Xuyên Qua Tranh Làm Sủng Phi

Chương 151

Hạ Hoàng Hậu khẽ gật đầu, biết chuyện này là điều tất nhiên.

"Đã biết Vân Nương Tử rốt cuộc là vì sao mà ngã chưa? Có ai cố ý hại nàng hay không? Hơn nữa, cung nữ hầu hạ bên cạnh nàng sao lại không kịp đỡ lấy?" Nàng nghiêm mặt hỏi.

"Thần thiếp cũng không rõ lúc ấy đã xảy ra chuyện gì. Việc này còn phải đợi người bên phía Hoàng Thượng điều tra." Mạnh Thục Nghi đáp.

Mạnh Thục Nghi hiểu rất rõ, chuyện này vốn thuộc phạm vi quản lý của hậu cung, đáng lẽ nên để chính cung Hoàng Hậu đứng ra xử lý. Nhưng nàng lại không tín nhiệm Hạ Hoàng Hậu, cố ý nhắc đến Hoàng Thượng, chỉ có Hoàng Thượng can thiệp thì mới có thể điều tra rõ chân tướng.

"Vậy thì chúng ta đi thôi. Hiện tại Bản cung dẫn các phi tần đến Dao Hoa Cung, xem tình hình của Vân Nương Tử thế nào." Hạ Hoàng Hậu nói.

Dù sao nàng cũng là Hoàng Hậu, bất kể Vân Nương Tử gặp phải chuyện gì, chỉ cần liên quan đến hậu cung, thân là chủ quản hậu cung, nàng đương nhiên phải có mặt.

"Chuyện này..." Mạnh Thục Nghi có chút do dự, nhưng nàng chỉ là Nhị phẩm phi tử, không có lý do gì để ngăn cản Hạ Hoàng Hậu đến Dao Hoa Cung thăm hỏi Vân Nương Tử.

"Hay là Mạnh Thục Nghi còn có điều gì muốn nói với Bản cung?" Hạ Hoàng Hậu thấy nàng do dự, cố ý hỏi một câu.

Thực ra trong lòng nàng đã rõ, Mạnh Thục Nghi sợ nàng đến Dao Hoa Cung giở trò.

Mạnh Thục Nghi lập tức đáp: "Không có."

"Vậy thì tốt. Nếu Mạnh Thục Nghi không có gì để nói, vậy chúng ta đi thôi." Nói xong, Hạ Hoàng Hậu quay đầu nhìn về phía Tiêu Uyển Từ, nhắc nhở: "Hi Dung Hoa nhất định phải cẩn thận dưới chân, đừng để giống như Vân Nương Tử mà ngã xuống. Bản cung không hy vọng trong một ngày mà hậu cung lại có hai phi tần mang thai gặp chuyện."

Tiêu Uyển Từ giật mình, vội vàng cúi người đáp: "Thần thiếp tuân lệnh."

Sau khi căn dặn xong, Hạ Hoàng Hậu liền bước về phía Dao Hoa Cung, theo sau là Mạnh Thục Nghi, kế đến là Lệ Tiệp Dư và Tiêu Uyển Từ, sau cùng là các phi tần khác.

Tiêu Uyển Từ bị vây giữa đám người, trong lòng thấp thỏm không yên, nắm chặt cánh tay Thu Quả, sợ rằng mình cũng sẽ giống như Vân Nương Tử, đột nhiên không có dấu hiệu mà ngã xuống.

Lệ Tiệp Dư thấy nàng căng thẳng như vậy thì cười nhạo.

Nàng còn tưởng rằng Hi Dung Hoa gan dạ lắm, không ngờ chỉ chút chuyện thế này đã sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, đúng là chưa từng trải qua sóng gió.

Tiêu Uyển Từ không để ý đến ánh mắt chế giễu của Lệ Tiệp Dư.

Nàng vốn nhát gan, thật sự không chịu nổi chuyện này. Vân Nương Tử đã mang thai tám tháng, trước giờ vẫn khỏe mạnh, sao lại đột nhiên gặp phải chuyện trí mạng như vậy?

Không biết hài tử của Vân Nương Tử có giữ được hay không. Đã hơn tám tháng, chắc chắn thai nhi đã thành hình, có sinh mệnh. Ai lại nhẫn tâm xuống tay với một đứa trẻ sắp chào đời chứ?

Tám tháng... Đột nhiên, Tiêu Uyển Từ nhớ ra một điều.

"Bảy sống, tám không sống" – đây là một quan niệm dân gian, ý nói thai nhi sinh non bảy tháng thì có thể sống, nhưng sinh non tám tháng thì lại rất khó sống.

Nàng không khỏi nghĩ, có khi nào có người cố ý đụng ngã Vân Nương Tử, khiến nàng sinh non vào tháng thứ tám? Nếu như vậy, dù hài tử có sinh ra, cũng khó mà sống sót.

Tiêu Uyển Từ vừa nghĩ đến khả năng này, cả người liền lạnh toát.

Người ra tay thật độc ác!

Nàng đến từ hiện đại, đương nhiên biết quan niệm dân gian kia không đúng. Nhưng ở thời cổ đại, điều kiện y tế lạc hậu, một khi sinh non, thai nhi chưa phát triển hoàn chỉnh, sức đề kháng yếu, tỷ lệ tử vong rất cao.

Càng nghĩ, nàng càng thấy sợ hãi, vô thức siết chặt tay Thu Quả, ánh mắt không khỏi liếc nhìn đám phi tần phía sau. Mỗi một người đều có thể là kẻ khả nghi.

"Chủ tử, đừng để tâm trí phân tán." Thu Quả nhẹ giọng nhắc nhở.

"Biết rồi." Tiêu Uyển Từ đáp. Hiện tại đúng là không phải lúc để nàng phân tâm. Chưa có chuyện gì xảy ra, vậy mà nàng đã tự hù dọa mình.

Quả nhiên, nàng không có tâm lý vững vàng. Bình thường trông thì có vẻ không sợ trời không sợ đất, nhưng khi gặp chuyện, lại sợ đến phát run.

Từ lúc Vân Nương Tử xảy ra chuyện, một tay nàng vẫn nắm chặt lấy cánh tay Thu Quả, tay còn lại thì đặt lên bụng, nhẹ nhàng xoa Tiểu Bao Tử bên trong, tựa hồ chỉ có như vậy mới giúp nàng an tâm hơn.

Hạ Hoàng Hậu dẫn theo đoàn người nhanh chóng đến Dao Hoa Cung.

Vân Nương Tử đang ở hậu điện của Dao Hoa Cung, muốn vào phải đi qua tiền điện nơi Hiền Phi ở. Đoàn người đi qua cửa nhỏ phía đông điện, tiến vào hậu viện.

Vừa bước qua cửa son đỏ, bỗng nhiên nghe thấy từ trong điện vang lên tiếng rên la thê lương của Vân Nương Tử. Thanh âm không lớn, nhưng đủ để nghe rõ từng tiếng kêu đau đớn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn