Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Chương 249

Hạ Hoàng Hậu nhìn Hi Quý Tần trước mặt mà trong lòng tràn đầy phiền muộn.

Cái này Hi Quý Tần thật đúng là biết nhặt chỗ mà thêm thịt! Nên lồi thì lồi, nên lõm thì lõm, khiến nàng tức giận đến nghiến răng ken két.

Gương mặt kia, da thịt kia, rõ ràng là càng ngày càng quyến rũ! Trách sao mới ra tháng mà đã có thể câu dẫn Hoàng Thượng chạy đến Ngọc Phù Cung. Mà thực ra, từ lúc nàng còn đang ở cữ, Hoàng Thượng đã ba ngày hai lượt đến rồi.

Không chỉ có Hạ Hoàng Hậu nghĩ như vậy, mà hơn phân nửa phi tần trong điện, khi nhìn thấy làn da trắng nõn căng mịn kia, trong lòng cũng dâng lên một trận ghen ghét.

Ai bảo hậu cung là chốn tranh đấu, ai được sủng ái thì người khác sẽ bị chặn đường. Hôm nay là Hi Quý Tần, ngày mai có thể là một người khác, nhưng điều đó không có nghĩa là các nàng có thể dễ dàng bỏ qua!

Dù hiểu rõ đạo lý đó, nhưng trong lòng lại không thể không sinh đố kỵ.

Hạ Hoàng Hậu cố gắng duy trì dáng vẻ đoan trang, làm bộ quan tâm hỏi:

"Hi Quý Tần, thân thể sau khi ở cữ đã khôi phục thế nào rồi? Không để lại bệnh hậu sản gì chứ?"

Tiêu Uyển Từ thầm cười nhạt trong lòng. Hạ Hoàng Hậu còn giả bộ quan tâm nàng ư? Nàng còn không biết, trong lòng người ta sớm đã mong nàng ở cữ xong thì để lại bệnh gì đó rồi!

Nhưng ngoài mặt, nàng vẫn cười nhàn nhạt đáp:

"Đa tạ Hoàng Hậu Nương Nương quan tâm, thân thể thần thiếp khôi phục rất tốt. Trước kia có chút bệnh vặt, cũng nhờ lần này được điều dưỡng kỹ lưỡng mà khỏi hẳn."

Những phi tần còn lại vừa nghe xong, ánh mắt càng thêm đố kỵ.

Lại có thể như vậy sao?

Hi Quý Tần đây là đi kiểu vận cứt chó gì thế này! Rõ ràng trong thời gian nàng ở cữ, hậu cung truyền ra bao nhiêu lời đồn ác độc về nàng và Tam Hoàng Tử, vậy mà nàng chẳng những không bị ảnh hưởng, còn nuôi thân thể càng tốt hơn?!

Không thể tin nổi!

Các nàng không tin Hi Quý Tần có thể rộng lượng đến mức phớt lờ tất cả những lời đồn đó. Nhất là những lời nhắm vào Tam Hoàng Tử, dù thế nào cũng không thể không tức giận.

Một khi tức giận, sẽ làm tổn thương thân thể, đáng lẽ phải lưu lại di chứng chứ?

Thế mà Hi Quý Tần không chỉ không có bệnh hậu sản, mà còn tuyên bố rằng ngay cả bệnh vặt trước đây cũng được chữa khỏi luôn?

Các nàng nhìn nàng, sắc mặt trắng nõn, đôi má hồng nhuận, tinh thần phơi phới, một chút dấu hiệu của bệnh cũng không có!

Thật là kỳ quái!

Sắc mặt Hạ Hoàng Hậu có chút mất tự nhiên.

Nàng không thể tin nổi!

Lúc trước nàng bày mưu tính kế, bất luận là ở khía cạnh nào, đều là trăm hại mà không một lợi cho Hi Quý Tần. Dù sau cùng phát hiện là do Tần Dung Hoa gây nên, nhưng Hi Quý Tần ở trong tháng nghe được những tin tức đó, chẳng lẽ không sinh khí sao?

Nhưng bây giờ nhìn lại, nàng ta chẳng có chút dáng vẻ nào của người từng tức giận đến sinh bệnh cả!

Ngược lại, nàng ta còn càng ngày càng xinh đẹp!

Đây thật sự là quá ngoài dự liệu của Hạ Hoàng Hậu, làm nàng khó mà chấp nhận được!

Hạ Hoàng Hậu cố nén cảm xúc, dịu dàng nói:

"Vậy là tốt rồi. Hi Quý Tần có thể điều dưỡng tốt thân thể là chuyện đáng mừng. Nhưng nếu có chỗ nào không ổn, cũng không cần miễn cưỡng. Hậu cung còn có nhiều tỷ muội, chắc hẳn cũng có người sẵn lòng thay muội muội phân ưu."

Bề ngoài là quan tâm, nhưng ý tứ bên trong thì quá rõ ràng.

Không chỉ là nói Tiêu Uyển Từ vừa mãn tháng đã không đợi nổi mà kéo Hoàng Thượng đến Ngọc Phù Cung, mà còn là nhắc nhở nàng: Ngươi không thể một mình độc chiếm Hoàng Thượng!

Trong điện, các phi tần vừa nghe xong, trong lòng liền hả hê, nhìn Tiêu Uyển Từ với ánh mắt đầy vẻ chế giễu. Bọn họ đương nhiên vô cùng "nguyện ý" giúp Hi Quý Tần phân ưu!

Tiêu Uyển Từ bị Hạ Hoàng Hậu chặn họng không nhẹ.

Nàng hận không thể trực tiếp vung tay vả thẳng vào mặt kẻ nào đó!

Trong lòng nàng không chỉ muốn vạch một dấu gạch chéo to đùng lên tên Hạ Hoàng Hậu, mà còn lôi Vệ Ly Mặc ra mắng đến cả trăm lần.

Nếu không phải hắn cứ một hai đòi chạy đến Ngọc Phù Cung, nàng sao lại bị chính thất đại lão bà của hắn mỉa mai ngay trước mặt hậu cung như thế này?

Thiếu chút nữa là chỉ thẳng vào mặt nàng gọi nàng là hồ ly tinh mị chủ rồi!

Nàng thật sự còn oan hơn cả Đậu Nga!

Nàng đã cẩn thận thủ vững ranh giới cuối cùng, không cho ai đó vượt qua lôi trì nửa bước! Hai người chỉ đơn thuần nói chuyện chứ có làm gì đâu!

Vậy mà trong mắt đám người này, nàng lại thành ra hồng nhan họa thủy, câu dẫn đế vương không rời!

Lúc này, Tiêu Uyển Từ hận nhất chính là Vệ Ly Mặc!

Mọi chuyện đều do hắn mà ra!

Nhưng bây giờ không phải lúc để nàng nghĩ đến chuyện đó, mà là phải tìm cách đáp lời Hạ Hoàng Hậu.

Có điều, nhìn cách nói chuyện này, Hạ Hoàng Hậu rõ ràng không chỉ định nói một hai câu rồi thôi, mà là muốn đơn độc lôi nàng ra trước toàn bộ hậu cung mà xâu xé!

Hạ Hoàng Hậu, người đàn bà này đúng là hiểm độc!

Mà Tiêu Uyển Từ lại chẳng thể làm gì được, bởi vì lời nói của nàng ta nghe qua thì vô cùng dễ nghe, một bộ vì nàng mà suy nghĩ.

Kết quả là nàng không những không thể phản bác, mà còn phải cảm kích, còn phải bày ra vẻ khiêm tốn thụ giáo!

Thật sự quá đáng ghét!

Cái cảm giác này, đúng là không còn gì c.h.ế.t tiệt hơn!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn