm sao mà tự xử?

Hoa Ma Ma thấy Hoàng hậu như vậy, nào còn tâm trí tranh cãi với Thanh Trúc, vội vàng tiến lên ngồi cạnh Hoàng hậu, thấp giọng khuyên nhủ:

"Nương nương, nương nương! Sẽ có biện pháp, nhất định sẽ có biện pháp mà."

Nhìn thấy bộ dáng bi thương của Hoàng hậu, trong lòng Hoa Ma Ma càng thêm căm tức Thanh Trúc, hận không thể trách mắng nàng ta một trận vì đã báo chuyện này.

"Nương nương, nương nương! Hoàng thượng có phải hay không muốn phế bỏ Bổn cung Hoàng hậu chi vị?"

Bà ta run rẩy nói tiếp, giọng nghẹn ngào:

"Bổn cung chẳng còn gì nữa, chỉ còn lại vị trí Hoàng hậu này. Nếu Hoàng thượng thật sự muốn phế bỏ Bổn cung, vậy khác nào muốn mạng của Bổn cung? Còn không bằng c.h.ế.t cho sạch sẽ, ít ra còn có thể dùng thân phận Hoàng hậu mà nhập lăng tẩm."

"Sẽ không! Nhất định sẽ không! Nương nương là người năm đó Tiên Đế tự tay chỉ định làm Thái Tử Phi cho Hoàng thượng, không phải Hoàng thượng muốn phế là có thể phế bỏ! Người đầu tiên không đồng ý, chính là Thái Hậu nương nương!" Hoa Ma Ma trấn an, nói đến Tạ Thái Hậu, ánh mắt bà ta liền sáng lên, lập tức kích động nắm lấy tay Hạ Hoàng Hậu:

"Đúng vậy! Thái Hậu nương nương! Lão nô sẽ lập tức đến Từ Thọ Cung cầu xin Thái Hậu nương nương!"

Hạ Hoàng Hậu nghe vậy, cũng như nhìn thấy ánh sáng giữa đêm đen, vội vàng nói:

"Không! Ma Ma, Bổn cung phải tự mình đi Từ Thọ Cung! Chỉ có như vậy, mới thể hiện được thành ý."

Hoa Ma Ma hiển nhiên không đồng tình, lo lắng nói:

"Nương nương, thân thể ngài vẫn chưa khỏe, hiện tại không nên ra ngoài. Vẫn là để lão nô thay ngài đi thì hơn!"

Thân thể của Hoàng hậu lúc này thực sự không chịu nổi nữa.

Nhưng Hạ Hoàng Hậu một mực cự tuyệt:

"Không được! Ma Ma, lần này ngươi không thể thay thế Bổn cung! Nếu Hoàng thượng thật sự muốn phế Bổn cung, ngươi cho rằng mạng Bổn cung vẫn còn sao? Cái bệnh này có đáng gì? Nếu Bổn cung mất đi Hoàng hậu chi vị, Hiền Phi, Khang Phi, Mạnh Thục Nghi... tất cả bọn họ đều sẽ khiến Bổn cung sống không bằng c.h.ế.t!"

Nhiều năm qua, bà ta đã làm không ít chuyện thủ đoạn tàn nhẫn. Đợt trước Hoàng thượng thanh trừng hậu cung, đã đào ra không ít gốc gác của bà ta, tuy không có chứng cứ thực chất, nhưng nếu Hoàng thượng quyết tâm phế bỏ bà ta, vẫn có thể tìm một cái cớ khác.

Cho nên, bà ta nhất định phải tự mình đến Từ Thọ Cung, cầu xin Thái Hậu, để Hoàng thượng từ bỏ ý định phế hậu!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn