Tô Hướng Hồng lúc đầu cảm thấy đến làm người dẫn chương trình ở Tổng Cục chính trị là không có gì tốt hơn rồi.
Nhưng rất nhanh, cô cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.
Đầu tiên, nữ đồng chí họ Hồ này ngày nào cũng nhìn cô chằm chằm, nói về làn da đen của cô.
Cả ngày hỏi cô có dùng sữa để tắm rửa không, vì sao da vẫn chưa trắng.
Quan trọng hơn, tối hôm nay cô ta nói có lãnh đạo muốn gặp, bảo cô đi chuẩn bị rồi đến nhà khách.
Sau khi đến, Tô Hướng Hồng phát hiện người đến phòng khám của mình bắt mạch mấy hôm trước chính là nam đồng chí mặc quân trang kia.
“Sao vẫn đen như thế? Hồ Mẫn không tìm ra cách để cô trắng ra một chút à?” Lâm Lập Quốc nói.
Tô Hướng Hồng nắm vạt áo của mình, xấu hổ muốn khóc: “Không đủ trắng sẽ không được làm người giới thiệu chương trình đúng không? Không sao, tôi không làm cũng được”
“Cô đang nói cái gì vậy? Sau này về thì không cần ra ngoài, che chắn thêm vài ngày nữa chắc sẽ trắng hơn. Tôi thì không sao, nhưng Diệp tổng thích cô gái có làn da trắng một chút, còn nữa, lần sau tôi nói chuyện không được phản đối. Diệp tổng không thích nữ đồng chí luôn phản bác người khác”, Lâm Lập Quốc vẫn đút tay vào túi quần như trước.
Tô Hướng Hồng cảm giác không giống như tuyển chọn người dẫn chương trình mà là tuyển cái khác.
Lâm Lập Quốc vẫn chưa nói xong: “Còn nữa, đừng lúc nào cũng nhét tay trong tay áo, Diệp tổng không thích những cô gái mãi không lớn, đưa tay ra bắt rồi thoải mái ngồi xuống”
Tô Hướng Hồng cảm thấy khó chịu, Diệp tổng này là thần thánh phương nào, yêu cầu với con gái hà khắc như vậy, đương nhiên cô cũng không dám ngồi xuống.
Trên bàn còn có mấy quả cam, tháng 2 đầu năm mà lại có cam, cũng là hiếm.
“Ăn cam đi, sao không ăn?” Lâm Lập Quốc lại hỏi.
Tô Tường Hồng càng ngày càng dè dặt: "Tôi không thích cam."
“Diệp tổng…” Lâm Lập Quốc còn chưa nói hết câu, Tô Hướng Hồng lập tức đứng dậy, gần như trốn ra ngoài cửa. Diệp tổng Diệp tổng, cái người Diệp tổng này dọa cô muốn bệnh luôn rồi.
Tống đoàn quyết tâm không muốn phối hợp.
Cho nên Lâm Lập Quốc do dự thật lâu, đấu tranh tâm lý thật lâu, cuối cùng mới quyết định từ bỏ Tống đoàn.
“Hành động đi”, thấy cảnh vệ đi vào, hắn ra lệnh: “Thực hiện kế hoạch 2”
Cái gọi là kế hoạch 2 cũng là kế hoạch diệt khẩu. Trong kế hoạch đó, Tống đoàn sẽ bị đưa đến bên bờ Hoàng Hà, sau đó bị thuộc hạ của Lâm Lập Quốc trực tiếp diệt khẩu.
Đương nhiên loại chuyện này Lâm Lập Quốc sẽ không trực tiếp ra mặt, đối với hắn mà nói, một cái Tống Thanh Sơn không tới phiên hắn phải tự mình ra tay, giết người này cũng giống như giết con ruồi con muỗi.
Nhưng trước đó, chuyện quan trọng là Hồ Mẫn cùng sự trợ giúp của Lưu Tại Dã, sẽ đàn áp tàn khốc Tô Hướng Vãn trước.
Mà loại đàn áp này phải diễn ra ở cuộc họp của ủy ban huyện, chỉ có như thế thì vợ chồng Tống Thanh Sơn mới nhận thức rõ ràng hậu quả nghiêm trọng của việc bất tuân chỉ thị.
Vừa lúc hôm nay khoản tiền từ Quảng Châu cũng được chuyển tới, huyện ủy phải tổ chức cuộc họp, thời cơ tốt, Hồ Mẫn mang theo ảnh chụp, cùng Lưu Tại Dã đến ủy ban huyện.
Lưu Tại Dã còn cầm gậy gộc, đám đàn em đằng sau cũng mang theo gậy.
Hồ Mẫn nhìn thấy, thiếu điều dựng ngón tay lên: “Thực sự là không nghĩ tới, Lưu Tại Dã, công tác cách mạng của Tần Châu các người, có thể làm…” hai chữ kiêu ngạo, Hồ Mẫn không nói ra.
Nhưng cô ta nhìn thấy, bộ dạng của Lưu Tại Dã đủ hung hăng kiêu ngạo. Ở thủ đô cũng có làm công tác cách mạng, nhưng không dám vác gậy theo như thế.
“Thực xin lỗi, cắt ngang một chút, hiện tại thời gian họp là của tôi”, chờ Lưu Tại Dã giữ cửa, Hồ Mẫn đi thẳng vào phòng họp, trực tiếp đập bức ảnh xuống trước mặt Tô Hướng Vãn: “Chủ nhiệm Tô, mời cô giải thích một chút, đây là cái gì? Vì sao cha cô lại chụp hình chung với sĩ quan quốc dân đảng?”
Tuy rằng chỉ là một bức ảnh chụp nhưng cũng đủ để khuấy động cả một cơn bão.
Chỉ vào Lý Dật Phàm, Triệu Quốc Đống đang ngồi, Hồ Mẫn nói: “Một đám các người đều phạm tội bao che, nhất là Triệu Quốc Đống, cha của anh vẫn còn đang là lãnh đạo của Tần Châu, có thể giải thích cho tôi biết tại sao một nữ đồng chí thành phần không minh bạch lại được nâng đỡ như vậy không?”
Triệu Quốc Đống lập tức đứng lên: “Vị đồng chí này, cô có gì để chứng minh người chụp trong hình là cha của Tô Hướng Vãn?”
Hồ Mẫn đập bàn, chỉ vào Triệu Quốc Đống: “Anh, bị cách chức, bây giờ đi ra ngoài cho tôi”
“Ai ra lệnh cho cô?”
“Chỉ thị cao nhất, từ Phó thống soái” Hồ Mẫn không chịu kém.
Lý Dật Phàm cũng tức giận: “Hồ Mẫn, cô đừng có quá đáng, chúng tôi còn đang họp, cô đập bàn cái gì?”
“Cô cũng bị cách chức, Lý Dật Phàm, mệnh lệnh của Phó thống soái, lập tức ra ngoài cho tôi”, Hồ Mẫn lại nói.
Ngẩng đầu lên, cô ta nói tiếp: “Không chỉ có cô, tham mưu Lý cũng sẽ bị Phó thống soái xử lý, cô nên chuẩn bị tinh thần cho việc này”
Tất cả mọi người đều quay lại nhìn Tô Hướng Vãn.
Đương nhiên, với những người không có chủ kiến hay tâm tư không kiên định, Tô Hướng Vãn chính là sự sỉ nhục của chính quyền huyện Thanh Thủy, bởi vì cô mà chủ tịch, phó chủ tịch huyện đều bị truy cứu mà cô thản nhiên ngồi đó, không sứt mẻ.
Nếu sự việc thực sự như vậy, thì hôm nay là kết cục đã định.
Đột nhiên lúc đó, Lưu Tại Dã túm lấy Tô Hướng Vãn, cây gậy trong tay sắp đập vào đầu cô: “Đến đây, đánh chết sự sỉ nhục của huyện Thanh Thủy này đi”
Lúc này, Tô Hướng Vãn tát ngược một cái lên mặt hắn: “Lưu Tại Dã, sự việc còn chưa kết luận, anh hung hăng cái gì?”
Lưu Tại Dã nhìn thì hung dữ nhưng sức chiến đấu lại bằng 0, bị Tô Hướng Vãn đập cho mấy cái, chạy trối chết: “Ôi đau, đau, Tô Hướng Vãn thật hung dữ, chúng ta chống đỡ không được, chúng ta chạy trước”
Hắn thật sự dẫn theo đám người của mình chạy nhanh hơn thỏ!
Một đám người trợn mắt há hốc mồm nhìn kịch hay, chỉ thấy Tô Hướng Vãn đập bộp một tiếng, xoay người ấn bức hình lên tường: “Mọi người nhìn cho rõ xem, trên tấm hình này, người chụp cùng sĩ quan quốc dân đảng rốt cuộc là ai?”
Trên tường phòng họp treo một bức tranh sơn dầu, tên gọi "Đại thắng Bình Hưng Quan". Loại tranh này mỗi phòng họp chính phủ đều có.
Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng dán bức hình lên tường, trong hình, người đàn ông mặc áo trắng có mặt mũi, tướng mạo giống với quân nhân đứng giữa bức tranh sơn dầu.
Không, phải nói người trong bức hình chính xác là người trong bức tranh sơn dầu.
Đột nhiên khó xử, vì chiến dịch Bình Hưng Quan do Phó thống soái chỉ huy, mà người đàn ông trong bức hình giống Phó thống soái như đúc.
Hồ Mẫn nhìn Tô Hướng Vãn, tất cả đều nhìn cô ta.
Người phụ nữ này mặt sa sầm, đột nhiên hét lên: “Lưu Tại Dã, tên khốn kiếp kia”
“Hồ Mẫn kia, cô phỉ báng Phó thống soái, cô đứng lại cho tôi!” Tô Hướng Vãn làm bộ muốn đuổi theo, làm Hồ Mẫn sợ vừa chạy vừa khóc.
Trên tấm hình đó, Tống đoàn sửa từng chút một, từ lông mày đến khoé miệng, chỉnh sửa theo bức tranh sơn dầu trong phòng họp, loại chuyện này chính là trắng ăn trắng, đen ăn đen.
Chẳng phải là cái bẫy của Hồ Mẫn sao?
Họp xong, Tô Hướng Vãn sợ đêm dài lắm mộng, cô và Lưu Tại Dã cầm phiếu chuyển tiền, rút ra 3 vạn.
Với số tiền này, cơ bản 3 nhà trẻ đó trong 3 tháng tới sẽ bắt đầu hoạt động được.
Trước khi về nhà, Tô Hướng Vãn đến trường, thấy Tống Đình Tú và Tống lão tam đang ngồi ở cổng trường.
Tống lão tam có thể nói là tương đối may mắn, mặc dù Cục công an không tuyển thêm biên chế, nhưng cần mấy nhân viên chạy việc vặt, tiền lương rất thấp, 1 tháng 8 đồng, đa số người trong thành đều coi thường không làm, cho nên Tống Đình Tú mới đưa việc này cho Tống lão tam.
Dĩ nhiên hắn có 2 anh nuôi, tiền lớn thì không có nhưng tiền nhỏ thì đủ dùng.
“Sao hai người lại ở chỗ này?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống Đình Tú chỉ vào cổng trường nói: “Anh cả bảo chúng tôi tới, nếu chị tới rồi thì để tôi đi đón Thừa Trạch, chị với lão tam đưa 2 đứa nhỏ về nhà trước”
Lúc này Lư Đản cùng Cẩu Đản nắm tay nhau, bước theo kiểu duyệt binh từ trong sân trường đi ra.
Cẩu Đản hôm nay có vẻ như rất hăm hở.
Mà Lư Đản dĩ nhiên sẽ lặng lẽ báo cáo tình huống với Tô Hướng Vãn: “Lớp chúng con có một bạn học nữ, hôm nay lặng lẽ chuyền mẩu giấy nhỏ cho Cẩu Đản”
Ồ, mới học lớp 2 đã có nữ sinh theo đuổi rồi.
Trong lòng Tô Hướng Vãn nói không tệ, củ cà rốt nhỏ nhà mình cũng có người theo đuổi.
“Viết gì? Mau nói cho mẹ”, Tô Hướng Vãn hỏi.
Lư Đản lắc đầu: “Chúng con là anh em tốt, loại chuyện này nhất định phải giữ bí mật, mẹ đừng hỏi”
“Xinh không? Học giỏi không? Bạn gái kia ý”, Tô Hướng Vãn không nhịn được tò mò.
Lư Đản không biết phải nói thế nào, lắc đầu rồi chạy.
Cẩu Đản đi tuốt phía trước đầy vẻ hào hứng, phấn khởi.
…..
Hành động của Tống đoàn phải nói là vô cùng kỳ lạ.
Gần đây hắn nhàn rỗi ở nhà, hôm nay lấy hết quần áo hồi nhỏ của Chi Chi bó lại thành một bó, nhét vào trong cái túi du lịch, bộ dạng như sắp đi đâu.
Chuyện là Chi Chi phát hiện nó có rất nhiều váy áo đã chật, ban đầu do Tô Hướng Hồng xin của khắp các nhà trong thành, rất đẹp mắt, nhưng mặc không vừa, Chi Chi vẫn thường xuyên lấy ra chơi, nhìn ngắm.
Cho nên sau khi Chi Chi phát hiện ra, nó lấy lại chỗ quần áo đó bỏ vào ngăn kéo.
Nhưng đến tối, nó xem lại thì thấy ba lại cho hết chỗ quần áo đó vào trong túi.
“Ba, ba lấy quần áo của con để làm gì?” Chi Chi 2hỏi.
Tống đoàn thấy Tô Hướng Vãn ở bên ngoài thì lặng lẽ thở dài một tiếng, dặn Chi Chi không được nói chuyện này với Tô Hướng Vãn, sau đó xách túi đi ra cửa.
Hôm nay hắn mang theo hai phụ tá, một là chỉ huy đại đội pháo binh trong trung đoàn, Lưu Hướng Tiền.
Còn một người là em trai hắn, Tống Đình Tú. Một công an, hai quân nhân, ba người lặng lẽ bước vào bóng đêm.
Chi Chi có đầy đủ biểu hiện của cái gọi là hai mặt, chờ Tống Thanh Sơn vừa đi thì vội vàng nói chuyện này với Tô Hướng Vãn đang ở trong bếp nghe.
Ngay cả câu Tống Thanh Sơn đặc biệt dặn dò không được nói với mẹ, nó cũng nói cho Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn nhớ nhà cũ không có ai sinh con, hơn nữa Tống Thanh Ngọc là quả phụ, không thể nào có bầu, Tống đoàn lấy quần áo của con mang đi lại không dám cho cô biết, là định mang cho ai?
Vốn lúc đầu Tô Hướng Vãn không nghĩ nhiều, nhưng trước khi đi, Tống đoàn rõ ràng nói tối nay không về, sáng mai phải đến Tần Châu họp.
Như vậy, hắn đem quần áo của Chi Chi là để mang đến cho ai đó ở Tần Châu?
Mà tối hôm nay, Lâm Lập Quốc ngây người ở lại đêm cuối cùng tại huyện Thanh Thuỷ.
Hắn đặc biệt để cho mấy lãnh đạo của Tần Châu phụng bồi mình một bữa cơm, sau đó từ Tần Châu về huyện Thanh Thuỷ, đợi các thuộc hạ xử lý xong Tống Thanh Sơn thì quay về Quảng Châu.
Ở trên xe, Lâm Lập Quốc vẫn tỏ vẻ lo lắng.
Thuộc hạ dĩ nhiên không biết trong lòng hắn đang nghĩ cái gì, loại người quyền cao chức trọng như hắn rất ít khi biểu lộ suy nghĩ thực của mình, các thuộc hạ cũng không có khả năng đi phán đoán suy nghĩ của hắn.
Nhưng mọi người phỏng đoán, chuyến đi lần này của hắn tới huyện Thanh Thuỷ, trừ không lôi được Tống Thanh Sơn ra khỏi núi, còn có một chuyện chắc là do dự có nên mang nữ đồng chí khá vừa mắt đó đi cùng không.
Mọi người đều thấy, hắn ngại đối phương da không đủ trắng nõn, tính cách quá rụt rè, nhưng chọn từ khắp mọi nơi mới được tạm một người lọt vào mắt hắn.
“Bộ trưởng, nữ đồng chí đó có điều về Bắc Kinh không?” bởi vì hắn làm việc trong quân khu ở Quảng Châu cho nên thuộc hạ của Lâm Lập Quốc đều gọi hắn là bộ trưởng.
Lâm Lập Quốc ngồi phía sau, suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu nói: “Cảm giác tính cách như vậy, Diệp tổng sẽ không thích cô ta”
Nói trắng ra là Lâm Lập Quốc muốn tìm vợ, cũng tìm người vừa ý mẹ là Diệp tổng, tất cả mọi việc đều lấy tâm tư của Diệp tổng làm trọng tâm.
Lúc này xe đang chạy vững vàng trên đường.
Đột nhiên sau lưng ầm một tiếng, làm chiếc xe rung lắc.
“Xuống xe xem chuyện gì xảy ra”, Lâm Lập Quốc nói.
Cảnh vệ viên bên cạnh móc súng, xuống xe xem xét một phen, quay lại nói: “Chắc là lở núi, ở ngay phía sau chúng ta”
“Tiếp tục đi, đừng có dừng lại”, Lâm Lập Quốc nói.
Lái xe đi được chừng 5 phút, lại có tiếng ầm ầm đằng sau, lần này Lâm Lập Quốc có chút cảnh giác: “Đi xem lần nữa xem có chuyện gì?”
Cảnh vệ viên xuống nhìn một vòng, quay về nói: “Ngài có thể không tin, đó là một cột điện bỏ hoang bên đường bị đổ”
“Đổ ở đâu?” Lâm Lập Quốc cau mày hỏi.
Cảnh vệ viên lau mồ hôi trên trán: “Cách xe chúng ta khoảng 3 thước”
Thế này cũng đủ doạ người rồi, đúng không? Nhưng còn quỷ dị hơn là chưa đầy 5 phút, cách xe khoảng 1 thước, một thân cây to bằng một người ôm đổ sập xuống, suýt nữa nện vào đuôi xe của Lâm Lập Quốc.
Lúc này mọi người trong xe đều rút súng ra, trong trạng thái sẵn sàng.
Trên xe có 5 người, dĩ nhiên họ tin vào chủ nghĩa Mác Lê chứ không tin ma quỷ thần thánh, họ không tin quỷ thần có thể chi phối núi non, cột điện, cây đổ, đúng không?
Nhưng thực tế không chỉ có những thứ này, đi thêm được chừng 10 phút, bên bờ sông Hoàng Hà rộng rãi bằng phẳng đột nhiên có một tiếng nổ. Lâm Lập Quốc trơ mắt nhìn bụi cây hoè bên bờ sông nện thẳng vào đuôi xe mình.
Mà đội quân của hắn lúc này vẫn còn đang mai phục bên bờ Hoàng Hà, chuẩn bị giải quyết Tống Thanh Sơn.
“Chẳng qua giả thần giả quỷ thôi, tiếp tục đi về phía trước, nhanh!” Lâm Lập Quốc giơ súng lên, mở chốt an toàn, nói.
Lần này không có chút phòng bị nào, xe đang đi trên đại lộ bằng phẳng, đột nhiên có một ống khói bỏ hoang, không nhanh không chậm rơi xuống từ phía xa, chắn ngang chiếc xe.
Chiếc xe phanh gấp, Lâm Lập Quốc cùng hai cảnh vệ cầm súng ngồi trong xe đang ngớ ra thì nghe có tiếng gõ ở cửa sổ.
Im lặng một lúc, hắn ra hiệu cho cảnh vệ mở cửa sổ.
Đứng bên ngoài, chính là đoàn trưởng đoàn 307, người mà Lâm Lập Quốc cầu không được, người chuyên nghiệp trong đặt phá bom mìn, Tống Thanh Sơn.
Hắn mặc quân trang, mang găng tay, gõ cửa sổ xong chậm rãi giơ tay ra.
Muốn biểu hiện trong tay mình tuyệt đối không có vũ khí.
“Cái này chính là kỹ thuật nổ mìn định hướng, phó bộ trưởng Lâm, trước mắt mới tạm ngưng, chúng tôi có bộ điều khiển từ xa, cùng với thuốc nổ, định vị, từ sườn núi đến cao ốc bỏ hoang, nhà xưởng, đặc biệt nguy hiểm như cột điện, ống khói, tuỳ lúc đều có thể phát nổ, sai số không tới một thước. Vừa rồi tôi thí nghiệm 5 lần, mỗi một lần đều hẳn là thành công, ngài thấy thế nào?”
Hắn ung dung không vội vã, lời nói cũng rất chậm rãi, hơn nữa quả thật Lâm Lập Quốc nhìn ra, bên ngoài chỉ có mình hắn.
Quân nhân nước cộng hoà, chính là ngời ngời chính nghĩa như vậy!