Chúng phi tần trở về tẩm cung của riêng mình, thấp thỏm chờ xem Càn Nguyên Cung có truyền đến tin tức gì hay không, nhất là những người có cung nhân bị bắt đưa vào Cung Chính Ti, trong lòng càng lo lắng bất an, không biết hoàng thượng sẽ xử trí thế nào.
Nhưng cứ chờ mãi từ sáng đến khi mặt trời ngả về tây, vẫn chẳng thấy ý chỉ nào truyền xuống từ Càn Nguyên Cung.
Thực ra, chúng phi tần cũng hiểu rõ, bản thân không phạm phải lỗi lầm gì quá lớn, cùng lắm chỉ là quản giáo cung nhân không nghiêm. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, hoàng thượng chậm chạp không bày tỏ thái độ, cũng chẳng lên tiếng, lại khiến các nàng càng thêm lo lắng, bất an.
Bữa cơm ăn cũng chẳng thấy ngon miệng, giấc ngủ lại chẳng được yên, thật sự là tra tấn con người ta. Dù gì cũng là "đưa đầu cũng là một đao, rụt đầu cũng là một đao", nhưng hoàng thượng cứ mãi không ra tay, mới là điều khiến người ta đứng ngồi không yên.
Đêm ấy, chẳng biết có bao nhiêu phi tần thao thức, trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong chính điện Ngọc Phù Cung, hai ngọn đèn cung đình vẫn lập lòe ánh sáng, cánh cửa khắc hoa thỉnh thoảng lại hắt lên bóng dáng những cung nữ trực đêm đi qua. Cả nội viện Ngọc Phù Cung chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng râm ran từ góc tường vọng lại, giữa đêm hè lại càng khiến khung cảnh thêm phần yên bình, tĩnh lặng.
Trên mái ngói Cẩm Hoa Điện, có hai bóng người nằm phục xuống, bất động đến mức nếu không quan sát kỹ, chẳng ai có thể ngờ đó là người sống.
Ánh mắt hai người bọn họ dán chặt vào một dãy phòng phía nam cung thành – nơi ở của cung nhân trong Ngọc Phù Cung.
"Đại thống lĩnh đúng là... Đêm nay lại là rằm tháng bảy, vậy mà lại phái hai huynh đệ chúng ta đến Ngọc Phù Cung gác đêm. Chỗ này nào phải đến bắt quỷ, rõ ràng là tới đút muỗi ăn!" Tôn Huy hạ giọng, thì thầm với Hàn Minh đang nằm cạnh mình.
Nói xong, hắn không quên chứng minh lời mình không ngoa, đưa tay đập c.h.ế.t một con muỗi vừa đậu lên mặt.
Đường đường là Cấm Vệ quân, bây giờ không đi tuần tra hoàng cung, lại phải lén lút nằm phục trên nóc nhà thế này...
Hàn Minh khẽ cười một tiếng, trêu ghẹo: "Vậy sao ngươi không nói thẳng với Đại thống lĩnh là ngươi không muốn tới?"
Vừa nghĩ đến gương mặt lạnh như băng của Lương Trình, Tôn Huy lập tức làm bộ mặt sợ hãi, vội nói nhỏ: "Ta nào dám? Ta sợ vừa nói xong sẽ bị Đại thống lĩnh lôi ra thao luyện!"
Hàn Minh cười khẽ, nhỏ giọng nói: "Coi như ngươi thức thời! Ngươi mà dám nói không đi, Đại thống lĩnh nhất định sẽ hành ngươi ra trò."
Tôn Huy rùng mình: "Thôi đi! Thà ta ở đây làm mồi cho muỗi cả đêm, cũng không muốn bị Đại thống lĩnh thao luyện!"
Hắn mấp máy môi, rồi lại thì thầm: "Có điều, ngươi nói xem, Ngọc Phù Cung thực sự có quỷ sao? Nghe nói đã hai lần náo loạn rồi. Tối nay lại là rằm tháng bảy, nếu có quỷ thì cũng phải ra ngoài 'đi dạo' một vòng chứ?"
Hàn Minh cười đầy ẩn ý: "Quỷ có hay không thì ta không biết, nhưng người thì chắc chắn có."
Tôn Huy vừa định lên tiếng, thì thấy Hàn Minh bỗng dựng tai lên lắng nghe, sau đó giơ ngón tay lên ra hiệu im lặng, rồi chỉ tay về phía bức tường phía nam trong nội viện Ngọc Phù Cung – có người vừa xuất hiện.
Tôn Huy biết rõ tai của Hàn Minh rất thính, hắn đã nghe được tiếng động thì chắc chắn là không sai. Vì thế, hắn lập tức nín thở, im lặng quan sát.
Dưới ánh trăng, cánh cửa một gian phòng từ từ hé mở, một cái đầu nhỏ lấp ló ra ngoài. Là một tiểu thái giám.
Tôn Huy nhẹ nhàng thúc khuỷu tay vào Hàn Minh, chờ hắn quay lại nhìn mình, rồi giơ ngón tay cái lên, ý tứ: Huynh lợi hại thật!
Hàn Minh chỉ khẽ cười, không bận tâm, tiếp tục theo dõi nhất cử nhất động của tiểu thái giám kia.
Khác với những thái giám đi tiểu đêm thông thường, hắn vô cùng căng thẳng, thập thò nhìn trái nhìn phải, thấy bốn bề vắng lặng, lúc này mới rón rén bước ra khỏi cửa.
Trong ngực hắn có một bọc đồ gì đó, phồng lên, như thể vô cùng sợ bị người khác nhìn thấy. Giữa đêm khuya tĩnh lặng thế này, hắn càng tỏ ra lén lút, cẩn thận ngó quanh.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Tôn Huy và Hàn Minh không khỏi bật cười, thầm nghĩ: Tên thái giám này thú vị thật!
Tiểu thái giám sau khi chắc chắn không ai theo dõi, liền nhẹ chân nhẹ tay bước đến một khóm hoa trong viện, lấy ra một công cụ nhỏ, bắt đầu đào đất.
Tôn Huy và Hàn Minh vốn đang nấp trên mái nhà, không biết từ lúc nào đã lặng lẽ nhảy xuống, im hơi lặng tiếng tiến đến phía sau hắn.
Tiểu thái giám vẫn mải mê đào hố, hoàn toàn không hay biết rằng ngay sau lưng mình đang có hai bóng người đứng lặng lẽ.
Sau khi đào được một hố đất nông, hắn thả công cụ xuống, móc bọc đồ trong ngực ra, lập tức ném vào trong hố. Sau đó, hắn còn thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng lớn.
Mượn ánh trăng nhìn xuống, hai người lập tức nhận ra bên trong hố là thứ gì. Hàn Minh và Tôn Huy nhìn nhau, nở nụ cười.
So với nhóm người canh giữ đêm qua, bọn họ đúng là may mắn hơn hẳn. Cuối cùng cũng đã bắt được điểm mấu chốt, không uổng công cả đêm làm mồi cho muỗi.
"Khụ khụ." Tôn Huy cố tình ho khan một tiếng.
Tiểu thái giám đang toàn tâm toàn ý chôn đồ lập tức cứng đờ người lại.
"A... a... quỷ a!!!" Hắn hoảng loạn hét lên thất thanh.
Tôn Huy và Hàn Minh nhìn nhau, khóe môi giật giật – Tên giả quỷ này lại còn sợ quỷ thật ư?!
Tiếng thét chói tai giữa đêm khuya lập tức khiến đám cung nhân trong Ngọc Phù Cung bừng tỉnh. Trong lòng ai nấy đều chung một suy nghĩ: Ngọc Phù Cung ba ngày hai lần náo loạn, đêm nay lại là rằm tháng bảy, chẳng lẽ thực sự có quỷ sao?