Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Chương 179

Tiêu Uyển Từ lúc này mới gật đầu hiểu ra, nếu là trẻ mà tóc đã bạc thì nàng cũng có thể lý giải được.

"Phòng bếp nhỏ của Ngọc Phù Cung còn chưa dọn dẹp xong, về sau nơi đó sẽ giao cho ngươi quản. Ta sẽ phân thêm hai tiểu thái giám, để bọn họ giúp các ngươi làm những việc vặt như nhóm lửa, rửa rau, xách nước, rửa chén... Ngươi tranh thủ dọn dẹp lại một chút, xem thiếu thứ gì, liệt kê danh sách, ta sẽ sai người đến Ngự Thiện Phòng lấy. Yêu cầu duy nhất của ta chính là hy vọng phòng bếp nhỏ của Ngọc Phù Cung có thể nhanh chóng sử dụng."

"Vâng, nô tài lập tức đi làm." Lý Thành nhanh chóng đáp lời.

Chủ tử đã lên tiếng, vậy thì nên làm gì, hắn tự nhiên hiểu rõ.

Tiêu Uyển Từ lập tức gọi Tiểu Ngũ Tử tới, phân phó hai tiểu thái giám mà Triệu Khánh từng lĩnh về cho nàng khi nàng được phong lên vị trí Dung Hoa, giao bọn họ cho Lý Thành, để hai người này ở phòng bếp nhỏ giúp đỡ việc lặt vặt.

Chỉ nghĩ thôi cũng biết, trong bếp có bao nhiêu việc không tên. Không biết chỉ hai người có đủ hay không, nàng dự định quan sát thêm một thời gian, nếu thực sự không đủ người, sẽ phân thêm vài tiểu cung nữ sang hỗ trợ.

Đến giờ Thân, quả nhiên, Thượng Cung Cục lại đưa tới một chuyến đồ nữa. Lần này là hoa án, bàn trà, các loại bàn ghế.

Ban đêm, khi nằm trên giường ở Cẩm Hoa Điện, Tiêu Uyển Từ cứ nghĩ đến việc sắp được dọn vào chính điện mà hưng phấn đến mức trằn trọc mãi không ngủ được. Đếm đến mấy trăm con cừu, nàng mới mơ mơ màng màng thiếp đi.

Hôm sau.

Buổi thỉnh an ở Phượng Nghi Cung, Tiêu Uyển Từ vừa bước vào đại điện liền cảm nhận được mười mấy ánh mắt như đèn pha quét tới, quan sát nàng từ trên xuống dưới.

Vừa mới ngồi xuống, Tần Dung Hoa đã không nhịn được mà mở miệng:

"Hi Dung Hoa thật giỏi che giấu, chuyện lớn như dọn vào chính điện, vậy mà một lời cũng không nói với các tỷ muội. Rốt cuộc là có ý gì đây?"

Giọng điệu kia mang theo rõ ràng vài phần tức giận.

Có thể không tức giận sao? Trong đại điện này có ba vị Dung Hoa, vậy mà chỉ có mỗi Tiêu Uyển Từ được đặc cách vào chính điện, còn nàng và Ý Dung Hoa thì vẫn phải ở điện phụ. Hoàng thượng quả thực thiên vị quá mức!

Ngay cả Ý Dung Hoa vốn luôn trầm tĩnh, cũng theo bản năng liếc nhìn Tiêu Uyển Từ vài lần sau khi Tần Dung Hoa lên tiếng.

Nhưng Tiêu Uyển Từ cứ như không nghe thấy, chậm rãi nâng chén trà mà cung nữ mới dâng lên, điềm nhiên nhấp một ngụm. Kỳ thực nàng đâu có uống, chỉ nhúng nhẹ bờ môi rồi đặt xuống, làm bộ như không nghe thấy gì.

Hành động này lập tức khiến Tần Dung Hoa đỏ mặt, cảm thấy bản thân bị xem nhẹ.

