Tôn Huy và Hàn Minh áp giải Tiểu Bình Tử đến Cung Chính Ti vào đêm khuya, vào đúng canh ba. Gần đây, Cung Chính Ti đã trở nên chật chội, bởi hai ngày trước Triệu Khánh bắt nhiều cung nhân đưa đến đây.
Những kẻ bị bắt tới đây chắc chắn phải chịu cực hình. Dù đã là canh ba nhưng vì sau khi bị tra tấn không được chữa trị kịp thời, nên khắp nơi trong Cung Chính Ti tràn ngập mùi máu tanh. Tiếng r*n r* của những người bị thương vang vọng, đôi khi còn có kẻ đau đớn quá mà bất chợt gào lên thảm thiết, khiến ai nghe thấy cũng phải lạnh sống lưng.
Vừa bị đưa vào, Tiểu Bình Tử chưa kịp làm gì đã sợ đến mức toàn thân run rẩy, răng va lập cập vào nhau. Trong lòng hắn, Cung Chính Ti chính là địa ngục trần gian, chỉ nghe tên đã kinh hãi, huống hồ bây giờ lại phải tự mình bước vào và chịu hình phạt. Từ lúc vừa tiến vào, hắn đã sợ mất mật.
Tối nay, người trực ban ở Cung Chính Ti là một thái giám họ Kiều, bên cạnh có thêm hai tiểu thái giám. Vừa thấy Tôn Huy và Hàn Minh bước vào, Kiều thái giám vội vàng đứng bật dậy, cười nịnh nọt.
"Ôi chao, gió nào đưa hai vị đại nhân Cấm Vệ quân đến đây vậy? Mau, mời ngồi, mời ngồi!" Những người của Cấm Vệ quân đều là khách hiếm có, đương nhiên phải tiếp đãi thật tốt.
Hai tiểu thái giám vội vàng chuyển đến hai chiếc ghế.
"Không cần, mới bắt được một người, tranh thủ thời gian thẩm vấn đi." Hàn Minh thản nhiên nói, Tôn Huy cũng chẳng có ý muốn ngồi.
Màn tra khảo này có thể kéo dài cả đêm. Tranh thủ thẩm vấn xong rồi giao nộp là có thể về nghỉ ngơi, may ra còn ngủ được một giấc.
"Tuân lệnh hai vị đại nhân."
Kiều thái giám liếc nhìn Tiểu Bình Tử bị áp giải tới, ánh mắt hơi động. Cánh tay của hắn trông rất bất thường, rõ ràng đã bị người ta tháo khớp.
Kiều thái giám thầm than thay cho số phận của tên thái giám nhỏ bé này, hắn còn chưa bị tra tấn mà đã bị hai vị đại nhân này bẻ gãy tay, thật đúng là xui xẻo.
"Hai vị đại nhân, người này bắt từ đâu vậy?" Kiều thái giám vừa sai hai tiểu thái giám đưa Tiểu Bình Tử vào phòng hình, vừa dò hỏi.
"Ngọc Phù Cung."
Kiều thái giám kinh ngạc, Ngọc Phù Cung ư? Đó chẳng phải là tẩm cung của Hi Quý Tần sao?
Hiện tại, những kẻ bị giam trong Cung Chính Ti đều là cung nhân có liên quan đến việc tung tin đồn thất thiệt về Hi Quý Tần, vì thế mới bị bắt vào đây. Nhưng để đến mức phiền đến Cấm Vệ quân phải đích thân bắt người trong cung, chuyện này e rằng không đơn giản.
"Tên tiểu thái giám này nửa đêm không ngủ, lại đi đào hố chôn đồ giả quỷ hù dọa người ta, bị bọn ta bắt ngay tại trận." Hàn Minh thản nhiên nói, dù gì thì lát nữa thẩm vấn cũng sẽ hỏi ra, nên nói trước cũng chẳng sao.
Rất nhanh, Tiểu Bình Tử đã bị trói chặt vào ghế tra tấn, chỉ chờ bị tra khảo. Nhưng còn chưa kịp động thủ, một mùi hôi thối đã xộc vào mũi.
Mấy người ở đây vội vàng bịt mũi. Được lắm, còn chưa bị tra tấn mà kẻ này đã sợ đến mức tiểu ra quần.
Có điều, Kiều thái giám lại vô cùng vui vẻ. Hắn thích nhất loại người sợ hãi đến mất cả tinh thần, như thế chỉ cần dọa dẫm vài câu là có thể khai sạch, đỡ mất công dụng hình.
Đáng tiếc, Tiểu Bình Tử lúc này dù chưa bị tra tấn cũng đã vô dụng. Ngay từ lúc bị Tôn Huy và Hàn Minh bắt ở Ngọc Phù Cung, hắn đã kinh hoàng đến mức thần trí mơ hồ. Nay bước chân vào Cung Chính Ti, nhìn thấy những cung nhân bị tra tấn, những hình cụ đáng sợ, tâm lý hắn hoàn toàn sụp đổ. Chỉ cần vừa bị đặt lên ghế hình, hắn đã khóc lóc cầu xin, liên tục khai ra tất cả.
Tôn Huy và Hàn Minh vô cùng hài lòng, xem ra màn uy h**p ở Ngọc Phù Cung đã phát huy tác dụng.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Bình Tử đã khai sạch mọi chuyện.
Trước khi đến làm nô tài ở Ngọc Phù Cung, hắn đã là tai mắt do Tần Dung Hoa mua chuộc. Khi Tú Nữ nhập cung, hắn bị phân vào hầu hạ Hi Quý Tần – khi ấy còn chưa được sủng ái, nên giá trị của hắn cũng không cao. Nhưng theo đà Hi Quý Tần ngày càng được Hoàng thượng yêu chiều, hắn bắt đầu có tác dụng.
Dù Hi Quý Tần không cần thái giám hầu hạ bên cạnh, nhưng hắn vẫn có thể nghe ngóng được một vài tin tức ngoài mặt. Chỉ cần mỗi lần báo tin cho Tần Dung Hoa, hắn sẽ nhận được năm mươi lượng bạc.
Có thể thấy, Tần Dung Hoa đối với người có giá trị thì vô cùng hào phóng.
Tiểu Bình Tử cũng rất hài lòng với công việc của mình, chỉ cần truyền vài tin tức nhỏ nhặt về Hi Quý Tần là có thể kiếm được một khoản lớn, không làm kẻ ngốc mới bỏ qua cơ hội này.
Lần này, Tần Dung Hoa sai hắn đến Ngọc Phù Cung giả quỷ dọa người, hắn cũng chẳng bận tâm. Dựa vào sự quen thuộc của hắn với nơi này, chỉ cần cẩn thận một chút, chắc chắn có thể hoàn thành nhiệm vụ, lại kiếm được một khoản lớn.
Hơn nữa, hắn còn có quan hệ tốt với Tiểu Đức Tử trong cung. Có chuyện gì, Tiểu Đức Tử đều sẽ báo tin cho hắn. Ví dụ như chuyện Tiểu Ngũ Tử và Tiểu Đức Tử canh gác ban đêm, chính là do Tiểu Đức Tử vô tình nói cho hắn biết khi tán gẫu, giúp hắn tránh bị bắt lần đầu.
Nhưng không ngờ, sau lần thứ hai giả quỷ, chỉ qua một buổi sáng, cả hậu cung đã truyền tai nhau tin đồn về Hi Quý Tần. Chuyện này làm hắn vô cùng hoảng sợ.
Lại nghe nói Hoàng thượng hạ lệnh cho Triệu Khánh bắt hết cung nhân tung tin đồn vào Cung Chính Ti, hắn càng kinh hồn bạt vía.
Chỉ là vài lời đồn nhỏ nhặt mà còn bị nhốt vào Cung Chính Ti, nếu bị phát hiện là kẻ giả quỷ dọa người, e rằng kết cục của hắn còn thê thảm hơn.
Hai ngày nay, hắn sống trong hoang mang lo lắng, chỉ muốn nhanh chóng tiêu hủy bộ đồ giả quỷ. Nếu không, lỡ có ai đó phát hiện ra, hắn chắc chắn sẽ không thể thoát.
Ban ngày, Ngọc Phù Cung có quá nhiều người qua lại, hắn không dám hành động. Chỉ có thể chờ đến đêm, chọn vị trí thích hợp rồi chôn giấu đi. Hắn đã tìm sẵn công cụ đào hố, chỉ đợi đến canh ba ngày rằm tháng bảy để ra tay. Gần đây, Ngọc Phù Cung đang xôn xao chuyện ma quỷ, ngày rằm âm khí nặng, chắc chắn chẳng ai dám ra ngoài, hắn có thể yên tâm hành động.
Nhưng hắn không ngờ, kế hoạch chưa kịp thực hiện đã bị bắt ngay tại trận.