Nếu Tiêu Uyển Từ đáp lại vài câu, nàng còn có thể tiếp tục tranh luận, nhưng đối phương lại hoàn toàn lờ đi, khiến nàng nghẹn đến tức c.h.ế.t.

"Thế nào? Hi Dung Hoa kim khẩu khó mở đến vậy sao? Ngay cả một câu đáp lời cũng khó khăn như thế?" Tần Dung Hoa bực tức hỏi lại.

Tiêu Uyển Từ khẽ nghiêng đầu, chậm rãi nói: "Thật có lỗi, Tần muội muội vừa nói gì? Tỷ tỷ không nghe rõ."

Một câu này thốt ra, Tần Dung Hoa lập tức bị chặn họng, khí thế cũng theo đó giảm hơn phân nửa.

Nàng tất nhiên biết Tiêu Uyển Từ cố ý trêu chọc mình. Nhưng nếu bây giờ bắt nàng nhắc lại câu chất vấn vừa rồi, nàng lại không biết nên nói thế nào.

Lệ Tiệp Dư ngồi đối diện, khóe miệng nhếch lên đầy ý cười giễu cợt.

Tần Dung Hoa thật sự ngu xuẩn. Đây rõ ràng là ý của Hoàng thượng, nàng ta nổi giận với Hi Dung Hoa có ích lợi gì? Nhưng trong lòng Lệ Tiệp Dư cũng không dễ chịu. Nàng ngồi ở vị trí Dung Hoa hơn một năm, Hoàng thượng chưa từng nghĩ tới việc để nàng dọn vào chính điện. Thế mà Tiêu Uyển Từ chỉ vừa mới lên vị trí này không bao lâu, Hoàng thượng đã lập tức đặc cách.

Đối xử quá khác biệt!

Đúng lúc này, Hiền Phi đến, mọi người đều đứng dậy hành lễ.

Sau khi vào chỗ, Hiền Phi trực tiếp cười nói: "Chúc mừng Hi Dung Hoa, về sau ở chính điện, càng thêm khí thế rồi."

Tiêu Uyển Từ mỉm cười tiếp nhận lời chúc. So với Tần Dung Hoa hùng hổ, nàng vẫn thích phong cách nói chuyện của Hiền Phi hơn. Chỉ là, nàng và Tần Dung Hoa vốn không hợp nhau, muốn nghe lời dễ chịu từ miệng nàng ta, đúng là nằm mơ.

Không lâu sau, Hạ Hoàng Hậu cũng đến. Nhìn Tiêu Uyển Từ tâm trạng thoải mái, Hạ Hoàng Hậu chỉ cảm thấy trong lòng đủ loại cảm xúc dâng trào.

Trước khi rời phòng ngủ, nàng đã sai cung nhân đến dò la tình hình trong điện. Nhưng không ngờ, trừ lúc đầu Tần Dung Hoa có nói mấy câu, còn lại không ai có phản ứng gì đặc biệt với chuyện Hi Dung Hoa dọn vào chính điện. Không ai lên tiếng chỉ trích hay thậm chí là đố kỵ, điều này khiến nàng cực kỳ thất vọng.

Hạ Hoàng Hậu ngồi trên phượng tọa, giữ vững vẻ trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới miễn cưỡng nở một nụ cười, nói vài câu chúc mừng Tiêu Uyển Từ, lại hỏi: "Hi Dung Hoa dọn vào chính điện, nếu có thiếu thứ gì, chớ có khách khí, cứ nói với bổn cung một tiếng."

Tiêu Uyển Từ trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, đứng dậy tạ ơn: "Đa tạ Hoàng hậu nương nương. Nếu thực sự có thiếu gì, tất nhiên sẽ không khách khí."

Nàng đương nhiên biết Hạ Hoàng Hậu chỉ giả vờ quan tâm, nhưng nàng cũng vui vẻ làm bộ như không biết, đáp lại cho có lệ.

Dù sao, nàng thiếu gì đã có Thượng Cung Cục lo, cần gì phải đi xin Hoàng Hậu?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn